Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 2

Tiêu Tương thủy sắc

Phiên ngoại nhị – Tai kiếp

Rất sớm đã nghe quốc sư nói y cả đời này sẽ chịu ảnh hưởng của một người, người nọ có mệnh cách “thất tinh tích hồng”, là người tai kiếp của y. Khi y nghe được, chỉ là cười nhạt. Người tai kiếp, Lưu Hoài Diệp y sao lại bị một người nào đó chi phối cả đời. Bất quá y mặc dù không để ý, nhưng vẫn là nghe theo ý tứ của phụ hoàng, bảo người của Triều Thiên giám đi tìm người này. Ngay từ đầu, y đối với người này còn có chút tò mò, rất muốn nhìn xem người được xưng là “thất tinh tích hồng” này, sẽ là một phen bộ dáng như thế nào, lại có yêu lực ra sao đến ảnh hưởng tới y. Nhưng tìm mấy năm cũng không có kết quả, dần dần y cũng là đã quên việc này.

Nhưng đột nhiên có một ngày, Triều Thiên giám truyền đến tin tức, nói tìm được “thất tinh tích hồng”. Khi tin tức này truyền tới tai y, đã sớm bị lộ ra, mấy hoàng đệ vẫn luôn rục rịch ngóc đầu dậy kia phái người, muốn mang “thất tinh tích hồng” đi. Nhiều năm như vậy, bọn hắn vẫn muốn đưa y vào chỗ chết.

Sai Triều Thiên giám trông chừng “thất tinh tích hồng”, y quyết định trước khi diệt trừ người nọ đi coi trộm một chút, thuận tiện nhìn xem có nên kéo lão Tam cùng lão Ngũ ra không, nếu bọn hắn không coi y là huynh đệ, y đương nhiên cũng sẽ không thủ hạ lưu tình.

Nhưng người tính không bằng trời tính, không nghĩ tới lão Tam và lão Ngũ lại còn có chút năng lực. Mặc dù thủ hạ cực lực bảo vệ y, nhưng y vẫn rơi vào đường của bọn chúng, trúng độc ngã xuống triền núi.

Nằm ở một nơi không biết tên, y độc dược phát tác toàn thân đều đang đổ mồ hôi lạnh. Nuốt thuốc giải mang theo bên mình, không biết làm sao độc kia lại rất lợi hại. Khi đó y đã nghĩ, nếu cứ như vậy chết đi, rất không cam lòng, sau đó y lại nghĩ tới “thất tinh tích hồng”, có phải là bởi vì không có sớm một chút giết người nọ, vì thế y mới có ngày hôm nay hay không? Nhưng thiên hạ không có thuốc hối hận, y thân thể càng ngày càng cứng ngắc, chỉ có thể chờ chết.

Có lẽ mạng của y còn chưa đứt, y được người cứu. Cứu y chính là một đứa nhỏ, nhưng ánh mắt của đứa nhỏ kia lại không thua gì một người đã trưởng thành. Đứa nhỏ kia nói xem như y tốt số, nếu không phải là hắn đến hái nấm dại cho huynh trưởng của hắn, chắc chắn sẽ không phát hiện ra y. Y lúc đó thầm nghĩ trong lòng: Nếu cho ngươi biết ta là thái tử đương triều, ngươi còn dám vô lễ với ta như thế hay không. Đấy là y còn không biết, đứa nhỏ cứu y này, không chỉ có thực sự dám vô lễ với y, còn có thể trở thành phụ thân chung của con y.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 2”

Bàn Ti động số 38 – Chương 46

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập lục chương – Thương hải tang điền (1) lòng không đổi

Trời chậm rãi tối, bóng đêm dày đặc tựa như mực. Sau đó dường như cũng không lâu lắm, phương đông lại trắng, thái dương thăng lên, hào quang đầy trời, Hôi Đại Mao nhỏ giọng nói: “Sư phó, đi vào trước đi.”

Ta mờ mịt gật gật đầu, lúc đứng lên chân cũng không đi được.

Khi quay đầu lại nhìn, bên ngoài thạch động này rất bình thường, thực sự nhìn không ra biệt hữu động thiên (2) bên trong.

“Nơi này không tồi đi?” Hôi Đại Mao cười híp mắt tranh công: “Sơn minh thủy tú (3), động này đông ấm hạ mát, còn rất an toàn, người bên ngoài muốn làm phiền cũng không dễ dàng.”

“Ừ.” Ta nhìn hai bên một cái, nắng sớm và sương mù, rặng núi bốn phía một mảnh đại sắc, nổi lên dưới màn trời xám nhạt, xem ra trọn vẹn một khối, đích thực là một nơi rất tốt.

“Đúng rồi, vì sao chúng ta không trở về Đào Hoa quan?” Ta quay đầu nhìn hắn.

Hôi Đại Mao do dự một chút.

“Nói đi.” Ngay cả tin tức xấu nhất cũng đã nghe rồi, Đào Hoa quan nếu như đã đổ, tan, tất cả mọi người hầu như chết hết, ta cũng sẽ không lại ngoài ý muốn chút nào.

“Bởi vì… không còn Đào Hoa quan.” Hôi Đại Mao lấy hết dũng khí nói: “Đêm hôm đó, chính là đêm đạo sĩ tới bao vây tấn công chúng ta, không chỉ nói Đào Hoa quan, ngay cả núi kia cũng không thấy.”

“Hở?”

Là lôi quang của ta kia bắn sao?

“Đi vào trước rồi nói sau sư phó, chuyện này nói ra rất dài. Người ngủ ba trăm năm, ba trăm năm này thật đúng là thương hải tang điền…”

Đúng vậy, đích thực là thương hải tang điền.

Ngay cả Hôi Đại Mao cái tên vô học này cũng có thể dùng thành ngữ, thế giới bên ngoài, có lẽ đã sớm khác với nơi mà ta biết đến. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 46”

Tàng tình – Quyển 1 – Văn án+Trích đoạn

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Văn án

Sáu năm trước gặp nhau, một câu trào phúng trêu tức, thân ảnh của người nọ quấn không đi;

Sáu năm sau gặp lại, hắc y, tuấn mã, dáng người của y lại xông vào mi mắt hắn.

Song, hắn là Vãn Nguyệt kiếm Lăng Thanh, người nọ thì lại là đứng đầu Thiên Tuyệt giáo,

Đối lập giang hồ, khiến cho hắn chỉ có thể giấu khuôn mặt bình thường cùng thân phận chân thật,

Lấy cơ hội giải độc cùng Yên Vân Liệt phóng ngựa giang hồ, đạp ca (1) mà đi.

Đom đóm lạo xạo dưới miếu thờ đêm trăng, nụ hôn không thể vãn hồi dưới Thập Quân sơn,

Cái gọi là tình căn thâm chủng, cho đến lúc này mới hiểu được…

Chú thích
(1) đạp ca: chỉ những cặp đôi nắm tay nhau đi du xuân

Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 1

Tiêu Tương thủy sắc

Thời gian của phiên ngoại này là từ trước chương 1 cho đến chương 2 ^^

Phiên ngoại nhất – Song sinh hận

Trong địa lao âm u, một người bị treo ở bên trong, rủ đầu xuống nhìn không thấy mặt hắn, trên y phục rách nát dính vết máu loang lổ, máu loãng trên mặt đất còn chưa khô cho thấy hắn vừa mới trải qua một lần tra tấn. Phía trên truyền đến tiếng cửa mở, chỉ chốc lát sau tiếng bước chân rất nhỏ truyền đến, người trong lao tựa hồ không có nghe thấy, vẫn là cúi đầu, nếu không phải lồng ngực của hắn hơi hơi phập phồng, rất có thể khiến người ta cho là hắn đã chết.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, cuối cùng dừng ở trước mặt người này. Nhìn thấy bộ dáng của hắn, trong mắt người tới là một mảnh băng hàn, băng hàn không có một tia độ ấm. Người tới không nói gì, chỉ là đứng ở chỗ trước mặt cách người nọ mấy bước. Một lát sau, người nọ chậm rãi ngẩng đầu, khuôn mặt cũng tràn đầy máu đen nhưng lại giống người tới như đúc! Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 1”

Bàn Ti động số 38 – Chương 44+45

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập tứ chương – Đại mộng đã qua ba trăm năm

Trước mắt mơ hồ là đường ngày xưa, hoa đào nở vô cùng sum suê, một góc trời này đều ánh thành màu hồng nhạt.

Ta xoay đi xoay lại trong rừng, tìm không thấy đường đi ra ngoài.

Mơ hồ nghe thấy cách cây hoa có người khe khẽ nói, thanh âm tựa hồ quen tai, nhưng lại phân không rõ rốt cuộc là ai.

Trong lòng ta càng gấp, mê trận hoa đào kia càng lộ vẻ rắc rối, càng không có manh mối.

Ta lên tiếng muốn kêu, nhưng miệng lại thế nào cũng mở không ra.

Trong lòng quýnh lên, cảm thấy trên lưng nóng ran, lại không ra mồ hôi.

Ta bây giờ là cái gì? Là người? Là quỷ? Hay là yêu?

Ta là đã chết, hay là còn sống?

Ta ở địa phương nào?

Lúc lại một lần nữa cố gắng, bỗng nhiên cảm thấy hai mắt đau nhức, ánh sáng mạnh mẽ như kiếm sắc đâm vào trong mắt.

Ta híp mắt, cúi đầu rên rỉ một tiếng, chỉ cảm thấy thanh âm của mình khàn khàn mười phần khó nghe, tự giật nảy mình, thiếu chút nữa cho rằng không phải là thanh âm mình phát ra.

Ta nằm trên một bệ đá, đỉnh đầu là nham thạch màu xám phẳng lì.

Ta hơi quay cổ hướng hai bên, đây là gian sơn động, sâu mà rộng, tường động bóng loáng, khô ráo sạch sẽ. Bên cạnh đầu ta bày một ngọn đèn nhỏ, một điểm lửa chỉ to bằng hạt đậu tương, màu sắc lại là màu xanh có chút quỷ dị.

Đây là nơi nào?

Ta cố sức chống xương cốt mình, từ từ từ từ vịn vào bệ đá, ngẩng cổ, ngồi dậy.

Động tác chỉ đơn giản như thế, đã làm ta mệt thở không ra hơi, điểm đen và điểm trắng trước mắt giao thoa lấp lánh, trong động cực tĩnh, chỉ nghe thấy thanh âm ta thở gấp hồng hộc hồng hộc.

Hai chân của ta dính vào nhau, làm cả người mềm bổ xuống đất.

Cú ngã này đích thực nặng, ta đau nước mắt vòng quanh trong mắt, thiếu chút nữa sắp rớt xuống.

Thân thể giống như… tất cả đều là ghép lại từ đá, động tác nhẹ nhất làm cũng tốn sức vô cùng.

Ta vịn vào đất, chậm rãi lại một lần nữa bò người lên. Hai chân không có một chút khí lực, hơn nữa cơ hồ là hoàn toàn không nghe sai khiến, muốn nâng chân phải lên hướng phía trước, thế nhưng dùng hai lần lực cũng không nâng được, lần thứ ba ta dằn lòng, thúc giục chân lực đan điền, một cỗ nhiệt lưu ấm áp thông thẳng đến trên đùi, kết quả một cước này là ra ngoài — thẳng tắp đá lên trên thạch bích, đau đến mức ta gào khóc kêu, nước mắt lần này là thực sự chảy ra. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 44+45”