Tiêu Tương thủy sắc – Chương 42

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập nhị chương – Lại một lần nữa xuất kinh

“Hoàng thượng, đại sự không tốt, Bạch chủ tử đêm qua trộm xuất cung rồi!” Vừa mới hạ triều, Trương Chính liền nhận được tin tức, vội vàng thông báo cho Lưu Hoài Diệp.

“Xuất cung?! Đêm qua là ai phụ trách gác đêm! Sao có thể để cho hắn xuất cung!” Lưu Hoài Diệp vừa nghe liền luống cuống.

“Bạch chủ tử đêm qua thay y phục của các nô tài, mang theo Quản công tử xuất cung, sáng nay, nô tài phụ trách hầu hạ mới phát hiện không thấy Bạch chủ tử, y phục trong tủ thiếu đi mấy bộ, Quản công tử cũng không có ở đó.”

“Lập tức phái người đi tìm, Tang Vận nhất định là chạy trốn!” Vừa an bài nhân mã chia mấy đường đi tìm, Lưu Hoài Diệp vừa phái người thông tri Lam Khuyết Dương. Hắn quá sơ suất, lại quên mất tính tình của Tang Vận.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 42”

Hồng phúc dao – Chương 31+32

Hồng phúc dao

Đệ tam thập nhất chương

Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương đi vào trong tẩm cung, hai người che giấu hoảng loạn trong lòng, đi tới bên cạnh Bạch Tang Vận vừa mới uống thuốc xong. Lam Khuyết Dương kéo tay Bạch Tang Vận nói: “Tang Vận, tiểu Dụ Đầu hôm nay có ầm ĩ hay không?”

“Phụ vương, Dụ Đầu hôm nay rất ngoan, đi tiểu cũng không khóc. Vừa tỉnh lại liền cười, hoàng gia gia thấy vậy cũng không chịu trở về nghỉ ngơi.” Bạch Hãn Triệt vẫn luôn ở trong cung cùng Bạch Tang Vận nói. Bởi vì hắn có thai, Bạch Tang Vận dứt khoát bảo hắn chuyển vào cung, cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.

“Hãn Triệt, con cũng chú ý thân mình, con bây giờ cũng không so được với người khác.” Lưu Hoài Diệp dặn dò một tiếng, sau đó nói với Bạch Tang Vận, “Tang Vận, gần đây quan viên địa phương phải về kinh báo cáo, ta và Khuyết Dương có lẽ sẽ bận hơn, ban ngày không có biện pháp cùng ngươi, ngươi cùng tiểu Dụ Đầu phải thành thành thật thật ở trong phòng. Hãn Triệt, trông cha con cho kỹ… Vận Tranh cùng Vận Vanh cũng phải bận hơn một chút, con ở trong cung an tâm dưỡng thai, trò chuyện cùng cha và hoàng gia gia con.”

“Phụ hoàng, người yên tâm, trong cung có hài nhi, quốc sự quan trọng hơn.” Bạch Hãn Triệt đáp. Bạch Tang Vận chỉ là cười gật gật đầu, nói cho hai người hắn đã biết. Lam Khuyết Dương liếc mắt nhìn Lưu Hoài Diệp một cái, hai người buông Bạch Tang Vận ra. Hôn hôn nhi tử, hai người vội vàng ra khỏi tẩm cung.

Vừa ra khỏi tẩm cung, Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương liền hạ xuống rất nhiều mệnh lệnh. Ma ma quản sự và thái giám trong cung đều nhận được ý chỉ, một số người chạy tới phủ Hiển thân vương đợi, chờ sai phái bất cứ lúc nào; một số người thì quản miệng người trong cung, phải gạt mấy người.

Lam Khuyết Dương cùng Lưu Hoài Diệp trực tiếp cưỡi ngựa xuất cung. Thừa dịp Lưu Hoài Diệp đang nói chuyện, Lam Khuyết Dương len lén lấy một viên đan quả từ trên cổ tay Bạch Tang Vận xuống. Bọn họ hi vọng Bạch Tang Vận hồ đồ một chút, không cần phát hiện trong thời gian ngắn ngủi kia, cái vòng trên cổ tay hắn có gì thay đổi.

Kinh thành lộ ra vẻ dị thường khẩn trương, ngựa của hoàng thượng và Khuyết Dương dừng lại tại cửa vương phủ, phần đông thị vệ thái giám liền chen lên, bẩm báo thương thế trước mắt của Lưu Tích Tứ. Mang theo đan quả cứu mạng, Lam Khuyết Dương cực nhanh chạy vào bên trong Thanh Liễu cư. Sau khi nhìn thấy bộ dáng Lưu Tích Tứ, lửa giận của Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương mang theo chân khí không cách nào khống chế phá hỏng bàn ghế trong phòng Lưu Tích Tứ.

Làm vỡ đan quả, Lam Khuyết Dương tự mình cho Lưu Tích Tứ uống, lại thêm dùng nội tức cường đại của mình ép tụ huyết trong cơ thể Lưu Tích Tứ ra. Lam Khuyết Dương đã nhiều năm không xuất thủ, ngoại trừ lần đó hắn cùng Ly Nghiêu so chiêu. Nhưng lần này ra tay, lại là vì cứu đứa con yêu của hắn, phẫn nộ cùng không nỡ trong lòng Lam Khuyết Dương có thể hiểu được.

Bôi thuốc tê lên cho Lưu Tích Tứ, Ngũ Mặc từng kim từng kim khâu lại chỗ rách ở bụng Lưu Tích Tứ. Từng kim kia không chỉ đâm vào người Ly Nghiêu, lại càng đâm vào người Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương.

“Tra được xúi giục phía sau là ai chưa?” Sau khi Ngũ Mặc từng kim khâu xong, Lưu Hoài Diệp hỏi.

“Đả thương Tích Tứ là tiểu công tử bị đuổi ra của quý phủ Nghiêm Thụy. Người nọ lúc trước ở ‘Cầu Tri thư cục’ in dâm thư, chọc giận Tích Tứ, Nghiêm Thụy liền đuổi hắn đi. Nhưng khi nhi thần thẩm vấn hắn, hắn lại nói cái gì cũng không nhớ. Nhi thần thấy nhất định là có người tìm hắn làm kẻ chết thay. Nhi thần phái người điều tra, trên người hắn mang theo cổ độc, xác nhận bị người khống chế.” Lam Vận Vanh sau khi hồi cung báo cho phụ hoàng cùng phụ vương biết, liền thẩm vấn phạm nhân.

Ly Nghiêu im lặng không lên tiếng, hai tay nổi gân xanh đã sớm biến vải dệt thành bụi phấn. Độc trên người Lưu Tích Tứ hắn từng thấy, hơn nữa phi thường quen thuộc… Hắn đã đoán được Lưu Tích Tứ vì sao lại bị thương, cũng đoán được người nọ sau lưng là ai. Nguyễn Hương… Đây là trả thù của ngươi với ta… Ngươi ngàn không nên vạn không nên, không nên tổn thương hắn…

Đứng lên, Ly Nghiêu lấy mu bàn tay nhẹ nhàng sờ sờ mặt Lưu Tích Tứ, “Nếu Tích Tứ tỉnh, nói cho hắn, ta đi tìm người, rất nhanh sẽ trở lại.”

“Tích Tứ gặp chuyện có liên quan tới ngươi?” Lưu Hoài Diệp nghe hiểu. Ly Nghiêu gật đầu một cái, hôn xuống đôi môi trắng bệch của Lưu Tích Tứ, xoay người đi. Không ai cản Ly Nghiêu, không phải không dám cản, là biết cản không được. Bộ dáng đã điên cuồng của Ly Nghiêu, khiến bọn họ rõ ràng cản lại tình huống chỉ biết càng tệ hơn.

“Đuổi theo hắn, lúc này đừng thêm phiền phức nữa.” Lam Khuyết Dương nói một câu, hai đạo bóng dáng nhanh ra ngoài. Đặt Lưu Tích Tứ đang hôn mê nằm ngang, Lam Khuyết Dương cau mày nói: “Cần phải phong tỏa tin tức Tích Tứ bị thương. Vận Tranh Vận Vanh phụ trách điều tra người khả nghi trong kinh thành. Nếu việc này có quan hệ với Ly Nghiêu, phái người đến phương bắc đi. Ngũ Mặc, ngươi vẫn giống như thường ngày mỗi ngày tiến cung, gặp Tang Vận, Tích Tứ bên này ta và hoàng thượng sẽ bồi. Buổi tối thì vất vả ngươi một chút, mấy ngày này ngươi ở nơi này của Tích Tứ. Nói cho người phía dưới, phàm là khẩu âm không phải kinh thành, toàn bộ thẩm vấn. Một cái Ly giáo nho nhỏ… Bổn vương thật đúng là phải xem thử.”

“Gửi phong thư cho Thượng Quan, Trạch Yên gần phương bắc, vây cánh của Ly giáo này, bảo hắn phái binh đi vào tiêu diệt toàn bộ. Còn có, nếu mấy người trong cung kia hỏi Tích Tứ, thì nói nó cùng Ly Nghiêu đi ngoại ô lễ Phật, những thứ khác không được nhiều lời.”

“Dạ, phụ hoàng.”

Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 31+32”

WordPress #11: Chuyển blog – Đổi địa chỉ blog – Xóa blog

Có liên quan

Chuyển blog cho một tài khoản WordPress khác

Vào Bảng thông tin -> Trang web của tôi, di chuột vào phần Địa chỉ, nó sẽ hiện ra hai lựa chọn, chọn Tranfer Blog.

Chọn ô I understand, now let me continue, sau đó gõ email hoặc tên tài khoản WordPress bạn muốn chuyển blog cho, bấm Tranfer Blog.

Sau đó bạn sẽ được nhận 1 email xác nhận đến từ WordPress. Click vào link có trong email đó. Vậy là bạn đã thành công chuyển blog rồi đó ^^

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 41

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập nhất chương – Buồn vui

“Thảo dân…”

“Bưu Tử, ngồi xuống, sao nhiều ngày không thấy nhưng lại khách khí như vậy?”

Gian ngoài của tẩm cung, Bạch Tang Vận có chút mất hứng nhìn Lôi Bưu sắc mặt căng thẳng. “Bưu Tử ta biết cũng không phải là người nhát gan yếu đuối như thế, ngồi xuống.” Bạch Tang Vận có chút cường thế khó có được nói.

Lôi Bưu cung kính ngồi trên ghế, căng thẳng nhìn người trước mặt, vào kinh hắn mới biết thân phận Bạch Tang Vận tôn quý biết bao nhiêu.

“Bưu Tử, ngươi nếu lại như vậy, ta liền đuổi ngươi xuất cung đi.” Bạch Tang Vận mất hứng rõ ràng.

“Trang… Trang chủ…” Lôi Bưu lần đầu thấy Bạch Tang Vận sinh khí, lập tức theo thói quen mở miệng, “Ta… Ta chỉ là không nghĩ tới… Trang chủ, ngài không nên tức giận a.” Thấy Bạch Tang Vận cười, Lôi Bưu mới buông khẩu khí, trong lòng tự nhủ mình đủ thông minh.

“Bưu Tử, dọc đường đi có ổn không? Người trong trang đều an trí xong chưa?”

“Ừm, trang chủ yên tâm, đều an trí tốt lắm, những người không muốn đi, ta cũng cho bọn họ bạc, dù sao trong sơn trang nhiều gian phòng, bọn họ cũng có chỗ ở, một vài sinh kế nhỏ ta cũng cho phép bọn họ làm.”

“Vậy là tốt rồi.”

Nghe Lôi Bưu vừa nói như thế, Bạch Tang Vận lúc này mới yên lòng. “Bưu Tử, đã xem chỗ ở Khuyết Dương an bài cho các ngươi chưa? Có gì cần ngươi nói thẳng với hắn, hoặc là tìm Tả thúc cũng được.”

“Trang chủ, Lam vương gia an bài rất chu đáo, trang chủ đừng bận tâm cho chúng ta.” Không nghĩ tới trang chủ tiến cung vẫn là thích bận tâm như thế.

“Bưu Tử… Có chuyện ta muốn nhờ cậy ngươi.” Bốn bề vắng lặng, Bạch Tang Vận hạ thấp thanh âm.

“Trang chủ xin cứ việc phân phó.” Thấy Bạch Tang Vận mặt lộ vẻ khó khăn, Lôi Bưu lập tức nói.

“Bưu Tử, qua đợt này ta có lẽ phải xuất kinh… Ngươi âm thầm an bài tốt giúp ta, đến lúc đó có lẽ còn phải phiền toái ngươi đưa ta ra khỏi thành.” Xoa bụng, trên mặt Bạch Tang Vận là vui sướng thỏa mãn, hắn biết… thuốc kia có tác dụng.

Không biết vì sao trên mặt Bạch Tang Vận lại lộ ra nụ cười ôn nhu như vậy, Lôi Bưu đè xuống kinh ngạc trong lòng gật đầu nói: “Trang chủ, ta sẽ an bài tốt, trang chủ khi nào muốn xuất kinh, Lôi Bưu đều sẽ đưa trang chủ an toàn đi.” Lôi Bưu không có hỏi Bạch Tang Vận vì sao phải đi, ở hắn xem ra, thân là nam tử nhưng lại phải như nữ tử bị nhốt ở trong cung, vốn là chuyện kẻ khác khó có thể chấp nhận được.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 41”

Bàn Ti động số 38 – Chương 24

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập tứ chương – Đậu khô ngũ vị hương đút cho con nhện

Tiểu đạo sĩ một lần nữa giấu ta trong hà bao đi ra, cảm giác lại nhìn thấy sắc trời thực sự là…

Khó có thể hình dung.

“Này Lý Kha, ta có chuyện này không rõ. Các sư thúc sư bá chữ lót là Thanh của ngươi, chẳng lẽ không phát hiện ra yêu khí trên người ta sao? Chúng ta cứ đi như vậy có được hay không a?”

“Ngươi đừng sợ, mặt trên hà bao này thêu vào bùa chú, đan dược này bạc hà này thoại mai (1)này cất vào đều không lộ ra ngoài một chút mùi nào, cho nên ngươi đương nhiên cũng sẽ không bại lộ.”

“Ồ.. Thì ra đây là túi đồ ăn vặt của ngươi à?”

“Ừ, đây là Thanh Vân sư thúc tặng cho ta,” Lý Kha hiển nhiên tâm tình vô cùng tốt: “Ta cũng chưa dùng được mấy lần, không có gì để cất vào cả.”

“Đúng rồi, trên Thục sơn cũng không có siêu thị, mua không được đồ ăn vặt gì…”

“Siêu thị?”

“Ừm, tiệm tạp hóa.” Nhập gia tùy tục đổi sang cách nói của nơi này.

“Thanh Vân sư thúc biết chế mứt kẹo, trên Thục sơn cũng có cây ăn quả, Thanh Vân sư thúc ướp mứt hạnh, mứt táo, quả dại khô, hương vị đều phi thường ngon.”

“Thật không? Ta cũng có một đồng môn, kêu Tam Lục, mật nàng cất đặc biệt ngon, bất quá ta chưa từng thấy nàng làm mứt kẹo mứt hoa quả, lần sau bảo nàng làm chút, hì hì… Tam Thất hẳn là sẽ hái cánh hoa cùng với trái cây, chờ sau này ta trở lại liền có lộc ăn.”

“Tam Lục Tam Thất?” Lý Kha hỏi? “Là gọi theo hàng thứ sao? Vậy ngươi thứ mấy?”

Ta nhất thời không kịp kìm lại, buột miệng nói: “Tam Bát.”

“Tam Bát? Tam Bát thật ra rất thuận, không dễ quên.”

“Ợ…”

Ta cơ hồ muốn cắn đứt đầu lưỡi của mình!

Làm sao vẫn là nói lỡ miệng!

Tam Bát Tam Bát, thực sự là… thực sự là! Ô, vốn đã có rất nhiều người gọi như vậy rồi, đồng môn, còn có Ngao Tử Hằng, còn có phượng hoàng, bây giờ ngay cả tiểu đạo sĩ cũng gọi như vậy!

Ta không cần a!

“Ngươi vẫn là gọi ta… Đào Hoa đi, hoặc là gọi thẳng ta con nhện là được rồi, ta không ngại…” Biểu tình của ta nhất định dị thường nhăn nhó, thanh âm cứng ngắc. Tiểu đạo sĩ không biết là thực sự không hiểu hay là giả bộ không hiểu, cười cười nói: “Tam Bát dễ gọi, còn thân thiết, sau này ta vẫn gọi ngươi Tam Bát.”

Ta thật sự… rất muốn, rất muốn giết người! Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 24”