Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ cửu thập thất chương – Hoa đào mỹ tửu chén dạ quang
Nói thật ra, né hai năm, ngoại trừ làm đạo hạnh của ta nhảy vọt ra, không làm can đảm và dung lượng não ta tăng lên bao nhiêu.
Cũng phải, năng lực có thể tu luyện sau này, còn trí tuệ… lại không có cách nào. Từ nhỏ đã không phải loại người thông minh ấy, có bế quan, luyện vẫn là thân thể mà không phải đầu óc.
Hơn nữa, ta không có nghĩ đến, ta bế quan hai năm, Phượng Nghi hắn thế nhưng không có đi, ngược lại ở chỗ này trường kỳ trú đóng.
Ta nghĩ, ta… bế quan hai năm, lựa chọn này không chắc đã đúng.
Có lẽ ngay từ đầu, ta nên thẳng thắn nói rõ chuyện này với hắn.
Đúng vậy, đích xác, hắn là thiên địch của ta, ta ăn không được hắn, độc không chết hắn.
Thế nhưng ta không yêu hắn.
Ta… trước kia yêu chính là Lý Kha, cho dù hắn giờ đây không còn nữa, nhưng ta sau này, cũng sẽ không yêu một con chim làm cho ta luôn luôn sợ hãi chứ.
Ta tình nguyện cô đơn như thế cả đời, cho dù không có bạn đời, ta còn có bằng hữu, còn có đồ đệ, còn có đồng tộc.
Không có tình yêu, ta có tình bạn, tình thân…
Ta cũng không biết rằng ta thế nào cũng phải gả chồng trải qua nửa đời sau của mình, nhất là lại gả cho một người khiến cho ta toàn thân không được tự nhiên.
Ta bảo một con chuột chiêu đãi con chim sẻ kia một ít lạc rang. Sau đó mời nó mang hộ lời nhắn về. Nói ta ngày mai sẽ đi đỉnh Đông Dương làm khách.
Hôi Đại Mao mới nhớ ra hỏi ta: “Sư phó. Ta thấy thần thái người cũng bất đồng. Ừm… Bế quan lần này có phải nắm được rất nhiều hay không?”
“Đúng vậy. Ngày mai ta từ đỉnh Đông Dương trở về. Sẽ giúp ngươi giải thích. Lần này ta ngộ ra không ít. Hẳn là có ích với ngươi.”
“Vậy thì rất tốt. Không riêng mình ta. Mấy huynh đệ tỷ muội khác cũng cùng đi nghe nhé. Sư phó nói nhiều chút.”
“Ừ.”
“Đúng rồi. Sư phó. Còn có một chuyện…”
“Chuyện gì?”
Hôi Đại Mao hơi dè dặt nói: “Ngao công tử, thành thân rồi…”
Ta chỉ cảm thấy dường như có một chiếc búa gõ một cái vào ngực, cổ họng siết lại. Ngũ tạng lục phủ tựa hồ cũng bị chấn động đến dời khỏi vị trí.
“Thật không? Đây là… chuyện khi nào?”
“Đại khái nửa năm trước nhận được thư, ta… ừm, đã thay sư phó chuẩn bị phần hạ lễ, để người ta mang đi, bất quá trong động không rời được người, ta cũng không thể đi chúc mừng. Nghe nói. Lấy chính là một vị tiên cô của Tây Côn Lôn, họ Đổng…”
“A, vậy thật đúng là danh môn khuê tú…”
Thoáng cái cảm giác… thế giới của Tử Hằng, đột nhiên cách ta xa xôi như thế.
“Còn nữa, Ngao công tử bây giờ đã có chức vụ, hình như là mão cái gì đó, ta không nhớ, dù sao cũng là điều khiển mưa, về sau nếu gặp hắn, thì không thể xưng hắn là Ngao công tử, phải gọi hắn Ngao thiên quan… Bất quá, ta cảm thấy. Sau này hắn không còn là người của thế gian nữa, chỉ sợ cũng không có nhiều cơ hội gặp mặt…”
Ta cảm thấy là lạ, Ngao thiên quan?
Ta biết một vị Ngao thiên quan như thế sao?
Ta không nói nữa, Hôi Đại Mao rón ra rón rén lui ra. Ta ngồi yên trong chốc lát, mở hộp gương ra, cầm lấy một chiếc lược chải đầu. Hộp gương này cũng đã hai năm không động tới, tuy rằng bên ngoài thường lau nên không có bụi, thế nhưng bên trong vẫn có thể nhìn ra đồ trong đó rất lâu rồi cũng không có dấu vết bị di chuyển. Cho dù trước đây ta cũng không dùng… Dầu chải tóc bốc hơi còn có nửa bình. Thế nhưng mùi thơm nhưng càng tỏa ra ngào ngạt. Son phấn đã khô hết, ta chải tóc, bện một bím tóc cho mình.
Dây cột cũng buộc xong, mới phát hiện ta buộc chính là cái dây Phượng Nghi cho ta.
Màu đỏ vàng, là gấm vóc.
Tay ta trong gương đồng động một cái, muốn gỡ cái dây kia, bất quá nâng lên một chút, lại thả về.
Thì ra hai năm qua ta đều buộc cái dây ấy… Thật sự không để ý chuyện này.
Ta mở lòng bàn tay, bốn hạt châu lại từng viên hiện lên. Hào quang hòa cùng một chỗ, thoạt nhìn trọn vẹn một khối.
Ta thu bàn tay, bốn hạt châu kia lại biến mất.
Bầu trời tối đen, trong phòng cũng tối xuống, một con nhện đưa tới cơm chiều, ta không động đến. Nhìn thấy đồ ăn này từ nóng hôi hổi, dần dần biến thành lạnh ngắt. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 97”