Bàn Ti động số 38 – Chương 27

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập thất chương – Hạ sơn tu hành sinh gian tình

Tiểu đạo sĩ biết thổi sáo, thổi khúc gì ta không biết, rất dễ nghe. Nếu ta tổng kết mà nói, ta cảm thấy hắn thực sự là trung khí mười phần, thổi một khúc rất dài ở giữa cũng không ngừng nghỉ. Thổi xong hắn hỏi ta thế nào, ta nhìn chằm chằm hắn nửa ngày, hỏi: “Miệng ngươi không chua sao?”

Hắn lắc đầu: “Đàn gảy tai trâu.”

Ta cũng lắc đầu: “Cũng không phải, nói như thế nào ta so với trâu còn nhiều hơn bốn chân đấy.”

Hắn nói: “Ngươi nói ngươi từng đọc sách, ngươi đều đọc sách gì a?”

“Hắc, ngươi ức hiếp ta không có học vấn a. Ta đọc cho ngươi nghe thử. Vân đối vũ, tuyết đối phong, vãn chiếu đối tình không… Ừm, lưỡng ngạn gì ấy dương liễu lục, nhất viên ừm, gì đó hạnh hoa hồng… Nhất thoa yên vũ, lưỡng tấn phong sương…” (1)

Nhìn vẻ mặt của hắn cũng biết ta đọc thực sự quá thảm không nghe nổi, vì thế ta liền dừng miệng.

“Còn nữa không?”

“Vậy còn chưa đủ sao?”

Tiểu đạo sĩ nói không thông với ta, cũng không nói nữa.

Nói chuyện âm nhạc văn học với con nhện?

Tiểu đạo sĩ phần lớn đọc kinh niệm tụng, đầu ngờ nghệch.

Tựa như ta không thể đàm luận bánh bao thịt trâu bánh bao thịt heo cùng bánh bao rau với hắn, tiểu đạo sĩ đàm luận tác phẩm nghệ thuật với ta chỉ là uổng phí hơi sức. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 27”

Hồng phúc dao – Chương 34

Hồng phúc dao

Đệ tam thập tứ chương

Dược hiệu của đan quả, cộng thêm y thuật cao siêu của Ngũ Mặc, Lưu Tích Tứ mặc dù bị thương có nặng, nhưng khôi phục cũng rất mau, đương nhiên còn phải cộng thêm sự hầu hạ tận tâm tận lực của Ly Nghiêu. Lưu Tích Tứ bị thương, lại càng hưởng thụ thương yêu cưng chiều vì nó mà dẫn tới, trước mặt Ly Nghiêu cũng động một chút là hô đau, làm cho Ly Nghiêu đau lòng. Lưu Tích Tứ không hề áy náy, trong mắt hắn, vết thương của hắn là vì Ly Nghiêu mà bị, đương nhiên phải làm cho Ly Nghiêu thương yêu mình hơn.

Bất quá, bị thương cũng mang đến cho Lưu Tích Tứ rất nhiều bất tiện. Đầu tiên, hắn phải mỗi ngày chịu đựng tự trách nhắc đi nhắc lại của Bạch Hãn Triệt cùng chỉ trích của hoàng gia gia. Lưu Tích Tứ cảm thấy mình thực oan, cũng không phải hắn bảo thái tử ca ca bọn y gạt họ, nhưng Bạch Hãn Triệt cùng hoàng gia gia không nói hai người kia, lại ngày ngày trách hắn. Hai là, Lưu Tích Tứ trơ mắt nhìn những người khác ôm Dụ Đầu hắn thích nhất khoe khoang trước mắt hắn, hắn lại vì vết thương không ôm được, hắn giận phát tiết toàn bộ bất mãn lên người Ly Nghiêu.

Hôm nay Lưu Thiên Tứ đầy tháng, Lưu Tích Tứ bị thương vốn là không thể đi, dẫu sao vết thương của hắn ở bụng, cần tĩnh dưỡng. Kết quả Lưu Tích Tứ lấy nếu không để cho hắn đi hắn sẽ không uống thuốc uy hiếp, Ly Nghiêu không có biện pháp chỉ có thể ôm hắn tới yến hội. Cái này nhưng lại tạo thành chấn động. Không vì cái gì khác mà là vì Ly Nghiêu ôm Lưu Tích Tứ tới. Đám quan viên lớn bé có mặt lúc ấy ngươi nhìn nhìn ta, ta nhìn nhìn ngươi, nghĩ thầm, hóa ra tiểu bá vương Hiển thân vương của kinh đô cũng là hoa đã có chủ rồi… Lập tức khiến cho một đám thần tử nhà có nhi nữ đấm ngực giậm chân. Tức giận tay chân của Ly Nghiêu làm sao nhanh như vậy, làm cho bọn họ mất tiên cơ. Vừa nghe xưng hô của Ly Nghiêu với đám người hoàng thượng, càng làm cho bọn họ biết nhi nữ của mình là không trông cậy vào được rồi.

Lưu Tích Tứ không ăn bao nhiêu, chỉ là không ngừng đùa đệ đệ. Thân thể bé nhỏ mềm mại của Lưu Thiên Tứ lắc lư lắc lư quay đầu lại liền vươn cái miệng nhỏ nhắn của mình tới trên mặt Lưu Tích Tứ. Lưu Tích Tứ vui sướng ngập tràn, toàn bộ yến hội liền nghe tiếng kêu của hắn, đương nhiên, còn có thanh âm cực độ bất mãn của mấy người khác. Lưu Thiên Tứ bị người ôm đi, la hét muốn tiểu Dụ Đầu hôn.

Khác với Lưu Tích Tứ vui sướng chính là vẻ mặt cả đêm của Ly Nghiêu đều lộ ra vẻ hơi trầm thấp. Nhất là khi nhìn thấy Lưu Tích Tứ thương yêu Lưu Thiên Tứ đến mức hận không thể móc cả trái tim ra, chân mày lại càng nhíu chặt lại, cúi đầu uống rượu giải sầu. Lưu Tích Tứ dường như hoàn toàn không phát hiện khác thường của Ly Nghiêu, toàn bộ tâm tư đều đặt trên người Lưu Thiên Tứ.

Lưu Thiên Tứ trong một mảnh ồn ào tiến vào giấc mộng, khóe miệng còn treo nước miếng vì cười mà chảy ra. Thấy không thể đùa đệ đệ, Lưu Tích Tứ bảo Ly Nghiêu ôm hắn về. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 34”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 60~62

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục thập chương

Khi Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm chạy tới công ty điều tra thông tin Long Đằng, Hiên Viên Long Nhật đã đến sớm một bước, cũng bắt đầu tiến hành lùng tìm.

“Em đã tìm được vị trí chính xác của Thập, anh ấy ở chỗ này. Nơi này là một nhà kho bỏ đi. Vì nó nằm ở vùng ngoại thành, hơn nữa khoảng cách rất xa, thế nên, chúng ta có lẽ phải tìm mất một chút thời gian, mới có thể tới đó. Cần báo cảnh sát không?” Hiên Viên Long Nhật chỉ vào chấm đỏ nhỏ trên màn hình máy tính, đầu cũng không quay lại nói.

“Không được, chúng ta không thể báo cảnh sát. Sau khi động đến cảnh sát, Thập có thể sẽ có nguy hiểm đến tính mạng. Còn nhớ chuyện tình lần trước tôi giao cho chú không? Chính là người đó mang Thập đi.” Hiên Viên Diệu kiềm chế lo lắng, giải thích nói.

“Anh là nói… Người sát hại anh trai Thập ở ‘Đọa Thiên’ kia. Không đúng a! Em đã điều tra, người trong giới đều gọi hắn ‘Hắc Ưng’. Mười ba năm trước, hắn bởi vì khiêu khích lão đại của Huyết Sát minh, mà bị bọn chúng theo phép tắc trong giới, xử cực hình rồi. Tất cả tư liệu đều chứng tỏ, hắn đã tử vong. Làm sao có thể? Anh xác định là hắn sao?” Hiên Viên Long Nhật thận trọng suy nghĩ nói.

“Bọn tôi không trông thấy là ai mang Thập đi. Một y tá của bệnh viện, cô ấy tận mắt thấy Giang Hoa thông đồng với người kia mang Thập đi, mà Thập khi nhìn thấy người kia, kêu ‘Hắc Ưng’. Khốn kiếp! Tên Giang Hoa đáng chết kia, hắn sao có thể làm như vậy chứ?” Nam Cung Diễm lửa giận ngút trời giải thích. Hắn một quyền hung hăng nện trên một xấp văn kiện, tựa như xấp văn kiện kia chính là hóa thân của Giang Hoa.

“Nếu là như thế, vậy Thập vô cùng nguy hiểm… Em lập tức triệu tập người của em. Các anh cũng mang vũ khí. Chúng ta lập tức xuất phát!” Hiên Viên Long Nhật vừa phát ra tín hiệu cho đồng bạn, vừa giao.

Rất nhanh, bọn họ liền mang theo lo lắng nồng đậm lên đường… Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 60~62”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 43

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập tam chương – Kiên trì cầm cự

“Tang Vận à, ta với ngươi ngày xưa không oán, ngày nay không thù, ngươi vì sao phải đối xử với ta như vậy chứ!” Bên giường, Lưu Hoài Uyên kêu thảm thiết.

“Hoài Uyên, thân là bạn tốt của ta, lúc này không phải nên giúp ta sao?” Bạch Tang Vận chẳng hề áy náy nhìn Lưu Hoài Uyên.

“Tang Vận… Ngươi… Ngươi sao hồ đồ như thế? Ngươi phải biết hoàng huynh của ta để ý ngươi bao nhiêu.” Lưu Hoài Uyên biết người trước mặt này mà đã bướng bỉnh, ngay cả hoàng huynh của mình cũng không có biện pháp.

“Ta biết, nguyên nhân chính là vì biết, cho nên càng phải lưu một đứa con cho hắn.” Vuốt bụng bầu bốn tháng lại như năm tháng, Bạch Tang Vận vui vẻ cười, bên trong, có hai đứa con, hi vọng có một là của Khuyết Dương. Về phần hai nam nhân kia, tâm tình của hắn lúc này rất phức tạp, về mặt lý trí, hắn biết mình không nên trách bọn họ, nhưng về mặt cảm tình, hắn lại không muốn nhìn thấy bọn họ.

“Tang Vận… Khó chịu sao?” Đối với Bạch Tang Vận, cảm tình của Lưu Hoài Uyên cũng thực phức tạp, cùng lúc cảm kích trả giá của hắn vì hoàng huynh, cùng lúc lại bất mãn với tùy hứng của hắn.

“Còn được, chỉ là lúc đến trên đường quá mức xóc nảy, thân mình có chút ăn không tiêu.” Không biết phản ứng của nữ tử có giống như mình hay không.

“Tang Vận… Ta đã phái người quay về kinh đưa tin.” Chuyện này hắn không có khả năng không nói cho hoàng huynh.

“… Ừ…” Xuất cung, cũng chẳng qua là kéo dài thời gian mà thôi, kéo dài tới khi hai người kia không cách nào xóa sạch đứa bé.

“Tang Vận… Lưu Tư Diệu nó… thực sự không phải cốt nhục của hoàng huynh sao?”

“Ừ…”

Hai người đều có chút trầm mặc, sau đó Lưu Hoài Uyên cười, “Ha, trong bụng Tang Vận mang nhưng chính là cốt nhục của Lưu gia chúng ta, hoàng trưởng tử của hoàng huynh đấy, theo ta thấy, đứa bé này vừa sinh ra, chắc chắn được hoàng huynh phong làm thái tử… Tang Vận, ngươi nói đứa bé sau này nên gọi ngươi thế nào đây?” Hắn nhất định phải tin, người trước mắt này sẽ không xảy ra chuyện.

“Đương nhiên là gọi ta cha rồi.” Bạch Tang Vận không mảy may nghĩ mình sẽ chết, chỉ nghĩ sinh hạ đứa bé ra.

“Tang Vận, có đôi khi ta cảm thấy ngươi rất tàn nhẫn… Không chỉ có là đối với hoàng huynh của ta, đối với Khuyết Dương… còn có đối với chính ngươi.” Lưu Hoài Uyên khàn giọng.

“Hoài Uyên, ta là một người có lòng tham, ta muốn có toàn bộ của bọn họ, muốn để cho bọn họ cả đời đặt ta trong lòng.” Có con, cả đời này mình cũng sẽ không tách ra khỏi bọn họ.

“Tang Vận… Đáp ứng ta… Nhất định phải bình an sinh hạ đứa bé… Nhất định…” Lưu Hoài Uyên khó chịu mà khàn giọng.

“Ừ, ta sẽ sinh hạ đứa bé.” Hắn nhất định phải sinh hạ đứa bé, đây là con của hắn.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 43”

Bàn Ti động số 38 – Chương 26

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập lục chương – Cuộc sống hằng ngày cũng ấm áp

Ta có chút lo lắng, là một chuyện khác.

Không biết tiểu đạo sĩ uống nhiều định thần đan như vậy có di chứng gì hay không. Đừng nhìn bây giờ khỏe khoắn, công lực còn có đột phá, người gặp người khen, thế nhưng không dám đảm bảo… bên trong không có vấn đề ẩn núp gì, tương lai một ngày kia lại phát tác, vậy cũng không tốt.

Ta vòng vo thẳng thắn với tiểu đạo sĩ sự thực ngày đó ta buổi tối ta bệnh nặng loạn tìm thầy, nhện cấp bách loạn dùng thuốc, tiểu đạo sĩ lại bảo ta yên tâm, nói hiệu lực của thuốc kia đối với hắn đích xác giúp đỡ rất nhiều, dược hiệu đều đã được hắn tiêu hóa hấp thu.

Vậy thì tốt.

Tiểu đạo sĩ không trách ta cho hắn uống loạn thuốc, đương nhiên, cũng không cám ơn ta cho hắn uống loạn thuốc. Ta chỉ cần hắn không trách ta là được, cũng không cầu hắn cám ơn.

Cuộc sống ở Thục sơn thực sự chán chường, ta mỗi ngày phải trốn ở trong hà bao tránh tai mắt của người khác, so với thời gian giam kín với tiểu đạo sĩ còn buồn hơn. Ta còn nói với hắn: “Cấm bế quan của ngươi xong rồi, bây giờ đến phiên ta quan cấm bế.”

Hắn cười hì một tiếng, nói “Ngươi nếu không sợ bị người nhìn thấy đến bắt ngươi, ngươi thích dạo thế nào thì dạo thế đấy đi.”

Hở, một nhền nhện tinh nghênh ngang tản bộ trong hang ổ đạo sĩ?

Ta cũng không ngại mệnh quá dài. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 26”