Advertisements
Skip to content
06/08/2011 / ~ Yappa ~

Hồng phúc dao – Chương 31+32

Hồng phúc dao

Đệ tam thập nhất chương

Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương đi vào trong tẩm cung, hai người che giấu hoảng loạn trong lòng, đi tới bên cạnh Bạch Tang Vận vừa mới uống thuốc xong. Lam Khuyết Dương kéo tay Bạch Tang Vận nói: “Tang Vận, tiểu Dụ Đầu hôm nay có nháo hay không?”

“Phụ vương, Dụ Đầu hôm nay rất ngoan, đi tiểu cũng không khóc. Vừa tỉnh lại liền cười, hoàng gia gia thấy vậy cũng không chịu trở về nghỉ ngơi.” Bạch Hãn Triệt vẫn luôn ở trong cung cùng Bạch Tang Vận nói. Bởi vì hắn có thai, Bạch Tang Vận dứt khoát bảo hắn chuyển vào cung, cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.

“Hãn Triệt, con cũng chú ý thân mình, con bây giờ cũng không so được với người khác.” Lưu Hoài Diệp dặn dò một tiếng, sau đó nói với Bạch Tang Vận, “Tang Vận, gần đây quan viên địa phương phải về kinh báo cáo, ta và Khuyết Dương có lẽ sẽ bận hơn, ban ngày không có biện pháp cùng ngươi, ngươi cùng tiểu Dụ Đầu phải thành thành thật thật ở trong phòng. Hãn Triệt, coi trọng cha con… Vận Tranh cùng Vận Vanh cũng phải bận hơn một chút, con ở trong cung an tâm dưỡng thai, trò chuyện bồi cha và hoàng gia gia con.”

“Phụ hoàng, người yên tâm, trong cung có hài nhi, quốc sự quan trọng hơn.” Bạch Hãn Triệt đáp. Bạch Tang Vận chỉ là cười gật gật đầu, nói cho hai người hắn đã biết. Lam Khuyết Dương liếc mắt nhìn Lưu Hoài Diệp một cái, hai người buông Bạch Tang Vận ra. Hôn hôn nhi tử, hai người vội vàng ra khỏi tẩm cung.

Vừa ra khỏi tẩm cung, Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương liền hạ xuống rất nhiều đạo mệnh lệnh. Ma ma quản sự và thái giám trong cung đều nhận được ý chỉ, một số người chạy tới phủ Hiển thân vương đợi, chờ sai phái bất cứ lúc nào; một số người thì quản miệng người trong cung, phải gạt mấy người.

Lam Khuyết Dương cùng Lưu Hoài Diệp trực tiếp cưỡi ngựa xuất cung. Thừa dịp Lưu Hoài Diệp đang nói chuyện, Lam Khuyết Dương len lén lấy một viên đan quả từ trên cổ tay Bạch Tang Vận xuống. Bọn họ hi vọng Bạch Tang Vận hồ đồ một chút, không cần phát hiện trong thời gian ngắn ngủi kia, cái vòng trên cổ tay hắn có gì thay đổi.

Kinh thành lộ ra vẻ dị thường khẩn trương, ngựa của hoàng thượng và Khuyết Dương dừng lại tại cửa vương phủ, phần đông thị vệ thái giám liền chen lên, bẩm báo thương thế trước mắt của Lưu Tích Tứ. Mang theo đan quả cứu mạng, Lam Khuyết Dương cực nhanh chạy vào bên trong Thanh Liễu cư. Sau khi nhìn thấy bộ dáng Lưu Tích Tứ, lửa giận của Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương mang theo chân khí không cách nào khống chế phá hủy sạch trong phòng Lưu Tích Tứ.

Làm vỡ đan quả, Lam Khuyết Dương tự mình cho Lưu Tích Tứ uống, lại thêm dùng nội tức cường đại của mình bức tụ huyết trong cơ thể Lưu Tích Tứ ra. Lam Khuyết Dương đã nhiều năm không xuất thủ, ngoại trừ lần đó hắn cùng Ly Nghiêu so chiêu. Nhưng lần này ra tay, lại là vì cứu đứa con yêu của hắn, phẫn nộ cùng không nỡ trong lòng Lam Khuyết Dương có thể hiểu được.

Bôi thuốc tê lên cho Lưu Tích Tứ, Ngũ Mặc từng kim từng kim khâu lại chỗ rách ở bụng Lưu Tích Tứ. Từng kim kia không chỉ đâm vào người Ly Nghiêu, lại càng đâm vào người Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương.

“Tra được xúi giục phía sau là ai chưa?” Sau khi Ngũ Mặc từng kim khâu xong, Lưu Hoài Diệp hỏi.

“Đả thương Tích Tứ là tiểu công tử bị đuổi ra của quý phủ Nghiêm Thụy. Người nọ lúc trước ở ‘Cầu Tri thư cục’ in dâm thư, chọc giận Tích Tứ, Nghiêm Thụy liền đuổi hắn đi. Nhưng khi nhi thần thẩm vấn hắn, hắn lại nói cái gì cũng không nhớ. Nhi thần thấy nhất định là có người tìm hắn làm kẻ chết thay. Nhi thần phái người điều tra, trên người hắn mang theo cổ độc, xác nhận bị người khống chế.” Lam Vận Vanh sau khi hồi cung báo cho phụ hoàng cùng phụ vương biết, liền thẩm vấn phạm nhân.

Ly Nghiêu im lặng không lên tiếng, hai tay nổi gân xanh đã sớm biến vải dệt thành bụi phấn. Độc trên người Lưu Tích Tứ hắn từng thấy, hơn nữa phi thường quen thuộc… Hắn đã đoán được Lưu Tích Tứ vì sao lại bị thương, cũng đoán được người nọ sau lưng là ai. Nguyễn Hương… Đây là trả thù của ngươi với ta… Ngươi ngàn không nên vạn không nên, không nên tổn thương hắn…

Đứng lên, Ly Nghiêu lấy mu bàn tay nhẹ nhàng sờ sờ mặt Lưu Tích Tứ, “Nếu Tích Tứ tỉnh, nói cho hắn, ta đi tìm người, rất nhanh sẽ trở lại.”

“Tích Tứ gặp chuyện có liên quan tới ngươi?” Lưu Hoài Diệp nghe hiểu. Ly Nghiêu gật đầu một cái, hôn xuống đôi môi trắng bệch của Lưu Tích Tứ, xoay người đi. Không ai cản Ly Nghiêu, không phải không dám cản, là biết cản không được. Bộ dáng đã điên cuồng của Ly Nghiêu, khiến bọn họ rõ ràng cản lại tình huống chỉ biết càng tệ hơn.

“Đuổi theo hắn, lúc này đừng thêm phiền phức nữa.” Lam Khuyết Dương nói một câu, hai đạo bóng dáng nhanh ra ngoài. Đặt Lưu Tích Tứ đang hôn mê nằm ngang, Lam Khuyết Dương cau mày nói: “Cần phải phong tỏa tin tức Tích Tứ bị thương. Vận Tranh Vận Vanh phụ trách điều tra người khả nghi trong kinh thành. Nếu việc này có quan hệ với Ly Nghiêu, phái người đến phương bắc đi. Ngũ Mặc, ngươi vẫn giống như thường ngày mỗi ngày tiến cung, gặp Tang Vận, Tích Tứ bên này ta và hoàng thượng sẽ bồi. Buổi tối thì vất vả ngươi một chút, mấy ngày này ngươi ở nơi này của Tích Tứ. Nói cho người phía dưới, phàm là khẩu âm không phải kinh thành, toàn bộ thẩm vấn. Một cái Ly giáo nho nhỏ… Bổn vương thật đúng là phải xem thử.”

“Gửi phong thư cho Thượng Quan, Trạch Yên gần phương bắc, vây cánh của Ly giáo này, bảo hắn phái binh đi vào tiêu diệt toàn bộ. Còn có, nếu mấy người trong cung kia hỏi Tích Tứ, thì nói nó cùng Ly Nghiêu đi ngoại ô lễ Phật, những thứ khác không được nhiều lời.”

“Dạ, phụ hoàng.”

………

Bạch Tang Vận nhìn con út, tâm thần có chút không yên. Tính tính ngày… Hắn hỏi: “Hãn Triệt, Tích Tứ có phải đã ba ngày rồi chưa tiến cung hay không?”

“Nghe Vận Tranh bọn họ nói Tích Tứ cùng Ly Nghiêu đi ngoại ô lễ Phật, hình như muốn nán lại mấy ngày.” Bạch Hãn Triệt trả lời, thấy Bạch Tang Vận sắc mặt nghiêm túc, Bạch Hãn Triệt hỏi, “Phụ thân, làm sao vậy?”

Bạch Tang Vận lắc lắc tay nhỏ bé của Thiên Tứ, trong lòng buồn bực. Còn nhớ Tích Tứ mấy ngày hôm trước lúc vào cung đã nói phải mỗi ngày tiến cung thăm Thiên Tứ, còn nói đã đặt trước đồ chơi cho Thiên Tứ, hai ngày nữa liền đi lấy. Nhưng tại sao lại đột nhiên xuất kinh lễ Phật…

“Vận Tranh và Vận Vanh mấy ngày nay bề bộn nhiều việc?”

“Vâng, thường thường nửa đêm mới trở về, sáng sớm ngày kế liền đi ra ngoài.” Bạch Hãn Triệt cũng cảm nhận được vài phần khác thường, hỏi, “Phụ thân, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?”

“Không có, có thể là Tích Tứ hằng ngày đều chạy trong cung, ta đã quen rồi, đột nhiên không thấy được nó có chút không thích ứng.” Bạch Tang Vận lập tức cười nói, sau đó cảm thán một tiếng, “Lúc trước khi Tích Tứ sinh ra, phụ hoàng, phụ vương con, còn cả hoàng gia gia bọn họ liền mỗi ngày ôm không muốn buông tay, tiểu Dụ Đầu bây giờ… so với Tích Tứ là có hơn chứ không thua kém… Ai, thật hy vọng tiểu Dụ Đầu đừng giống như Tích Tứ, thành một bá vương.”

Bạch Hãn Triệt cẩn thận ôm lấy Lưu Thiên Tứ, yêu thích hôn nhẹ. “Phụ thân, tiểu Dụ Đầu đáng yêu như thế, ai có thể không thích? Người không biết, Vận Tranh cùng Vận Vanh mỗi ngày trở về câu đầu tiên chính là hỏi Dụ Đầu. Nếu không phải là bọn họ gần đây bận rộn, con sợ là căn bản không có cơ hội ôm Dụ Đầu đâu.”

Bạch Tang Vận giơ tay lên kéo tay nhỏ bé của Lưu Thiên Tứ, ánh mắt khi đang đảo qua đan quả trên tay thì dừng lại. Thu tay, Bạch Tang Vận nhìn nhìn đan quả trên cổ tay mình… Hình như thiếu một viên.

“Phụ thân?” Bạch Hãn Triệt nhỏ giọng hô. Bạch Tang Vận thu hồi tâm tư, nói, “Hãn Triệt, gần đây Vận Tranh chúng nó bận rộn, con cũng đừng mệt nữa. Để Dụ Đầu xuống đi, con quay về nghỉ một chút.”

“Cũng được, tối nay con qua đây bồi phụ thân dùng bữa.” Bạch Hãn Triệt hơi buồn ngủ buông Thiên Tứ xuống, đi theo thái giám hầu hạ hắn. Bạch Tang Vận đếm đếm đan quả trên cổ tay, trong mắt lộ ra nghi ngờ. Tỉ mỉ hồi tưởng động tĩnh trong cung mấy ngày nay, Bạch Tang Vận càng nghĩ càng cảm thấy có chỗ nào không đúng.

“Hồng Tam.”

“Có nô tài.”

“Đi gọi Ngũ đại nhân qua đây.”

Bạch Tang Vận hy vọng là chính mình nghĩ nhiều, có lẽ hôm sinh con ấy hắn uống hai viên đan quả. Bất quá Bạch Tang Vận lo lắng, vẫn là nghĩ muốn tự mình hỏi hỏi nhị đệ. Nhưng đợi nửa ngày, Hồng Tam lại nói Ngũ Mặc không ở thái y viện. Nghi ngờ trong lòng Bạch Tang Vận càng ngày càng sâu, lúc này Ngũ Mặc không ở trong cung, khiến cho hắn khó hiểu. Nghĩ tới mấy ngày nay thỉnh thoảng từ trên mặt hai người kia nhận thấy được lòng có suy nghĩ, tay Bạch Tang Vận vỗ nhi tử càng ngày càng chậm.

“Hoàng thượng có ở trong cung?”

Hồng Tam ấp ấp úng úng nhìn Bạch Tang Vận, quỳ xuống nói: “Nô tài không biết. Nô tài chỉ phụ trách hầu hạ quốc công, hoàng thượng bên kia nô tài không thể tùy ý qua lại.”

Bạch Tang Vận muốn nhìn rõ sắc mặt Hồng Tam, nhưng Hồng Tam lại ra sức cúi đầu không dám nhìn Bạch Tang Vận. Bạch Tang Vận mắt trầm xuống, nói: “Được rồi, không có việc gì, ngươi đi xuống đi.”

Bảo ma ma ôm Lưu Thiên Tứ đi, Bạch Tang Vận đứng dậy chịu đựng đau đớn trên người mặc chỉnh tề, ra khỏi Sùng Dương cung. Vừa thấy Bạch Tang Vận đi ra, thái giám cung nữ quỳ, kêu bảo Bạch Tang Vận về phòng.

“Chuẩn bị kiệu, ta muốn đi phủ Hiển thân vương.” Bạch Tang Vận vịn vào người khác, nói. Hắn có dự cảm, Tích Tứ đã xảy ra chuyện.

“Quốc công, vương gia đi ngoại ô lễ Phật, người bây giờ đi cũng không gặp được vương gia a. Quốc công, còn chưa có qua một tháng đâu, người hiện tại cũng không thể đi ra ngoài.” Hồng Tam vẫn che ở trước mặt Bạch Tang Vận, cầu xin.

“Làm sao các ngươi đều biết Tích Tứ đi lễ Phật, ta đây làm cha ngược lại không biết?” Bạch Tang Vận lập tức nghe ra không bình thường, trầm mặt nói, “Các ngươi không muốn chuẩn bị kiệu cho ta, vậy ta tự đi.”

“Quốc công, hoàng thượng nói, người phải nằm trên giường nghỉ ngơi, nô tài liền đi thỉnh hoàng thượng, xin quốc công đừng tức giận.” Hồng Tam đứng dậy muốn đi gọi người, lại bị Bạch Tang Vận ngăn lại.

“Đừng thỉnh hoàng thượng, chuẩn bị kiệu, ta muốn đi phủ Hiển thân vương.” Thấy những người khác không có động tác, Bạch Tang Vận cuối cùng không để ý vết thương nứt ra đi ra phía ngoài. Người dưới không còn cách nào khác, vội vàng sai người nâng kiệu.

Advertisements

Trang: 1 2

3 phản hồi

Gửi bình luận
  1. khỉ con / Th8 6 2011 9:26 Sáng

    tem nha … thanks nhiều nhiều! tội em Tứ quá …

    Số lượt thích

  2. Tky kim / Th8 6 2011 5:42 Chiều

    Toi rồi, bạn Tang Vận nhanh trí thấy nghi ngờ, thông minh quá đôi lúc cũng ko tốt.
    Tích Tứ với Ly Nghiêu toàn gặp trắc trở. Hai người đều thân thể ko tốt mà hết người này đến người kia bị thương, ngược gì đâu a…;___;

    Số lượt thích

  3. cobekhongmonglon / Th6 22 2015 4:46 Chiều

    thank nàng

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: