Kindaichi Kousuke
- Tác giả: Yokomizo Seishi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 2 – Người phụ nữ đeo mạng che mặt
Nhắc tới giám đốc bách hóa Ebisuya, ai cũng sẽ tưởng tượng ra một nhân vật đứng tuổi đầu muối tiêu, khuôn mặt đỏ gay, phô trương chiếc nhẫn vàng to bản trên ngón tay thô kệch béo mỡ, và là một kẻ nhào nặn tài tình giữa thói hống hách và vẻ khéo léo đưa đẩy, nhưng vậy thì nhầm to.
Kasuya Rokusuke mới chỉ ba mươi lăm tuổi.
Vóc dáng cao lớn, ngực dày, vai rộng, cùng cung cách nói năng và hành động nhanh nhẹn dứt khoát khiến anh ta giống một người quản lý câu lạc bộ quyền anh hơn là giám đốc bách hóa. Mái tóc đen sẫm một cách dị thường, lại thêm có vẻ là người rậm lông, nên sau khi cạo râu phần da vẫn xanh rì, nước da ngăm đen, mày rậm, khiến nhìn sơ qua có vẻ khá đáng sợ và khó gần, ấy thế mà, kỳ lạ thay, anh ta lại rất được các nhân viên hợp đồng của bách hóa tin tưởng. Đặc biệt là đối với các nữ nhân viên bán hàng trẻ, vì anh ta được cho là giống một nam diễn viên điện ảnh Mỹ nào đó nên rất được mến mộ, và không ít cô gái coi việc được giám đốc trẻ này bắt chuyện là niềm hạnh phúc tột bậc.
Có lẽ điều đó là do bản chất không màu mè của Rokusuke. Anh ta nói chuyện với bất kỳ ai cũng bằng thái độ và lời lẽ như nhau. Dù là lúc đối diện với những vị thành viên ban quản trị có vẻ mặt cau có, khi tiếp đãi những vị khách hàng khó tính, hay lúc tiếp xúc với những nhân viên bán hàng trẻ mới vào nghề, thái độ của anh ta vẫn không hề thay đổi. Đôi mắt anh ta lúc nào cũng ánh lên vẻ tinh nghịch, và giữa lối nói chuyện gãy gọn dứt khoát, thỉnh thoảng lại bật ra những câu châm ngôn dí dỏm. Đó là lý do tại sao anh ta lại được các nhân viên hợp đồng yêu mến đến vậy, nhưng tối nay thậm chí Rokusuke cũng phải nhăn nhó mặt mày. Ngay cả những câu châm ngôn sở trường cũng chẳng còn thốt ra được nữa. Giữa những nếp nhăn hằn trên trán, phảng phất nét trầm tư hiếm thấy ở người đàn ông này. Tiếp tục đọc “Nàng Hắc Lan – Chương 2”

