Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 11

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhất chương

Mấy giờ trước khi hừng đông đến, ngủ thật sự không yên ổn.

Cho dù đêm qua kịch liệt thế nào, Lăng Vệ quen với cuộc sống tại trường quân đội, trước sau tự tỉnh lại đúng lúc sáng sớm.

“Anh đã tỉnh.” Tiếng nói trầm nhẹ, hàm chứa nụ cười, đối với Lăng Vệ mà nói, giống như ác ma.

Nhất là mở mắt ra, khuôn mặt tuấn mỹ của Lăng Khiêm liền xuất hiện ngay trong gang tấc, xông mạnh vào tầm mắt, làm cho Lăng Vệ lập tức nhớ tới quá trình cả đêm bị xâm phạm.

Thân thể thon thả lưu lại dấu vết chà đạp, lập tức căng thẳng.

“Sau khi cởi hết quần áo, mới phát hiện anh cũng không cường tráng chút nào.” Chăn bị hơi kéo xuống, lộ ra bả vai trần trụi, Lăng Khiêm vuốt ve đường cong cơ thể duyên dáng, yêu thích không buông tay, thì thào nói cảm tưởng, “Ngược lại với dáng người của em, khi mặc quần áo dường như rất cao cường tráng, thế nhưng sau khi cởi, bộ dáng lại rất chọc người thương yêu. Đường cong so với phụ nữ còn đẹp hơn.”

“Buông tay!”

Hất cánh tay đang chạy trên người mình của Lăng Khiêm. Nhưng trước khi ngồi dậy, bị thân thể nam tính chỉ có mười tám tuổi ôm chặt lấy.

“Anh, vì sao phải làm như vậy?”

Cái gì? Lăng Vệ không dám tin.

Câu này rõ ràng là đối thoại thuộc về cậu, lại bị Lăng Khiêm xâm phạm mình, giẫm tôn nghiêm của mình trên mặt đất nói ra trước; còn là cái loại giọng điệu vô tội, giống như tủi thân như trước đây!

“Tránh ra.” Lăng Vệ trầm giọng, “Cậu tối hôm qua đã cái gì cũng làm rồi, còn chưa đủ sao?” Cơ thể bị chà đạp phải chịu trọng lượng của thân thể nam giới, đã bắt đầu phát ra tín hiệu đau đớn.

“Anh vì sao luôn đối xử với em như vậy?”

“Cậu đừng dây dưa không rõ nữa.”

“Không, nhất định phải dây dưa.” Lăng Khiêm hung ác đâm một câu. Hai nắm đấm cũng không gần gũi, như con sói con bị thương tổn thật sâu nhìn chằm chằm Lăng Vệ, “Em cũng là em trai anh, mặc dù không có quan hệ huyết thống, cũng không cần chán ghét em như thế chứ?”

Lăng Vệ không hiểu ra sao nhìn hắn, “Cậu làm chuyện như vậy với tôi. Ai cũng thế.”

“Trước khi làm chuyện như vậy với anh, anh không phải cũng không để ý tới em sao? Ngẫm lại anh mỗi lần trở về nói với em mấy câu? Quả thực có thể đếm được trên đầu ngón tay!”

Lăng Vệ kinh ngạc.

Cậu vẫn luôn thận trọng không vượt qua giới hạn.

Trong lòng rất rõ ràng, cái gọi là anh em, thực ra thân phận hai bên, thực sự khác nhau trời vực.

Giữ bổn phận của mình, đừng tự đánh giá mình quá cao, là phương pháp bảo vệ nhà họ Lăng mà Lăng Vệ sớm đã quyết định.

“Lúc trước, tôi thật ra không có chán ghét cậu.”

“Hừ.” Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 11”

Kaze no Kioku – Anri Kumaki

Một bài hát rất nhẹ nhàng ^^
Bài này có 1 clip do ca sỹ này hát live, nhưng chất lượng clip không tốt, hơn nữa nhạc cũng khá chậm, mình cảm thấy không hay bằng bản thu mp3, thế nên mình tự chế cái hình nền làm video :P
Không dùng effect gì cả vì tự dưng thấy dùng effect nào cũng không hợp, chỉ đơn thuần là sub thôi

Đây là bài hát đầu tiên mình phải vật vã để dịch (mặc dù số lượng sub mình từng dịch mới chỉ đếm được trên đầu ngón tay :P) bởi lời của nó khá là trừu tượng và… khó hiểu. Vì thế lời của bài hát này được dịch theo cảm tính và suy nghĩ của mình. Hi vọng không sai :P

Kaze no Kioku – Ký ức của gió

Sáng tác và biểu diễn: Anri Kumaki
Dịch và sub: Yappa
Download

Phiên bản karaoke không lời

Tag: 風の記憶

Bàn Ti động số 38 – Chương 83

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát thập tam chương

Ta vội vàng nhìn xuống, thế nhưng dưới con thiêu thân kia chỉ có một cái tên đơn giản, gọi là thất tâm nga, không viết gì khác. Đã không viết thứ này là lai lịch gì, cũng không viết nó có đặc tính gì.

Ta mở cửa gọi một con chuột tới, bảo chúng nó đi thạch động phía sau mang toàn bộ sách trên giá thứ ba tới. Ta nhớ phía trên cái giá kia nói tất cả đều là các chuyện liên quan đến ma đạo.

Động tác của đám chuột rất nhanh, chưa đầy một lát đã mang tới mười mấy quyển sách, ta tìm kiếm cực nhanh, thế nhưng không một quyển nào có ghi chép đề cập tới con thất tâm nga này.

Ai nha ta ngốc! Thời gian ta sống ngắn, kiến thức nông cạn, thế nhưng số năm Tử Hằng sống không ngắn, ta hẳn là đến hỏi thử hắn, nói không chừng hắn biết sự tình về con thất tâm nga này.

Ta một đêm không ngủ yên, nửa đêm về sáng dứt khoát ngồi nhập định điều tức, thật vất vả làm cho tâm lý yên ổn một chút, ánh nắng xuyên qua lỗ thủng được thiết kế đặc biệt phản xạ, bên ngoài hừng đông, phía trong động cũng dần sáng lên, đám nhện và chuột cũng nhao nhao tỉnh lại từ trong mộng, xa xa truyền đến đủ loại tiếng vang rất nhỏ, con nhện đang ra sức kết võng, đám chuột cần mẫn bắt đầu quét tước, làm các loại việc vặt vãnh… Đương nhiên, quét tước thì quét tước, mạng nhện nhưng là một cái cũng không được khêu vào, nếu không lại là một hồi tranh cãi nước bọt không lớn không nhỏ. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 83”

Độc hậu truyền kỳ – Convert

Tên gốc 毒后传奇
Tác giả Thị Thủy
Thể loại Ngôn tình, cổ đại, đế vương, báo thù, quyền mưu

Tiếp tục đọc “Độc hậu truyền kỳ – Convert”

Tàng tình – Quyển 2 – Chương 3

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam chương

Lăng Thanh cùng Nguyễn Tố Tuyết dừng lại trên trấn nhỏ, hai ngày lại lên đường.

Nguyễn Tố Tuyết vẫn hung mặt, vì vậy Lăng Thanh cũng không dám nói chuyện với nàng, chỉ là ngoan ngoãn ngồi ở phía trước điều khiển xe ngựa.

Lăng Thanh biết là mình nói sai rồi, trước mặt một đại phu, lại thêm trước mặt một đại phu sắp sửa làm mẹ người ta nói không muốn đứa bé này, cũng khó trách người ta sẽ tức giận không để ý tới hắn.

Huống hồ Nguyễn Tố Tuyết thậm chí cũng nói, ngươi đã không muốn đứa bé này, sinh ra cho ta, ta liền coi nó như con mình mà nuôi! Các ngươi toàn tâm toàn ý muốn bảo vệ cốt nhục của ta và Tĩnh Việt, thế nhưng đối với con mình sao lại có thể nhẫn tâm như vậy?

Lăng Thanh không đáp lại nàng.

Không phải hắn nhẫn tâm, chỉ là, phần cảm tình không thấy mặt trời ấy chỉ có một mình hắn ẩn sâu là được rồi, đứa bé này không nên tới, là một sai lầm, mà phương pháp duy nhất hắn có thể cứu vãn, chính là không để sai lầm này tiếp diễn…

Nghĩ tới đây, tay Lăng Thanh sờ lên bụng mình, nỗ lực cảm thụ sự tồn tại mỏng manh đã cắm rễ sinh trưởng trong cơ thể mình, thế nhưng có lẽ thời gian còn sớm, vì thế chưa có động tĩnh gì.

Dọc theo đường đi dấu chân người rất hiếm, đi một chút dừng mấy ngày, chỗ giao giới giữa Ký châu và Dự châu, nơi đó có một dịch thành tương đối phồn hoa.

Lăng Thanh sắp xếp xong hành lý tại khách điếm, nhìn sắc trời muốn đi gọi Nguyễn Tố Tuyết ra ăn cơm, vừa mới xoay người, liền thấy Nguyễn Tố Tuyết bưng một chén gì đó đẩy cửa vào.

Sắc mặt Nguyễn Tố Tuyết vẫn còn lạnh như băng, cũng không nói gì, bưng thứ trong tay trực tiếp đi đến, đi thẳng tới cạnh bàn, sau đó đặt bát trong tay lên bàn, “Đây là thuốc cho nữ tử dùng, cũng không biết có hữu hiệu với ngươi hay không.”

Lăng Thanh nhìn sang, nước thuốc đen sệt gợn từng vòng sóng trong chén sứ bạc, hắn đương nhiên hiểu được đây là cái gì…

Nguyễn Tố Tuyết chỉ yên lặng đứng một bên nhìn hắn, Lăng Thanh buông tay chậm rãi đi tới cạnh bàn, sau đó cúi đầu chăm chú nhìn cái bát kia trên bàn.

“Uống nó, đứa nhỏ sẽ mất.” Nguyễn Tố Tuyết lạnh lùng nói.

Lăng Thanh cũng không có lập tức đưa tay ra, chỉ nhìn chén thuốc bốc lên khói trắng kia, do dự một chút mới bưng lên, nhưng dường như nặng ngàn cân, tay bưng chén giống như khống chế không được, run rẩy vô cùng lợi hại. Khuôn mặt chiếu trong nước thuốc đen sẫm bởi vì rung động của mặt nước mà có vẻ vặn vẹo.

Có một thanh âm ghé vào lỗ tai hắn nói gần nói xa: Uống nó, đứa nhỏ sẽ không còn, uống nó, đứa nhỏ cùng Yên Vân Liệt liền…

Cùng lúc với thanh âm vang vọng, trong đầu hiện lên một vài hình ảnh — Lần đầu gặp mặt trên dịch đạo sáu năm trước, mới quen dưới Trần sơn sáu năm sau, vui đùa cãi lộn dọc theo con đường hai người đi tìm dược sư, dưới Thập Quân sơn nghe hắn kể đoạn truyện cảm động kia, cùng với quãng ngày miệt mài trên Thiên Tuyệt sơn.

Tay bưng chén thuốc tay run đến lợi hại, nước hắt ra, như mực loang trên bạch y của hắn, từng chấm nở ra.

Lăng Thanh không ngừng nói trong lòng: Xin lỗi, ta không thể giữ con, xin lỗi, ta thực sự không thể giữ con lại, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi…

Chén thuốc đưa tới bên môi, bỗng dưng cảm giác một trận không muốn cường liệt từ đáy lòng tràn đầy, phút chốc có dịch thể ấm áp căng viền mắt, trước mắt tràn ngập trong một mảnh sương trắng, ngay cả cái bụng vốn nên yên lặng cũng cảm giác được mấy cái đá đạp yếu ớt bên trong.

Con cũng không muốn?

Thế nhưng…

Lăng Thanh cắn răng, mạnh mẽ ngẩng đầu há mồm, tay nghiêng —

Dịch thể đắng chát theo yết hầu lao xuống, nghiêng quá mau quá nhanh, rất nhiều tràn ra từ khóe miệng, Lăng Thanh bị sặc ho một trận, vất vả dịu lại, tầm mắt dừng trên cái chén nghiêng đổ trên bàn kia.

Chén sứ bạc đã trống rỗng, nước thuốc còn sót lại đang dọc theo thành chén trườn xuống, giống vệt nước mắt.

Trong miệng tràn ngập vị đắng chát của dược thảo, Lăng Thanh lăng lăng nhìn chén, ý thức được, đứa nhỏ lập tức sẽ mất… Đứa nhỏ của hắn và Yên Vân Liệt…

Lăng Thanh bỗng dưng lấy tay che miệng lại, trên mặt lộ ra biểu tình tựa như không thể tin được, lắc đầu, khí lực chống đỡ toàn thân giống như bị rút ra, thân thể từng chút từng chút trượt trên mặt đất… Cuối cùng cả người ngồi chồm hổm trên mặt đất, chôn mặt giữa đầu gối, bả vai run rẩy từng đợt.

Nguyễn Tố Tuyết vẫn luôn mắt lạnh nhìn bên cạnh, tới lúc này mới đi lên phía trước, hơi khom lưng.

“Lăng Thanh, ngươi liệu có hối hận chút nào?”

Lăng Thanh lắc đầu, thế nhưng bả vai run càng thêm lợi hại.

Hắn sao có thể không hối hận?

Hắn hối hận đến ngay cả tâm muốn chết cũng có… Đó là con hắn mà, mặc dù tới có chút không hiểu, nhưng chung quy là một cục thịt sinh trưởng trên người hắn.

Đúng như Nguyễn Tố Tuyết nói, chính mình ngàn dặm xa xôi vì cứu thê nhi người khác liều mạng, lại tàn nhẫn ích kỷ như thế, tự tiện cướp đoạt quyền lợi sống trên đời này của con mình.

Chỉ vì phần cảm tình hắn không dám đi đối mặt này, chỉ vì hắn vừa nghĩ tới ba chữ Yên Vân Liệt ấy liền nhát gan lùi bước thống khổ vô cùng. Thế nhưng Yên Vân Liệt ngay cả hắn là ai cũng không biết, sao có thể biết trên đời này còn có một đứa con huyết mạch tương liên?

Nguyễn Tố Tuyết vẫn như cũ nửa khom lưng, “Lăng Thanh, nhưng phản ứng của ngươi tuyệt không giống như là không hối hận…”

Thân thể Lăng Thanh nặng nề run lên, giống như bị sét đánh trúng, sau đó chậm rãi ngẩng đầu, khóe mắt hồng hồng.

Hắn cứ ngẩng đầu như vậy nhìn Nguyễn Tố Tuyết cơ hồ nhìn đến thất thần, hồi lâu mới mở miệng, tựa như gian nan phát ra âm thanh, khàn khàn không thể tả.

“Ta hối hận… Kỳ phu nhân…” Thanh âm của Lăng Thanh chứa đầy tuyệt vọng, “Ta ngay từ đầu đã biết mình nhất định sẽ hối hận… Thế nhưng… Thế nhưng ta không có lựa chọn nào khác…

“Y căn bản không biết… Y cho tới bây giờ cũng không biết trên đời này có một người tên là Lăng Thanh, cũng không biết người tên là Lăng Thanh ấy nhớ y muốn y thích y, thậm chí từng vân vũ chi hoan với y, cũng căn bản không có thể nào biết còn có một đứa nhỏ tồn tại!”

Đến sau cùng cơ hồ là cuồng loạn kêu lên, hắn đã không sợ bị Nguyễn Tố Tuyết biết, cũng không sợ bị người cười nhạo, hắn ngay cả con mình cũng có thể vứt bỏ, trên đời này còn có cái gì có thể đáng giá hắn giữ gìn?

Nguyễn Tố Tuyết khẽ thở dài, đưa tay sờ sờ đầu Lăng Thanh, “Đứa nhỏ ngốc… Nếu ngươi có một phần hối hận, cũng không uổng ta thay đổi thuốc…”

Tròng mắt ướt nước của Lăng Thanh mờ mịt một chút, ngay sau đó hào quang từng chút từng chút ngưng tụ, dần dần rực sáng, cuối cùng xua tan bi thống cùng hối hận, đồng thời, còn bao hàm thật sâu cảm kích.

Đứa nhỏ cuối cùng giữ lại.

Lăng Thanh khéo léo từ chối đề nghị nhận nuôi đứa nhỏ của Nguyễn Tố Tuyết, nói mình sẽ tìm địa phương không có ai biết sinh hạ đứa nhỏ, sau đó mang về Vãn Nguyệt sơn trang. Đây là con của Lăng Thanh hắn, tương lai đó là thiếu trang chủ của Vãn Nguyệt sơn trang, hắn muốn xem đứa nhỏ lớn lên, mặc dù có lẽ cũng không có biện pháp cho con một mẫu thân, thế nhưng, hắn sẽ cố gắng làm một người phụ thân tốt nhất.

Đối với quyết định của hắn, Nguyễn Tố Tuyết không nói thêm gì, thanh niên vén áo choàng ngại ngùng cười yếu ớt trong đại mạc ấy, đã thành thục rất nhiều. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 3”