Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất nhất thất chương – Người ta nói: Sao cướp nhau quá gấp
Phượng Nghi lạnh lùng hừ một tiếng, Chu Anh Hùng nhìn lại, run run, vội vã bắt đầu qua loa tìm kiếm tài vật dưới bàn trên bàn, lại lấy lòng kéo ghế dài qua: “Chủ nhân ngồi!”
“Hợ…”
Lần này ánh mắt mọi người trong điếm, lại đều từ trên người Chu Anh Hùng chuyển dời đến trên người Phượng Nghi..
Không biết những người đó là xem thử chủ nhân của đồ ngốc này trông như thế nào, hay là muốn xem thử con heo tinh khoe giàu này có phải có một chủ nhân càng thêm khoe giàu hay không, tóm lại, những ánh mắt đó làm cho Phượng Nghi cực kỳ khó chịu.
Bất quá có tiền mở đường, rất nhiều chuyện đích xác tiện hơn không ít.
Tỷ như rượu và thức ăn, rất nhanh liền bưng lên. Không biết cái tửu lâu này vốn là tác phong như thế, hay là nhìn chúng ta giống một đám nhà quê từ nông thôn đến, bảy đĩa tám chén bê lên đều là thịt cá, đĩa cũng to, bát cũng lớn. Nhất là thịt ở giữa kia, nướng đỏ au thơm ngào ngạt mỡ màng… Hơn nữa cái đựng đồ ăn kia giống như một cái chậu nhỏ, phân lượng tràn đầy.
Ta thật không dám ăn thứ của ma vực, ta chung quy cảm thấy những thứ kia dường như đều đã trải qua ô nhiễm hạt nhân… Ăn có thể sẽ không có lợi cho cơ thể, bất quá Phượng Nghi gắp lên một miếng thịt xem thử, sau đó bỏ vào trong bát của ta, nói: “Là thịt dê, có thể ăn.”
“À há…”
Ta thử một miếng, hầm nát rữa.
Chu Anh Hùng bọn họ ban đầu còn có chút câu nệ, tỏ vẻ muốn ngồi ăn ở bàn biên cạnh, Phượng Nghi nhàn nhạt nói: “Ăn cơm xong còn phải lên đường, đừng để lỡ chuyện.”
Mà lại nhìn đức tính hiện tại của Chu Anh Hùng… Tay trái một đùi dê, tay phải một miếng thịt béo — Cừ thật, thịt kia nếu không phải tám lạng thì cũng là một cân.
Tướng ăn của con tê tê Tiểu Tam nhi và con nhím Tiểu Tứ nhã nhặn hơn, Chu Anh Hùng còn nốc thêm hai chén rượu lớn, một tay kéo vạt áo, lộ ra lồng ngực lông tơ đen bóng, ăn thế gọi là đỏ da thắm thịt này, kia gọi là bọt thịt bay ngang này…
Ta thật sự là hết chỗ nói rồi, bưng lên một món canh chay, Phượng Nghi ra hiệu ta có thể uống. Vì thế ta chan cho hắn nửa bát, chính mình chan một bát.
Chu Anh Hùng bọn họ đánh cướp nếu là có phân nửa dũng mãnh như khi ăn cơm là được rồi, lúc này mới bao nhiêu lâu? Có mười phút chưa? Trên bàn đã giống như gió cuốn mây tan, cơm canh sạch sẽ, một mảnh chén bát ngổn ngang.
Chu Anh Hùng vừa ác hình ác trạng xỉa răng, vừa thét to: “Tiểu nhị, tính tiền!”
Sắc mặt của tiểu nhị bây giờ đã biến đổi vô cùng nịnh nọt, cười nói: “Các vị ăn ngon, uống ngon. Hân hạnh, tổng cộng là..”
Chu Anh Hùng keng một tiếng quăng ra một thỏi vàng: “Không cần thối lại!”
Tiểu nhị đang cầm vàng cười chỉ thấy răng không thấy mắt, sức lực lười biếng đối phó vừa rồi một chút cũng tìm không ra. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 117”