Bàn Ti động số 38 – Chương 85

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát thập ngũ chương – Thiên địa tấc vuông trong vỏ ốc

Khi Tử Hằng thấy trước đây, những con thiêu thân này chỉ lớn cỡ bướm trắng bình thường, đến chúng ta thấy hôm trước đã biến thành lớn cỡ bàn tay.

“Đám thiêu thân này hẳn là sau khi ra khỏi vỏ lập tức biết kiếm ăn, bắt cái gì ăn cái đó, đương nhiên, máu tươi ăn rất tốt. Đám thiêu thân ra khỏi vỏ tại phụ cận thôn này, sau đó tập kích thôn dân xong, lại trốn trong xác chết, làm tiếp cái vỏ bao chính mình lại. Hai lần trước chắc hẳn cũng là như vậy, chúng nó rúc vào trong vỏ, lại có huyết tinh khí của những xác chết ấy che lấp, cho nên chúng ta thế nào cũng không tìm được tung tích của nó.”

Phượng Nghi hừ một tiếng: “Trách không được Sưu Hồn đại pháp cũng vô dụng.”

A, thì ra là thế.

Vừa rồi con thiêu thân kia đích thực là từ trong thi thể người nọ dưới đất chui ra… Ọe, không thể suy nghĩ nữa, toàn thân rùng mình, ngực vừa kiềm chế vừa sôi trào muốn ói.

Thì ra không phải móc tim, là bị đám thiêu thân này ăn…

Ừ, nghĩ như vậy cũng đúng, râu của đám thiêu thân ấy cứng như thế, tiến vào thân thể không thành vấn đề, ăn lại nhanh, người một khi phát giác không đúng, lúc ấy đã không còn kịp nữa rồi. Đám thiêu thân này cũng rất giảo hoạt, không biết là vì tránh đầu sóng ngọn gió hay là vì ăn no nghỉ ngơi dưỡng sức, trực tiếp sống nhờ trong cơ thể của người bị cắn chết…

A a, không được không được, không thể suy nghĩ nữa, ta bây giờ có thể xác định ta mấy ngày nữa cũng tuyệt đối ăn không trôi thứ gì.

“Ừm, nếu không có chuyện gì, vậy chúng ta liền…”

Trở về?

Ợ, cửa động còn bị chính ta phong lên… Chẳng lẽ còn muốn mở ra rồi lại phong lần nữa? Vậy, vậy chúng ta ban nãy vòng đường phía sau núi lại bị nước giội để làm cái gì chứ? Ta chỉ nghĩ đi ra, lại không nghĩ còn phải trở về…

Thực sự là làm điều thừa. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 85”

Tàng tình – Quyển 2 – Chương 4

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương này bắt đầu ngược rồi, ngược đau ngược đớn luôn á, các nàng cẩn thận chuận bị khăn giấy nhớ :((((((

Đệ tứ chương

Tết qua đi, lập tức là đầu xuân, cây trong sân đã bắt đầu đâm chồi, mà con của Lăng Thanh và Yên Vân Liệt giáng sinh chính vào khi đông đi xuân tới này, đột nhiên ngoài dự đoán mọi người giống như khi bé tới, giáng sinh của bé cũng làm cho người ta trở tay không kịp.

Gian phòng Lăng Thanh cùng Nguyễn Tố Tuyết ở tạm hơi cũ, mặc dù từng tu sửa đơn giản, nhưng sau khi trải qua một mùa đông, có nhiều chỗ thấm nước rỉ nước rất nghiêm trọng.

Ý của Nguyễn Tố Tuyết là tìm người trong thôn giúp tu sửa, Lăng Thanh nhưng nghĩ loại sự tình này còn muốn phiền phức người trong thôn thực sự có chút chuyện bé xé ra to, nhưng thực ra hắn vẫn là không muốn để người trong thôn đến nơi đây, vạn nhất bị người thấy hắn…

Thừa dịp Nguyễn Tố Tuyết đến phòng bếp chuẩn bị cơm nước, Lăng Thanh tự mình cầm công cụ vác bụng leo lên nóc nhà.

Sửa không phí sức gì, thế nhưng không nghĩ tới khi muốn xuống phía dưới, Lăng Thanh một cước giẫm phải chỗ còn đọng tuyết, dưới chân trượt một cái, cả người từ trên nóc nhà ngã xuống, may mà khi ngã xuống còn biết dùng nội lực hộ thể, chậm lại lực đạo hạ xuống, nhưng cú ngã này vẫn là ngã ra đại sự.

Lăng Thanh nằm trên mặt đất, còn chưa có hoãn khí từ đợt kinh hiểm này, liền cảm giác bụng một trận co rút đau đớn, ngay sau đó có dịch thể ấm áp từ dưới thân chảy ra, kèm theo từng đợt đau còn có cảm giác trong bụng dường như có cái gì nhanh chóng truỵ xuống.

“Lăng Thanh?!”

Nguyễn Tố Tuyết bị tiếng vang kinh động từ phòng bếp đi ra xem xảy ra chuyện gì, xẻng cơm trên tay cũng không kịp buông, vừa thấy tình hình kia, Nguyễn Tố Tuyết đầu tiên là cả kinh, sau đó trực tiếp ném ý niệm dạy dỗ Lăng Thanh ra sau đầu, vội vàng đỡ hắn vào trong phòng.

Đau đớn trong bụng truyền đến, còn có dính ướt ồ ồ ấm áp dưới thân, làm cho Lăng Thanh sinh ra dự cảm chẳng lành.

“Kỳ phu nhân… Đứa nhỏ… Đứa nhỏ có sao không…?”

“Ngươi còn có lá gan hỏi!” Nguyễn Tố Tuyết khiển trách, vốn đang muốn mắng thêm hai câu, nhưng thấy biểu tình Lăng Thanh cau mày cố nén ướt nước trong mắt như thế có chút đáng thương, không khỏi tâm lại mềm xuống, “Đừng lo lắng, đứa nhỏ không có việc gì, chính là có lẽ sẽ đi ra trước thời gian, ngươi trước tiên nhịn một chút, tỷ đi đun chút nước.”

Nói như vậy, Lăng Thanh vẫn như cũ nắm thật chặt tay Nguyễn Tố Tuyết không chịu buông ra.

Nguyễn Tố Tuyết xoay không ra, đi cũng đi không được, không thể làm gì khác hơn là vỗ vỗ tay hắn, dỗ dành nói: “Tiểu tử ngốc, sợ cái gì? Tỷ cũng cố gắng qua, ngươi một đại nam nhân còn sợ chút đau đớn ấy?” Thật ra Nguyễn Tố Tuyết biết hắn lo lắng không phải cái này, thế nhưng nói đến bên miệng vẫn là sửa lời, mấy tháng nay ở chung, Lăng Thanh là tính cách gì nàng biết được không ít.

Một đôi con ngươi trong suốt của Lăng Thanh thẳng tắp nhìn Nguyễn Tố Tuyết, từng chấm mồ hôi từ giữa trán lăn xuống, thần sắc trắng bệch, dường như hơi do dự, vẫn là nới lỏng tay đang nắm lấy Nguyễn Tố Tuyết ra.

Đau!

Cái loại đau thân thể dường như bị xé ra làm hai này, khiến Lăng Thanh khó nén muốn chặt đứt thành giường.

Sau khi hắn bị loại đau này hành hạ trọn một ngày một đêm, Lăng Thanh cơ hồ hao hết khí lực toàn thân. Trong khi ý thức hỗn loạn không rõ nghe được Nguyễn Tố Tuyết nói, đứa nhỏ nếu không ra có lẽ giữ không được.

Những ngày qua, cho dù ban đầu hắn không muốn lưu lại đứa nhỏ này chút nào, bây giờ cũng đã sinh cảm tình, huống chi cũng là cốt nhục tương liên với bản thân, Lăng Thanh tay nắm chặt thành giường, hợp lại từng chút hơi sức cuối cùng, dùng sức.

Cảm giác có một vật nặng thoáng cái lao ra bên ngoài cơ thể, Lăng Thanh cũng chống đỡ không được nữa, trước mắt tối sầm, ngất đi.

Cũng không biết bất tỉnh bao lâu, khi ý thức quay lại chỉ cảm thấy tia sáng trước mắt chói đến lợi hại, giơ tay lên muốn che ánh mắt, bỗng dưng nhớ tới cái gì, đưa tay sờ lên bụng của mình.

Là bằng phẳng!

Nội tức hỗn loạn bao lâu đã tụ lại ở đan điền, đứa nhỏ kia đâu?

Lăng Thanh chống thân thể mềm nhũn ngồi dậy, tìm kiếm mọi nơi.

Không có nôi, cũng không có trẻ con, tất cả bình tĩnh thật giống như hắn chỉ là ngủ một giấc, tỉnh lại chuyện gì cũng chưa từng phát sinh.

Lăng Thanh không khỏi lấy tay đỡ trán, chẳng lẽ là mộng?

Nhưng phần bụng còn chưa có khôi phục lại độ căng lại nhắc nhở hắn, ở đây đã từng xác xác thực thực dựng dục một sinh mạng.

Trong nháy mắt, bất an, khổ sở, hỗn loạn đủ loại suy đoán nảy lên trong lòng.

Đứa nhỏ… đã không còn?

Không! Sẽ không! Kỳ phu nhân y thuật cao siêu, huống hồ nàng cũng đã nói đứa nhỏ không có việc gì…

Vậy… đứa nhỏ đâu?

“Tỉnh rồi?”

Kéo lại tinh thần của người đang rơi vào phỏng đoán.

Nguyễn Tố Tuyết bưng một chén nhỏ đi vào, tay kia quạt hơi nóng bốc lên trong bát.

Còn chưa đi tới trước giường đã bị Lăng Thanh bỗng chốc kéo tay áo, “Kỳ phu nhân… Đứa nhỏ?… Đứa nhỏ đâu?”

Lăng Thanh không để ý mức độ nặng nhẹ trên tay, cơ thể Nguyễn Tố Tuyết nghiêng về phía trước, “Á” một tiếng vội vã che chở bát trong tay mới không đánh đổ, trừng mắt nhìn Lăng Thanh, “Mấy ngày nay đều là tỷ ta một ngày một đêm chăm sóc ngươi, ngươi lại giỏi, vừa mở mắt ra cũng chỉ nghĩ tới đứa nhỏ.”

Lăng Thanh hậm hực thu hồi tay nắm ống tay áo của Nguyễn Tố Tuyết, nhưng vẫn là ánh mắt khẩn thiết nhìn nàng.

Nguyễn Tố Tuyết đặt cái bát kia vào trong tay hắn, “Ngoan ngoãn uống, nếu không không cho ngươi thấy đứa nhỏ.”

Lăng Thanh tựa như sửng sốt, Nguyễn Tố Tuyết đã xoay người ra khỏi cửa phòng. Một lát sau, Nguyễn Tố Tuyết ôm một tã lót lại trở về.

Lăng Thanh đã uống cái chén kia, vừa thấy tã lót Nguyễn Tố Tuyết ôm trong lòng, nhãn tình sáng lên.

“Lúc vừa mới sinh hơi yếu ớt, nhưng tỷ là ai chứ? Chỉ là sợ ầm ĩ ngươi, vì thế để nó và tiểu tử thối nhà ta kia ngủ cùng một chỗ, cũng tiện chăm sóc.”

Trong mắt Lăng Thanh không thể tin được, thế nhưng tay đã vươn ra đỡ.

Đứa nhỏ quấn trong tã rất nhỏ rất nhỏ, môi phấn phấn, làn da trắng nõn vô cùng mịn màng gần như trong suốt, còn đang ngủ, lông mi vừa dày vừa dài.

Lăng Thanh cảm thấy có chút không chân thực, vật nhỏ mềm mại này… là con mình?

Lăng Thanh ngẩng đầu, con mắt lăng lăng nhìn về phía Nguyễn Tố Tuyết, một hồi lâu mới khóe miệng hơi nhếch lên, nặn ra một câu, “Luôn cảm thấy… có chút không quá chân thực.”

Nguyễn Tố Tuyết ngồi xuống bên giường hắn, “Có cái gì không chân thực? Đây xác xác thực thực là ngươi sinh, tỷ còn chưa đến nỗi đi ra bên ngoài đem một đứa nhỏ về lừa ngươi.”

Lăng Thanh gật đầu, ngẫm lại không đúng, sau đó lại lắc đầu, trên mặt lại là nụ cười nhàn nhạt, “Là quá mức ngoài ý muốn mà cảm thấy không chân thực…” Nếu mấy tháng trước có người nói nam nhân có thể sinh con, hắn sẽ âm thầm cười nhạo trong lòng, nhưng giờ đây…

Đứa nhỏ phỏng chừng bị giọng nói của bọn họ đánh thức, giật giật, chậm rãi mở mắt, cũng không ầm ĩ, chỉ mở to con mắt đen láy nhìn Lăng Thanh. Nguyễn Tố Tuyết còn có việc khác phải làm, liền lưu hắn cùng đứa nhỏ ở trong phòng, nói là bao giờ trở lại ôm đứa nhỏ đi.

Đợi Nguyễn Tố Tuyết ra ngoài phòng, Lăng Thanh lúc này mới cúi đầu nhìn nhìn đứa nhỏ trong lòng.

Ngũ quan của đứa nhỏ còn chưa có nẩy nở, thế nhưng trong dung mạo có bóng dáng của người kia, nhất là đôi con ngươi đen như mực, lóe rạng rỡ ánh sáng ấy, chỉ liếc mắt một cái liền làm hắn nhớ tới cặp mắt sâu như hồ kia của Yên Vân Liệt, dù cho khi tình dục dâng cao, cũng vẫn tối đen như đêm, thâm trầm như mực…

Ngón tay theo lông mày đứa nhỏ vuốt một cái, “Không biết y… bây giờ ra sao?”

Lăng Thanh bất chợt cảm thấy rất buồn cười, rõ ràng muốn quên người ấy, rõ ràng chặt đứt liên hệ với người ấy, mà ông trời lại đưa tới một cái ràng buộc như thế, hòa hợp tinh phách cùng máu thịt của hai bên, huyết mạch tương liên.

Chung quy là trốn không thoát, hay có lẽ, đây là trừng phạt của ông trời đối với thứ tình cảm tùy tiện quãng thời gian ấy của hắn.

Trừng phạt nhất định phải gánh vác cả đời, cũng nhất định hắn phải chôn phần cảm tình này trong lòng cả đời, đến chết không quên… Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 4”

Tinh anh tình nhân – Convert

Tên gốc 精英情人
Tác giả Triều Tiểu Thành
Thể loại Ngôn tình, hiện đại

Tiếp tục đọc “Tinh anh tình nhân – Convert”

Bàn Ti động số 38 – Chương 84

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát thập tứ chương – Vào nước phượng hoàng không bằng gà

Chúng ta từ một cửa động hẹp đầy lá cây dây mây chui qua, lúc sắp chui ra ta nghĩ nghĩ, vẫn là nhắc nhở bọn họ: “Cái cửa động này, là chỉ ra không vào…”

“Cái gì?”

Phượng Nghi ngạo mạn một cước liền đạp ra ngoài, sau đó hắn liền giống như một khối đá lớn, bị mạch nước ngầm không tiếng động thoáng cái liền cuốn đi, trong chớp mắt không thấy bóng dáng.

Tam Thất a một tiếng, ta mới kịp giải thích nửa câu dưới: “Bởi vì lúc đó thiết kế cái cửa động này chính là dùng để chạy thoát thân mà, chỉ có thể từ chỗ đó ra ngoài mà không thể từ nơi này lại đi vào… Mạch nước ngầm bên ngoài vốn là vô cùng siết, bị ta lại làm phép, cho nên… Bất quá đối với Tử Hằng dám chắc không thành vấn đề. Tam Thất ngươi cũng cẩn thận một chút.”

Tam Thất không nói gì, thân thể nhẹ nhàng nhảy ra phía ngoài, trong chớp mắt cũng bị dòng nước tối đen không ánh sáng cuốn đi.

Tử Hằng nói: “Ngươi trước đi, ta đi sau cùng.”

“Được.”

Mạch nước ngầm này ta từng xuống nhiều lần, hiểu rõ phương hướng tốc độ và mấy cơn xoáy làm cho người ta choáng váng đầu bên trong nó vào lúc nào và vị trí nào sẽ xuất hiện, bế khí, đầu dưới chân trên nhảy vào trong mạch nước ngầm.

Thân thể lập tức bị áp lực của dòng nước thật lớn bao lấy, tựa hồ tất cả không khí trong lồng ngực đều bị đẩy ra, ngoại trừ thả lỏng bản thân, bảo trì nội tức, thuận theo lao nhanh của dòng nước xoay tròn cùng với thế hướng xuống phía dưới, không nghĩ tới cái khác.

Chính là bởi vì như vậy, cửa ra này mới không có khả năng từ bên ngoài lại lần nữa tiến vào, chưa nói dòng nước này bản thân đã không có nhiều khả năng ngược dòng thành công, bên trong còn có pháp chú ta làm nữa, đích đích xác xác có thể làm một con đường một chiều.

Trong lỗ tai mặc dù không có nước lọt vào, lại tràn đầy tiếng nước ầm ầm, đó không chỉ là thanh âm trong lỗ tai nghe được, tựa hồ sóng âm kia cùng với sức nước trải rộng trên mỗi một tấc da toàn thân. Khi qua khoảng tầm ba phút, bỗng nhiên thân thể nhẹ hẫng, thân thể bị vọt tới một chỗ nước cạn, dòng nước biến chậm, ta vội vàng dùng cả tay chân, từ trong nước vọt lên nhảy đến tảng đá bên bờ.

Tam Thất cũng đã bắt lấy tảng đá. Ta còn đưa tay kéo nàng một cái. Phượng Nghi ướt đẫm leo lên mặt nước. Kiểu tóc vẫn rất phiêu dật tuyệt vời. Ừm… Đã hoàn toàn không thành hình…

Cái này. Có người nói phượng hoàng nhổ lông không bằng gà. Phượng hoàng vào nước đây nhưng cũng không hơn được chỗ nào đi.

Vẻ mặt hắn xanh xao. Hơi lắc lư đi lên bờ. Sau đó lập tức ngồi bên cạnh rễ cây không đứng dậy.

Mà Tử Hằng…

Người ta là long tộc mà. Dòng chảy xiết nho nhỏ như thế phỏng chừng căn bản không đáng xem. Ta chỉ trông thấy một đạo ánh sáng hình cung xanh biếc từ mặt nước bốc lên. Sau đó thân hình Tử Hằng liền xuất hiện bên cạnh chúng ta. Trên người không thấm nước. Sợi tóc phiêu dật như cũ… So sánh thế này, lộ ra Phượng Nghi càng thêm chật vật ủ rủ. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 84”

Con yêu của cha – Châu Hoa Kiện

Cái nà là hớn khi xem “Không phụ Như Lai không phụ khanh” :P
Bài hát này là bài hát nữ chính hát cho em nam chính, nam chính khi họ còn bé và gần như hát cho hầu hết những đứa bé cô gặp ở quá khứ.
Đây là một bộ truyện rất hay và sâu sắc.

Còn bi giờ là nói đến bài hát :))
Bài hát này đã có từ năm 1989, do Châu Hoa Kiện sáng tác khi con trai của anh (không biết nên gọi là anh hay chú nữa =]]) chào đời
Con trai anh bây giờ cũng 22 tuổi rồi, tuổi đời của cái video chắc cũng tầm đấy =))
Thế nên kỹ xảo trong clip khá là… vớ vẩn =))
Nhưng không hiểu sao mình lại rất thích ♥
Mời các bạn thưởng thức :)

Con yêu của cha (亲亲我的宝贝)

~ Châu Hoa Kiện (周华健) ~
Dịch và sub: Yappa
Download

Tag: chu hoa kiện, con yêu của ba, thân thân bảo bối của ta, thân thân ngã đích bảo bối, qin qin wo de bao bei, hôn nhẹ bảo bối của ba