Thần phục – Chương 34

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 34 – Cua đồng chết trên bờ cát (1)

An Lý Mộc chưa từng thấy nữ sinh không đáng tin hơn Triển Tiểu Liên. Nghe lời của Triển Tiểu Liên, An Lý Mộc thiếu chút nữa phun ra một búng máu, gian khổ kéo Triển Tiểu Liên dỗ: “Tiểu Liên, em bây giờ mới bao nhiêu chứ? Để bố em biết…”

Triển Tiểu Liên trừng mắt to: “Chẳng lẽ anh còn tính nói cho bố em biết?”

An Lý Mộc hận không thể cắn đứt đầu lưỡi mình, sao mỗi lần thời điểm mấu chốt anh chính là không cãi nổi Tiểu Liên chứ? “Tiểu Liên, anh không có ý này, ý anh em bây giờ quá nhỏ, mấy cái em vừa nói ấy, chúng mình sau này hẵng nói có được không? Chúng mình trước đây không phải đã nói rồi sao? Giữ đến khi hai ta hai mươi tuổi kết hôn? Em nói bây giờ cứ như vậy, thế đêm tân hôn của chúng mình thế nào?”

Triển Tiểu Liên nghe xong, lập tức vuốt cằm lẩm bẩm: “Anh Đầu Gỗ anh nói hình như có chút hợp lý… Chẳng nhẽ lần này phá rồi, trước khi kết hôn còn phải vá một lần?”

An Lý Mộc rơi lệ đầy mặt, anh há miệng, “Tiểu Liên, anh không có ý này…”

Triển Tiểu Liên vung tay nhỏ lên, khí phách nói: “Anh Đầu Gỗ, em nghĩ kỹ rồi, nếu lúc kết hôn anh cảm thấy không có tình thú, vậy em sẽ hi sinh một chút, đi vá lại, em thấy bây giờ những quảng cáo làm cái đó ở khắp mọi nơi…” Triển Tiểu Liên nghiêng đầu, “Anh Đầu Gỗ anh xem, ở đây có này, không đau đớn… A, tìm thấy rồi!”

An Lý Mộc kinh hoàng khiếp sợ quay đầu nhìn lại, không may, trên cái cột điện bên cạnh dán loại quảng cáo nhỏ này, An Lý Mộc muốn một đầu đụng chết trên cột điện.

Triển Tiểu Liên vẫn còn đang nói: “Dù sao cũng không phải là phẫu thuật lớn, tốn không bao nhiêu tiền. Đúng rồi anh Đầu Gỗ, anh mang theo bao nhiêu tiền? Em mang có năm đồng, chắc không đủ thuê nhà nghỉ hai tiếng đồng hồ, anh xem tiền của anh có đủ hay không? Thật sự không được, em vào lớp tìm bạn học em vay ít tiền…”

An Lý Mộc nổ đom đóm mắt, giữa anh và Tiểu Liên có phải là thật sự khác biệt hay không? Chẳng lẽ mới ra khỏi cổng trường mà anh đã già rồi? An Lý Mộc rất thành thực, luôn cảm thấy là vấn đề của mình, thật ra anh chẳng có chút vấn đề nào hết, cảm giác có thể coi là đàn ông tốt có trách nhiệm có đảm đương, chủ yếu là cái đồ anh coi trúng này rất không đáng tin. Anh gắng sức nghĩ rồi nói câu: “Tiểu Liên, chúng mình bây giờ vụng trộm không cho bố em biết được không? Chuyện gạo cơm này, trễ hai năm có được không? Nếu không chờ em thi lên đại học cũng được, đây là việc lớn trong đời, chúng mình không thể quyết định vội vàng, hơn nữa còn là đi thuê nhà nghỉ, có phải không vệ sinh hay không? Dầu gì, chúng mình cũng phải ở trong phòng tân hôn của chính mình chứ?”

Triển Tiểu Liên vẻ mặt không tình nguyện, “Em cũng không ngại tuổi còn nhỏ, anh Đầu Gỗ anh sao lại cứ sợ như vậy chứ?”

An Lý Mộc muốn khóc, anh là vì ai hả? Cô cũng không nghĩ xem cô mới bao nhiêu, bây giờ là yêu đương, qua hai năm nếu như phát hiện cô chính là chơi trò gia đình, hối hận không cần anh, thì vẫn còn kịp, bây giờ nếu nhất thời tham hoan, ảnh hưởng chính là cả đời cô đấy. Lúc này anh chỉ có thể dỗ: “Tiểu Liên thực ra vấn đề chính là ở anh, anh vừa tốt nghiệp, cố gắng thể hiện, chăm chỉ làm việc, đứng vững gót chân như thế cuộc sống sau này của hai ta mới có thể khá giả có phải hay không? Em nói anh rõ ràng ngay cả tiền thuê phòng cũng không có, vậy sao được? Bố em nếu biết, đánh chết em cũng sẽ không cho em lấy anh, em nói có đúng không?”

Triển Tiểu Liên suy nghĩ một lúc, cô không mang theo tiền là thật, An Lý Mộc nói anh cũng không có tiền, xem ra phòng là không thể thuê được, cuối cùng mở miệng: “Vậy được rồi. Đúng rồi anh Đầu Gỗ, vậy lần sau anh phải mang đủ tiền nhé.”

An Lý Mộc nghe xong, lập tức thở phào nhẹ nhõm, anh là đàn ông mà, có mấy gã đàn ông gặp phải người chủ động nhảy vào lòng lại cự tuyệt? Thế mà bé gái trước mặt anh kích động đưa vào lòng anh, thật là muốn mạng người. An Lý Mộc có chút bất đắc dĩ nói: “Tiểu Liên, em về trước ăn cơm, vốn nên là dẫn em cùng ăn, nhưng anh bận quay về nộp hồ sơ, buổi sáng đã giục rồi, anh bây giờ phải chạy về, buổi tối em tan học anh đến tìm em.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, lập tức đồng ý, vẫy vẫy tay với An Lý Mộc liền đi, trong lòng rất vui vẻ, buổi tối trước tiên vay đủ tiền thuê phòng hẵng nói, tuyệt đối không thể bởi vì vấn đề tiền làm hỏng nghiệp lớn phá trinh của cô. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 34”

Thần phục – Chương 33

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 33 – Yêu đương phải càng sớm càng tốt

Thật ra Triển Tiểu Liên không hiểu rõ An Lý Mộc vì sao lại xuất hiện ở cửa Nhị Trung Bãi Yến, cô cũng không cảm thấy An Lý Mộc ngốc như Lôi Quá Khách chờ cô. An Lý Mộc cũng đã mở miệng gọi cô, Triển Tiểu Liên chắc chắn sẽ không giả vờ không nhìn thấy: “Thật đúng là anh Đầu Gỗ? Khéo thật, anh sao lại đến đây vậy? Anh tìm ai em tìm giúp anh, em rất quen thuộc Nhị Trung.”

An Lý Mộc mỉm cười lắc đầu: “Không tìm ai, anh qua bên này làm hồ sơ, biết em học ở đây, liền ghé thăm em.”

Triển Tiểu Liên kỳ quái hỏi: “Anh Đầu Gỗ anh muốn làm hồ sơ gì vậy? Anh cũng không học ở đây.”

An Lý Mộc cười híp mắt nhìn Triển Tiểu Liên, nói: “Tiểu Liên, anh năm nay đã tốt nghiệp rồi, với lại, anh thi đỗ công chức.”

Triển Tiểu Liên híp mắt, muốn nghiệm chứng phỏng đoán của mình: “Cho nên?”

An Lý Mộc kéo tay Triển Tiểu Liên, âm thanh mang theo vui sướng nói với cô: “Cho nên, anh đến báo cáo tại đồn công an khu đông Bãi Yến, Tiểu Liên, anh bây giờ là cảnh sát, hơn nữa, ngay tại Bãi Yến.”

Triển Tiểu Liên lập tức hiểu, An Lý Mộc về sau làm việc ngay tại Bãi Yến, cô liếc mắt nhìn An Lý Mộc, hít mũi một cái, không thành tâm chút nào nói tiếng: “À há, anh Đầu Gỗ vậy thì thật là chúc mừng anh.” Nói xong, Triển Tiểu Liên ôm tiểu thuyết ngôn tình của cô muốn đi, trong lòng tức giận nghĩ, tới khoe khoang với cô phải không? Chờ, đi lấy ít cứt chó ném vào người anh, ngạt chết anh.

“Tiểu Liên!” An Lý Mộc kéo cô không buông tay, Triển Tiểu Liên hung tợn quay đầu trừng anh: “Làm sao?”

An Lý Mộc mím mím môi, sau đó nghiêm túc nói: “Tiểu Liên, anh tốt nghiệp rồi, cũng có công việc, anh sau này nhất định sẽ nỗ lực làm việc chăm chỉ, anh về sau nhất định sẽ càng ngày càng tốt hơn, anh cũng chắc chắn nuôi được bạn gái anh sau này, Tiểu Liên em có tin anh không?”

Triển Tiểu Liên vẫn là lé mắt nhìn anh, giọng điệu không thèm nói: “Anh nuôi bạn gái anh liên quan gì tới em? Em cũng không phải bạn gái anh, anh đi nói với bạn gái anh đi, nói với em cái gì, hừ.”

An Lý Mộc ở trường quân sự bốn năm, mặt bị phơi nắng đen sạm, ít đi cái ngây ngô của tuổi trẻ nhiều thêm cái thành thục của đàn ông, ngũ quan cũng hoàn toàn thành hình, cả người thoạt nhìn vô cùng cường tráng. Thật ra ngoại hình và tính cách của anh, đúng là loại hình Triển Tiểu Liên thích.

Phải nói An Lý Mộc thật đúng là có bản lĩnh, vừa tốt nghiệp thi đậu công chức, công chức bây giờ là cái gì? Dựa theo lời thế hệ trước đó chính là bát sắt, bao nhiêu người chen rách đầu chui vào trong, kết quả lại tốt, anh thi đỗ luôn, tình hình đi làm bây giờ không thể so với ngày trước, cái gì cũng dựa vào chính mình, bao nhiêu người cho rằng trường quân sự hay trường quân đội nhất định là được bảo đảm bố trí, đâu có chuyện dễ dàng như vậy? Trong nhà An Lý Mộc cũng không có quan hệ, nữa là việc làm sau khi tốt nghiệp. Vì thế anh chỉ có thể dựa vào chính mình.

Vả lại, trong lòng An Lý Mộc cũng nghẹn một hơi, bố cô không phải chướng mắt anh sao? Anh càng muốn cho bố cô thấy, bây giờ nghề nghiệp nào là bảo hiểm? Chắc chắn chính là công chức, bố cô nói anh không bản lĩnh, An Lý Mộc tìm một việc làm ổn định, như thế xem bố cô còn nói câu anh nuôi không nổi Triển Tiểu Liên hay không, tiền lương của công chức mặc dù không cao, nhưng các phúc lợi khác của công chức tốt, cơ hội bao nhiêu người đều cầu không được.

Chuyện An Lý Mộc thi đậu công chức, nếu đổi thành trước đây, Triển Tiểu Liên phỏng chừng đã sớm nhảy lên người An Lý Mộc vui mừng thay anh rồi, nhưng lần này Triển Tiểu Liên kiên cường đấy, cũng đã chia tay, còn quan hệ cái gì? Triển Tiểu Liên chỉ ôm sách bảo bối của cô, cũng không nhìn An Lý Mộc, nghiêng mặt với anh, nhạt nhẽo nói: “Anh Đầu Gỗ, không có chuyện gì khác em đi đây, em bận lắm.” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 33”

Komatta na (Rắc rối rồi đây)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Komatta na
こまったな
(Rắc rối rồi đây)

Cách đây mấy tuần có một chàng trai đến văn phòng gặp chị Yoshida vì công chuyện gấp. Khi anh Tanaka bảo chị ấy đã ra ngoài và phải vài giờ nữa mới quay lại, cậu ta nói:
Soo-desu-ka. Komatta-na.
そうですか。こまったな。
(Vậy à? Làm thế nào bây giờ? – Nghĩa đen: Vậy à? Rắc rối rồi đây.)
Anh Lerner từng nghe nói na chỉ được thêm vào trong câu hội thoại thông thường, vì thế anh nghĩ cậu ta hơi bất lịch sự với anh Tanaka. Nhưng có vẻ anh Tanaka không cảm thấy phật lòng gì mà còn đề nghị sẽ giúp cậu ấy liên lạc với chị Yoshida ngay khi có thể.

*  *  *

Có một số hậu tố thường được thêm vào cuối câu để thể hiện cảm xúc hoặc thái độ của người nói. Ne được dùng khi người nói mong chờ người nghe đồng ý với mình; yo được dùng khi người nói muốn nhấn mạnh câu nói của mình. Hậu tố na nếu được nói với giọng thấp như trong
  mu
Sa  i
    -na.
thể hiện cảm xúc của người nói trong một câu dạng độc thoại. Samui-na có nghĩa là “Lạnh nhỉ” và Iya-ni natchau-na nghĩa là “Ghét quá đi.” Na thường được sử dụng trong những câu có nội dung hướng đến bản thân người nói hơn là người nghe. Khi chàng trai nói Komatta-na, thì thực ra cậu ta đang nói với chính mình mặc dù anh Lerner và anh Tanaka đều có thể nghe được.

Anh Lerner nhận ra rằng người Nhật hay nói một mình giữa cuộc trò chuyện với tông giọng khác đi và dùng thể thông thường kiểu như Aa, soo-ka hay Aa, soo yuu wake-ka. Sau khi học được rằng na thường được dùng trong những câu như thế, anh để ý từ na này thường dùng chủ yếu bởi nam giới, nhưng thỉnh thoảng ngay cả phụ nữ cũng sử dụng. Anh Tanaka hay nói
A, moo jikan da-na.
(A, đã đến giờ rồi).
Và có lần anh đã nghe chị Yoshida nói
Iya-da-na, mata machigaeta.
(Chán quá. Mình lại nhầm rồi.)
khi sửa lỗi gõ nhầm của mình. (Phụ nữ hay dùng wa thay vì na.)

Tại sao người Nhật lại hay nói một mình giữa cuộc trò chuyện như vậy? Sensee nói điều đó là vì mục đích tốt. Nếu những nhận xét như Komatta-na hướng trực tiếp tới người nghe thì người đó có thể sẽ cảm thấy bị bắt buộc phải làm cái gì đó, nhưng nếu nó nhắm về bản thân người nói, người nghe có thể quyết định là giúp hoặc không. Vì thế các câu than phiền hay được nói theo kiểu này, mặc dù cũng có một vài người thích nói thẳng.

Nếu người chồng nói sau khi nếm thử trà là Nurui-na (Nó nguội mất rồi), thường thì người vợ sẽ tự đề nghị hâm nóng trà; nói Nurui-yo sẽ nghe như anh ta bắt vợ mình phải hâm nóng nó vậy.

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 7

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất chương – Chuyện cũ

Lúc Mạnh Trúc tỉnh lại Lạc Thịnh Vũ còn chưa tỉnh, xác thực nói Mạnh Trúc là bị làm cho tỉnh lại, chảy một thân mồ hôi lạnh, bị gió lạnh thổi qua rùng mình mấy cái.

Hắn nghỉ ngơi một lúc cảm thấy thân thể thoải mái hơn, tựa hồ cũng là thuốc đã uống có hiệu lực và tác dụng, trong tứ chi bách hài di động một cỗ nhiệt khí, rất dễ chịu.

Hắn dùng lực đẩy một cái đã đẩy Lạc Thịnh Vũ ra, vừa rồi hắn mơ mơ màng màng cũng không biết đều mơ thấy cái gì, chỉ là xoay người liền nhìn thấy Đoạn Thủy kiếm cắm trong lồng ngực người này, hắn sợ tới mức toàn thân mồ hôi lạnh, thoáng cái liền tỉnh.

Nay thanh tỉnh mới cảm thấy có chút hoang đường, hoang đường đến đáng cười. Nghiêng đầu nhìn chuôi Đoạn Thủy kiếm bên cạnh ấy, vẫn còn tỏa ra màu lam băng, nhưng đã gãy thành hai khúc, một nửa cắm giữa tường đá, có lẽ cũng tìm không được nữa.

Lạc Thịnh Vũ tựa hồ có chút suy yếu, bị hắn đẩy một cái cũng không có tỉnh lại, chỉ nhíu nhíu mày. Mạnh Trúc không lập tức đứng lên, hắn thử vận vận công, cảm giác thích ứng mới mở mắt ra.

Lạc Thịnh Vũ bị thương nặng, lúc tỉnh lại chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, tứ chi quả thực giống như không phải là của mình, năm ngón tay phải đau đớn bứt rứt, khiến y cắn chặt răng.

“Đừng uổng phí khí lực, nội lực của ngươi bị bản tọa che tất cả rồi, cưỡng ép giải huyệt đạo có tổn thương gì, Lạc đại hiệp hẳn là rõ hơn ta chứ?” Mạnh Trúc mắt lạnh nhìn y nói.

Lạc Thịnh Vũ cười khẽ một tiếng, từ trong tiếng cười là có thể nhìn ra thân thể suy yếu bao nhiêu, hòa hoãn nửa ngày mới nói: ”Ngươi quá lo lắng, vết thương của ta không nhẹ, cho dù không bị che huyệt đạo, bây giờ cũng không khác gì phế nhân.”

Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, lập tức cười lạnh một tiếng, ngữ khí ngược lại là nhẹ nhàng một chút, nhưng khiến người nghe càng cảm thấy quỷ dị, ”Bản tọa ngược lại không cho là như vậy, thủ đoạn của Lạc đại hiệp rất cao, ai mà biết có biến cố gì? Ngươi nói có phải hay không?”

“Đó là ngươi quá coi trọng ta,” Lạc Thịnh Vũ xoay người ngồi dậy, động tác có chút chậm chạp, tựa hồ là dính đến vết thương, ”Cho dù thương thế phục hồi như cũ, không biết còn có thể khôi phục đến nội lực trước đây hay không.”

Mạnh Trúc khẽ hừ một tiếng, vết thương nặng như vậy không chết đã là rất may, nếu có thể kịp thời dùng thuốc trị liệu có lẽ có thể khôi phục mười phần mười võ công, có điều chỗ bọn hắn bây giờ cũng không biết là ở đâu, đừng nói đại phu, ngay cả viên thảo dược cũng tìm không thấy.

“Nghe loại giọng điệu này của Lạc đại hiệp, bản tọa nhưng không nghe thấy sốt ruột gì,” Mạnh Trúc nghĩ cũng không khỏi nhíu mày dài, nhưng đương sự kia lại tựa hồ như không quan tâm, trên mặt cũng không thấy vẻ lo lắng gì, ”Xem ra Lạc đại hiệp không coi trọng thân võ công này bao nhiêu.”

Lạc Thịnh Vũ ngẩng đầu nhìn hắn, người nọ là ngồi dưới đất là dựa vào tường đá, ngẩng đầu nhìn Mạnh Trúc đứng ở bên cạnh, nhưng không có chút tự giác thấp hơn người ta một khúc, ”Ta đương nhiên để ý, tâm huyết hai mươi mấy năm. Chẳng qua loại chuyện này để ý cũng không có cách nào.”

Mạnh Trúc lườm y một cái, dời ánh mắt đi không nhìn y nữa, đỡ vạt áo ngồi xuống, tự nhắm mắt dưỡng thần.

“Chúng ta đây là ở địa phương nào, ta đi tìm thử đường đi lên.” Lạc Thịnh Vũ nhìn nhìn xung quanh, không có một ngọn cỏ, hoang vắng khác thường, trên mặt đất đều là cục đá hạt cát rất nhỏ.

Lạc Thịnh Vũ vừa đứng lên đã bị Mạnh Trúc đột nhiên vọt tới trước người ngăn lại, ”Lạc đại hiệp thương thế nặng như vậy vẫn là thành thật ngồi đi. Bản tọa vừa rồi phát ra tín hiệu, người của Vân Thiên cốc sẽ tìm qua đây.”

“Ngươi sao không sợ thủ hạ của ta tìm tới trước, hoặc là đám nhân sĩ võ lâm kia tới đây trước, vậy chẳng phải là không ổn.”

Mạnh Trúc khinh thường cười cười, nói: ”Lạc đại hiệp ở trong tay bản tọa, thủ hạ của ngươi có thể làm khó dễ được ta? Mà đám quân tử đại hiệp ấy, bây giờ phỏng chừng chạy trối chết còn không kịp ấy chứ?”

“Nói có lý.” Lạc Thịnh Vũ nghe xong liền ngồi xuống.

Mạnh Trúc ôm cánh tay nhìn y, nói: ”Lạc đại hiệp rất trấn định, ngươi cũng biết người Vân Thiên cốc mà đến ngươi muốn chạy trốn sẽ không dễ dàng?”

“Ừm,” Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu, trên mặt không thấy mảy may lo lắng, nói, “Lấy tình huống hiện tại của ta cũng đánh không lại ngươi, cho nên đào tẩu cũng không có khả năng chút nào.”

“Ngươi nói bản tọa mang ngươi về Vân Thiên cốc, là một kiếm giết ngươi? Hay là chậm rãi tra tấn?”

Lạc Thịnh Vũ ngẩng đầu nhìn hắn, sắc mặt tái nhợt vô cùng, môi cũng xanh, nhưng không thấy nhếch nhác, ”Đương nhiên sẽ không một kiếm giết ta, bằng không ngươi bây giờ đã động thủ.”

“Nói rất hay!” Tay Mạnh Trúc nắm chặt, khung xương vang lách cách, mặc dù biểu hiện trên mặt hắn không thay đổi, song không khó nhìn ra là tức giận, ”Lạc đại hiệp chẳng lẽ không sợ chết? Hay là ngươi cảm thấy ta sẽ không giết ngươi!” Hắn ban đầu còn giọng điệu thản nhiên, nhưng nửa câu sau đã trở nên nghiến răng nghiến lợi, rồi đột nhiên tiến lên một bước, kề sát Lạc Thịnh Vũ.

Lạc Thịnh Vũ chỉ là lắc đầu, chống lại ánh mắt Mạnh Trúc, cách nửa ngày mới nói: ”Ta không biết ngươi có thể giết ta hay không. Nhưng… ta thật sự không sợ chết.”

Mạnh Trúc giật mình sửng sốt, hai người kề rất gần trong mắt Lạc Thịnh Vũ rất bình tĩnh, tựa hồ chứng minh người nọ không nói dối. Hắn sửng sốt chốc lát chính là cười chẳng đáng, chỉ cảm thấy cái bình tĩnh của người nọ lời của người nọ vô cùng dối trá, ai mà không sợ chết chứ, đều là giả… Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 7”

Kia phiến tinh không, kia phiến hải – Convert

Tên gốc 那片星空, 那片海
Hán Việt Na phiến tinh không, na phiến hải
Tác giả Đồng Hoa
Thể loại Ngôn tình, hiện đại, huyền bí

Tiếp tục đọc “Kia phiến tinh không, kia phiến hải – Convert”