Bàn Ti động số 38 – Chương 40+41

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập chương – Hoa tình nở tàn chỉ chớp mắt

Tia chớp hạ xuống, Lý Kha hét lên rồi ngã gục.

Đồng thời bị tia chớp đánh trúng còn có ta.

Giống như món đồ vì hết pin mà cứng đờ bất động không chơi được bỗng nhiên lấy được nguồn điện bổ sung năng lượng mới, ta lập tức liền cảm thấy thân thể này lại là của ta. Cái loại cảm giác kỳ diệu, hạnh phúc này.

Một cỗ ấm áp, giống nước… không, giống điện…

Ợ, ta cũng nói năng lộn xộn mất rồi, dù sao, là tia chớp, chính là ở trong thân thể của ta hóa thành một dạng sức mạnh như nước lưu động không ngớt.

Ta lập tức có khí lực, mạnh mẽ từ dưới đất bò dậy.

Kết quả dưới đất rất trơn rất lầy lội, ta lại bởi vì hưng phấn quá độ động tác quá mãnh liệt, vừa mới bò dậy lại là tõm một cái chụp ếch khuôn mặt hướng xuống dưới nặng nề ngã quỵ trên đất bùn.

Ơ, ta biến thành thân thể của con người rồi?

Nương bạch quang tia chớp thoáng hiện, ta nhìn thấy tay, chân, thân thể mình dính đầy nước bùn.

A, Lý Kha!

Ta gấp gáp đi đỡ hắn dậy, thân thể hắn vừa ướt vừa nặng nề, ta lớn tiếng gào thét tên của hắn, thế nhưng tiếng dông tố làm cho bản thân ta cũng nghe không được mình gào những gì.

Như vậy không được!

Vừa rồi lực lôi điện hơn phân nửa bị ta tiêu hóa, hơn nữa nhìn bề ngoài của Lý Kha, hắn hẳn là không có chịu thương quá nặng.

Ờ, nếu như đuôi tóc cuộn tròn, y phục biến thành từng mảnh không tính là thương quá nặng…

Ôi.

Ta nên nói thời gian đạo lôi điện này đến rất đúng hay là rất không đúng đây? Đánh ta sống, thế nhưng đánh Lý Kha bất tỉnh.

Ta dùng hiệu suất cao nhất của mình dò xét một chút.

Lý Kha còn sống, tim đập bình thường, chỉ là hôn mê.

Hô, hoàn hảo.

Chúng ta không không có giống Romeo Juliet, càng không giống Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài.

Ta ôm hắn gắt gao, khuôn mặt dán cùng một chỗ với hắn.

Mặt của ta nóng, mặt của hắn lạnh.

Nước mưa… không kiêng nể gì chảy trên khuôn mặt dán vào nhau của chúng ta.

Có lẽ, ngoại trừ nước mưa, còn có cái khác.

Hắn không có quên ta, hắn bị phạt tự kiểm điểm, vẫn bị nhốt lại, hắn cũng chưa từng quên ta.

Giống như ta tưởng niệm hắn, hắn cũng tưởng niệm ta. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 40+41”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 55

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ ngũ thập ngũ chương – Chuyện cũ như khói

Đè bàn tay không thành thật trên người mình lại, Bạch Tang Vận đặt sách sang bên cạnh, đêm nay Lam Khuyết Dương phải trở về xử lý trướng vụ chất đống đoạn ngày trước, chưa tiến cung, chỉ có hai người hắn cùng Lưu Hoài Diệp. Lúc ban đêm, lại không có người khác, tình dục này cũng là không bị khống chế nữa.

“Tang Vận, ta muốn hảo hảo sờ sờ ngươi.” Lời nói chẳng khác nhau lắm xuất phát từ hai người khác nhau, nhưng hàm nghĩa trong lời nói cũng không phải đơn thuần sờ sờ mà thôi.

Bạch Tang Vận cười nhẹ, buông màn mở một nửa xuống, sau đó nửa quỳ cởi bỏ cúc ở vạt áo của mình, động tác thong thả, ánh mắt có chút khiêu khích khiến cho dục hỏa trong mắt Lưu Hoài Diệp trong nháy mắt nhen lên, phần nhô ra nơi cổ họng trượt lên xuống.

Cởi áo ngủ, lại rút trù khố, Bạch Tang Vận để mình trần trụi phơi bày trước mặt Lưu Hoài Diệp. Hai cánh tay duỗi ra phía trước, đè người kia xuống Bạch Tang Vận chịu đựng cười hỏi: “Xác định… chỉ là sờ sờ?”

“Chỉ là sờ sờ… làm sao sẽ đủ.” Xoay người, Lưu Hoài Diệp sờ lên toàn thân Bạch Tang Vận, không quên kéo chăn gấm qua để ngừa người này bị cảm lạnh. Tay thuận thế đụng đến vết thương của Bạch Tang Vận, trong lòng Lưu Hoài Diệp thở dài một tiếng: Vẫn là chưa được.

“Hoài Diệp… Xác nhận có thể, vào đi.” Biết hai người này nhẫn đến thống khổ, Bạch Tang Vận mở chân ra.

Lưu Hoài Diệp cũng dời tay đi, “Không được, Ngũ Mặc nói, ít nhất phải hai tháng, ngày đó còn chưa tới đâu, ta lại nhịn nhịn, chờ ngươi hoàn toàn được rồi làm tiếp cũng không muộn.” Trên trán toát ra giọt mồ hôi lớn vì kiềm chế mà nổi lên, Lưu Hoài Diệp lấy tay cảm thụ thân hình bóng loáng của Bạch Tang Vận.

“Tang Vận…” Lưu Hoài Diệp hôn lên ngực Bạch Tang Vận, “Trên người Tích Tứ cũng có hồng chí này của ngươi, thật không biết, nó tương lai sẽ là phúc tinh của ai.” Hạ thân mặc dù nhịn đến phát đau, nhưng Lưu Hoài Diệp lại muốn hảo hảo hôn hôn thân mình người này.

“Lão Tam còn nhỏ, chuyện tương lai còn sớm mà.” Tiếp lấy nụ hôn của Lưu Hoài Diệp, Bạch Tang Vận cảm thụ được dục vọng của Lưu Hoài Diệp.

“A ưm…” Trong bàn tay, Lưu Hoài Diệp cọ tính khí của Bạch Tang Vận động lên, làm cho Bạch Tang Vận nhịn không được rên rỉ.

“Hoài Diệp…” Thở hổn hển, Bạch Tang Vận nói, “Ta giúp ngươi… Đừng như vậy.”

“Như vậy là được… Ta hôm nay muốn hảo hảo hôn ngươi.” Lại hôn lên môi Bạch Tang Vận, Lưu Hoài Diệp cứ tư thế này làm cho hắn và Bạch Tang Vận phóng ra.

Trong chăn gấm thu thập xong hai người, Lưu Hoài Diệp ôm Bạch Tang Vận đã đổ mồ hôi kéo chăn lên, vuốt thân mình đã có chút thịt dưới tay, Lưu Hoài Diệp nói: “Tang Vận, thời gian này ngươi mỗi ngày dưỡng trên giường xem ra vẫn có ích, thân mình này rốt cuộc đã có chút thịt. Sau này ngươi cái gì cũng không phải quan tâm, ta bảo Ngũ Mặc hảo hảo điều dưỡng cho ngươi, có lẽ thân mình ngươi có thể khá hơn chút. Ta nghe bọn hắn nói trong lúc ở cữ nên hảo hảo dưỡng nhất, nhưng đoạn ngày kia ngươi lại vội vàng hồi kinh, ta chỉ sợ rơi xuống tật bệnh gì cho ngươi.”

“Có thể có tật bệnh gì? Tuy là gấp rút lên đường, ta nhưng ngay cả xe cũng không xuống, trên xe các ngươi làm cho cực kỳ thoải mái, ngay cả một tia gió cũng không xuyên được vào, hồi cung ngươi phái những người đó lại cẩn thận chiếu cố, trở về lâu như vậy cũng chưa từng ho khan, ngực cũng chưa từng đau. Bây giờ ngươi và Khuyết Dương đều khỏe, con cũng khỏe, ta còn có gì để bận tâm.” Hắn biết thân thể của mình là tâm bệnh của hai người này, vì thế hắn cũng luôn cẩn thận, thuốc Ngũ Mặc kê cho hắn mặc dù đắng, nhưng hắn cũng là kiên trì uống mỗi ngày, hắn muốn bồi bọn họ đến già.

“Vậy là tốt rồi, kinh thành mặc dù không có lạnh như Thất Hà trấn vậy, nhưng mùa đông này vẫn còn lạnh, trước khi vào xuân ngươi vẫn là ở trong phòng dưỡng thật tốt, mệt mỏi thì ở bên con. Cố gắng lần này có thể điều dưỡng thân thể của ngươi, sau này không bị ốm đau quấy nhiễu nữa.”

“Ừ, ta nghe lời ngươi là được.”

Mặc dù có chút buồn, nhưng vì sau này không để bọn họ lại lo lắng cho mình, cũng vì có thể cùng bọn họ và đứa nhỏ nhiều thêm mấy năm, Bạch Tang Vận quyết định dùng khoảng thời gian này dưỡng khỏe thân thể.

“Ai…” Lưu Hoài Diệp đột nhiên thở dài, Bạch Tang Vận không rõ giương mắt, lại nghe hắn nói, “Nếu Tang Vận lúc trước đều nghe lời như vậy thật tốt, ta cũng sẽ không bị ngươi làm cho sợ đến mức suýt chút nữa mất đi nửa cái mạng, thân mình này của ngươi có lẽ đã sớm tốt rồi.” Nghĩ tới tính tình bướng bỉnh của người này, Lưu Hoài Diệp không chỉ một lần thở dài. Bạch Tang Vận cười ra tiếng, nhưng không nói cái gì, dưới chăn gấm, giữa tay hắn cùng ngón tay Lưu Hoài Diệp tương giao.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 55”

Bàn Ti động số 38 – Chương 39

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập cửu chương – Hữu tình cũng khó thành một đôi

Ta thật hy vọng đây là một hồi ác mộng, rất nhanh đều sẽ qua. Hoặc là mở mắt ra, có thể thoát khỏi hết thảy này. Ta vẫn là ta vô lo vô lắng, hắn vẫn là hắn vô ưu vô lự.

Nếu như chúng ta không gặp nhau, hắn không biết một ngóc ngách trên đời có một ta, ta cũng không biết trên đời có một hắn sống ở địa phương khác nhau, có lẽ, cuộc sống của chúng ta đều sẽ đơn giản mà vui vẻ.

Đây hết thảy không phải… mộng.

Chính bởi vì ta biết đây không phải.

Biết thanh tỉnh như thế, không có biện pháp tự mình lừa mình.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn như thế, cái gì cũng không thể làm.

Ta cảm thấy, không có chuyện gì so với chuyện này còn bất đắc dĩ hơn.

Hắn lui lại trong góc tường của gian phòng này, bên ngoài mơ hồ có tiếng sấm rền vang lên. Hạt mưa đánh lên ngói phòng vang lộp bộp, thanh âm càng ngày càng gấp, càng ngày càng vang.

Tiếng mưa bù vào yên lặng trong phòng.

Thế nhưng sự trầm mặc bình tĩnh của Lý Kha, làm cho trong lòng ta càng lo hơn.

Nếu như khóc lên, có phải tốt hơn hay không?

Kìm nén, sẽ làm người ta nghẹn đến hỏng mất đi? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 39”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 54

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ ngũ thập tứ chương – Hoan tình

Sáng sớm tỉnh lại, Lưu Hoài Diệp đã đi lên triều, cùng Lam Khuyết Dương dùng đồ ăn sáng, Bạch Tang Vận theo lệ đi cách gian thăm con, hắn không biết hai nam nhân của mình tối hôm qua làm gì, cũng không biết có một người từng tổn thương hắn chết ở trong lao. Hắn chỉ là vui sướng nhìn tam tử “bi ba bi bô” có chút tinh thần cùng với hai đứa nhỏ mở to mắt nhìn mình.

“Tang Vận, ta đã phái người buổi chiều ôm Hãn Triệt vào cung.” Lam Khuyết Dương ngồi ở một bên nhìn con ôm Bạch Tang Vận nói, thấy lão tam hình như không thoải mái muốn khóc, hắn vội vàng ôm người vào lòng, sờ sờ tã ướt, thuần thục đặt lão tam ở bên cạnh đổi tã, trên đường hồi kinh hắn đã học đổi tã cho trẻ con như thế nào.

“Tốt.” Để cho Vận Tranh nắm ngón tay của mình, Bạch Tang Vận nhìn Lam Khuyết Dương không giống với lạnh lùng ngày xưa, trong lòng cảm khái, hắn cũng không biết Khuyết Dương cũng sẽ có vẻ mặt như vậy, xem ra, có con vẫn là đúng.

“Ê ê… a a…” Tích Tứ đã đổi tã thoải mái, cầm lấy ngón tay phụ vương đưa vào trong miệng tràn đầy nước dãi, Lam Khuyết Dương nghĩ tay mình không sạch sẽ, vội vàng thu tay lại, lại thấy tiểu gia hỏa bất mãn chau mày lại muốn khóc.

“Ngoan, không khóc không khóc… Phụ vương đi rửa tay…” Vội vàng chạy đến bên chậu nước rửa sạch tay, Lam Khuyết Dương nhét đầu ngón tay vào trong tay của nhi tử. Nhìn thấy Lam Khuyết Dương, Bạch Tang Vận nở nụ cười, “Ta đã nói rồi, không thể quá sủng chúng nó, ngươi và Hoài Diệp chung quy có một ngày làm hư Tích Tứ, người ta đều nói, nhi tử phải đánh, nữ nhi mới sủng.” Con út sau khi sinh vẫn uống canh bổ, cũng vì vậy, hai người kia thực sự thương yêu bé đến đáy lòng, đối với trưởng tử cùng thứ tử cũng không sủng nịch như vậy, bất quá đấy cũng là so sánh mà nói. Mà lão Tam này, cũng không biết tính tình giống ai, vừa mới đầy tháng liền biết làm nũng với phụ hoàng, phụ vương của bé, cho tới bây giờ cũng chỉ là khẽ khóc mấy tiếng, sau khi đạt được mục đích nước mắt lập tức liền không còn, mỗi lần lại làm cho hai người kia càng vui mừng đến không thôi. Nhưng nếu chỉ có mỗi mình, lão Tam lại là đứa ngoan nhất, không khóc cũng không nháo.

“Sao có thể đánh?” Lam Khuyết Dương một tay ôm Tích Tứ, một tay cho nhi tử cắn, “Đây chính là đứa con ta thật vất vả mới có được mà, thương yêu còn không kịp.” Hắn hận mình không thể có thêm mấy cái tay, có thể ôm ba nhi tử vào lòng.

“Lúc trước ngươi cùng Hoài Diệp đều nói không muốn đứa nhỏ, sợ ta toàn bộ tâm tư đều đặt ở trên người đứa nhỏ, nhưng hôm nay xem ra lại là nói ngược, xem ngươi cùng Hoài Diệp, nào có bộ dáng nghiêm phụ, tiếp tục như vậy đứa nhỏ sợ thật sự sẽ bị làm hư.” Đối với thái độ hai người này, Bạch Tang Vận vẫn có chút bất mãn, hắn không hi vọng con của mình bị làm hư, thành đứa ăn chơi trác táng, nhất là xuất thân của đứa nhỏ vốn là khác với người ngoài.

“Con của Tang Vận há có thể bị làm hư?” Lam Khuyết Dương không cho là đúng nói, sau đó ngồi bên cạnh Bạch Tang Vận, không thể ôm, chỉ có thể kề thật sát, “Tích Tứ biết thân mình phụ thân không tốt, cho nên chưa bao giờ quấn lấy phụ thân ôm. Vận Tranh cùng Vận Vanh biết phụ thân vất vả, trừ phi đói bụng, đi tiểu, cũng là chưa bao giờ khóc, con chúng ta từ nhỏ đã biết săn sóc phụ thân của chúng nó, ngươi nói sẽ bị làm hư sao.” Lời của Lam Khuyết Dương làm cho Bạch Tang Vận bất đắc dĩ thở dài, bất quá ở điểm này, Bạch Tang Vận hiển nhiên không có được dự kiến chính xác của Lam Khuyết Dương.

“Tang Vận, đứa nhỏ ôm qua đây, ngươi nghỉ ngơi trên giường đi.” Bạch Tang Vận không thể ngồi lâu, Lam Khuyết Dương thu lại cái tay nhi tử nhả ra, đỡ người đứng lên.

“Cũng không biết còn phải nằm bao lâu.” Bạch Tang Vận nằm đến tứ chi cũng bắt đầu như nhũn ra lại thở dài.

“Sắp được rồi, nhiều lắm một tháng nữa Tang Vận sẽ có thể tùy ý đi lại như ngày thường.” Nghĩ đến khi đó, Lam Khuyết Dương cũng khẽ động trong lòng, Bạch Tang Vận hình như cũng là nghĩ tới cái gì, cầm tay Lam Khuyết Dương mang theo nước dãi rũ mắt trở lại phòng ngủ, nằm lên giường. Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 54”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 66+67

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục thập lục chương

“Hừ! Mày bây giờ còn rất bình tĩnh nha! Sau hai phút, tao xem mày còn có thể bình tĩnh như thế nào? Đây chính là ‘Mị Hoặc’ bên trong ‘Đọa Thiên’, chuyên dạy dỗ những đứa nhỏ không nghe lời. Chờ dược hiệu bắt đầu, tao xem mày còn có thể có khí thế như vậy hay không? Thực sự chờ mong a!” Hắc Ưng hai tay ôm ngực, cười lạnh nói.

Rất nhanh, Thượng Quan Thập liền cảm thấy trong cơ thể có một ngọn lửa khác thường, dâng lên trong lòng, liên tiếp bắt đầu nhanh chóng lan ra, đến toàn thân. Cậu biết đây là hiệu lực của ‘Mị Hoặc’. Cậu từng tận mắt thấy, mấy đứa bé trai mới vào ‘Đọa Thiên’, bởi vì chống cự không theo, mà bị mạnh mẽ tiêm vào ‘Mị Hoặc’. Sau đó, bọn chúng ngay trong ảo cảnh cùng dục vọng, bị đám khách kia mang đi. Cuối cùng, mấy bé trai này liền đắm chìm vào trong hiệu lực của thuốc… Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 66+67”