Hồng phúc dao – Chương 30

Hồng phúc dao

Đệ tam thập chương

Ông Ly Nghiêu sau khi Ly Nghiêu hồi kinh năm ngày mới vào kinh, Lưu Tích Tứ an bài hắn trong Bách Thúy cư không xa viện của Hạnh Nhi trong phủ. Nhìn thấy lão nhân kia, Lưu Tích Tứ cũng biết Ly Nghiêu vì sao chịu thương nặng như vậy. Để cứu Hạ trưởng lão đi đứng không tiện ra, Ly Nghiêu là cõng hắn từ trong đại lao Ly giáo đánh ra ngoài. Những người đó không đụng được Ly Nghiêu, liền nghĩ biện pháp đi chém người trên lưng hắn, vì thế Ly Nghiêu mới có thể bị thương trước ngực. Lưu Tích Tứ không khỏi lại đau lòng một hồi, nhưng hắn không có hỏi Hạ Tùng một câu về chuyện của Ly Nghiêu, chỉ là cầm rất nhiều dược liệu thượng đẳng từ trong cung, lại để nhị thúc tự mình đến xem chân cho Hạ Tùng.

“Nghiêu nhi, con thật sự không định đi tìm người kia sao?” Trong phòng, không có người ngoài, Hạ Tùng yêu thương mà lại đau lòng hỏi. Ly Nghiêu lên tiếng, ở trước mặt Hạ Tùng, trên mặt Ly Nghiêu là im lặng nguyên bản của hắn.

“Ngoại bá công, người yên tâm ở nơi này đi. Tích Tứ tính tình không tốt, có đôi khi nói chuyện có thể không xuôi tai, nhưng hắn tâm địa tốt, đối với ta là toàn tâm toàn ý. Người cùng Hạnh Nhi, Thương nhi cũng là người nhà của hắn.”

Hạ Tùng thở dài, thống khổ nói: “Nghiêu nhi… Ngoại công biết con thích vương gia kia, nhưng con… chẳng lẽ thực sự tính bỏ qua sao? Cả đời đều phải vướng vào ‘huyễn vụ’… Để sống sót, con chịu khổ nhiều như vậy… Lần này đi ra, con cũng là vì tìm người ấy, nhưng bây giờ con lại muốn bỏ qua… Vạn nhất ‘huyễn vụ’ kia có tổn thương gì, hoặc là rơi vào tay những người đó, con phải làm sao bây giờ?”

Trong mắt Ly Nghiêu nhưng không một tia do dự, hắn lắc đầu nói: “Ngoại công… Ai biết người ấy ở đâu? Có lẽ trước khi chờ con tìm được hắn thì con cũng đã chết rồi. Con gặp Tích Tứ, thích hắn, vậy con sẽ ở đây cùng hắn. Ngoại công… Con giống như mẫu thân, không chiếm được, con sẽ bị phá huỷ, vì thế nếu con đã yêu Tích Tứ, vậy hắn phải cùng con dây dưa đời đời kiếp kiếp.”

Hạ Tùng thống khổ nhắm mắt lại, vỗ vỗ tay Ly Nghiêu: “Nghiêu nhi, ngoại công già rồi… Hạnh Nhi và Thương nhi bây giờ đi ra, sau này… cũng đừng để cho bọn nó trở về… Chuyện Ly giáo, con cũng đừng lại đi quản nữa. Nữ nhân kia điên rồi, nàng không muốn giết con, nàng muốn nhìn con thống khổ. Bây giờ nàng chạy, con cũng không tìm được nàng. Bây giờ ta, Hạnh Nhi cùng Thương nhi đều ở bên cạnh con, nếu nữ nhân kia muốn đối phó con, chúng ta đều là lợi thế của nàng, còn có vương gia kia… Con phải cẩn thận a. Nhất là ‘huyễn vụ’, nhất định phải bảo vệ tốt, đấy chính là mạng của con.”

“Ngoại công, người yên tâm, ‘huyễn vụ’ ta đặt ở một nơi an toàn, nàng sẽ không tìm được.” Lúc nói những lời này, trong mắt Ly Nghiêu thoáng qua nghi hoặc, bất quá rất nhanh, Hạ Tùng không phát hiện.

Hạ Tùng lớn tuổi, lại vừa trải qua một khoảng thời gian giam cầm cùng bôn ba, uống thuốc xong liền buồn ngủ. Ly Nghiêu trông ở bên giường một hồi, mới khe khẽ đi. Từ sau khi mẫu thân tự sát, chân chính đối tốt với hắn cũng chỉ có ngoại bá công này, vì thế chẳng sợ biết trở lại sẽ rất nguy hiểm, hắn cũng không thể để cho ngoại bá công vì hắn mà chết. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 30”

WordPress #10: Youtube

Có liên quan

Để thêm 1 video Youtube vào WordPress, cách nhanh gọn nhất là copy link Youtube và paste vào WordPress. Thế là xong.

Nhưng nếu bạn muốn tùy biến video đó, thì bạn sẽ cần động đến code. Và bài viết này hướng dẫn các bạn cách làm điều đó.

Đầu tiên, tạo một code có dạng như sau, phần màu đỏ thay bằng link youtube của bạn.

[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=SzQxmGYVIIE]

Bạn có thể chỉ định chiều rộng và chiều cao cho video bằng cách thêm &w=... hoặc &w=...&h=... vào code. Nhớ thay dấu ba chấm bằng con số px bạn muốn. Ví dụ như:

[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=SzQxmGYVIIE&w=640&h=385]

Tương tự như vậy, có các tùy biến đi kèm với các ví dụ sau. Các bạn nhớ là có thể dùng nhiều tùy biến cùng 1 lúc nhé, chỉ cần thêm các tag vào code thôi ^^

  • Giấu các video có liên quan khi kết thúc video

    [youtube=http://www.youtube.com/watch?v=SzQxmGYVIIE&rel=0]

  • Hiện thanh tìm kiếm của Youtube

    [youtube=http://www.youtube.com/watch?v=SzQxmGYVIIE&showsearch=1]

  • Bắt video bắt đầu từ một thời điểm nhất định, tính theo số giây. Ở ví dụ dưới là 5 giây.

    [youtube=http://www.youtube.com/watch?v=SzQxmGYVIIE&start=5]

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 40

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập chương – Việc con nối dõi

“Bạch đại ca… Ngươi còn đang suy nghĩ chuyện Tư Diệu sao?” Bên giường, Thượng Quan Vân ăn hoa quả đặc hữu của Huệ Diệu, hỏi người sắc mặt có chút tái nhợt trên giường.

“Không phải, chuyện Tư Diệu Hoài Diệp đã không truy cứu nữa, để nó lớn lên ngoài cung không hẳn không phải chuyện tốt.” Xem như trách phạt, Hoài Diệp thật sự làm cho hắn không xuống giường được, ban ngày thuốc thang tẩm bổ, buổi tối lại điên cuồng muốn thân thể của mình, Khuyết Dương cũng bị Hoài Diệp phái ra ngoài kinh ban sai, sau này, hắn thật đúng là không dám lại làm cho Hoài Diệp sinh khí.

“Ha hả, Bạch đại ca, Lưu Hoài Diệp thật sự thực thích ngươi đấy, xem, ngươi làm cho hắn tức giận như vậy, hắn nhưng chỉ là làm cho ngươi không xuống giường được, nếu là những người khác, sợ phải cao hứng muốn chết.” Thượng Quan Vân từ đáy lòng cảm thấy cao hứng thay Bạch Tang Vận. Ngày đó hắn còn tưởng rằng Lưu Hoài Diệp sẽ nghiêm trị Bạch Tang Vận cơ, dẫu sao y là hoàng thượng.

Bạch Tang Vận trong lòng mặc dù buồn bực, nhưng hắn biết Hoài Diệp đối với mình là không giống, hơi nằm nghiêng một cái, để cho nơi đau nhức thoáng dịu bớt, Bạch Tang Vận nói, “Quản Vân, bây giờ ta cứ nhắc tới việc con nối dõi Hoài Diệp liền sinh khí, ai, ta thật không hiểu nên làm thế nào cho phải, Hoài Diệp năm nay cũng đã ba mươi có hai rồi, nhưng ngay cả một cốt nhục cũng không có, tương lai Huệ Diệu phải làm sao bây giờ.”

Thượng Quan Vân ngừng lại, nhìn thấy khuôn mặt lo âu tiều tụy kia, hắn nâng tay đặt nơi ngực mình, cắn cắn môi, Quản Vân hạ quyết tâm nói: “Bạch đại ca, ta có phương pháp… ta có phương pháp làm cho ngươi sinh con…”

“Bộp!” Cái chén trong tay Bạch Tang Vận rơi xuống đất, “Quản Vân… Thật sự… Thật sự sao?”

“… Phải…” Từ dưới cổ lấy ra tượng Phật vàng chưa bao giờ rời thân, Thượng Quan Vân mở nút bí mật ra.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 40”

Bàn Ti động số 38 – Chương 23

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập tam chương – Chữa đường chết làm như đường sống

Ta cấp bách xoay vòng vòng, thế nhưng một biện pháp cũng không có!

Thực sự hối hận chính mình quá ham chơi, tu vi kém lại không hiểu biết, bây giờ ngay cả một chút việc cũng không giúp được hắn!

Nếu như tiểu đạo sĩ có cái gì không hay xảy ra, vậy, vậy làm sao bây giờ?

Ta làm sao bây giờ?

Hô hấp của tiểu đạo sĩ nặng nề, nghe lên tựa như ống bễ vỡ, vù vù, vù vù, nghe lên rất dọa người.

Làm sao bây giờ làm sao bây giờ?

Ta bò đến cửa sổ trên cửa, cũng không quản mình có bại lộ thân phận hay không, xé cổ họng kêu lên: “Có ai không? Có ai hay không vậy? Người mau tới đây! Cứu mạng! Lý Kha tẩu hỏa nhập ma rồi!”

“Có người hay không? Người tới!”

“Cứu mạng! Người mau tới!”

Ta kêu đến đứt hơi khản tiếng, không biết là tiếng ta kêu quá nhỏ, hay là cũng không có người canh giữ bên ngoài, không ai tới.

Vậy nên làm cái gì bây giờ… Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 23”

Hồng phúc dao – Chương 29

Hồng phúc dao

Đệ nhị thập cửu chương

Trong Nghênh Hoan lâu ca múa mừng cảnh thái bình, mà trong sương phòng của Xuân Lôi lại là lạnh như hầm ngầm. Xuân Lôi đứng ngồi không yên nhìn nam tử đang điểm thẻ bài của nàng. Theo lý, nàng đã được Hiển thân vương bao một tháng, vốn không cần tiếp khách, nhưng nam tử này lại cầm lệnh bài của vương gia, làm cho nàng không tiếp cũng không được.

Ly Nghiêu quan sát Xuân Lôi mặt mộc, khuôn mặt không bôi son phấn cũng là cực kỳ xinh đẹp, khó trách lại trở thành đầu bài, bất quá Ly Nghiêu nhưng không có vẻ mặt kinh diễm gì, ánh mắt hắn tựa như con rắn xẹt qua người Xuân Lôi, làm cho Xuân Lôi một thân nổi da gà.

Xem đủ, Ly Nghiêu từ trên người lấy ra một tờ giấy bày ra trước mặt Xuân Lôi. Xuân Lôi vừa thấy, trên mặt vừa mừng vừa sợ, đúng là khế bán thân của nàng. Vừa mới đưa tay qua, liền bị Ly Nghiêu cầm về. Xuân Lôi lo sợ bất an nhìn Ly Nghiêu, trong lòng một chút ngọn nguồn cũng không có. Nàng biết nam nhân này, trong kinh thành đi theo Hiển thân vương ra vào Nghênh Hoan lâu, có người nói là tiểu gia của Hiển thân vương, nàng đoán không ra Ly Nghiêu rốt cuộc muốn làm cái gì với mình.

“Tích Tứ muốn ngươi mấy đêm?” Ly Nghiêu mở miệng.

Xuân Lôi giật mình mới kịp phản ứng, Tích Tứ mà Ly Nghiêu nói là ai. Xuân Lôi có chút sợ hãi nhìn Ly Nghiêu nói: “Chỉ có một đêm…”

“Xử nữ?” Câu hỏi của Ly Nghiêu khiến cho Xuân Lôi cho dù là đầu bài của kỹ viện, cũng không khỏi phi thường thẹn thùng. Nhẹ nhàng gật đầu một cái, xem như trả lời.

Giương giương khế bán thân trong tay, Ly Nghiêu nói: “Khế bán thân của ngươi ta lấy từ chỗ Vanh thân vương tới, ta sẽ cho ngươi chút bạc, ngày mai ngươi phải rời khỏi kinh thành, vĩnh viễn không được trở về, nếu có thể làm được ta sẽ trả lại khế bán thân của ngươi cho ngươi, nếu ngươi làm không được… từ nay về sau ngươi là người của ta, ta bảo ngươi làm cái gì… ngươi phải làm cái đó… Nếu ngươi nuốt lời, ta sẽ cho ngươi biết như thế nào là muốn chết cũng không được.”

Lời nói của Ly Nghiêu khiến cho Xuân Lôi đầu tiên là cực kỳ vui sướng, mà câu nói kế tiếp của hắn lại làm cho Xuân Lôi sợ đến phát run, trực giác nói cho nàng nguyên nhân thực sự người này làm như vậy là một đêm nàng cùng Lưu Tích Tứ kia.

“Đây là… ý của vương gia sao?” Cắn môi, Xuân Lôi cúi đầu hỏi, trong lòng có chút chua chát.

“Là ý của ta.” Ly Nghiêu có chút chán ghét nhìn nước mắt ướt át trong mắt Xuân Lôi, “Vương gia sau này sẽ không đến lâu nữa, ngươi cũng chặt đứt ý niệm sau này sẽ tiến vào vương phủ đi.”

Xuân Lôi ngẩng đầu, có chút tức giận nói: “Xuân Lôi không dám có ý niệm vào vương phủ, chỉ là… Xuân Lôi có nên đi hay không, cũng nên từ vương gia nói. Dù cho ngươi là tiểu gia của vương gia, ngươi cũng không thể xử sự thay vương gia.”

Mắt Ly Nghiêu càng lạnh hơn, Xuân Lôi lấy hết dũng khí nhìn hắn, nàng không muốn không hiểu cái gì mà bị đuổi khỏi kinh thành như thế. Tuy rằng khôi phục thân tự do vẫn là nguyện vọng của nàng, nhưng… nàng một nữ tử yếu đuối, rời khỏi kinh thành rồi có thể đi nơi nào.

“Nếu không phải Tích Tứ ngăn cản, ta càng vui vẻ đưa ngươi vào quân kỹ doanh.”

Những lời này, làm cho Xuân Lôi hoa dung thất sắc (1).

“Ngươi rốt cuộc là người nào của vương gia…” Người này một miệng tục danh của vương gia, Xuân Lôi nhịn không được hỏi, tiểu gia bình thường làm sao có thể kiêu ngạo như vậy.

“Ngươi thông minh như thế, sao đoán không được?” Ly Nghiêu bỏ mấy tấm ngân phiếu lên trên bàn, nói, “Nếu không phải lúc trước ta và Tích Tứ có hiểu lầm, ngươi cho là, hắn sẽ đụng vào ngươi sao?”

Xuân Lôi kinh ngạc nhìn Ly Nghiêu, nghe ra ý tứ trong lời nói của Ly Nghiêu.

“Ngươi… có phải gọi là Ly Nghiêu?” Xuân Lôi đánh bạo hỏi. Khóe miệng Ly Nghiêu nhếch lên nụ cười, nụ cười kia nhìn Xuân Lôi suýt chút nữa kêu lên.

“Vương gia… Vương gia trong mộng từng gọi tên ngươi…” Rất sợ mình bị Ly Nghiêu giết, Xuân Lôi vội vàng nói, “Ngày hôm sau… có người tới chỗ ta tìm vương gia, nói về ngươi. Cho nên… nô gia lớn mật đoán, vương gia cái gì cũng chưa từng nói với nô gia.”

Lời nói của Xuân Lôi khiến nụ cười khóe miệng Ly Nghiêu thu vào, đặt khế bán thân của Xuân Lôi lên trên bàn. “Hại hắn sinh khí, là lỗi của ta, vì thế, ta không thể giết ngươi. Nhưng ngươi ở kinh thành ngày nào, ta sẽ có một ngày nhịn không được giết người đã từng chạm vào hắn. Ngươi nếu không muốn chết, cầm khế bán thân và bạc của ngươi đi đi.”

Lần này, Xuân Lôi thu bạc cùng khế bán thân. Ly Nghiêu thấy nàng nhận, đứng dậy bước đi, khi hắn đi qua Xuân Lôi, nghe được một câu của Xuân Lôi. Ly Nghiêu cúi đầu, thần sắc khó lường nhìn Xuân Lôi trong chốc lát, mới mở cửa đi ra ngoài. Hắn vừa đi, Xuân Lôi hai chân như nhũn ra ngồi dưới đất, nàng biết, mình nói ra sự kiện kia, sau này cho dù hồi kinh, cũng sẽ không bị Ly Nghiêu giết.

Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 29”