Advertisements
Skip to content
02/05/2012 / ~ Yappa ~

Kiếp duyên – Phiên ngoại 4 (Hạ)

Kiếp duyên – Phiên ngoại

Phiên ngoại tứ – Mẫu tử liên tâm (Hạ)

Buổi trưa không chờ được ca ca về, gió bên ngoài lại rất lớn, Úy Bảo Nhi nhận được ý chỉ của hoàng gia gia không được xuất môn, để tránh khỏi bị gió, bé liền một mình ăn cơm trong Đông cung. Bất quá Úy Bảo Nhi lại không có khẩu vị gì, cổ họng của bé rất không thoải mái, ban đầu giống như ngậm hạt cát, sau đó thì càng ngày càng đau, lúc ăn cơm thậm chí nuốt không nổi nữa, nuốt một cái cổ họng cũng rất đau. Tùy tiện ăn mấy miếng bé bảo Tiểu Đậu Tử thu thiện xuống.

“Chủ tử, ngài có phải không thoải mái hay không? Ngài cũng đừng giấu giếm nô tài, nô tài đi gọi thái y cho ngài.”

“Đừng đi.”

Úy Bảo Nhi nhịn đau đớn nơi cổ họng trầm giọng nói: “Bên ngoài gió lớn, ngươi đi tìm thái y, hoàng gia gia sẽ biết ngay, ta không muốn hoàng gia gia bị gió thổi. Ngươi đi lấy cho ta kẹo bạc hà đi, cổ họng của ta hơi khô.”

Tiểu Đậu Tử lập tức chạy chậm ra ngoài, Úy Bảo Nhi xoa xoa cổ, sao cổ họng lại đau chứ? Chẳng lẽ là bởi vì tối hôm qua không có ca ca, bé cả đêm ngủ không được ngon giấc sao?

“Chủ tử, kẹo bạc hà.”

Cầm lấy kẹo bạc hà ngậm vào, khuôn mặt nhỏ nhắn của Úy Bảo Nhi nghiêm túc nói: “Không được nói với người khác, nếu không ta không để ý tới ngươi.”

“Nô tài…” Tiểu Đậu Tử thật khó xử.

“Ta không để ý tới ngươi.”

“Dạ, nô tài ai cũng không nói.”

Sau đó, Úy Bảo Nhi cười, Tiểu Đậu Tử nhất thời sững ở đó.

Ngậm kẹo bạc hà cổ họng thoải mái hơn một chút, Úy Bảo Nhi súc miệng liền lên giường ngủ trưa. Tiểu Đậu Tử không yên lòng, sau khi buông màn hắn một bước cũng không dám rời đi mà canh giữ bên giường. Trông hơn nửa ngày, bên trong giường không có động tĩnh, hắn mới phun ra một hơi, vừa rồi thực sự là hù chết hắn. Nhưng tay lau mồ hôi của hắn còn chưa có buông, bên tai đã truyền đến tiếng ho khan kịch liệt. Tiểu Đậu Tử một phen giật màn ra, liền thấy chủ tử che miệng ho mạnh, trên người hắn trong nháy mắt tuôn ra mồ hôi lạnh.

“Mau đi gọi thái y! Vương gia bị bệnh!”

“Đừng gọi, khụ khụ khụ…”

Úy Bảo Nhi không ngăn cản được Tiểu Đậu Tử, bé ho đến nói không ra lời.

………

Lưu Thao mới từ trong phòng hồng đi ra trước mặt liền thấy được Tiểu Đậu Tử vẻ mặt hoang mang. Thân hình của hắn đột nhiên vụt qua, người đã đến trước mặt Tiểu Đậu Tử.

“Thái tử điện hạ, ngài mau trở về, chủ tử hắn bị bệnh!”

Lời của Tiểu Đậu Tử còn chưa dứt, Lưu Thao cũng đã ở thật xa.

Đông cung lúc này đã rơi vào khẩn trương, khi một bóng dáng màu vàng sáng từ đại môn mở rộng của Đông cung vọt vào, đám cung nhân lập tức toàn bộ quỳ trên mặt đất.

“Thỉnh thái tử điện hạ thứ tội…”

Rèm cửa hạ xuống, đâu còn có bóng dáng của thái tử điện hạ.

“Khụ khụ khụ…” Người đang ho đến thở hổn hển khi sau bình phong xuất hiện thân ảnh màu vàng nhất thời nở nụ cười, “Ca khụ khụ…”

“Sao lại như thế!” Trên thân người tiến vào mang lệ khí nồng đậm, sắp đi đến bên giường hắn bỗng nhiên ngừng lại.

Thái y nơm nớp lo sợ nói: “Bẩm thái tử điện hạ, Bảo vương gia tối hôm qua ngủ không được ngon giấc, mấy ngày nay trời quá khô, có nhiệt, chạy đến cổ họng mới làm cho ho. Thần liền đi kê thuốc, uống thuốc mấy ngày, uống nhiều nước, chưa đến mười ngày Bảo vương gia sẽ không sao. Trong phòng khô, thái tử điện hạ không ngại sai người bày mấy chậu nước trong phòng, mới có lợi với cổ họng của vương gia.”

“Ca, ca…” Úy Bảo Nhi nhịn ho gọi, ca ca vì sao không đến ôm bé?

“Ngươi đi kê thuốc.” Lạnh lùng nói một câu với thái y, thanh âm Lưu Thao chuyển thành ôn nhu mấy phần: “Ta mới từ bên ngoài trở về, trên người lạnh, chờ ta đổi thân quần áo.” Lập tức có nô tài đi lên thay y phục cho hắn.

“Khụ ừ…” Không muốn ca ca lo lắng, Úy Bảo Nhi nhịn ho, hai hàng lông mày mỹ lệ của Lưu Thao nhíu chặt.

“Bày hai chậu nước trong phòng.”

Lập tức có người chạy ra đi bê chậu nước.

“Làm viên thuốc nhuận hầu, trong phòng phun ít nước.”

“Dạ, thái tử điện hạ.”

“Phân phó ngự thiện phòng, bữa tối phải thanh đạm ngon miệng.”

“Dạ.”

Lưu Thao rất nhanh phân phó mấy câu, vừa lúc hắn cũng đổi xong quần áo, hắn bước đến bên giường ngồi xuống, Úy Bảo Nhi thuận thế nhào vào trong ngực hắn.

“Ca…”

“Đừng nói.”

Khẽ xoa cổ Úy Bảo Nhi, sắc mặt Lưu Thao rất không tốt. Úy Bảo Nhi sờ sờ mặt ca ca, trên khuôn mặt mang theo nụ cười bảo ca ca đừng lo lắng.

“Khó chịu sao?”

Lắc đầu.

Lưu Thao lại sờ sờ trán Úy Bảo Nhi, may mắn, không có phát sốt.

“Mấy ngày nay trời khô, các ngươi đều chú ý một chút, phải thường xuyên nhắc nhở vương gia uống nước, trong phòng cũng phải duy trì ẩm ướt.”

“Dạ, chúng nô tài nhớ kỹ.”

“Đều đi xuống đi, thuốc sắc xong rồi lập tức bưng qua đây.”

“Dạ.”

Sau khi tất cả đám cung nhân lui ra, Úy Bảo Nhi nắm chặt tay Lưu Thao, đầu cọ cọ trong ngực hắn.

“Vừa rồi thái y nói ngươi tối hôm qua ngủ không ngon, xảy ra chuyện gì? Đừng nói, viết trên tay ta.” Lưu Thao mở bàn tay ra, không định nói cho Bảo nhi phụ thân bé cũng bị bệnh.

Úy Bảo viết xuống từng nét trên tay thái tử ca ca: Không có ca ca, ta không ngủ được, ta nhớ ca ca.

Con ngươi Lưu Thao trầm xuống.

“Ta không phải nói hôm nay sẽ trở lại? Sau này không được như vậy.”

Khóe môi nhịn không được giương lên.

Bảo nhi lắc lắc đầu, ôm chặt Lưu Thao, cúi đầu nói: “Thấy… trống rỗng, khụ khụ khụ…”

Cầm lấy nước trà cho Bảo nhi uống hai ngụm, Lưu Thao mở miệng: “Ta bảo người làm cho ngươi một cái gối ôm giống như ta, lúc ta không có ở đây ngươi liền ôm nó ngủ. Không được không ngủ, ngươi bị bệnh ta sẽ mất hứng.”

Úy Bảo Nhi cười gật gật đầu, sau đó ngáp một cái, mở miệng vô thanh nói: “Ngủ ngủ.”

“Chờ uống thuốc rồi ngủ tiếp.”

Nghĩ tới cái gì, Úy Bảo Nhi kéo tay Lưu Thao qua viết xuống: Lạnh, không được nói cho hoàng gia gia, hoàng bá, cha cùng phụ thân.

“Được.”

Úy Bảo Nhi cười thật sâu, Lưu Thao nhịn không được hôn khóe miệng bé.

Thỏa mãn làm tổ trong lòng ca ca, cơn ho của Úy Bảo Nhi cũng dịu một chút. Hâm mộ trong lòng Lưu Thao vừa rồi sinh ra ở chỗ tiểu hoàng thúc khi Úy Bảo Nhi chui vào rúc vào trong ngực hắn không còn sót lại chút gì. Ôm thân thể nho nhỏ của Bảo nhi, Lưu Thao khẽ hôn lên mặt bé, Bảo nhi của hắn, còn mấy năm nữa mới có thể trưởng thành.

“Thái tử điện hạ, thuốc tới.”

“Tiến vào.”

Vươn tay, từ trong tay Tiểu Đậu Tử nhận lấy chén thuốc, Lưu Thao thấy được vẻ kháng cự trên khuôn mặt của Úy Bảo Nhi.

“Ca ca…” Úy Bảo Nhi bụm miệng, lắc đầu, đắng.

Lưu Thao liếc mắt nhìn Tiểu Đậu Tử, Tiểu Đậu Tử giật mình một cái cúi đầu rất nhanh lui ra ngoài, cũng đóng cửa lại. Lưu Thao không nói lời nào, chỉ chậm rãi thổi thuốc. Úy Bảo Nhi chỉ ngửi thấy mùi thuốc cũng đã muốn ói ra, trong ánh mắt bé mang theo ánh nước, bé không muốn uống thuốc.

“Ưm…” Che kín miệng, Úy Bảo Nhi vùi đầu xuống.

Nhìn bộ dáng bé, trong mắt Lưu Thao lướt qua thâm trầm, môi nhấm chút nước thuốc, đã không nóng nữa. Hắn một ngụm uống hết nước thuốc trong bát, đặt bát không trên bàn con bên giường, hắn nâng đầu Úy Bảo Nhi lên, dưới ánh mắt kinh ngạc của đối phương kéo tay Úy Bảo Nhi xuống, ngón tay cạy mở khớp hàm bé, cúi đầu.

“Ưm…?” Úy Bảo Nhi ngây dại, ca ca… Ưm ưm! Đắng! Thật là đắng!

Thân thể nho nhỏ bị vững vàng khóa trong lòng Lưu Thao, Úy Bảo Nhi căn bản tránh không thoát, nước thuốc đắng chết người bị người kia mạnh mẽ rót vào trong bụng bé.

Sau khi giọt nước thuốc cuối cùng tiến vào trong miệng Úy Bảo Nhi, Lưu Thao cũng không có rời đi mà ôm chặt Úy Bảo Nhi làm sâu thêm quấn lấy giữa môi lưỡi với bé.

“Ưm…” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Úy Bảo Nhi bởi vì đắng mà nhăn lại dần dần lộ ra vẻ kinh ngạc và một tia mừng rỡ nhàn nhạt, nước thuốc lưu lại trong miệng tựa hồ không còn đắng như thế nữa, bé ngoan ngoãn, yên tĩnh nằm trong lòng ca ca, ngẩng đầu để cho ca ca nếm cái miệng nhỏ nhắn của bé.

Không biết qua bao lâu, khi khuôn mặt nhỏ nhắn của Úy Bảo Nhi cũng đỏ rực, Lưu Thao mới buông bé ra. Yếu ớt rúc vào trong ngực ca ca, Úy Bảo Nhi thở dốc từng hơi. Bé còn nhỏ cũng không có quá nhiều động tình, chỉ là bởi vì bị hôn quá lâu mà hô hấp không thông.

Hơi thở của Lưu Thao hỗn loạn hơn so với ngày thường một chút, cằm hắn để ở đỉnh đầu Úy Bảo Nhi, khàn khàn mở miệng: “Bảo nhi, mấy ngày nay ta cũng đắng với ngươi.”

“Hở?” Người hô hấp còn chưa có thông phát ra thanh âm dị thường non nớt.

“Trước khi ngươi khỏi bệnh, ta sẽ giống như vừa rồi cho ngươi uống thuốc, cùng đắng với Bảo nhi. Chịu không?” Không thể không chịu.

“Ưm…” Úy Bảo Nhi hơi thanh tỉnh ngẩng đầu, trên khuôn mặt rõ ràng yêu thương, “Ca ca lại không có bệnh, thuốc rất đắng.”

“Ta không sợ đắng, Bảo nhi không chịu sao?” Thanh âm Lưu Thao thấp mấy phần.

Úy Bảo Nhi lộ ra nụ cười thật tươi: “Chịu! Khụ khụ khụ… Ca ca đút, hình như, không đắng nữa.” Vừa mới nói xong, miệng bé lại bị người ngậm lấy. Không đẩy ca ca ra, cũng không kỳ quái vì sao không uống thuốc ca ca còn muốn “đút” bé, Úy Bảo Nhi há miệng, để cho đầu lưỡi ca ca liếm răng nhỏ của bé.

………

Trong phòng hồng, Lưu Thiên Tứ sốt đã lui mà họng vẫn còn đang đau, vừa khóc vừa dũng cảm mà kiên cường uống hết thuốc đắng đắng. Hắn vừa uống xong, Úy Thiên liền nhanh chóng cầm bát nhét vào miệng hắn một miếng mứt hoa quả.

“A… Đắng đắng…” Lưu Thiên Tứ muốn ói ra.

Úy Thiên lập tức ngậm lấy miệng hắn, một tay xoa bụng hắn, một tay khẽ vuốt sau lưng hắn. Lưu Thiên Tứ muốn nôn dưới sự trấn an Úy Thiên sắc mặt trắng bệch dần dần có huyết sắc, cũng không khóc nữa. Mãi đến khi trong miệng Lưu Thiên Tứ chỉ còn vị ngọt của mứt hoa quả, Úy Thiên mới tách khỏi.

“Thiên Thiên, ôm.” Lưu Thiên Tứ không muốn hắn đi.

“Thiên Thiên ôm ngươi đây.” Úy Thiên khẽ hôn ánh mắt của hắn, “Dụ Đầu thật dũng cảm, một hơi liền uống hết thuốc.”

“Ha ha… Thiên Thiên, ôm.”

“Thiên Thiên ôm Dụ Đầu đây.”

“Dụ Đầu, ngoan, ngoan nhất.”

“Ừ. Dụ Đầu cũng không sợ uống thuốc, ngoan nhất, nghe lời nhất, cũng dũng cảm nhất.”

“Ha ha ha…”

Ngẩng đầu lên, Lưu Thiên Tứ chu miệng: “Ăn Dụ Đầu.”

Úy Thiên vui vẻ tuân mệnh.

Đợi dỗ Lưu Thiên Tứ ngủ, trên mặt Úy Thiên mới lộ ra lo lắng và đau lòng. Đã ba ngày, cổ họng của Lưu Thiên Tứ vẫn đang đau, mặc dù không còn đau đớn như trước, nhưng khỏi thật sự là quá chậm.

“Chủ tử, thái tử điện hạ tới.”

Úy Thiên đắp kín chăn cho Lưu Thiên Tứ rồi xuống giường. Người tiến vào liếc mắt nhìn người đang ngủ trên giường, nhỏ giọng hỏi: “Tiểu hoàng thúc thế nào?”

“Vừa mới uống thuốc. Thái y nói còn phải một đợt nữa mới có thể hoàn toàn khỏi. Hắn bình thường thích ăn quýt, quýt vốn là vật nóng.” Nói đến đây, trong lòng Úy Thiên tự trách, là y không chiếu cố tốt Dụ Đầu.

Lưu Thao nhìn ra, nói: “Thời gian này trời quá khô, Bảo nhi cũng không thoải mái.”

Úy Thiên cả kinh: “Bảo nhi có chuyện gì?”

“Cũng là đau cổ họng, bất quá không có nặng như tiểu hoàng thúc, mấy ngày nay uống thuốc đã khá hơn. Ta qua đây chính là nói với ngươi một tiếng, chuyện này ta không nói cho hoàng gia gia bọn họ, miễn cho bọn họ lo lắng. Bên ngoài quá lạnh, ta cũng không nói cho Bảo nhi tiểu hoàng thúc bị bệnh.”

Úy Thiên thở phào nhẹ nhõm, nói: “Không nói cho nó thì tốt, nếu không nó nhất định sẽ đến xem phụ thân nó. Bảo nhi ta liền giao cho thái tử điện hạ, Dụ Đầu ở đây ta không thể phân tâm.” Mặc dù lời này bây giờ nói ra quá mức khác người, nhưng Úy Thiên vẫn là mang thâm ý nói.

Lưu Thao thản nhiên nói: “Bảo nhi vốn là ta nên chiếu cố, tiểu hoàng thúc sẽ không rời khỏi ngươi, ngươi không cần phải lo lắng Bảo nhi.”

Đối với câu nói hoàn toàn rõ ràng này, phản ứng của Úy Thiên chỉ là gật gật đầu. Bảo nhi sinh ra đến giờ đã chín năm, chín năm ấy bé phần lớn thời gian đều ở chỗ Lưu Thao, hắn cũng ý thức được sau này giữa Bảo nhi và Lưu Thao sẽ ra sao. Đối với Lưu Thao, Úy Thiên là có một chút áy náy, bất quá hắn nguyện ý giao Bảo nhi cho Lưu Thao hoàn toàn là bởi vì thật tâm của Lưu Thao đối với Bảo nhi, cũng không phải là dùng Bảo nhi đến trao đổi.

“Thiên Thiên…” Người trên giường lại phát ra tiếng nói mớ, Úy Thiên bước nhanh tới bên giường lên giường, cũng không quản Lưu Thao có còn đó hay không.

“Thiên Thiên… Đắng…”

“Dụ Đầu ngoan, Thiên Thiên bồi Dụ Đầu.”

Không lại quấy rầy hai người kia, Lưu Thao rời đi. Vừa ra khỏi cửa, gió lạnh thổi bay áo khoác hắn, Lưu Thao quấn lại, bước nhanh rời đi, Đông cung còn có một người đang chờ hắn trở lại.

Sau khi Lưu Thao đi, Úy Thiên hôn hôn miệng Lưu Thiên Tứ, cầm tay hắn lẩm bẩm: “Bảo nhi thế nhưng cũng đau cổ họng… Đây là ‘mẫu tử liên tâm’ sao… Dụ Đầu, vì Bảo nhi ngươi sau này cũng không thể sinh bệnh, ngươi không thoải mái Bảo nhi cũng sẽ không thoải mái.”

Hắn phải càng dụng tâm chiếu cố Dụ Đầu của hắn, như vậy mới có thể bảo vệ được Bảo nhi của hắn.

“Thiên Thiên… Đắng đắng…”

“Thiên Thiên bồi Dụ Đầu cùng đắng.”

Yên tâm giao nhi tử cho Lưu Thao, Úy Thiên toàn tâm toàn ý làm bạn chiếu cố Lưu Thiên Tứ. Tính toán chờ cả hai “mẫu” tử bọn họ đều khỏe mới để cho bọn họ gặp mặt, nếu Tiểu Dụ Đầu biết Bảo nhi bị bệnh nhất định sẽ muốn đi xem Bảo nhi.

………

“Phụ thân!”

“Bảo bảo!”

Hai phụ tử hơn mười ngày không thấy mặt vừa thấy đã ôm nhau.

“Phụ thân, bên ngoài lạnh lẽo, hôm nay không thể chơi trốn trốn, chúng ta ở trong phòng chơi đá cầu có được không?”

“Được!”

“Phụ thân đá trước.”

“Bảo bảo.”

Cầm lấy quả cầu nhét thẳng vào trong tay bảo bảo, Lưu Thiên Tứ cười hớn hở lui qua một bên. Úy Bảo Nhi cũng không chối từ, sau khi đứng yên cười thật sâu với phụ thân, tung quả cầu. Chỉ chốc lát sau, trong phòng liền vang lên tiếng cười thích thú và tiếng vỗ tay của Lưu Thiên Tứ. Lại một lát sau, chính là tiếng khen ngợi của Úy Bảo Nhi.

Trong phòng, Úy Thiên cùng Lưu Thao đều ở đây, hai người yên tĩnh ngồi ở một bên nhìn Lưu Thiên Tứ và Úy Bảo Nhi đá cầu. Lưu Thiên Tứ không đá tốt như nhi tử, nhưng chỉ cần có thể đá được cái nào, hắn liền phá lệ cao hứng, Úy Bảo Nhi cũng ra sức vỗ tay khen ngợi phụ thân.

“Úy Thiên, tiểu hoàng thúc không thoải mái, Bảo nhi cũng sẽ không thoải mái; Bảo nhi không thoải mái, tiểu hoàng thúc cũng sẽ khó chịu theo. Sau này ta ngươi đều phải chú ý.”

“Ta biết. Dụ Đầu bị bệnh chừng mười ngày, Bảo nhi cũng kéo chừng mười ngày. Hơn nữa chừng mười ngày này bên cha cũng không có tinh thần chút nào. Phụ hoàng cùng phụ vương đều đã qua đây nói.”

“Bảo nhi nói hắn đêm nay muốn ngủ cùng tiểu hoàng thúc, các ngươi ở lại trong cung đi, ta không muốn hắn xuất cung.”

Úy Thiên quay đầu nhìn về phía Lưu Thao, hắn nhìn thấy người chiếu trong mắt Lưu Thao là Bảo nhi, sau đó hắn quay đầu lại tiếp tục nhìn Lưu Thiên Tứ với nhi tử đá cầu.

“Ngươi, có lấy phi sao?”

Lưu Thao lạnh lùng trả lời: “Ngươi liệu có nạp thiếp?”

“Ta thu lại lời vừa rồi.” Úy Thiên tự mình rót đầy trà cho Lưu Thao, hai tay đưa tới, Lưu Thao nhận lấy, xem như là tha thứ cho sự vô lễ của hắn. Băn khoăn trong lòng Úy Thiên theo vẻ không vui của Lưu Thao mà toàn bộ tiêu trừ.

Sau khi đối phương uống xong, Úy Thiên nhỏ giọng nói: “Sáng nay lúc Dụ Đầu rời giường nói với ta, muốn ta không được nói cho Bảo nhi hắn bị bệnh, hắn nói Bảo nhi sẽ khổ sở.” Nghĩ đến bộ dáng của Dụ Đầu lúc nói chuyện, Úy Thiên nhàn nhạt cười.

Lưu Thao nói: “Bọn họ là phụ tử, không, bọn họ là mẫu tử, tính tình giống nhau.”

“Bảo bảo, ha ha ha…”

“Phụ thân, ha ha…”

“Bảo bảo, ngủ ngủ.”

“Bảo nhi buổi tối muốn ngủ ngủ với phụ thân.”

“Bảo bảo nhớ, phụ thân nhớ.”

“Bảo bảo cũng nhớ phụ thân.”

Hai phụ tử ôm nhau đều bởi vì che giấu đối phương một chuyện mà mắt lộ ra áy náy. Úy Thiên và Lưu Thao liếc mắt nhìn lẫn nhau, hai người đồng thời đứng dậy, đi về phía người quan trọng nhất trong cuộc đời bọn họ.

Advertisements

5 phản hồi

Gửi bình luận
  1. hiệphộibảovệtiểuthụ / Th5 8 2012 10:54 Chiều

    nàng ơi, có truyện về Lưu Thảo với tiểu Bảo không nàng >”<
    ta rất thích Lưu Thao từ Tâm Thủy Dao rồi cơ ;___;

    Số lượt thích

  2. Tiếu Tiếu / Th4 15 2014 10:22 Chiều

    “Không nói cho nó thì tốt, nếu không nó nhất định sẽ đến xem phụ thân nó. Bảo nhi ta liền giao cho thái tử điện hạ, Dụ Đầu ở đây ta không thể phân tâm.” Mặc dù lời này bây giờ nói ra quá mức khác người, nhưng Úy Thiên vẫn là mang thâm ý nói. => ây da, thế này là anh Thiên đã có nguyện ý đem nhi tử duy nhất hương khói cho mình mà gả ngta rồi nha =))))
    mà phụ thân Bảo Nhi 16t mới có nụ hôn đầu với cha hắn, Bảo Nhi lại 9t đã có nụ hôn đầu với biểu ca hắn, thế này thì câu “con hơn cha là nhà có phúc” hình như rất đúng =))))

    Số lượt thích

  3. cobekhongmonglon / Th7 14 2015 10:14 Sáng

    thank nàng nhiều

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: