Tàng tình
- Tác giả: Nga Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ tam chương
Lăng Thanh cùng Nguyễn Tố Tuyết dừng lại trên trấn nhỏ, hai ngày lại lên đường.
Nguyễn Tố Tuyết vẫn hung mặt, vì vậy Lăng Thanh cũng không dám nói chuyện với nàng, chỉ là ngoan ngoãn ngồi ở phía trước điều khiển xe ngựa.
Lăng Thanh biết là mình nói sai rồi, trước mặt một đại phu, lại thêm trước mặt một đại phu sắp sửa làm mẹ người ta nói không muốn đứa bé này, cũng khó trách người ta sẽ tức giận không để ý tới hắn.
Huống hồ Nguyễn Tố Tuyết thậm chí cũng nói, ngươi đã không muốn đứa bé này, sinh ra cho ta, ta liền coi nó như con mình mà nuôi! Các ngươi toàn tâm toàn ý muốn bảo vệ cốt nhục của ta và Tĩnh Việt, thế nhưng đối với con mình sao lại có thể nhẫn tâm như vậy?
Lăng Thanh không đáp lại nàng.
Không phải hắn nhẫn tâm, chỉ là, phần cảm tình không thấy mặt trời ấy chỉ có một mình hắn ẩn sâu là được rồi, đứa bé này không nên tới, là một sai lầm, mà phương pháp duy nhất hắn có thể cứu vãn, chính là không để sai lầm này tiếp diễn…
Nghĩ tới đây, tay Lăng Thanh sờ lên bụng mình, nỗ lực cảm thụ sự tồn tại mỏng manh đã cắm rễ sinh trưởng trong cơ thể mình, thế nhưng có lẽ thời gian còn sớm, vì thế chưa có động tĩnh gì.
Dọc theo đường đi dấu chân người rất hiếm, đi một chút dừng mấy ngày, chỗ giao giới giữa Ký châu và Dự châu, nơi đó có một dịch thành tương đối phồn hoa.
Lăng Thanh sắp xếp xong hành lý tại khách điếm, nhìn sắc trời muốn đi gọi Nguyễn Tố Tuyết ra ăn cơm, vừa mới xoay người, liền thấy Nguyễn Tố Tuyết bưng một chén gì đó đẩy cửa vào.
Sắc mặt Nguyễn Tố Tuyết vẫn còn lạnh như băng, cũng không nói gì, bưng thứ trong tay trực tiếp đi đến, đi thẳng tới cạnh bàn, sau đó đặt bát trong tay lên bàn, “Đây là thuốc cho nữ tử dùng, cũng không biết có hữu hiệu với ngươi hay không.”
Lăng Thanh nhìn sang, nước thuốc đen sệt gợn từng vòng sóng trong chén sứ bạc, hắn đương nhiên hiểu được đây là cái gì…
Nguyễn Tố Tuyết chỉ yên lặng đứng một bên nhìn hắn, Lăng Thanh buông tay chậm rãi đi tới cạnh bàn, sau đó cúi đầu chăm chú nhìn cái bát kia trên bàn.
“Uống nó, đứa nhỏ sẽ mất.” Nguyễn Tố Tuyết lạnh lùng nói.
Lăng Thanh cũng không có lập tức đưa tay ra, chỉ nhìn chén thuốc bốc lên khói trắng kia, do dự một chút mới bưng lên, nhưng dường như nặng ngàn cân, tay bưng chén giống như khống chế không được, run rẩy vô cùng lợi hại. Khuôn mặt chiếu trong nước thuốc đen sẫm bởi vì rung động của mặt nước mà có vẻ vặn vẹo.
Có một thanh âm ghé vào lỗ tai hắn nói gần nói xa: Uống nó, đứa nhỏ sẽ không còn, uống nó, đứa nhỏ cùng Yên Vân Liệt liền…
Cùng lúc với thanh âm vang vọng, trong đầu hiện lên một vài hình ảnh — Lần đầu gặp mặt trên dịch đạo sáu năm trước, mới quen dưới Trần sơn sáu năm sau, vui đùa cãi lộn dọc theo con đường hai người đi tìm dược sư, dưới Thập Quân sơn nghe hắn kể đoạn truyện cảm động kia, cùng với quãng ngày miệt mài trên Thiên Tuyệt sơn.
Tay bưng chén thuốc tay run đến lợi hại, nước hắt ra, như mực loang trên bạch y của hắn, từng chấm nở ra.
Lăng Thanh không ngừng nói trong lòng: Xin lỗi, ta không thể giữ con, xin lỗi, ta thực sự không thể giữ con lại, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi…
Chén thuốc đưa tới bên môi, bỗng dưng cảm giác một trận không muốn cường liệt từ đáy lòng tràn đầy, phút chốc có dịch thể ấm áp căng viền mắt, trước mắt tràn ngập trong một mảnh sương trắng, ngay cả cái bụng vốn nên yên lặng cũng cảm giác được mấy cái đá đạp yếu ớt bên trong.
Con cũng không muốn?
Thế nhưng…
Lăng Thanh cắn răng, mạnh mẽ ngẩng đầu há mồm, tay nghiêng —
Dịch thể đắng chát theo yết hầu lao xuống, nghiêng quá mau quá nhanh, rất nhiều tràn ra từ khóe miệng, Lăng Thanh bị sặc ho một trận, vất vả dịu lại, tầm mắt dừng trên cái chén nghiêng đổ trên bàn kia.
Chén sứ bạc đã trống rỗng, nước thuốc còn sót lại đang dọc theo thành chén trườn xuống, giống vệt nước mắt.
Trong miệng tràn ngập vị đắng chát của dược thảo, Lăng Thanh lăng lăng nhìn chén, ý thức được, đứa nhỏ lập tức sẽ mất… Đứa nhỏ của hắn và Yên Vân Liệt…
Lăng Thanh bỗng dưng lấy tay che miệng lại, trên mặt lộ ra biểu tình tựa như không thể tin được, lắc đầu, khí lực chống đỡ toàn thân giống như bị rút ra, thân thể từng chút từng chút trượt trên mặt đất… Cuối cùng cả người ngồi chồm hổm trên mặt đất, chôn mặt giữa đầu gối, bả vai run rẩy từng đợt.
Nguyễn Tố Tuyết vẫn luôn mắt lạnh nhìn bên cạnh, tới lúc này mới đi lên phía trước, hơi khom lưng.
“Lăng Thanh, ngươi liệu có hối hận chút nào?”
Lăng Thanh lắc đầu, thế nhưng bả vai run càng thêm lợi hại.
Hắn sao có thể không hối hận?
Hắn hối hận đến ngay cả tâm muốn chết cũng có… Đó là con hắn mà, mặc dù tới có chút không hiểu, nhưng chung quy là một cục thịt sinh trưởng trên người hắn.
Đúng như Nguyễn Tố Tuyết nói, chính mình ngàn dặm xa xôi vì cứu thê nhi người khác liều mạng, lại tàn nhẫn ích kỷ như thế, tự tiện cướp đoạt quyền lợi sống trên đời này của con mình.
Chỉ vì phần cảm tình hắn không dám đi đối mặt này, chỉ vì hắn vừa nghĩ tới ba chữ Yên Vân Liệt ấy liền nhát gan lùi bước thống khổ vô cùng. Thế nhưng Yên Vân Liệt ngay cả hắn là ai cũng không biết, sao có thể biết trên đời này còn có một đứa con huyết mạch tương liên?
Nguyễn Tố Tuyết vẫn như cũ nửa khom lưng, “Lăng Thanh, nhưng phản ứng của ngươi tuyệt không giống như là không hối hận…”
Thân thể Lăng Thanh nặng nề run lên, giống như bị sét đánh trúng, sau đó chậm rãi ngẩng đầu, khóe mắt hồng hồng.
Hắn cứ ngẩng đầu như vậy nhìn Nguyễn Tố Tuyết cơ hồ nhìn đến thất thần, hồi lâu mới mở miệng, tựa như gian nan phát ra âm thanh, khàn khàn không thể tả.
“Ta hối hận… Kỳ phu nhân…” Thanh âm của Lăng Thanh chứa đầy tuyệt vọng, “Ta ngay từ đầu đã biết mình nhất định sẽ hối hận… Thế nhưng… Thế nhưng ta không có lựa chọn nào khác…
“Y căn bản không biết… Y cho tới bây giờ cũng không biết trên đời này có một người tên là Lăng Thanh, cũng không biết người tên là Lăng Thanh ấy nhớ y muốn y thích y, thậm chí từng vân vũ chi hoan với y, cũng căn bản không có thể nào biết còn có một đứa nhỏ tồn tại!”
Đến sau cùng cơ hồ là cuồng loạn kêu lên, hắn đã không sợ bị Nguyễn Tố Tuyết biết, cũng không sợ bị người cười nhạo, hắn ngay cả con mình cũng có thể vứt bỏ, trên đời này còn có cái gì có thể đáng giá hắn giữ gìn?
Nguyễn Tố Tuyết khẽ thở dài, đưa tay sờ sờ đầu Lăng Thanh, “Đứa nhỏ ngốc… Nếu ngươi có một phần hối hận, cũng không uổng ta thay đổi thuốc…”
Tròng mắt ướt nước của Lăng Thanh mờ mịt một chút, ngay sau đó hào quang từng chút từng chút ngưng tụ, dần dần rực sáng, cuối cùng xua tan bi thống cùng hối hận, đồng thời, còn bao hàm thật sâu cảm kích.
Đứa nhỏ cuối cùng giữ lại.
Lăng Thanh khéo léo từ chối đề nghị nhận nuôi đứa nhỏ của Nguyễn Tố Tuyết, nói mình sẽ tìm địa phương không có ai biết sinh hạ đứa nhỏ, sau đó mang về Vãn Nguyệt sơn trang. Đây là con của Lăng Thanh hắn, tương lai đó là thiếu trang chủ của Vãn Nguyệt sơn trang, hắn muốn xem đứa nhỏ lớn lên, mặc dù có lẽ cũng không có biện pháp cho con một mẫu thân, thế nhưng, hắn sẽ cố gắng làm một người phụ thân tốt nhất.
Đối với quyết định của hắn, Nguyễn Tố Tuyết không nói thêm gì, thanh niên vén áo choàng ngại ngùng cười yếu ớt trong đại mạc ấy, đã thành thục rất nhiều. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 3” →