Bàn Ti động số 38 – Chương 97

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu thập thất chương – Hoa đào mỹ tửu chén dạ quang

Nói thật ra, né hai năm, ngoại trừ làm đạo hạnh của ta nhảy vọt ra, không làm can đảm và dung lượng não ta tăng lên bao nhiêu.

Cũng phải, năng lực có thể tu luyện sau này, còn trí tuệ… lại không có cách nào. Từ nhỏ đã không phải loại người thông minh ấy, có bế quan, luyện vẫn là thân thể mà không phải đầu óc.

Hơn nữa, ta không có nghĩ đến, ta bế quan hai năm, Phượng Nghi hắn thế nhưng không có đi, ngược lại ở chỗ này trường kỳ trú đóng.

Ta nghĩ, ta… bế quan hai năm, lựa chọn này không chắc đã đúng.

Có lẽ ngay từ đầu, ta nên thẳng thắn nói rõ chuyện này với hắn.

Đúng vậy, đích xác, hắn là thiên địch của ta, ta ăn không được hắn, độc không chết hắn.

Thế nhưng ta không yêu hắn.

Ta… trước kia yêu chính là Lý Kha, cho dù hắn giờ đây không còn nữa, nhưng ta sau này, cũng sẽ không yêu một con chim làm cho ta luôn luôn sợ hãi chứ.

Ta tình nguyện cô đơn như thế cả đời, cho dù không có bạn đời, ta còn có bằng hữu, còn có đồ đệ, còn có đồng tộc.

Không có tình yêu, ta có tình bạn, tình thân…

Ta cũng không biết rằng ta thế nào cũng phải gả chồng trải qua nửa đời sau của mình, nhất là lại gả cho một người khiến cho ta toàn thân không được tự nhiên.

Ta bảo một con chuột chiêu đãi con chim sẻ kia một ít lạc rang. Sau đó mời nó mang hộ lời nhắn về. Nói ta ngày mai sẽ đi đỉnh Đông Dương làm khách.

Hôi Đại Mao mới nhớ ra hỏi ta: “Sư phó. Ta thấy thần thái người cũng bất đồng. Ừm… Bế quan lần này có phải nắm được rất nhiều hay không?”

“Đúng vậy. Ngày mai ta từ đỉnh Đông Dương trở về. Sẽ giúp ngươi giải thích. Lần này ta ngộ ra không ít. Hẳn là có ích với ngươi.”

“Vậy thì rất tốt. Không riêng mình ta. Mấy huynh đệ tỷ muội khác cũng cùng đi nghe nhé. Sư phó nói nhiều chút.”

“Ừ.”

“Đúng rồi. Sư phó. Còn có một chuyện…”

“Chuyện gì?”

Hôi Đại Mao hơi dè dặt nói: “Ngao công tử, thành thân rồi…”

Ta chỉ cảm thấy dường như có một chiếc búa gõ một cái vào ngực, cổ họng siết lại. Ngũ tạng lục phủ tựa hồ cũng bị chấn động đến dời khỏi vị trí.

“Thật không? Đây là… chuyện khi nào?”

“Đại khái nửa năm trước nhận được thư, ta… ừm, đã thay sư phó chuẩn bị phần hạ lễ, để người ta mang đi, bất quá trong động không rời được người, ta cũng không thể đi chúc mừng. Nghe nói. Lấy chính là một vị tiên cô của Tây Côn Lôn, họ Đổng…”

“A, vậy thật đúng là danh môn khuê tú…”

Thoáng cái cảm giác… thế giới của Tử Hằng, đột nhiên cách ta xa xôi như thế.

“Còn nữa, Ngao công tử bây giờ đã có chức vụ, hình như là mão cái gì đó, ta không nhớ, dù sao cũng là điều khiển mưa, về sau nếu gặp hắn, thì không thể xưng hắn là Ngao công tử, phải gọi hắn Ngao thiên quan… Bất quá, ta cảm thấy. Sau này hắn không còn là người của thế gian nữa, chỉ sợ cũng không có nhiều cơ hội gặp mặt…”

Ta cảm thấy là lạ, Ngao thiên quan?

Ta biết một vị Ngao thiên quan như thế sao?

Ta không nói nữa, Hôi Đại Mao rón ra rón rén lui ra. Ta ngồi yên trong chốc lát, mở hộp gương ra, cầm lấy một chiếc lược chải đầu. Hộp gương này cũng đã hai năm không động tới, tuy rằng bên ngoài thường lau nên không có bụi, thế nhưng bên trong vẫn có thể nhìn ra đồ trong đó rất lâu rồi cũng không có dấu vết bị di chuyển. Cho dù trước đây ta cũng không dùng… Dầu chải tóc bốc hơi còn có nửa bình. Thế nhưng mùi thơm nhưng càng tỏa ra ngào ngạt. Son phấn đã khô hết, ta chải tóc, bện một bím tóc cho mình.

Dây cột cũng buộc xong, mới phát hiện ta buộc chính là cái dây Phượng Nghi cho ta.

Màu đỏ vàng, là gấm vóc.

Tay ta trong gương đồng động một cái, muốn gỡ cái dây kia, bất quá nâng lên một chút, lại thả về.

Thì ra hai năm qua ta đều buộc cái dây ấy… Thật sự không để ý chuyện này.

Ta mở lòng bàn tay, bốn hạt châu lại từng viên hiện lên. Hào quang hòa cùng một chỗ, thoạt nhìn trọn vẹn một khối.

Ta thu bàn tay, bốn hạt châu kia lại biến mất.

Bầu trời tối đen, trong phòng cũng tối xuống, một con nhện đưa tới cơm chiều, ta không động đến. Nhìn thấy đồ ăn này từ nóng hôi hổi, dần dần biến thành lạnh ngắt. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 97”

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 15

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập ngũ chương

Kỳ nghỉ ngắn ngủi, phá vỡ cuộc sống quy củ nghiêm cẩn mười năm qua của Lăng Vệ.

Trong lúc bị giam lỏng trong câu lạc bộ, mỗi một phút đồng hồ, cậu đều cảm giác mình càng ngày càng sa đọa hơn, Lăng Khiêm ma quỷ, cũng không có chút mảy may ý định che giấu mục đích tà ác của mình.

“Thi đấu vĩnh viễn đều là không công bằng, không học được đi lén, vĩnh viễn cũng đừng nghĩ làm được quân nhân.”

Có lẽ trước đây rất lâu, anh em sinh đôi đã bắt đầu lấy anh cả làm chiến lợi phẩm đọ sức, Lăng Hàm lấy cuộc thi đặc thù hình thức mô phỏng khép kín xem như chiêu giành phần thắng, Lăng Khiêm lại thừa cơ phát động tiến công trước thời hạn.

Hậu quả nghiêm trọng, lại thể hiện trên người Lăng Vệ ở giữa kẽ hở.

Bên trong câu lạc bộ tuyệt đối bảo hộ riêng tư của hội viên, dạy dỗ mà thân thể Lăng Vệ phải chịu, vượt xa giáo dục hai mươi mốt năm qua gộp lại.

Tất cả kiên cường, ung dung, bình tĩnh, chấp nhất của quân nhân mà Lăng Vệ tự hào lúc trước, trước mặt em trai cuồng khống chế chân chính có huyết thống của tướng quân, sụp đổ.

“Muốn làm anh khóc nỉ non giống như con gái, phương pháp thật sự rất nhiều.”

Bởi vì sợ bị mẹ phát hiện khi truyền tin, cậu hết sức đè nén tiếng khóc rên rỉ nơi cổ họng. Nhưng Lăng Khiêm lại thừa dịp thời khắc mấu chốt này bỏ đá xuống giếng, va chạm thân thể anh trai mạnh hơn.

“A không… Ưm…” Lăng Vệ phát ra tiếng kêu thảm đáng thương, lay động tóc đen ướt đẫm.

Xỏ xuyên mạnh mẽ, nhưng căn bản không có chút dấu hiệu chậm lại.

“Có tiếng gì sao? A, có lẽ là khẩu hiệu anh đang nhận huấn luyện. Mỗi lần mẹ liên lạc chúng ta cũng chọn phải thời gian không khéo, anh đều đang huấn luyện.”

Khoái trá vung ra lời nói dối, eo ở giữa hai đầu gối bị buộc mở ra của anh cả hung hăng đong đưa trước sau, chỉ như vậy còn chưa đủ, dùng mặt sườn ngón trỏ và ngón giữa kẹp đóa hoa sưng đỏ dựng đứng trước ngực lại, ngả ngớn tán gẫu.

“A! Dừng tay a a a…”

Đầu vú bị tàn nhẫn đùa bỡn. Khoái cảm xẹt qua chỗ đốt sống cụt khiến cho thân thể bắt đầu run rẩy khiếp sợ từng trận.

Biểu tình gợi cảm bị khoái cảm chi phối thao túng, lại bởi vì cảm thấy thẹn mà miễn cưỡng áp lực rên rỉ nơi cổ họng của Lăng Vệ, khắc thật sâu trong mắt Lăng Khiêm đang nhìn xuống từ trên cao.

“Nha, mẹ, đợi con một lát, con nói mấy câu với bạn học rồi quay lại.” Che phần truyền âm của máy truyền tin, Lăng Khiêm không nói không rằng đè thắt lưng xuống.

“A a… Ưm ưm…”

Tư thế cơ thể biến hóa trên diện rộng, làm cho Lăng Vệ chìm đắm vào địa ngục khoái cảm điên cuồng hơn.

“Anh, lúc anh căng thẳng, bên trong co rút lại thật là lợi hại. Mỗi lần mẹ nói chuyện phiếm với em trong máy truyền tin, anh đều chủ động xoa bóp côn thịt của em nha.”

Cái gọi là nói chuyện với bạn học, thật ra là nắm lấy cơ hội giày vò anh trai da mặt mỏng mà thôi.

Hiệu quả thực rõ ràng, Lăng Vệ bị sau khi bị em trai thì thầm, sinh ra cảm giác nhục nhã càng mạnh hơn. Bi thảm chính là, dũng đạo chứa nam vật, lại kìm lòng không đậu càng căng thẳng co rút lại.

Đạt tới mục đích, Lăng Khiêm phát ra tiếng cười trầm thấp hệt như tà ma: “Tiếp tục dùng mông cố gắng mát xa côn thịt nhé anh.”

Vỗ hai cái bộp bộp trên cái mông đã bị chà đạp đến xanh tím, mới ấn phím truyền âm. “Mẹ, con quay lại rồi, tiếp tục nói chuyện phiếm đi. Mấy ngày rồi không thể thấy mẹ, con cũng rất nhớ mẹ.”

Duới tình huống như thế, vậy mà vẫn cầm dương cụ của anh bị hành hạ đến thấp giọng nức nở xin tha thứ, xoa nắn tính khí ôn thuần yếu ớt đến mở to cứng rắn, rung động phun ra tinh hoa trong lòng bàn tay hắn.

Tình ái, dường như biến thành trung tâm của cuộc sống. Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 15”

Kiếp duyên – Phiên ngoại 6

Kiếp duyên – Phiên ngoại

Phiên ngoại lục – Khóa hôn (Nhị)

Úy Thiên cho rằng Nguyệt Hành Vân ít nhất một tháng sau mới có thể tìm đến, nhưng Nguyệt Hành Vân sau nửa tháng đã xuất hiện ở thư phòng của hắn. Bất quá nhìn tóc và y sam lộn xộn, còn có hai mắt ứ máu, hai gò má hãm sâu của Nguyệt Hành Vân, hắn cũng biết Nguyệt Hành Vân vì sao lại xuất hiện nhanh như thế.

“Y Tích đâu!” Trong tay cầm kiếm, Nguyệt Hành Vân có dục vọng khai sát giới.

Phất tay bảo đám thị vệ vây quanh Nguyệt Hành Vân lui ra, Úy Thiên đứng dậy đi tới chỗ ghế tựa tiếp khách ngồi xuống, chỉ chỉ một cái ghế khác bên cạnh bàn trong tầm tay, cũng phân phó: “Dâng trà cho khách nhân.”

Nguyệt Hành Vân không động đậy, kiếm quang xẹt qua, mũi kiếm kề trên cổ Úy Thiên: “Y Tích đâu!”

Cho đám thị vệ lại muốn xông lên một ánh mắt không được vọng động, Úy Thiên lạnh nhạt mở miệng: “Ta cho là ngươi phải tìm một phương pháp sẽ không lại làm cho Y Tích tránh né ngươi.”

Kiếm trong tay Nguyệt Hành Vân động một cái.

“Ngồi đi.” Úy Thiên lại chỉ chỉ ghế tựa, “Ta không thích quản chuyện nhà của người khác, Y Tích cũng xem như một bằng hữu, hắn lại là ca ca mà Thiên Tứ thích, có lẽ lời của ta đối với ngươi mà nói bất quá là mấy lời vô ích, ngươi coi như ngồi xuống nghỉ một hơi là được.”

Nguyệt Hành Vân nhìn hắn một lúc, thu kiếm, ngồi xuống bên cạnh hắn.

“Dâng trà.”

Quản gia lấy nước trà tới, sau khi pha trà cho hai người, quản gia thu được ánh mắt của Úy Thiên lui thị vệ đóng cửa thư phòng lại.

“Y Tích đâu?” Không đụng vào chén trà, Nguyệt Hành Vân lại hỏi, bất quá huyết hồng trong mắt đã lui đi một chút.

Úy Thiên nâng chén trà lên, nhìn lá trà từ từ chìm xuống phía dưới hỏi: “Ngươi thích Y Tích sao?”

“Lời vô ích!” Thanh kiếm của Nguyệt Hành Vân nặng nề kề lên trên bàn.

“Nhưng Y Tích không cho là ngươi thích hắn.” Úy Thiên giơ tay lên ngăn lời của Nguyệt Hành Vân lại, thản nhiên nói: “Y Tích không có nói với ta cái gì, nhưng tự ta nhìn ngươi cũng không làm cho hắn tin ngươi thích là hắn. Hắn từng nói hắn không làm thế thân của bất luận kẻ nào. Nguyệt Hành Vân, nếu như ngươi không cách nào làm cho Y Tích tin ngươi, cho dù ta lần này nói cho ngươi hắn ở đâu, hắn sau này vẫn sẽ trốn.”

“Ta nói ta thích là hắn!” Nguyệt Hành Vân tức giận, cuồng loạn gầm nhẹ, “Còn muốn ta làm thế nào?! Chẳng lẽ bảo ta móc trái tim ra cho hắn nhìn sao?!” Hắn tức điên đứng lên, “Ta đã từng thích Lưu Thao, ta đã từng nói với hắn ta cả đời cũng quên không được Lưu Thao, nếu như khi đó ta biết mình sẽ thích hắn ta tuyệt đối sẽ không nói lung tung!” Hung hăng đá ghế tựa một cước, Nguyệt Hành Vân tức giận đến thở dốc, “Ta nói cái gì hắn cũng không tin, vậy ta liền làm, ta làm hắn còn nói ta coi hắn như thế thân, ta phải làm sao đây?! Ta sẽ không để cho người ta tùy tiện sinh hạ con của ta, lúc Lưu Ly cho ta thuốc ta đã biết đó là thuốc sinh con, ta chính là muốn hắn sinh hạ đứa nhỏ sau đó không có lý do để chạy nữa!”

Càng nghĩ càng sinh khí, Nguyệt Hành Vân gào “A” lên, nếu như là những người khác y sẽ phế đi võ công của hắn, cho hắn uống thuốc ngốc, nhưng đó là Y Tích, là Y Tích sinh hạ đứa nhỏ cho y, y có thể làm chỉ có là buộc hắn lại.

Gào thật lâu, Nguyệt Hành Vân mới phát tiết phân nửa khó chịu trong lòng, Úy Thiên lúc này mở miệng: “Vậy ngươi liền móc tim ra cho hắn xem đi.”

Nguyệt Hành Vân vừa nghe sửng sốt, sau một khắc y cầm lấy kiếm, hỏi: “Y Tích ở đâu?”

Úy Thiên nói một địa điểm, liền nghe cửa phòng sập một tiếng, trong phòng đã không còn bóng người của Nguyệt Hành Vân.

Đứng dậy duỗi thắt lưng, Úy Thiên nói với quản gia thò đầu vào: “Sai người thay cánh cửa, nhớ phải giống y như cũ.” Miễn cho Dụ Đầu nhận ra.

“Dạ, lâu chủ.”

Thấy lâu chủ không vấn đề, quản gia lúc này mới yên tâm kêu người đi.

Không lo lắng Nguyệt Hành Vân sẽ làm gì Y Tích, Úy Thiên sau khi trở lại bàn đọc sách tiếp tục xem sổ sách của hắn, hắn định mang Dụ Đầu xuất kinh chơi, vì thế mấy ngày nay phải làm hết mọi chuyện mới có thời gian đi.

Tiếp tục đọc “Kiếp duyên – Phiên ngoại 6”

Bàn Ti động số 38 – Chương 96

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu thập lục chương – Đâu biết chân trời ngay bên cạnh

Có điều lời nói của Phượng Nghi, cũng cho ta hiểu một việc.

Loại thiên tính góa phụ đen của ta này, khi đối mặt với thiên địch của mình, tựa hồ không có tác dụng.

Hơn nữa độc của ta đối với phượng hoàng cũng vô dụng.

Nếu như ta muốn gả, e rằng chỉ có thể gả cho con chim này.

Có điều tưởng tượng đến… Nếu như ta gả cho hắn, vậy nửa đời sau của ta…

Ta đánh cái rùng mình.

Không thể nghĩ, quá đáng sợ.

Đừng nói ăn một bàn, ngủ một giường với hắn, chính là ngồi một phòng ta cũng toàn thân không được tự nhiên.

Bất quá ta tuy rằng nghĩ không ra dụng ý của hắn, nhưng cũng cân nhắc ra một biện pháp không xem là biện pháp.

Bế quan.

Ta phong chính mình lại, bế quan. Có thể bế bao lâu thì bế bấy lâu, Phượng Nghi nếu không phải chân tâm thành ý, vậy chắc chắn sẽ không chờ quá lâu, tự mình cảm thấy không thú vị nữa sẽ rời đi.

Hắn nếu như thật tình… Phi phi. Hắn thật tình chỗ nào chứ.

Cho dù có thật tình. Cũng sẽ không cho ta con nhện mà hắn vẫn khinh thường này chứ.

Ta lấy bốn hạt châu Tử Hằng tặng ta kia ra. Lại nghiêm túc nhìn thuyết minh sử dụng một lần. Sau đó báo một tiếng cho Hôi Đại Mao. Ta muốn bế quan. Hôi Đại Mao lộ ra vẻ mặt hiểu biết: “Phải phải. Bế quan rất tốt. Sư phó yên ổn tu luyện. Luyện mười năm tám năm mới xuất quan cũng không muộn. Chuyện trong động để ta trông nom.”

Ta hơi áy náy. Tính tình Phượng Nghi không tốt. Hôi Đại Mao chỉ sợ phải chịu khinh bỉ. Bất quá cẩn thận ngẫm lại. Phượng Nghi tuy rằng tính tình không tốt. Thế nhưng từ trước đến giờ lại không có đánh chửi khi dễ người khác. Nhiều lắm chính là cay nghiệt châm chọc. Răn dạy một phen.

Lại nói tiếp. Hắn cũng không xấu.

Chính là… Chính là cũng không tốt chỗ nào.

Ta chuẩn bị tốt phòng đá bế quan, Hôi Đại Mao từ bên ngoài phong một tầng, ta từ bên trong lại phong một tầng. Gian phòng đá này giống như gian phòng điều khiển chính trong Bàn Ti động của ta kia, nếu như trong động thực sự có gì khác thường, ta đương nhiên cũng có thể kịp thời phát hiện.

Nhìn gian phòng đá phong bế này, chỉ để lại hai lỗ thông gió trên đỉnh, soi sáng trên vách cũng là thạch tinh.

Ta nhớ tới chuyện quá khứ, lúc ta bị giam chung một chỗ với Lý Kha. Tại Vô Ưu các của Thục sơn, hắn bị giam cấm bế, ta cùng hắn.

Quãng ngày ấy… đã qua thật lâu, bây giờ nghĩ lại, dường như còn xa hơn chuyện kiếp trước.

Ta đặt bốn hạt châu phân biệt tại bốn góc phòng đá, giống như trật tự và vị trí trong hộp Tử Hằng đặt lúc đó. Sau đấy ta tự mình ngồi xuống ở chính giữa.

Bài trừ tạp niệm. Vận khí điều tức.

Suy nghĩ trong đầu dần dần giống như nước triều rút biến mất không còn.

Ta có thể cảm giác được hạt châu ở bốn phương hướng bất đồng kia, trong đó dường như có liên hệ nào đó. Rõ ràng thuộc tính lực lượng phía trên là bất đồng, thế nhưng lại dường như có thể tương thông.

Không gian ta đang ở, sau khi nhắm mắt lại mở rộng linh niệm, vốn là một cái hắc động trống trơn, bốn hạt châu kia, dần dần sáng lên bên trong ý thức của ta.

Ta có thể cảm giác được lực lượng bất đồng phía trên, kiên cường, nhu hòa. Lành lạnh, lửa nóng, đều bất đồng. Lực lượng này dường như không ngừng tuần hoàn giữa hạt châu… Không. Không chỉ là bốn hạt châu ấy.

Ta cảm giác chính mình dường như cũng biến thành một hạt châu, ừm, đây không phải ảo giác. Hào quang màu vàng nhạt, màu xanh, màu đỏ, trắng sáng trong bốn góc rõ rệt, ta lại có thể rõ ràng cảm giác được bên trong cơ thể mình là một khối ánh sáng màu tím nhạt, đều tự có khác biệt lại tương hỗ nối tiếp với bốn cỗ lực lượng kia, dường như một hộp trò chơi xếp hình đã bị quăng đi tách ra rất lâu, bây giờ lại lần nữa, dần dần hợp lại.

Hai ý niệm rõ ràng cuối cùng trong đầu ta là, Tử Hằng… bây giờ không biết ở nơi nào, có phải đã thành thân rồi hay không?

Còn có, Phượng Nghi, rốt cuộc vì sao lại cầu thân với ta chứ?

Sau đó, tất cả quy về hỗn độn. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 96”

Kiếp duyên – Phiên ngoại 5

Kiếp duyên – Phiên ngoại

Trong chương này chúng ta sẽ gặp lại 2 người quen trong truyện này. Đó là Y Tích và Nguyệt Hành Vân ^^
Để nhắc lại cho các bạn đã quên thì mình xin trích lại phần giới thiệu của bạn Danmei Love

Trong phần này còn có cặp của bạn Nguyệt Hành Vân và bạn Y Tích : bạn Y Tích ban đầu là giáo chủ của giáo phái gì đó toàn là trai đẹp (chủ yếu làm nghề tiểu quan). Còn bạn Vân nghe lệnh bạn Lưu Thao chia rẽ Thiên Thiên và Khoai Sọ. Bạn Vân mới « hấp » bạn Tích. Rồi sau này bạn ấy bỏ đi.
Bạn Tích đi kiếm bạn Vân, dùng mị công dụ bạn ý cùng mình xx (theo bạn là để tăng công lực). Bạn quen với con bé Lưu Ly (phải gọi là lưu manh mới đúng), kể hết cho nó nghe, còn nói là ko hề iu bạn Vân. Con bé này khai báo hết cho bạn Vân, còn khuyến mãi thêm viên xuân dược để bạn Vân dễ dàng « hấp » bạn Y Tích. Ko ai ngờ viên xuân dược kia còn có « tặng kèm » sinh tử dược, thế là thằng bé ra đời. Bạn Tích biết bạn Vân Thích mình nhưng lại ôm con bỏ đi. Bạn Vân đuổi theo bắt lại vợ con của mình. HE

Phiên ngoại ngũ – Khóa hôn (Nhất)

Bên cạnh luyện võ trường, một đôi mắt nai rất to mở đến xoe tròn, vừa hồi hộp vừa hưng phấn nhìn chăm chú hai người trên đài tỷ võ phía trước. Bên trái hắn, thái tử Lưu Thao ôm Úy Bảo Nhi. Úy Bảo Nhi vừa mới tỉnh ngủ, thái dương ấm áp chiếu lên bé rất thoải mái, bé nép trong ngực ca ca yên tĩnh chơi với đầu ngón tay ca ca. Bên phải hắn là Ly Thương, bởi ái nữ quá nghịch ngợm, vì không để bé ảnh hưởng tới cuộc tỷ thí ngày hôm nay, Lưu Ly lưu nữ nhi lại trong phủ.

Nhấc kiếm, Lưu Ly nói: “Úy Thiên, ta trước đó đã nói cho ngươi rồi, không cho ngươi nhường ta. Nếu để ta phát giác ngươi thủ hạ lưu tình, hừ hừ, ngươi đừng trách ta trở mặt với ngươi.”

“Công chúa yên tâm.” Úy Thiên cũng nhấc kiếm thản nhiên nói.

Lưu Ly cười, sau đó lại trong nháy mắt nghiêm túc. Nàng lập tức nâng kiếm, chỉ Úy Thiên: “Đến đây đi, để cho ta xem thử Hàn Tâm kiếm pháp của ngươi lợi hại bao nhiêu.”

“Công chúa mời.” Úy Thiên vẫn là bộ dáng thản nhiên, tư thế nhấc kiếm cũng không có biến hóa gì.

“Tiếp chiêu!” Theo một tiếng hô to của Lưu Ly, kiếm trong tay nàng cực nhanh đi tới trước mặt Úy Thiên, Úy Thiên dùng kiếm chặn, hai bước về phía sau, sau đó thân thể hắn lách một cái, trở tay lại chặn, đỡ công kích của Lưu Ly.

Úy Thiên từng đáp ứng tỷ thí với Lưu Ly, nhưng bởi vì sau đó xảy ra rất nhiều chuyện, Lưu Ly và Lưu Thiên Tứ lại lần lượt sinh bảo bảo, chuyện tỷ thí này này cũng bị bỏ qua. Úy Thiên thật ra sớm đã quên chuyện này, nhưng Lưu Ly vẫn nhớ mãi không quên, vừa lúc hôm nay trời đẹp, Lưu Ly lôi Úy Thiên ra, muốn so một trận với hắn. Cưỡng bức dụ dỗ, nhõng nhẽo cứng rắn đều sử dụng, vì để tránh phiền phức sau này, Úy Thiên đồng ý. Hắn mà tới, Lưu Thiên Tứ cũng nhất định phải tới, hơn nữa còn muốn dẫn theo bảo bảo cùng đi, mà bảo bảo tới Lưu Thao đương nhiên cũng tới.

Hai người trên đài tỷ võ đao quang kiếm ảnh, bay lên lủi xuống, Lưu Thiên Tứ nhìn xem kêu sợ hãi liên tục, hắn nhưng chưa quên Thiên Thiên trước đây từng bị “hàn kiếm” tổn thương, còn cả Ly nhi, hắn cũng lo lắng Ly nhi bị thương.

“Tiểu hoàng thúc, Úy Thiên và Ly nhi đều có chừng mực.” Lưu Thao nhịn không được khuyên nhủ.

“Đau đau.” Lưu Thiên Tứ hai tay che ở trên mắt, xuyên qua kẽ ngón tay nhìn hai người phía trước. Ngay khi Lưu Thao muốn tiếp tục khuyên, hai người trên đài tỷ võ ngừng lại, chuôi kiếm trong tay Úy Thiên kề ở cổ Lưu Ly, mũi kiếm trỏ tay cầm kiếm của Lưu Ly.

Lui về phía sau một bước, Úy Thiên thắng lợi rõ ràng chắp hai tay: “Công chúa, đa tạ.” Nói xong, hắn liền đi về phía Lưu Thiên Tứ.

“Khoan đã!” Lưu Ly không ngờ mình thua nhanh như thế thảm như thế ngăn Úy Thiên lại, khí tuyệt, “Lại đến! Ta vừa rồi chưa kịp chuẩn bị.”

“Công chúa, ta nhớ lúc trước chỉ đáp ứng công chúa tỷ thí một trận, vừa rồi đã xong. Công chúa nếu tỷ võ, thua phải nhận.” Úy Thiên căn bản không thích tỷ võ với người khác, càng không thích tỷ võ với nữ nhân, huống chi đối phương còn là công chúa, là chất nữ của Lưu Thiên Tứ.

“Ngươi sao có thể thắng ta nhanh như thế. Ta muốn lại so lần nữa!” Lưu Ly chơi xấu, nàng không tin công phu của mình có thể kém hơn Úy Thiên đến thế.

Chân mày Úy Thiên nhíu lên, lúc này Lưu Thao lên tiếng: “Lưu Ly, ngươi kém xa Úy Thiên, thua thì thua, thân là công chúa ngay cả thua cũng không nhận nổi sao?”

“Chính là ta ngay cả mình thua thế nào cũng không biết a!” Lưu Ly giậm chân.

“Không giận không giận.” Lưu Thiên Tứ đứng dậy chạy tới, Úy Thiên nhảy xuống đài tỷ võ tiếp lấy hắn.

“Đau đau, không giận không giận, vù vù…” Lưu Thiên Tứ thổi mạnh về phía Lưu Ly.

Lưu Ly nhảy xuống đài tỷ võ kéo cánh tay Lưu Thiên Tứ qua lắc: “Tiểu hoàng thúc, người bảo Úy Thiên, ta muốn xem thử mình sao lại thua thôi mà.”

“Không được so không được so, đau đau, đau đau.” Lưu Thiên Tứ lại rất nghiêm túc lắc lắc đầu, không quên nhìn xem tay Thiên Thiên có bị thương không.

Không muốn làm Lưu Thiên Tứ lo lắng, Úy Thiên kiên nhẫn nói với Lưu Ly: “Công chúa, ta sẽ không tỷ võ với người khác, kiếm một khi xuất thủ là rất có thể đả thương ngươi, vì thế ta không thể giao thủ từng chiêu từng thức với ngươi, ta chỉ có thể mau chóng kết thúc. Cho dù là lại lần nữa, kết quả cũng giống như vậy.”

Ly Thương cũng khoa tay múa chân ra dấu tay khuyên bảo, hắn thấy rõ, Lưu Ly căn bản cũng không phải là đối thủ của Úy Thiên. Hắn cũng sợ Lưu Ly bị thương trong khi tỷ thí.

Nhìn nhìn tiểu hoàng thúc, nhìn nhìn đại ca, lại nhìn nhìn Lưu Thao cùng Úy Thiên, Lưu Ly bĩu môi nói: “Được rồi, không được so thì không so.” Sau đó nàng đưa kiếm cho đại ca, lẩm bẩm: “Đêm nay tìm người hả giận đi.”

“Ly nhi?” Lưu Thiên Tứ nháy nháy mắt, hắn nghe được, nhưng không hiểu.

Lưu Ly lập tức cười ha hả nói: “Không có gì không có gì, tiểu hoàng thúc, ta hồi phủ xem thử Doanh nhi tỉnh chưa.”

“A a, Doanh nhi Doanh nhi.” Lưu Thiên Tứ cao hứng vỗ tay, “Bảo bảo, Doanh nhi.”

Trong con ngươi của Úy Thiên là ôn nhu: “Dụ Đầu muốn dẫn Bảo nhi đi nhìn Doanh nhi?”

Lưu Thiên Tứ ra sức gật đầu: “Đi, đi.”

Cứ như vậy, Úy Thiên và Lưu Thiên Tứ, Lưu Thao ôm Úy Bảo Nhi cùng đi phủ công chúa của Lưu Ly. Úy Bảo Nhi không ngủ, Lưu Thao thì dù sao cũng không buông bé ra.

Tiếp tục đọc “Kiếp duyên – Phiên ngoại 5”