Advertisements
Skip to content
08/08/2011 / ~ Yappa ~

Bàn Ti động số 38 – Chương 25

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập ngũ chương – Nghĩ ngợi lung tung dài tơ tình

Rõ ràng rất nhanh là có thể trở về, thế nhưng ta… lại không cao hứng.

Có chút luyến tiếc tiểu đạo sĩ.

Lại nói ta khi đầu thai thành con nhện, thời gian ở chung dài nhất, không phải đám đồng môn kia, mà là tiểu đạo sĩ.

Bị nhốt lại lâu như vậy, chúng ta sớm chiều ở chung trong gian phòng đá nhỏ phong bế ấy, nếu nói còn nhiều hơn so với ta và với bất kỳ một đồng môn hay người quen nào… Ợ, phần lớn thời gian đều là ta nói một mình, hắn nghe.

“Đây là phòng của ngươi à?”

“Đúng vậy.”

Phòng không lớn, chỉ là một gian phòng bình thường, trên giá sách bày sách, trên tường treo kiếm, còn có một cây sáo. Bên kia quầy có một số bình nhỏ lọ nhỏ. Còn có một cái bàn, một cái ghế, còn có giường.

Bình thường, hơn nữa cũng nhìn không ra cá tính của chủ nhân căn phòng.

Ta nhớ trong Đào Hoa quan chúng ta phòng ở của mọi người đều phi thường có cá tính của mình. Tỷ như Mẫu Đơn sư tỷ, lúc nàng chưa đi, trong gian phòng kia mùi thơm đặc biệt xông vào mũi, giường là dùng cành hoa cùng lá hoa bện thành, phía trên trải cánh hoa mềm mại tươi đẹp, gối đầu là dùng nhụy hoa nhồi, song sa là lấy sợi tơ của một con tằm yêu trăm năm nhả ra dệt thành, phía trên cũng dùng nhựa hoa nhuộm qua, từ xa nhìn lại song sa rộng kia tựa như khói ráng, hơn nữa gió sẽ thổi hương hoa qua, lúc có lúc không, hương diễm nói không nên lời.

Trong phòng Tam Lục tất cả đều là bình bình cốc cốc, bên trong mật hoa phấn hoa khác nhau…

“Ngươi bình thường ở trên núi đều làm cái gì?”

“Luyện công a.”

“Vậy lúc không luyện công thì sao?”

“Đọc sách, hoặc là nhập định, niệm kinh…”

“Không đi chơi sao?”

“Chơi?” Lý Kha lắc đầu: “Bị sư phụ và các tiền bối nhìn thấy, xao nhãng công khóa sa vào chơi đùa, sẽ bị phạt.”

“Ợ… Thật không thú vị.”

“Vậy các ngươi thì sao?”

“À, quan chủ không chỉ điểm nhiều cho chúng ta, cũng không quản gì, toàn bộ là thả dê ăn cỏ, thực sự là sư phụ lĩnh vào cửa tu hành tại cá nhân. Ngươi có không dụng công cũng không ai đến khiển trách ngươi, ngươi dụng công hơn người khác, cũng không thấy có người khích lệ ngươi. Ừ, đồ ăn thì tốt lắm, có rau có thịt có cá, phong cảnh cũng tốt, có núi có nước có hoa, đồng môn cũng khá tốt, ít nhất có nói có cười có chơi…”

“Được rồi, tật xấu nói nhiều của ngươi đây ta xem như đã lĩnh giáo. Ta muốn tĩnh tọa vận công, tự ngươi tiêu khiển đi. Trong phòng ta hạ cấm chế, ngươi chỉ cần ở trong phòng sẽ an toàn, cũng không nên đi ra ngoài.”

“Ta biết, ta cũng không ngại sống lâu. Đi ra ngoài chính là một đám tiểu đạo sĩ lão đạo sĩ trung bất lưu đạo sĩ, không đem ta thành con nhện bùn mới là lạ.”

Lý Kha cười, khoanh chân ngồi xuống.

Ta bò lên bò xuống trong phòng, tiểu đạo sĩ thoạt nhìn rất thích đọc sách, rất nhiều cuốn sách trên giá mép đều đã quăn ra, có thể thấy được chủ nhân thường xuyên lật xem.

Đạo sĩ cũng cần củng cố tri thức văn hóa sao? Biết vẽ bùa niệm chú không phải là được rồi à.

Ôi, thật làm cho ta thất vọng, trong phòng này cũng tìm không thấy một cái mạng nhện.

Cấm chế của Thục sơn hẳn là chỉ phòng yêu quái thôi chứ? Nhưng trong phòng tiểu đạo sĩ ngay cả một con nhện bình thường cũng tìm không ra.

Bị giam lâu như vậy, muốn tìm một đồng tộc nói nói chuyện cũng không tìm được.

Ta bò trên xà nhà, bỗng nhiên có người gõ cửa hai cái, dọa ta sốc.

“Sư huynh? Sư huynh? Ngươi có ở trong phòng không?”

Lý Kha an tĩnh ngồi ở đằng kia, làm lơ, không động đây.

“Sư huynh?”

Người nọ lại gõ cửa hai cái, sau đó liền buông tha rồi đi.

Đây chắc là Kiều sư đệ mà Lý Kha nói đi? Bất quá cũng có khả năng là đệ tử của sư thúc bá của hắn, nói không chừng.

Tiếng bước chân của hắn đã đi xa, Lý Kha lại lẳng lặng mở mắt ra.

“A? Ngươi nhanh như vậy đã nhập định xong rồi?” Vậy cũng quá nhanh? Khẳng định chưa được một vòng châu thiên (1).

“Khí còn chưa có tích tụ đâu.”

“Ban nãy đấy là sư đệ của ngươi sao? Ngươi sao lại phớt lờ hắn?”

“Kiều sư đệ người tốt lắm, chính là tính tình quá yếu đuối, hồi nhỏ vì một chút việc liền khóc không ngừng, mặc dù bây giờ đã lớn, nhưng tính tình vẫn chưa sửa chút nào. Vừa rồi nếu để cho hắn tiến vào, không thể không khóc ướt toàn bộ vạt áo tay áo của ta.”

“Ồ, ngươi sao lại có sư đệ như vậy? Thật không có đồng môn thân mật!” Ta cười ha ha: “Hóa ra ngươi không đáp ứng là sợ hắn khóc ha.”

“Sư phụ cũng thường nói hắn không kiên cường, không giống nam tử hán. Thế nhưng bảo như thế nào, hắn vẫn là y nguyên.”

“Kỳ thực… đây cũng không xem là tật xấu gì lớn.”

“Sợ sệt nhát gan, không quả quyết, chính mình không có chủ kiến, luôn là người khác nói cái gì liền đáp ứng cái đó. Lúc trẻ con không sao, thế nhưng trưởng thành, cũng không thể như vậy suốt đời.”

“Điều này cũng đúng, ai dù sao cũng phải lớn lên, không thể cả đời làm trẻ con nha.” Ta gật gật đầu: “Không ai có thể cả đời bảo hộ hắn đúng không? Cho dù là phụ mẫu sư trưởng, bọn họ rồi sẽ già trước. Cùng thầy cùng thế hệ, tất cả mọi người đều có con đường nhân sinh của chính mình… Đúng rồi, nếu hắn không phải đạo sĩ, cưới một cô vợ lợi hại, ha ha, vậy thật ra ai cũng vui vẻ. Bất quá hắn là đạo sĩ, lại không thể cưới.”

Lý Kha liếc ta một cái: “Được rồi, đừng ầm ĩ.”

Hắn nhắm mắt lại lần thứ hai bắt đầu vận công, ta cũng an tĩnh lại, tiếp tục tìm loạn lục loạn trong phòng.

Ta từ khe hở của ngăn kéo tủ bò vào trong, trong ngăn kéo có mấy tờ giấy đặt lung tung, xem ra là giấy sao chép luyện chữ của tiểu đạo sĩ trước kia, chữ phía trên so với bây giờ cũng không giống nhau, trước kia lộ vẻ thực quy củ, cảm giác khác xa với cái loại tung hoành lưu chuyển hắn viết sau cùng trên thạch bích.

Sự khác biệt cao thấp về cảnh giới trong đó ngay cả ta một tay ngang đây cũng nhìn ra được.

Gian phòng này mặc dù bày biện đơn giản, bất quá nơi nơi đều là dấu vết sinh hoạt của tiểu đạo sĩ.

Tình cách của từng góc, thậm chí của từng chỗ rất nhỏ.

Hắn ở trong này đọc sách, nghỉ ngơi, viết chữ, đi lại trong phòng này… Nơi này là thế giới thuộc về một mình hắn, hắn ở trong này không cần che giấu mừng giận buồn vui của mình, ở trong này hắn có thể buông lỏng chính mình…

Người kia mặc dù không nói chuyện không nhúc nhích, yên lặng nhập định ở nơi đó. Nhưng ta lại cảm thấy được hắn không đâu không có, cảm giác tồn tại rõ nét trước nay chưa từng có.

Trong một gian phòng phong bế chỉ có hai người chúng ta, cũng giống như trong thạch thất tại Vô Ưu các.

Ta cảm thấy trong lòng thực yên định, giống như thật lâu trước kia, lúc ta đang đi học, môn lịch sử nửa buổi chiều luôn luôn làm cho người ta uể oải, trong lòng cái gì cũng không nghĩ, cứ như vậy ngồi ở chỗ kia…

Cảm giác rất kỳ quái.

Thục sơn là đại bản doanh của đám đạo sĩ, cũng không phải là ổ yên vui của ta.

Vì sao ta lại có loại cảm giác không muốn rời khỏi nơi này?

Chẳng lẽ là giam trong trận cấm bế kia, cũng giam đầu óc ta hỏng đến như vậy rồi?

Chú thích
(1) vòng châu thiên: một khái niệm trong đạo gia, ai muốn biết chi tiết có thể tham khảo ở đây

Advertisements

3 phản hồi

Gửi bình luận
  1. Hạo Tuyết / Th8 9 2011 1:46 Sáng

    cảm ơn bạn nha :X truyện hay lắm:X

    Số lượt thích

  2. Mập mà tấp nập người theo / Th5 12 2012 12:44 Chiều

    Rùi rùi… tình hình là bạn Nhện nhà mềnh có lẽ đã động tâm với Tiểu Kha rùi~~

    Số lượt thích

  3. trạch nữ 100% / Th6 20 2012 6:59 Chiều

    Thanks chủ nhà!

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: