Tàng tình
- Tác giả: Nga Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thất chương
Cốc cốc!
“Lăng Thanh, ngươi ở bên trong sao?” Thanh âm của Nguyễn Tố Tuyết vang lên ngoài cửa.
Lăng Thanh đứng dậy đi mở cửa, trong tay Nguyễn Tố Tuyết đang cầm lấy một phong thư, mỉm cười đứng bên ngoài.
“Thứ lần trước người hỏi thăm ta, ta hỏi được cho ngươi rồi.”
Lăng Thanh hơi nghiêng người, để Nguyễn Tố Tuyết đi vào trong phòng.
“Tổ tiên tỷ tám đời làm nghề y, mỗi người trong Nguyễn gia đều tinh thông kỳ hoàng, thế nhưng lại không quá nghiên cứu tới cổ, vì vậy tỷ viết thư đi hỏi một vị tỷ muội đang ở Miêu Cương.”
Nguyễn Tố Tuyết nói xong ngồi xuống ghế, chìa tay đưa lá thư trong tay này cho Lăng Thanh.
Lăng Thanh sau khi nhận lấy mở ra xem, Nguyễn Tố Tuyết ở bên giải thích cho hắn.
“Tỷ muội kia của ta nói, ‘cập đệ’ đúng là một loại cổ, nhưng cũng không phải là cổ của người Miêu. Lúc ta ở kinh thành cũng từng nghe thấy, Hoắc Hiền dùng ‘cập đệ’ khống chế quan lớn trong triều, ta vẫn tưởng là một loại độc chậm phát tác, lại không ngờ thì ra là cổ.
“Nghe nói cổ này sống trong đầu người ta, thích ăn tủy não, người bị gieo cổ lúc đầu đau đầu thành cơn, khi cổ độc sâu khả năng mất trí si ngốc, ngôn hành không kiềm chế được, đến bệnh trạng đó thì không thể nào cứu được, cuối cùng tuỷ não bị ăn sạch mà chết.”
Lăng Thanh gật đầu, lật lá thư, “Kỳ phu nhân, vậy ở đây nói dùng thuốc kiềm chế là có ý gì?”
“Chính là uống thuốc đặc chế, có thể tạm thời kiềm chế cổ độc không cho nó hoạt động, như vậy người bị gieo cổ sẽ không lập tức chết, Hoắc Hiền chính là dùng phương pháp này khống chế người bị hạ cổ.”
“Vậy người bị hạ cổ cũng không cứu được?”
“Không…” Nguyễn Tố Tuyết phủ định nói: “Rút cổ là có thể khôi phục như lúc ban đầu, thế nhưng đặc tính của cổ là ai gieo thì phải để người đó tới rút, nếu không thì sẽ có nguy hiểm nhất định, mà phương pháp giải ‘cập đệ’, phỏng chừng khắp thiên hạ chỉ có một mình Hoắc Hiền biết.”
Lăng Thanh nhìn trước sau lá thư này mấy lần, trong đầu hiện lên tình cảnh khi lần đầu tiên gặp Viên Bất Quy, Viên Bất Quy vừa bắt mạch cho hắn vừa hỏi hắn rất nhiều câu hỏi.
“Tần công tử bình thường có phải có chứng đau đầu? Chính là chỗ trán giống như kim châm, thời gian không dài, chỉ chốc lát là có thể khôi phục.”
“Xác thực có tình trạng này.”
“Đã bao lâu?”
“Có một thời gian.”
“Bao lâu phát tác một lần?”
“Lâu thì mấy tháng, ngắn thì mấy ngày…”
“Có dùng thuốc gì khắc chế?”
“Có…”
Lăng Thanh thu hồi tinh thần, lại hỏi: “Kỳ phu nhân, vị tỷ muội kia của ngươi có từng nói làm thế nào nhận biết một người có bị hạ ‘cập đệ’ hay không?”
Nguyễn Tố Tuyết suy nghĩ một chút, “Hình như nói, gốc móng tay ngón tay người trúng cổ sẽ sinh ra một đạo hồng tuyến, thế nhưng không nhìn kỹ là nhìn không ra.”
Lăng Thanh giơ tay lên nhìn móng tay ngón tay của mình, cũng không khác thường…
Thế nhưng câu hỏi của Viên Bất Quy khi đó, bệnh trạng trong mấy năm thi thoảng đau đầu của mình ấy, còn có thuốc Đông Ly Mộ Vân cho hắn, khi Yên Vân Liệt nhắc tới Tần Lâm nói đến phương pháp rút cổ, tất cả trùng hợp này dường như cũng nói rõ ── Mình bị người hạ “cập đệ”!
Thế nhưng hắn đã thật lâu không có đau đầu, mà trên gốc móng tay của mình cũng không có hồng tuyến chứng tỏ đã trúng cổ… Vậy rốt cuộc là thế nào?
“Lăng Thanh.” Nguyễn Tố Tuyết gọi hắn, tựa hồ là nghĩ tới cái gì, “Ta nhớ ngươi từng nói với ta, ngươi cũng từng có chứng đau đầu, khi phát tác cũng sẽ uống thuốc… Chẳng lẽ?”
Nguyễn Tố Tuyết lộ ra biểu tình lo lắng, đường nhìn cũng rơi lên tay Lăng Thanh.
Lăng Thanh lắc đầu, “Ta hình như không có, vốn dĩ cũng cho là thế, rất nhiều chỗ cũng ăn khớp. Thế nhưng bệnh trạng đau đầu kia của ta đã rất lâu không có phát tác, trên móng tay cũng không có…” Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 7”