Tiêu Tương thủy sắc
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ tứ thập tam chương – Kiên trì cầm cự
“Tang Vận à, ta với ngươi ngày xưa không oán, ngày nay không thù, ngươi vì sao phải đối xử với ta như vậy chứ!” Bên giường, Lưu Hoài Uyên kêu thảm thiết.
“Hoài Uyên, thân là bạn tốt của ta, lúc này không phải nên giúp ta sao?” Bạch Tang Vận chẳng hề áy náy nhìn Lưu Hoài Uyên.
“Tang Vận… Ngươi… Ngươi sao hồ đồ như thế? Ngươi phải biết hoàng huynh của ta để ý ngươi bao nhiêu.” Lưu Hoài Uyên biết người trước mặt này mà đã bướng bỉnh, ngay cả hoàng huynh của mình cũng không có biện pháp.
“Ta biết, nguyên nhân chính là vì biết, cho nên càng phải lưu một đứa con cho hắn.” Vuốt bụng bầu bốn tháng lại như năm tháng, Bạch Tang Vận vui vẻ cười, bên trong, có hai đứa con, hi vọng có một là của Khuyết Dương. Về phần hai nam nhân kia, tâm tình của hắn lúc này rất phức tạp, về mặt lý trí, hắn biết mình không nên trách bọn họ, nhưng về mặt cảm tình, hắn lại không muốn nhìn thấy bọn họ.
“Tang Vận… Khó chịu sao?” Đối với Bạch Tang Vận, cảm tình của Lưu Hoài Uyên cũng thực phức tạp, cùng lúc cảm kích trả giá của hắn vì hoàng huynh, cùng lúc lại bất mãn với tùy hứng của hắn.
“Còn được, chỉ là lúc đến trên đường quá mức xóc nảy, thân mình có chút ăn không tiêu.” Không biết phản ứng của nữ tử có giống như mình hay không.
“Tang Vận… Ta đã phái người quay về kinh đưa tin.” Chuyện này hắn không có khả năng không nói cho hoàng huynh.
“… Ừ…” Xuất cung, cũng chẳng qua là kéo dài thời gian mà thôi, kéo dài tới khi hai người kia không cách nào xóa sạch đứa bé.
“Tang Vận… Lưu Tư Diệu nó… thực sự không phải cốt nhục của hoàng huynh sao?”
“Ừ…”
Hai người đều có chút trầm mặc, sau đó Lưu Hoài Uyên cười, “Ha, trong bụng Tang Vận mang nhưng chính là cốt nhục của Lưu gia chúng ta, hoàng trưởng tử của hoàng huynh đấy, theo ta thấy, đứa bé này vừa sinh ra, chắc chắn được hoàng huynh phong làm thái tử… Tang Vận, ngươi nói đứa bé sau này nên gọi ngươi thế nào đây?” Hắn nhất định phải tin, người trước mắt này sẽ không xảy ra chuyện.
“Đương nhiên là gọi ta cha rồi.” Bạch Tang Vận không mảy may nghĩ mình sẽ chết, chỉ nghĩ sinh hạ đứa bé ra.
“Tang Vận, có đôi khi ta cảm thấy ngươi rất tàn nhẫn… Không chỉ có là đối với hoàng huynh của ta, đối với Khuyết Dương… còn có đối với chính ngươi.” Lưu Hoài Uyên khàn giọng.
“Hoài Uyên, ta là một người có lòng tham, ta muốn có toàn bộ của bọn họ, muốn để cho bọn họ cả đời đặt ta trong lòng.” Có con, cả đời này mình cũng sẽ không tách ra khỏi bọn họ.
“Tang Vận… Đáp ứng ta… Nhất định phải bình an sinh hạ đứa bé… Nhất định…” Lưu Hoài Uyên khó chịu mà khàn giọng.
“Ừ, ta sẽ sinh hạ đứa bé.” Hắn nhất định phải sinh hạ đứa bé, đây là con của hắn.
Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 43” →