Bàn Ti động số 38 – Chương 26

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập lục chương – Cuộc sống hằng ngày cũng ấm áp

Ta có chút lo lắng, là một chuyện khác.

Không biết tiểu đạo sĩ uống nhiều định thần đan như vậy có di chứng gì hay không. Đừng nhìn bây giờ khỏe khoắn, công lực còn có đột phá, người gặp người khen, thế nhưng không dám đảm bảo… bên trong không có vấn đề ẩn núp gì, tương lai một ngày kia lại phát tác, vậy cũng không tốt.

Ta vòng vo thẳng thắn với tiểu đạo sĩ sự thực ngày đó ta buổi tối ta bệnh nặng loạn tìm thầy, nhện cấp bách loạn dùng thuốc, tiểu đạo sĩ lại bảo ta yên tâm, nói hiệu lực của thuốc kia đối với hắn đích xác giúp đỡ rất nhiều, dược hiệu đều đã được hắn tiêu hóa hấp thu.

Vậy thì tốt.

Tiểu đạo sĩ không trách ta cho hắn uống loạn thuốc, đương nhiên, cũng không cám ơn ta cho hắn uống loạn thuốc. Ta chỉ cần hắn không trách ta là được, cũng không cầu hắn cám ơn.

Cuộc sống ở Thục sơn thực sự chán chường, ta mỗi ngày phải trốn ở trong hà bao tránh tai mắt của người khác, so với thời gian giam kín với tiểu đạo sĩ còn buồn hơn. Ta còn nói với hắn: “Cấm bế quan của ngươi xong rồi, bây giờ đến phiên ta quan cấm bế.”

Hắn cười hì một tiếng, nói “Ngươi nếu không sợ bị người nhìn thấy đến bắt ngươi, ngươi thích dạo thế nào thì dạo thế đấy đi.”

Hở, một nhền nhện tinh nghênh ngang tản bộ trong hang ổ đạo sĩ?

Ta cũng không ngại mệnh quá dài. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 26”

Thiên tài ma phi ta muốn – Convert

Tên gốc 天才魔妃我要了
Hán Việt Thiên tài ma phi ngã yếu liễu
Tác giả An Tri Hiểu
Thể loại Ngôn tình, huyền huyễn, xuyên việt, ma pháp

Tiếp tục đọc “Thiên tài ma phi ta muốn – Convert”

Hồng phúc dao – Chương 33

Hồng phúc dao

Đệ tam thập tam chương

Bên giường Lưu Tích Tứ, Ly Nghiêu đã tỉnh sau khi biết đêm qua Lưu Tích Tứ đã thanh tỉnh một lần vẫn không nhúc nhích nhìn Lưu Tích Tứ, ngóng trông hắn lại mở mắt ra. Sắc tím sẫm trong mắt Ly Nghiêu vẫn chưa rút đi, trước mắt hắn không ngừng xuất hiện tình cảnh Lưu Tích Tứ ngày đó toàn thân là máu. Đợi đã lâu, Lưu Tích Tứ vẫn không tỉnh. Ly Nghiêu nhẹ nhàng hôn hôn mặt cùng tay Lưu Tích Tứ, lưu lại một phong thư liền đi. Nguyễn Hương ngày nào còn chưa tìm được, Lưu Tích Tứ ngày đó còn nguy hiểm. Hắn phải tạm thời rời khỏi Tích Tứ, trước khi hắn giết chết Nguyễn Hương.

Nhưng khi Ly Nghiêu còn chưa đi ra khỏi cửa cung, hắn đã bị người ngăn lại. Người ngăn Ly Nghiêu lại, chưa cho hắn cơ hội mở miệng, thành thạo trói chắc hắn, điểm á huyệt trở ngược về trong cung. Bất quá lần này, người kia không để hắn bên giường Lưu Tích Tứ, mà là để hắn bên giường mình. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 33”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 59

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ thập cửu chương

Giờ này, Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm đang ngồi trong phòng khám của Thượng Quan Thập, chờ hắn cùng đi dự bữa ăn liên hoan gia đình.

Một tiếng “Ầm!” vang thật lớn, cửa phòng khám đột nhiên bị đẩy ra. Một nữ y tá thở hồng hộc chạy vào.

Cô đầu tiên dè dặt nhìn nhìn ngoài cửa, sau đó cẩn thận đóng kín cửa. Tiếp đấy, cô nhanh chóng xoay người, không nhìn sự kinh ngạc của Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm, nói không lên câu: “Giang… Giang… Bác sĩ Giang là… là… là người xấu, mau… mau… mau đi cứu… cứu… cứu bác sĩ Thượng Quan, anh ấy bị người xấu mang… mang… mang đi rồi…”

Lập tức, Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm liền hiểu được tính nghiêm trọng của sự việc. Hiên Viên Diệu lo lắng mà không mất bình ổn nói: “Em không cần sợ, kể lại chi tiết tình huống cho chúng tôi biết!” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 59”

Bàn Ti động số 38 – Chương 25

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập ngũ chương – Nghĩ ngợi lung tung dài tơ tình

Rõ ràng rất nhanh là có thể trở về, thế nhưng ta… lại không cao hứng.

Có chút luyến tiếc tiểu đạo sĩ.

Lại nói ta khi đầu thai thành con nhện, thời gian ở chung dài nhất, không phải đám đồng môn kia, mà là tiểu đạo sĩ.

Bị nhốt lại lâu như vậy, chúng ta sớm chiều ở chung trong gian phòng đá nhỏ phong bế ấy, nếu nói còn nhiều hơn so với ta và với bất kỳ một đồng môn hay người quen nào… Ợ, phần lớn thời gian đều là ta nói một mình, hắn nghe.

“Đây là phòng của ngươi à?”

“Đúng vậy.”

Phòng không lớn, chỉ là một gian phòng bình thường, trên giá sách bày sách, trên tường treo kiếm, còn có một cây sáo. Bên kia quầy có một số bình nhỏ lọ nhỏ. Còn có một cái bàn, một cái ghế, còn có giường.

Bình thường, hơn nữa cũng nhìn không ra cá tính của chủ nhân căn phòng.

Ta nhớ trong Đào Hoa quan chúng ta phòng ở của mọi người đều phi thường có cá tính của mình. Tỷ như Mẫu Đơn sư tỷ, lúc nàng chưa đi, trong gian phòng kia mùi thơm đặc biệt xông vào mũi, giường là dùng cành hoa cùng lá hoa bện thành, phía trên trải cánh hoa mềm mại tươi đẹp, gối đầu là dùng nhụy hoa nhồi, song sa là lấy sợi tơ của một con tằm yêu trăm năm nhả ra dệt thành, phía trên cũng dùng nhựa hoa nhuộm qua, từ xa nhìn lại song sa rộng kia tựa như khói ráng, hơn nữa gió sẽ thổi hương hoa qua, lúc có lúc không, hương diễm nói không nên lời.

Trong phòng Tam Lục tất cả đều là bình bình cốc cốc, bên trong mật hoa phấn hoa khác nhau… Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 25”