Hồng phúc dao
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ tam thập chương
Ông Ly Nghiêu sau khi Ly Nghiêu hồi kinh năm ngày mới vào kinh, Lưu Tích Tứ an bài hắn trong Bách Thúy cư không xa viện của Hạnh Nhi trong phủ. Nhìn thấy lão nhân kia, Lưu Tích Tứ cũng biết Ly Nghiêu vì sao chịu thương nặng như vậy. Để cứu Hạ trưởng lão đi đứng không tiện ra, Ly Nghiêu là cõng hắn từ trong đại lao Ly giáo đánh ra ngoài. Những người đó không đụng được Ly Nghiêu, liền nghĩ biện pháp đi chém người trên lưng hắn, vì thế Ly Nghiêu mới có thể bị thương trước ngực. Lưu Tích Tứ không khỏi lại đau lòng một hồi, nhưng hắn không có hỏi Hạ Tùng một câu về chuyện của Ly Nghiêu, chỉ là cầm rất nhiều dược liệu thượng đẳng từ trong cung, lại để nhị thúc tự mình đến xem chân cho Hạ Tùng.
“Nghiêu nhi, con thật sự không định đi tìm người kia sao?” Trong phòng, không có người ngoài, Hạ Tùng yêu thương mà lại đau lòng hỏi. Ly Nghiêu lên tiếng, ở trước mặt Hạ Tùng, trên mặt Ly Nghiêu là im lặng nguyên bản của hắn.
“Ngoại bá công, người yên tâm ở nơi này đi. Tích Tứ tính tình không tốt, có đôi khi nói chuyện có thể không xuôi tai, nhưng hắn tâm địa tốt, đối với ta là toàn tâm toàn ý. Người cùng Hạnh Nhi, Thương nhi cũng là người nhà của hắn.”
Hạ Tùng thở dài, thống khổ nói: “Nghiêu nhi… Ngoại công biết con thích vương gia kia, nhưng con… chẳng lẽ thực sự tính bỏ qua sao? Cả đời đều phải vướng vào ‘huyễn vụ’… Để sống sót, con chịu khổ nhiều như vậy… Lần này đi ra, con cũng là vì tìm người ấy, nhưng bây giờ con lại muốn bỏ qua… Vạn nhất ‘huyễn vụ’ kia có tổn thương gì, hoặc là rơi vào tay những người đó, con phải làm sao bây giờ?”
Trong mắt Ly Nghiêu nhưng không một tia do dự, hắn lắc đầu nói: “Ngoại công… Ai biết người ấy ở đâu? Có lẽ trước khi chờ con tìm được hắn thì con cũng đã chết rồi. Con gặp Tích Tứ, thích hắn, vậy con sẽ ở đây cùng hắn. Ngoại công… Con giống như mẫu thân, không chiếm được, con sẽ bị phá huỷ, vì thế nếu con đã yêu Tích Tứ, vậy hắn phải cùng con dây dưa đời đời kiếp kiếp.”
Hạ Tùng thống khổ nhắm mắt lại, vỗ vỗ tay Ly Nghiêu: “Nghiêu nhi, ngoại công già rồi… Hạnh Nhi và Thương nhi bây giờ đi ra, sau này… cũng đừng để cho bọn nó trở về… Chuyện Ly giáo, con cũng đừng lại đi quản nữa. Nữ nhân kia điên rồi, nàng không muốn giết con, nàng muốn nhìn con thống khổ. Bây giờ nàng chạy, con cũng không tìm được nàng. Bây giờ ta, Hạnh Nhi cùng Thương nhi đều ở bên cạnh con, nếu nữ nhân kia muốn đối phó con, chúng ta đều là lợi thế của nàng, còn có vương gia kia… Con phải cẩn thận a. Nhất là ‘huyễn vụ’, nhất định phải bảo vệ tốt, đấy chính là mạng của con.”
“Ngoại công, người yên tâm, ‘huyễn vụ’ ta đặt ở một nơi an toàn, nàng sẽ không tìm được.” Lúc nói những lời này, trong mắt Ly Nghiêu thoáng qua nghi hoặc, bất quá rất nhanh, Hạ Tùng không phát hiện.
Hạ Tùng lớn tuổi, lại vừa trải qua một khoảng thời gian giam cầm cùng bôn ba, uống thuốc xong liền buồn ngủ. Ly Nghiêu trông ở bên giường một hồi, mới khe khẽ đi. Từ sau khi mẫu thân tự sát, chân chính đối tốt với hắn cũng chỉ có ngoại bá công này, vì thế chẳng sợ biết trở lại sẽ rất nguy hiểm, hắn cũng không thể để cho ngoại bá công vì hắn mà chết. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 30”