Tiêu Tương thủy sắc
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Phiên ngoại nhị – Tai kiếp
Rất sớm đã nghe quốc sư nói y cả đời này sẽ chịu ảnh hưởng của một người, người nọ có mệnh cách “thất tinh tích hồng”, là người tai kiếp của y. Khi y nghe được, chỉ là cười nhạt. Người tai kiếp, Lưu Hoài Diệp y sao lại bị một người nào đó chi phối cả đời. Bất quá y mặc dù không để ý, nhưng vẫn là nghe theo ý tứ của phụ hoàng, bảo người của Triều Thiên giám đi tìm người này. Ngay từ đầu, y đối với người này còn có chút tò mò, rất muốn nhìn xem người được xưng là “thất tinh tích hồng” này, sẽ là một phen bộ dáng như thế nào, lại có yêu lực ra sao đến ảnh hưởng tới y. Nhưng tìm mấy năm cũng không có kết quả, dần dần y cũng là đã quên việc này.
Nhưng đột nhiên có một ngày, Triều Thiên giám truyền đến tin tức, nói tìm được “thất tinh tích hồng”. Khi tin tức này truyền tới tai y, đã sớm bị lộ ra, mấy hoàng đệ vẫn luôn rục rịch ngóc đầu dậy kia phái người, muốn mang “thất tinh tích hồng” đi. Nhiều năm như vậy, bọn hắn vẫn muốn đưa y vào chỗ chết.
Sai Triều Thiên giám trông chừng “thất tinh tích hồng”, y quyết định trước khi diệt trừ người nọ đi coi trộm một chút, thuận tiện nhìn xem có nên kéo lão Tam cùng lão Ngũ ra không, nếu bọn hắn không coi y là huynh đệ, y đương nhiên cũng sẽ không thủ hạ lưu tình.
Nhưng người tính không bằng trời tính, không nghĩ tới lão Tam và lão Ngũ lại còn có chút năng lực. Mặc dù thủ hạ cực lực bảo vệ y, nhưng y vẫn rơi vào đường của bọn chúng, trúng độc ngã xuống triền núi.
Nằm ở một nơi không biết tên, y độc dược phát tác toàn thân đều đang đổ mồ hôi lạnh. Nuốt thuốc giải mang theo bên mình, không biết làm sao độc kia lại rất lợi hại. Khi đó y đã nghĩ, nếu cứ như vậy chết đi, rất không cam lòng, sau đó y lại nghĩ tới “thất tinh tích hồng”, có phải là bởi vì không có sớm một chút giết người nọ, vì thế y mới có ngày hôm nay hay không? Nhưng thiên hạ không có thuốc hối hận, y thân thể càng ngày càng cứng ngắc, chỉ có thể chờ chết.
Có lẽ mạng của y còn chưa đứt, y được người cứu. Cứu y chính là một đứa nhỏ, nhưng ánh mắt của đứa nhỏ kia lại không thua gì một người đã trưởng thành. Đứa nhỏ kia nói xem như y tốt số, nếu không phải là hắn đến hái nấm dại cho huynh trưởng của hắn, chắc chắn sẽ không phát hiện ra y. Y lúc đó thầm nghĩ trong lòng: Nếu cho ngươi biết ta là thái tử đương triều, ngươi còn dám vô lễ với ta như thế hay không. Đấy là y còn không biết, đứa nhỏ cứu y này, không chỉ có thực sự dám vô lễ với y, còn có thể trở thành phụ thân chung của con y.