Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 68

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục thập bát chương

Hai người kia kinh ngạc quay đầu lại. Khi bọn hắn nhìn thấy đoàn người Hiên Viên Long Nhật bọn họ, mỗi người mang súng đứng ở phía sau hai người bọn hắn, lập tức song song quỳ xuống, không ngừng xin tha.

“Xin đừng nổ súng, không nên giết bọn tôi, chuyện không liên quan tới chúng tôi! Đều là anh cả ép bọn tôi! Thật sự chuyện không liên quan tới chúng tôi…”

Nghe được trong kho hàng truyền đến tiếng roi rõ ràng có thể phân rõ, Nam Cung Diễm một cước đá văng hai tên đàn em đã mất hồn mất vía kia. Hắn không để ý ánh mắt ngăn lại của Hiên Viên Long Nhật cùng với Hiên Viên Diệu, dẫn đầu đẩy cửa chính nhà kho ra. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 68”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 59

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ ngũ thập cửu chương – Vẹn toàn (Đại kết cục)

Trong phòng thỉnh thoảng vang lên tiếng cười của trẻ con, tiếng kêu khẽ “phụ thân”, cùng với tiếng người lớn đùa. Bên cạnh bàn cơm, Bạch Tang Vận ôm Bạch Hãn Triệt chôn ở cổ vai hắn, Lưu Tuyên ôm Lưu Tích Tứ đang cười không ngừng, Lưu Hoài Diệp ôm thái tử, Lam Khuyết Dương ôm Lam Vận Vanh, Lưu Hoài Uyên ngồi bên người phụ hoàng đùa với lão Tam, Ngũ Mặc thì ngồi ở bên cạnh hắn cùng nhìn Tích Tứ. Tả thúc kích động ngồi cạnh Lam Khuyết Dương lôi kéo tay nhỏ bé của Lam Vận Vanh nói chuyện.

Gia yến của hoàng thất, Lưu Hoài Diệp vẫn chưa tuyên đám người Lưu Hoài Vinh tiến cung, mà là chia làm hai nhóm, đêm nay chính là gia yến bình thường, có phụ thân, huynh đệ, người yêu và con hắn. Đêm mai, hắn mới có thể lấy thân phận hoàng đế, hoàng huynh dùng bữa với những người khác.

Tụi nhỏ đều rất ngoan, rất ít khóc nháo, ngay cả Bạch Hãn Triệt nhát gan chỉ cần được phụ thân ôm bé liền không sợ, sẽ nắm lấy tay nhỏ bé của đệ đệ cười. Lưu Hoài Diệp nâng một chén rượu lên, những người khác thấy thế cũng đều nâng chén, Bạch Tang Vận như trước lấy trà thay rượu.

“Hôm nay, trẫm rất cao hứng. Đây là gia yến lần đầu tiên trẫm từng trải qua như thế, cùng phụ hoàng, huynh đệ, người thương cùng các con trẫm, không có ưu phiền, không có những a dua nịnh hót, chỉ là cùng với người quan trọng nhất của trẫm, trẫm rất cao hứng, cũng rất vui mừng. Mấy năm qua, bất kể là trẫm hay là các ngươi, đều đã trải qua quá nhiều, cũng đều chịu đựng quá nhiều, giờ đây sau cơn mưa trời lại sáng, trẫm tin tưởng mỗi một lần gia yến về sau, trẫm đều sẽ vui vẻ như thế.”

Uống xong rượu, Lưu Hoài Diệp nhìn về phía người bên cạnh, “Tang Vận, ta có rất nhiều lời muốn nói với ngươi, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, lại chỉ nghĩ ra hai chữ, “Cám ơn”, cám ơn tất cả chịu đựng ngươi vì ta, cám ơn ngươi nguyện ý tha thứ ta, cám ơn ngươi sinh hạ con cho ta.” Nghĩ đến đủ loại trải qua của người này, thanh âm Lưu Hoài Diệp có chút khàn khàn.

“Hoài Diệp, ta cũng muốn nói cám ơn với ngươi. Cám ơn ngươi không rời không bỏ ta, cám ơn hết thảy ngươi trả giá vì ta, cám ơn ngươi làm được hứa hẹn với ta.” Bạch Tang Vận cũng không có kích động như Lưu Hoài Diệp và những người khác, hiện giờ hắn chỉ có hạnh phúc. Cùng Lưu Hoài Diệp hai người chạm cốc, Bạch Tang Vận uống hết trà.

Lưu Hoài Diệp lại nâng chén, lại là hướng về phía Lưu Tuyên. “Phụ hoàng, hài nhi rất hối hận vì những hành động với phụ hoàng, hiện giờ, hài nhi cảm tạ trời xanh để cho hài nhi có cơ hội bù đắp.” Làm cha, hắn cũng nhận thức phần tâm của người làm cha kia.

“Không, lời này nên từ phụ hoàng nói. Năm đó, phụ hoàng không để ý phản đối của ngươi làm những chuyện kia với Tang Vận. Mặc dù không phải phụ hoàng trực tiếp ra mặt, nhưng phụ hoàng cũng ngầm đồng ý.” Tay Lưu Tuyên giơ có chút run rẩy.

“Phụ hoàng, sự tình đều đã qua, hôm nay phải cao hứng.” Bạch Tang Vận mở miệng, “Phụ hoàng, người xem, Tích Tứ sắp khóc rồi.” Đều đã qua, những chuyện kia sẽ theo tiếng pháo này đi xa.

“Hoàng gia gia sai rồi, hoàng gia gia tự phạt một chén.” Thấy Tích Tứ thực sự là sắp khóc, Lưu Tuyên vội vàng uống hết rượu ôm tôn tử bắt đầu dỗ, “Tứ nhi không khóc, hoàng gia gia không bao giờ chọc Tứ nhi của chúng ta sinh khí nữa.”

“A a…” Cắn đầu ngón tay của hoàng gia gia, cái miệng nhỏ của Tích Tứ mới không mếu nữa, để cho hoàng gia gia dỗ nửa ngày mới lại cười lên.

“Hoàng huynh, Tứ nhi thật giỏi, ngươi xem nó thông minh biết bao.” Lưu Hoài Uyên dùng chiếc đũa chấm một chút thịt bón qua, “Tứ nhi, Tứ nhi bảo bối của hoàng thúc.”

“Ha ha ha…” Bạch Tang Vận bị bộ dáng của Lưu Hoài Uyên chọc cười, ôm Hãn Triệt cũng đang cười, hắn nói, “Bất kể nói như thế nào Hãn Triệt cũng là dưỡng tử của ta, dù cho các ngươi thực sự thích không được, ta cũng hi vọng các ngươi có thể đối với nó tốt hơn chút. Ở trong mắt ta, Hãn Triệt có thể so với ba tiểu tử ngoan hơn.”

Mấy người khác nghe xong nhìn nhìn lẫn nhau, sau đó gật đầu, Bạch Tang Vận đã nói đến mức này, nếu bọn họ còn thoái thác thì rất không phải.

“Khuyết Dương, làm phụ thân của đứa nhỏ, giữa ta ngươi không có gì để nói, đến, uống rượu.” Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương nâng chén uống, bọn họ có người cùng bảo vệ, con chung, hết thảy đều không cần phải nói.

“Hoài Uyên…” Lưu Hoài Diệp nâng chén lần nữa, lại bị Lưu Hoài Uyên cắt ngang.

“Hoàng huynh, hai ta cũng không có gì để nói, trừ phi ngươi đáp ứng cho ta mang theo Tích Tứ vài ngày.” Lưu Hoài Uyên ai oán khẩn cầu.

“Cái này ngươi cũng đừng nghĩ nữa.” Lưu Hoài Diệp không chút khách khí cự tuyệt, tự mình uống rượu.

“Ô…” Lưu Hoài Uyên quay đầu lại nhìn người yêu của mình, “Mặc Mặc…” Ngũ Mặc không để ý tới hắn, cúi đầu dùng bữa. Lưu Hoài Uyên thực thương tâm uống rượu, hắn rất đáng thương nha. Nhìn Tích Tứ trên tay phụ hoàng, Lưu Hoài Uyên quyết định đêm nay phải bồi tiểu chất tử ngủ, Tích Tứ sao có thể chọc người thương yêu như thế.

“Được rồi, nên nói đều đã nói, dùng bữa.” Lưu Hoài Diệp gắp một ít đồ ăn thả vào trong bát Bạch Tang Vận, nhìn hai nam nhân cùng đứa nhỏ trên tay bọn họ ở bên cạnh, Bạch Tang Vận vừa ăn vừa bón cho Bạch Hãn Triệt, nhân sinh như thế, còn có bất mãn nào nữa.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 59”

Bàn Ti động số 38 – Chương 42+43

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập nhị chương – Đào Hoa quan gió diệt mây tan

Một mảng lớn trận pháp quang võng cấu thành từ kiếm quang cùng đạo bùa, vây quanh Đào Hoa quan.

Cái loại kiếm quang xanh trắng này thoạt nhìn lộng lẫy như thế, lại mang theo một loại màu sắc kinh khủng nồng đậm sát ý.

Ở ngoài đạo trận pháp này, không ngừng có điện quang xanh tím từ trong mây đen trên bầu trời mạnh mẽ giáng xuống, đánh lên thanh bảo kiếm treo trên trời ngay giữa trận pháp kia, thế nhưng thanh kiếm ấy lại dị thường ổn định, mặc dù rung động, nhưng cũng không bị đánh đổ. Xung quanh bảo kiếm còn lưu động bốn quang châu nho nhỏ, bốn loại ánh sáng khác nhau giống như bốn cây trụ vững vàng chống đỡ thanh bảo kiếm đó.

Kiếm kia ta biết.

Không lâu trước đó chính là nó vừa mới đâm bị thương ta, thiếu chút nữa muốn mạng của ta.

Khí lạnh đêm mưa, không có bằng lạnh lẽo mà quầng sáng kia mang tới.

Ta không hao phí khí lực, trực tiếp tránh đám đạo sĩ đang đứng ở bên ngoài quang võng khống chế kiếm quang, xoay người chạy về phía đông.

Bên kia là phương hướng hồ Song Tháp. Tử Hằng là có thể gọi mây phun mưa, thế nhưng hắn cũng không phải là trời sinh biết pháp thuật đó, phải có nơi dựa vào. Mưa to như thế, hắn nhất định phải bố trí một cái trận. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 42+43”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 56~58

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ ngũ thập lục chương – Cưng chiều

Trong phòng bên cạnh Vĩnh Hoài cung, Bạch Tang Vận nằm trên giường mềm, ngoại trừ ở bên tụi nhỏ, việc hắn làm duy nhất giết thời gian chính là đọc sách, cũng may tàng thư trong cung rất nhiều.

“Chủ tử, Ngũ đại nhân tới.” Một cung nhân tiến vào thông báo.

“Mau để hắn tiến vào.” Buông sách, Bạch Tang Vận ngồi dậy, nhìn thấy người tới, Bạch Tang Vận rót chén trà nóng cho đối phương, “Hôm nay trời mưa ngươi sao lại tiến cung?” Mùa đông của Huệ Diệu một khi trời mưa thì lạnh vô cùng, vì thế mấy ngày nay hắn đều làm tổ trong phòng.

“Hoài Uyên hôm nay tiến cung, ta muốn đến xem đại ca.” Từ sau khi hồi cung Ngũ Mặc ở cùng một chỗ với Lưu Hoài Uyên khí sắc so với ở lúc biên quan tốt hơn nhiều, da dẻ cũng trắng hơn một chút.

Bỏ thêm một chút than củi, Bạch Tang Vận nói: “Cũng tốt, giữa trưa cùng Hoài Uyên lưu lại ăn cơm đi, Hãn Triệt hai ngày nay mọc răng, có chút phát sốt, ngươi xem thử giúp nó.”

“Ta vừa rồi đã qua xem, kê thuốc, đại ca yên tâm, ta đã hỏi ma ma có kinh nghiệm, các nàng nói tình huống này rất bình thường, răng mọc ra sẽ không có chuyện gì.” Nhìn thấy mấy tiểu gia hỏa kia, Ngũ Mặc có thể hiểu được đại ca vì sao liều mạng cũng muốn sinh hạ đứa nhỏ.

Huynh đệ hai người trò chuyện trong phòng, từ sau khi hồi kinh ngoại trừ lên triều cùng với tiến cung nghị sự ra, Lưu Hoài Uyên cơ hồ đều ở trong phủ, cho dù là khi Ngũ Mặc bận rộn trong cung, Lưu Hoài Uyên cũng chỉ tới chỗ bộ hạ của mình uống chút rượu. Ngũ Mặc không nghĩ tới cuộc sống của Lưu Hoài Uyên ở kinh thành đơn giản như thế, cũng cảm nhận được Lưu Hoài Uyên đối với hắn bất đồng, Ngũ Mặc lòng dần yên ổn cả người nhìn qua lại là so với lúc ở biên quan còn dễ nhìn hơn, cũng không biết Lưu Hoài Uyên bắt đầu ngày ngày lo lắng.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 56~58”

Bàn Ti động số 38 – Chương 40+41

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập chương – Hoa tình nở tàn chỉ chớp mắt

Tia chớp hạ xuống, Lý Kha hét lên rồi ngã gục.

Đồng thời bị tia chớp đánh trúng còn có ta.

Giống như món đồ vì hết pin mà cứng đờ bất động không chơi được bỗng nhiên lấy được nguồn điện bổ sung năng lượng mới, ta lập tức liền cảm thấy thân thể này lại là của ta. Cái loại cảm giác kỳ diệu, hạnh phúc này.

Một cỗ ấm áp, giống nước… không, giống điện…

Ợ, ta cũng nói năng lộn xộn mất rồi, dù sao, là tia chớp, chính là ở trong thân thể của ta hóa thành một dạng sức mạnh như nước lưu động không ngớt.

Ta lập tức có khí lực, mạnh mẽ từ dưới đất bò dậy.

Kết quả dưới đất rất trơn rất lầy lội, ta lại bởi vì hưng phấn quá độ động tác quá mãnh liệt, vừa mới bò dậy lại là tõm một cái chụp ếch khuôn mặt hướng xuống dưới nặng nề ngã quỵ trên đất bùn.

Ơ, ta biến thành thân thể của con người rồi?

Nương bạch quang tia chớp thoáng hiện, ta nhìn thấy tay, chân, thân thể mình dính đầy nước bùn.

A, Lý Kha!

Ta gấp gáp đi đỡ hắn dậy, thân thể hắn vừa ướt vừa nặng nề, ta lớn tiếng gào thét tên của hắn, thế nhưng tiếng dông tố làm cho bản thân ta cũng nghe không được mình gào những gì.

Như vậy không được!

Vừa rồi lực lôi điện hơn phân nửa bị ta tiêu hóa, hơn nữa nhìn bề ngoài của Lý Kha, hắn hẳn là không có chịu thương quá nặng.

Ờ, nếu như đuôi tóc cuộn tròn, y phục biến thành từng mảnh không tính là thương quá nặng…

Ôi.

Ta nên nói thời gian đạo lôi điện này đến rất đúng hay là rất không đúng đây? Đánh ta sống, thế nhưng đánh Lý Kha bất tỉnh.

Ta dùng hiệu suất cao nhất của mình dò xét một chút.

Lý Kha còn sống, tim đập bình thường, chỉ là hôn mê.

Hô, hoàn hảo.

Chúng ta không không có giống Romeo Juliet, càng không giống Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài.

Ta ôm hắn gắt gao, khuôn mặt dán cùng một chỗ với hắn.

Mặt của ta nóng, mặt của hắn lạnh.

Nước mưa… không kiêng nể gì chảy trên khuôn mặt dán vào nhau của chúng ta.

Có lẽ, ngoại trừ nước mưa, còn có cái khác.

Hắn không có quên ta, hắn bị phạt tự kiểm điểm, vẫn bị nhốt lại, hắn cũng chưa từng quên ta.

Giống như ta tưởng niệm hắn, hắn cũng tưởng niệm ta. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 40+41”