Ma đầu – Quyển hạ – Chương 4

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ chương – Người Liêu

Mạnh Trúc chỉ kinh ngạc một lát, ngay sau đó trong nháy mắt chính là vận khí, cổ tay xoay một cái, thừa dịp kiềm chế mạch môn hơi chút dịu đi, mạnh mẽ giãy ra.

“Xẹt” một tiếng, lưỡi kiếm vẫn còn mang theo máu tươi kia rung một trận, chỉ thấy Mạnh Trúc xoay tay một cái, lưỡi kiếm màu lam đã quẹt về phía trên mu bàn tay Lạc Thịnh Vũ.

Lạc Thịnh Vũ lùi lại, Mạnh Trúc cũng không phải là muốn tước cánh tay y, chỉ thoáng một cái sau đó cũng lui mấy bước, lúc này mới thoát khỏi kiềm chế.

Giờ này khắc này xa xa lờ mờ có ánh đuốc, tiếng bước chân ầm ầm, vừa nghe là biết có đại đội người chạy về phía này. Không cần một lát, đã nhìn thấy một bóng đen chạy tới trước, người nọ không phải Lạc Kiến Đông còn có thể là ai?!

Mày dài của Mạnh Trúc nhíu một cái, hận đến nghiến răng, nghĩ Lạc Thịnh Vũ quả nhiên không phải dễ đối phó, vừa rồi lại là nhất thời sơ sẩy khinh thường, không nhận ra đối phương vậy mà lại giả vờ bị quản chế, mà bây giờ viện binh của y tới, chính mình càng thêm không có phần thắng.

Hắn đột nhiên xoay người một cái cũng đi về phía rừng cây, ánh xanh chỉ là vụt một cái, đã không thấy bóng dáng.

Lạc Thịnh Vũ đứng yên, trên tay phải y dính một ít vết máu, không khỏi vẩy ra, thấy người chạy nhưng cũng không đuổi theo.

“Chủ tử,” Lạc Kiến Đông dẫn đầu chạy tới, hắn đến vội vàng, không đợi Lạc Thịnh Vũ phân phó, trước nói: ”… Nhị trang chủ không thấy.”

Lạc Thịnh Vũ tựa hồ cũng có chút kinh ngạc, nhìn hắn một cái, rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh, nói: ”Là bị người mang đi? Hay là Thịnh Nghĩa tự mình chạy trốn? Hay hoặc là có người thả hắn đi.”

“… Thuộc hạ không biết.” Thân thể Lạc Kiến Đông chấn động, do dự một chút, liền cúi đầu trả lời.

“Kiến Bắc đâu ?”

……

Mạnh Trúc một hơi nhảy vào chỗ sâu trong cánh rừng, bốn phía rất yên tĩnh, không có một chút thanh âm, nhưng cũng khiến người ta cảm thấy rất quỷ dị. Công lực của hắn bị quản chế, thường thường lại cảm thấy đau bụng choáng váng đầu, nguyên khí cũng bị tổn thương, cứng đối cứng với Lạc Thịnh Vũ tất nhiên không ích lợi được bao nhiêu.

Hắn tìm một chỗ ngồi xuống nhập định, thân thể của mình không thể lạc quan, hơn nữa bên ngoài cánh rừng đều là truy binh, xung quanh lại không biết liệu có những người tự nhận là quân tử chính đạo ấy hay không, thật là trước sau có địch.

Mày dài của Mạnh Trúc nhíu chặt, thân thể khó chịu nói không nên lời, điều tức một lát trên trán lại đều là mồ hôi. Lúc này thời tiết còn lạnh nữa, gió thổi vù vù đến mức hắn rùng cả mình.

Điều tức nửa ngày không thấy khá hơn chút nào, hắn khó tránh có chút bực bội sốt ruột. Lại nghĩ đến lời Mạnh Khanh khi đó, lại càng xương cốt toàn thân đều tức mà vang lạch cạch. Nhắm mắt lại, vốn nên tĩnh tâm ngưng thần, nhưng trong đầu đều là người không nên xuất hiện ấy. Mổi cử động tiếng nói của người nọ, dịu dàng và săn sóc ngày trước hồi tưởng lại đều khiến hắn trợn mắt muốn nứt ra.

Mạnh Trúc chỉ cảm thấy chân khí thiếu chút nữa đi sai đường, vội vàng ngưng thần dẫn đường, nhưng cổ họng bỗng nhiên sinh ra một luồng vị đạo tanh ngọt, mày dài co quắp một cái, cứng rắn nuốt máu sắp nôn ra vào trong bụng. Trong cổ họng và trong bụng cháy bỏng một trận, tựa hồ là bị máu nóng ấy làm phỏng.

Hắn bị đau bụng và choáng váng đầu tra tấn hung hăng thở dài, hận ngứa răng. Vẫn nghĩ nếu không phải sợ liên lụy võ công của mình, hắn quả thật bây giờ sẽ cho bụng của mình một chưởng, đánh nát bấy khuất nhục ấy mới phải. Đáng cười là lúc trước còn cảm thấy người kia đối xử với mình vô cùng tốt? Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 4”

Thần phục – Chương 30

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 30 – Tương Giang

Móng heo của Mục Hi khỏi cần mấy tháng, Triển Tiểu Liên cũng mượn cơ hội miễn phí nhìn chú đẹp trai thời gian dài như vậy, mỗi lần xem là một lần trái tim Triển Tiểu Liên đều rỉ vài thùng máu, cô rỉ máu không phải vì chính mình, mà là vì Mục Hi. Mục Hi nhưng là có bạn trai nha, cô ấy sau khi náo loạn một trận với Chu Thiếu Đường, lại hòa hảo, hai người lập tức tựa như mật đường, cứ như vậy chú đẹp trai lại có vẻ dư thừa.

Triển Tiểu Liên đau lòng cho chú đẹp trai, cô còn không thể nói, cũng chỉ có thể lặng lẽ rơi lệ trong lòng, cô chung quy không thể chạy tới nói với Mục Hi bảo cô ấy thích chú đẹp trai đá Chu Thiếu Đường chứ?

Loại tâm tình rối rắm này, Triển Tiểu Liên cảm thấy không có người sẽ biết, cô hy vọng Mục Hi mau mau rơi vào vòng ôm của chú đẹp trai, như vậy trong lòng cô sẽ dễ chịu chút thay cho chú đẹp trai, nhưng lại hi vọng Mục Hi có thể bỏ qua chú đẹp trai, như vậy mình còn có nước để ảo tưởng, nghĩ tới nghĩ lui, lại cảm thấy đều không được, cuối cùng chính cô cũng sắp đau đớn muốn chết.

Triển Tiểu Liên ngay trong loại tâm tình siêu rối rắm này nghênh đón cuộc thi giữa kỳ, cô nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh viết tên của mình chỗ họ và tên, sau đó, khi người khác làm bài cô vẽ đầu heo lên bài thi, vẽ một cái một cái lại một cái, đầu heo to đầu heo nhỏ, đầu heo đực đầu heo cái, cứ thế không làm một câu nào, ánh mắt giáo viên giám thị nhìn cô cũng quái dị theo, đầu heo cả bài thi cơ đấy!

Kỳ nghỉ đông Triển Tiểu Liên yêu nhất cuối cùng cũng tới, lần này Triển Tiểu Liên trứng ngỗng tất cả các môn, không vì gì khác, chính là vì thi kém chút không đi nhà dì út, Triển Tiểu Liên cảm thấy mình một năm nay đều xúi quẩy, cô phải khống chế năm nay không đi Thanh Thành, bằng không, cô hoài nghi mình liệu đột nhiên có một ngày mất lưỡi hay không, cho nên, cô phải kiên trì, tuyệt đối không đi Thanh Thành.

Chủ nhiệm lớp cũng sắp khóc, người ta thi kém chút là một trăm điểm tụt xuống chín mươi chín điểm, chín mươi điểm tụt xuống tám mươi điểm, Triển Tiểu Liên thẳng từ điểm tối đa tụt xuống không điểm, đây không phải là đòi mạng người sao? Triển Tiểu Liên nộp căn bản chính là giấy trắng mà.

Mục Hi vươn cổ nhìn phiếu điểm của Triển Tiểu Liên, chép chép miệng: “Băng Dính, sao cậu lại nộp giấy trắng? Cẩn thận bố cậu về đánh mông cậu.”

Triển Tiểu Liên không thèm quan tâm liếc, “Phương pháp bố tớ phạt tớ là không cho tớ đến nhà dì út.”

Bố Triển Tiểu Liên biết cô thích dì út mình, biện pháp dỗ cô thi hằng năm chính là thi tốt sẽ mang cô đến nhà dì út, lần này hay rồi, Triển Tiểu Liên cố tình vì không đi nhà dì út cố ý thi trứng ngỗng.

Triển Tiểu Liên lấy phiếu điểm của Mục Hi xem: “Nhóc Ngốc thi không tệ ha.”

Mục Hi thích thú gấp phiếu điểm, cẩn thận nhét vào trong túi, vừa sửa sang lại cặp sách vừa nói: “Tớ năm nay phải về trấn Tuyền Thủy ăn tết, đây là đưa cho mẹ tớ xem, tớ thi tốt, bà chắc chắn rất vui.”

Triển Tiểu Liên không hiểu Mục Hi nghĩ thế nào, không phải là về nhà một chuyến thôi, có gì trọng đại đâu, xem cô ấy vui vẻ, cô mỗi tuần lễ đều về nhà đấy, mẹ cô cả ngày càm ràm cô, Triển Tiểu Liên nghe cũng nghe phiền. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 30”

Thần phục – Chương 29

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 29 chương – Chưa bắt đầu đã thất tình

Cuối tuần Triển Tiểu Liên về nhà một chuyến, nói cho bố cô kính của cô bị mấy bạn nam trong lớp giẫm nát lúc đùa giỡn, sau đó thật cẩn thận đưa xác kính cho bố cô xem.

Triển Tiểu Liên bình thường nào có bộ dáng này, bố cô vừa nhìn, còn tưởng rằng con gái bé bỏng tiếc cái kính của cô đấy, có thể nói gì nữa? Cũng không thể bởi vì một cái kính mắt đánh cô một trận chứ? Với lại con cũng nói, không phải cố ý. Còn ngược lại an ủi Triển Tiểu Liên: “Không sao, chờ được nghỉ đông bố dẫn con lại đi Tương Giang một chuyến, làm bộ kính mới.”

Triển Tiểu Liên cứ như vậy lừa dối quá quan, cũng chẳng trách bố cô không nghĩ nhiều, chủ yếu là Triển Tiểu Liên bình thường xử sự rất tốt, trong lòng bố mẹ cô, Triển Tiểu Liên ngoại trừ không thích thi cử, thực sự không còn vấn đề gì khác, chuyện yêu sớm ầm ĩ lúc trước, dám chắc cũng là An Lý Mộc thằng nhóc kia thấy con gái nhà mình không hiểu chuyện mà lừa.

Buổi chiều cuối tuần trở về trường, Triển Tiểu Liên theo thường lệ thuê một đống tiểu thuyết ngôn tình bên ngoài mang đến phòng học xem, ánh sáng ở ký túc xá không tốt như phòng học, cô bây giờ liền dời trận địa. Trong giờ học Triển Tiểu Liên vừa nghiêng đầu muốn nói chuyện với Mục Hi đằng sau, kết quả phát hiện Mục Hi không có tới, cô đẩy bạn cùng bàn Mục Hi: “Nhóc Ngốc đi đâu rồi?”

Bạn cùng bàn khoát tay, “Không biết, giáo viên cũng không hỏi, hẳn là đã xin phép nghỉ rồi chứ?”

Triển Tiểu Liên rất khó hiểu, Nhóc Ngốc chính là học sinh ngoan mà, chưa bao giờ bỏ học, vậy mà lại không đi học, hơn nữa tối hôm đó cũng không về ký túc xá. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 29”

Inai Inai Baa! Uta Uta Ippai! – Mỳ-ngon-tuyệt!

Inai Inai Baa! Uta Uta Ippai!Cũng lâu lâu mới mần tiếp 1 bài. Bài hát lần này có đủ mọi loại mỳ luôn XD~

Mỳ-ngon-tuyệt!

Dịch và sub: Yappa

Download | Xem fullscreen

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 3

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam chương – Sắc mặt

Da Luật Hàm nhìn cả kinh, còn tưởng rằng người áo lam kia thực sự muốn chặt bỏ cánh tay trái của Lạc Thịnh Vũ. Sắc trời quá tối, gã vừa rồi còn chưa nhìn rõ, lúc này thấy rõ ràng tướng mạo người áo lam kia lại là cả kinh, nghĩ không phải nam sủng của chủ tử sao? Thế nào bỗng nhiên biến thành như vậy? Chẳng lẽ là người này chính là tới gần chủ tử, tiện tìm cơ hội ám sát.

“Ngươi thả người trước, chỗ này của ta để lại người.” Da Luật Hàm trầm giọng nói.

Mạnh Trúc cũng không vô nghĩa với gã, nâng nâng cằm, Đoạn Thủy đặt ngang gác giữa cổ Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Đi vào.”

Da Luật Hàm thấy vậy cũng không dám manh động, phất phất tay, ý bảo binh lính phía sau đều tránh ra một chút. Lạc Thịnh Vũ bị ép vào thạch động.

Trong thạch động có mấy cây đuốc, nhưng không sáng lắm, mờ mờ mịt mịt. Vừa tiến vào là có thể nghe thấy có tiếng người mắng to, có người đang khuyên giải, có người đang thở dài.

Đi vài bước vào phía trong, liền nhìn thấy mấy cái cửa sắt lớn, sau đó chính là từng ngục lao. Người bên trong nghe thấy có người tiến vào, mắng: ”Một đám chó Liêu, có gan thì giết ông đi.”

“Trương huynh, ngươi đừng phí nước bọt với đám cẩu tặc đó. Trên người chúng ta đều có vết thương, mau mau ngồi xuống điều tức mới là chính sự…” Người nọ còn chưa nói xong, bỗng nhiên thấy người đi vào là Lạc Thịnh Vũ, lại thấy trên cổ y bị chặn binh khí, không khỏi than thở, nói: ”Này, Lạc đại hiệp ngươi cũng bị bắt tới đây sao?”

Mạnh Trúc nghe xong không khỏi cười lạnh, cũng đến lúc này rồi, những người này còn không biết là ai bắt bọn họ, quả thật thực đáng cười. Nhưng cũng không muốn nói chuyện với bọn họ, Vân Thiên cốc của hắn bị trên võ lâm xưng là tà ma ngoại đạo, thậm chí là vô liêm sỉ, mà hắn làm sao để mắt đám người hoang tưởng tự đại này.

“A! Đây không phải là Lạc phu nhân sao?!” Người gần cửa lao liếc thấy Mạnh Trúc đằng sau, lại thấy hắn cầm trong tay trường kiếm chỉ vào Lạc Thịnh Vũ, vừa sợ vừa giận, ”Chẳng lẽ là gian tế người Liêu phái tới?!”

Gã vừa nói như thế, mọi người đều nhìn qua bên này, ai nấy vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ. Có người nói: ”Lạc phu nhân không phải tiểu thư Sở gia sao?! Thế nào bỗng nhiên biến thành gian tế. Đây, Sở minh chủ đây là có chuyện gì?”

Sở Trung Kiệt ngồi dựa vào tường, tựa hồ là đang vận công chữa thương. Lúc này trên mặt đổi sắc, vẻ mặt kinh ngạc nói: ”Chuyện này, lão phu cũng không biết.” Nói xong cẩn thận cau mày quan sát Mạnh Trúc một lần, lại nói: ”Vị công tử này hiển nhiên là nam, sao có thể là nữ nhi của lão phu chứ! Chẳng lẽ mấy ngày trước đều là người này đóng giả Diệu Y?!”

Sở Trung Kiệt dứt lời rất nhiều người đều chú ý bộ dáng Mạnh Trúc, Mạnh Trúc lúc này một thân áo dài màu lam, tóc rối tung, mặc dù dung mạo rất đẹp mắt, nhưng cũng không khó nhìn ra là một nam nhân, dù sao không có hóa trang và cố ý che chắn, chỉ xem trái cổ cũng có thể nhìn ra.

Mạnh Trúc nghe lời bọn họ không khỏi cười lạnh vài tiếng, ánh mắt quét một lần những người này. Thật sự là cảm thấy buồn cười, nhất là Sở minh chủ kia. Lúc trước khi ông ta trông thấy mình sao có thể không nhìn thấu mình không phải là Sở Diệu Y, ngay cả nữ nhi ruột thịt của mình cũng nhận không ra chẳng phải là truyện cười, huống hồ hai người trông hoàn toàn không giống. Mà bây giờ người nọ lại giả đò vẻ mặt kinh ngạc dẹp hết mọi chuyện.

“Là một nam nhân?”

“Ha ha ha, chó Liêu kia vậy mà lại kiếm thỏ gia (1) tới đây…”

Mạnh Trúc híp híp mắt, không đợi người nọ nói xong, đột nhiên cánh tay khẽ động, Đoạn Thủy “keng” một tiếng đã chém khóa sắt cửa lao làm hai nửa. Mọi người đều là sửng sốt, ai ngờ thanh Đoạn Thủy bảo kiếm này lại sắc bén như thế. Liền thấy Mạnh Trúc nâng kiếm nhẹ nhàng đá cửa sắt một cái, không nhanh không chậm đi vào.

Người vừa mới nói bị hắn nhìn đến sống lưng mát lạnh, Mạnh Trúc nhìn chằm chằm gã một lúc lâu, mắt phượng hẹp dài mang theo châm biếm và lạnh lẽo, lại một câu cũng chưa nói.

Phía sau đứng một đội lính Liêu, nhưng Da Luật Hàm cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhìn cửa lao bị hủy, nắm chặt quyền, do dự thật lâu.

“Một đám phế vật vô dụng.” Trên mặt Mạnh Trúc bỗng nhiên lộ ý cười, nhưng nụ cười rất cay nghiệt, Đoạn Thủy vén kiếm hoa, ánh sáng màu lam rất chói mắt, nói: ”Còn chờ bản tọa mời các ngươi đi ra ngoài? Cảm giác làm tù nhân không tệ sao.”

Mọi người đều là không kịp phản ứng, hơn nửa ngày mới có người đứng lên, nói: ”Ngươi rốt cuộc là loại người nào, vì sao thả chúng ta đi?”

Mạnh Trúc không để ý tới bọn họ, chỉ đưa tay khẽ đẩy Lạc Thịnh Vũ bên cạnh một cái, nói: ”Lạc đại hiệp, còn không cho bọn họ lui xuống.”

Lạc Thịnh Vũ liếc mắt nhìn lính Liêu bên ngoài, vẫn không nói cái gì. Y thấy Mạnh Trúc muốn thả những nhân sĩ võ lâm trung nguyên này, trên mặt cũng không có thần sắc gì đặc biệt, tựa hồ căn bản không liên quan tới mình.

Da Luật Hàm đành phải phất phất tay, khiến binh lính phía sau đều thối lui. Mọi người thấy đều cảm thấy kỳ quái, không hiểu được người này nắm được nhược điểm gì của người Liêu. Có điều cũng không phải là lúc để hiếu kỳ, đều nhìn nhau một cái, vội vã đi về phía ngoài động.

Sở Diệu Y và một số nữ hiệp bị nhốt riêng trong một phòng giam, được Mạnh Trúc cứu cùng, nhanh chóng chạy trốn với những người đó. Da Luật Hàm cũng không dám phái người đuổi theo, dù sao Lạc Thịnh Vũ còn bị kèm, nghĩ toi công bắt những người đó, nhất thời uất hận, nhưng đành phải từ bỏ, trơ mắt nhìn những người đó trốn không còn bóng dáng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 3”