Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thập tứ chương
Trên Vân Thiên cốc rất yên tĩnh, Mạnh Trúc đối với đường tại Vân Thiên cốc thật sự là quen thuộc không thể quen thuộc hơn, một đường từ đường nhỏ đi lên, ngẫu nhiên gặp được vài đệ tử canh phòng, nhưng đã không phải là những người Mạnh Trúc quen thuộc.
Ba người không kinh động bất luận kẻ nào, tung mình nhảy lên vào thôn trang của Vân Thiên cốc. Mặc dù những ngày qua Vân Thiên cốc cũng là rất an bình, nhưng nơi này bây giờ lộ ra một cỗ tử khí.
“Ta đi gặp Uông Cẩm Tùng.” Mạnh Trúc nói khẽ với hai người phía sau một câu, ”Các ngươi đi phòng giam.”
“Vậy rất nguy hiểm.” Mạnh Khanh nhíu mày, mặc dù võ công Uông Cẩm Tùng chắc chắn không thể so sánh với Mạnh Trúc, nhưng người nọ tính tình xảo trá, không biết có mai phục gì không.
“Nếu có ngoài ý muốn phát tín hiệu cho ta.” Mạnh Trúc nói: ”Một mình gã không lo đối phó, các ngươi mới phải cẩn thận.”
“Chủ tử nói cũng có lí,” Mạnh Hiểu ngắt lời Mạnh Khanh lại muốn mở miệng, nói: ”Yên tâm giao cho chúng ta.”
Mạnh Trúc gật đầu một cái, xoay người phát động khinh công nhảy ra, đảo mắt đã không thấy bóng dáng.
Mạnh Trúc rõ Vân Thiên cốc như lòng bàn tay, tìm được chỗ Uông Cẩm Tùng căn bản không khó. Hắn đi sân chính, còn chưa đi vào đã mơ hồ nghe thấy có người đang nói chuyện. Không khỏi ngưng lại, nói chuyện hẳn là nam nhân bốn năm mươi tuổi, cảm thấy có chút quen tai, nghĩ một lát mới giật mình nhớ ra, người nói chuyện ấy không phải là minh chủ võ lâm Sở Trung Kiệt còn có thể là ai?!
“Cũng đã qua nhiều ngày như vậy, Mạnh Trúc tên đầy tớ kia còn chưa có xuất hiện, có phải đã chết hay không?”
“Vậy cũng nói không biết chừng, trên giang hồ nghe đồn hắn đang bế quan.”
“Nhưng ngày đó ngươi không phải nhìn hắn và Lạc đại hiệp cùng nhau rớt xuống vách núi chứ?! Sao có thể ngã không chết? Nói không chừng chuyện bế quan chỉ là chiêu tung hòa mù của hai người Mạnh Khanh Mạnh Hiểu, căn bản không phải thật.” Uông Cẩm Tùng nói có chút kích động, thanh âm càng lúc càng lớn.
“Lo trước khỏi hoạ, luôn luôn tốt.” Sở Trung Kiệt nói: ”Ngươi đừng vội xuống tay với những người trong phòng giam, giữ lại người sống, nếu Mạnh Trúc thật sự xuất hiện, còn có thể kiềm chế hắn. Nếu một người sống cũng không có, nói không chừng sẽ chó cùng rứt giậu, con thỏ nổi nóng còn cắn người.”
Mạnh Trúc không khỏi cười lạnh trong lòng mấy tiếng, hắn vạn vạn không ngờ, Uông Cẩm Tùng lại có thể âm thầm cấu kết với Sở Trung Kiệt. Trong lòng hắn tính toán, bộ hạ của mình lúc này hẳn là đều bị nhốt lại rồi, nếu như muốn cứu người, nhất định phải kiềm chế hai người này mới được.
Hắn nghĩ đến đây, đột nhiên tung mình lên, liền nghe Sở Trung Kiệt hét lớn một tiếng, ”Người nào nghe lén bên ngoài?!”
“Sở minh chủ không biết bản tọa sao?” Thanh âm Mạnh Trúc vừa tới người cũng tới theo, quần áo màu lam vụt một cái, đứng chỗ trước mặt Sở Trung Kiệt và Uông Cẩm Tùng mười bước. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 14”