Bàn Ti động số 38 – Chương 117

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhất thất chương – Người ta nói: Sao cướp nhau quá gấp

Phượng Nghi lạnh lùng hừ một tiếng, Chu Anh Hùng nhìn lại, run run, vội vã bắt đầu qua loa tìm kiếm tài vật dưới bàn trên bàn, lại lấy lòng kéo ghế dài qua: “Chủ nhân ngồi!”

“Hợ…”

Lần này ánh mắt mọi người trong điếm, lại đều từ trên người Chu Anh Hùng chuyển dời đến trên người Phượng Nghi..

Không biết những người đó là xem thử chủ nhân của đồ ngốc này trông như thế nào, hay là muốn xem thử con heo tinh khoe giàu này có phải có một chủ nhân càng thêm khoe giàu hay không, tóm lại, những ánh mắt đó làm cho Phượng Nghi cực kỳ khó chịu.

Bất quá có tiền mở đường, rất nhiều chuyện đích xác tiện hơn không ít.

Tỷ như rượu và thức ăn, rất nhanh liền bưng lên. Không biết cái tửu lâu này vốn là tác phong như thế, hay là nhìn chúng ta giống một đám nhà quê từ nông thôn đến, bảy đĩa tám chén bê lên đều là thịt cá, đĩa cũng to, bát cũng lớn. Nhất là thịt ở giữa kia, nướng đỏ au thơm ngào ngạt mỡ màng… Hơn nữa cái đựng đồ ăn kia giống như một cái chậu nhỏ, phân lượng tràn đầy.

Ta thật không dám ăn thứ của ma vực, ta chung quy cảm thấy những thứ kia dường như đều đã trải qua ô nhiễm hạt nhân… Ăn có thể sẽ không có lợi cho cơ thể, bất quá Phượng Nghi gắp lên một miếng thịt xem thử, sau đó bỏ vào trong bát của ta, nói: “Là thịt dê, có thể ăn.”

“À há…”

Ta thử một miếng, hầm nát rữa.

Chu Anh Hùng bọn họ ban đầu còn có chút câu nệ, tỏ vẻ muốn ngồi ăn ở bàn biên cạnh, Phượng Nghi nhàn nhạt nói: “Ăn cơm xong còn phải lên đường, đừng để lỡ chuyện.”

Mà lại nhìn đức tính hiện tại của Chu Anh Hùng… Tay trái một đùi dê, tay phải một miếng thịt béo — Cừ thật, thịt kia nếu không phải tám lạng thì cũng là một cân.

Tướng ăn của con tê tê Tiểu Tam nhi và con nhím Tiểu Tứ nhã nhặn hơn, Chu Anh Hùng còn nốc thêm hai chén rượu lớn, một tay kéo vạt áo, lộ ra lồng ngực lông tơ đen bóng, ăn thế gọi là đỏ da thắm thịt này, kia gọi là bọt thịt bay ngang này…

Ta thật sự là hết chỗ nói rồi, bưng lên một món canh chay, Phượng Nghi ra hiệu ta có thể uống. Vì thế ta chan cho hắn nửa bát, chính mình chan một bát.

Chu Anh Hùng bọn họ đánh cướp nếu là có phân nửa dũng mãnh như khi ăn cơm là được rồi, lúc này mới bao nhiêu lâu? Có mười phút chưa? Trên bàn đã giống như gió cuốn mây tan, cơm canh sạch sẽ, một mảnh chén bát ngổn ngang.

Chu Anh Hùng vừa ác hình ác trạng xỉa răng, vừa thét to: “Tiểu nhị, tính tiền!”

Sắc mặt của tiểu nhị bây giờ đã biến đổi vô cùng nịnh nọt, cười nói: “Các vị ăn ngon, uống ngon. Hân hạnh, tổng cộng là..”

Chu Anh Hùng keng một tiếng quăng ra một thỏi vàng: “Không cần thối lại!”

Tiểu nhị đang cầm vàng cười chỉ thấy răng không thấy mắt, sức lực lười biếng đối phó vừa rồi một chút cũng tìm không ra. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 117”

Nắm tay chàng – Phần 4

Nắm tay chàng

  • Tác giả: Gia Diệp Mạn
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Tứ

Sau khi hôi phi yên diệt còn có thể lại tụ liễm hồn thể, nghìn năm qua Tống Anh lần đầu cảm giác mình vẫn còn phúc khí.

Đạo sĩ hoàng bào kia đích xác tạo thành thương tổn không thể vãn hồi đối với nàng, trong nháy mắt sau khi giết người Tống Anh còn có chút hối hận, nếu không phải chấp nhất với báo thù, lại tu một trăm tám mươi năm nữa, nàng cũng có thể thành một tiểu quỷ tiên. Nhưng thấy mình vất vưởng lâu nhường ấy, còn là một phàm thai tục tử, không bỏ ân oán tình cừu này xuống được.

Trong hoàng cung Biện Tấn trân bảo vô số, khối cốt ngọc hiện nay Tống Anh sống nhờ hồn phách là một trong số đó. Ngọc tính âm nhu, lại thêm khối ngọc này là di cốt của một vị nữ tiên biến thành, âm khí tràn đầy, rất thích hợp dưỡng một khô hồn như Tống Anh.

Khi thần thức của Tống Anh quay lại suýt nữa bị một đôi mắt tràn đầy tơ máu hù chết. Định thần nhìn lại, trong lòng nàng đau xót, đây không phải là tiểu Trọng Trọng của nàng sao, vì sao lại sa sút tới mức này! Nhìn thấy nàng còn không có khí phách mà rơi nước mắt, nào có chút uy nghi của đế vương?

Năm đó ở trên núi, đôi cha con Tống Anh cứu chính là tể tướng vương triều Biện Tấn. Tư Mã Tuân là lão công thần của triều Biện, đương nhiên nhận ra biển tên đeo trên cổ Trọng Viêm là đặc biệt trong hoàng thất. Từ xưa hoàng thất đấu đá, không ít hoàng tử vừa sinh ra đã chịu khổ độc thủ, Tư Mã Tuân liền nhớ lại Huệ phi mười lăm năm trước nghe nói là sinh hạ quái thai bị ban chết, lại nhìn đến tướng mạo Trọng Viêm có bảy tám phần tương tự với Huệ phi, liền biết mình gặp được hoàng tử. Biện Tấn khi đó đã vô cùng mục nát, Tư Mã Tuân luôn luôn ngay thẳng, đắc tội gian thần đang nắm quyền, suýt nữa rơi vào cảnh cửa nát nhà tan. Tư Mã Tuân nhìn ra tình ý của Trọng Viêm đối với Tống Anh, lấy công hiệu của cốt ngọc dụ Trọng Viêm bằng lòng xuống núi.

Tim Trọng Viêm chỉ ở trên khối cốt ngọc kia, mà dân chúng Biện Tấn sớm đã chịu đủ cuộc sống thê thảm nước sôi lửa bỏng. Cái gọi là quân đội bi phẫn tất thắng, vương triều Biện Tấn mục nát nhanh chóng sụp đổ.

Năm đó? Không sai, cách Tống Anh thành tro rồi trở về, đã qua năm năm. Biện Tấn lúc này ca múa thái bình, bách tính an cư lạc nghiệp.

Mà Trọng Viêm, cũng đã trở thành đế vương trẻ tuổi cơ trí.

Hồn phách của Tống Anh vẫn chưa hoàn toàn tụ tập, linh lực bây giờ thua xa lúc trước, không thể rời cốt ngọc quá lâu. Tiếp tục đọc “Nắm tay chàng – Phần 4”

Tàng tình – Quyển 3 – Chương 2

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị chương

Buổi tối trừ tịch Linh Quân nói có nơi có thể xem pháo hoa, cố nài Lăng Thanh cùng đi với hắn. Lăng Thanh thực sự chịu không nổi dây dưa của hắn, lại nghĩ buổi tối sắc trời lờ mờ, hẳn là không có người để ý tới bộ dạng này của mình, liền nhận lời.

Linh Quân rất quen thuộc với hoàn cảnh trên núi, Lăng Thanh đi theo hắn, lại cảm thấy cảnh vật trước mắt càng ngày càng quen thuộc, vòng quanh một núi đá, kiến trúc xa xa làm cho cước bộ của hắn rối loạn.

Vạn Nghi hiên ẩn trong rừng cây giống như đoạn tuyệt nhân thế, an tĩnh, điềm nhiên, lại mang theo cô đơn và tịch lãnh sau khi mất đi chủ nhân.

Đáy lòng Lăng Thanh hung hăng quất, có một vài hình ảnh đang từng chút từng chút sống lại, hắn đi nhanh mấy bước, khi những hình ảnh ấy sắp sửa quấn lên hắn ném chúng sau người.

Không nên nhớ… Tuyệt không nên nhớ lại!

Bùm! Một bụi hoa lửa bắn lên bầu trời đêm nổ ra, ánh sáng chói lọi trong nháy mắt rọi sáng đêm đen, sau đó vụn vặt biến mất, từng chấm ánh sáng tung ra.

Linh Quân ngửa đầu vẻ mặt hớn hở, lực chú ý của Lăng Thanh lại hoàn toàn không ở trên pháo hoa hoa lệ lóa mắt ấy, mà là lướt qua sắc màu rực rỡ kia, rơi vào trên thân người đứng dưới hành lang phía xa.

Thật ra y cách bọn họ rất xa, xa đến mức chỉ cần pháo hoa đều rơi xuống sẽ thấy không rõ, thế nhưng hắn hết lần này tới lần khác nhận ra thân ảnh màu đậm kia trong đám người… Đương nhiên cũng nhìn thấy một mạt trắng bên người y.

Rõ ràng như thế, chói mắt như thế.

Tay buông bên người Lăng Thanh không nhịn được nắm chặt thành quyền, run nhè nhẹ.

Chỉ cách một cái vườn hoa, nhưng lại giống như cách một trời một vực. Bên kia, đèn lồng đỏ lớn vui mừng, trên bàn vuông trong đình viện trước hành lang bày một hàng vò rượu, hoan thanh tiếu ngữ, ăn uống linh đình xa xa truyền đến, tràn đầy khí tức đoàn viên, làm cho ngực Lăng Thanh lại một lần nữa đau nhức đến tột đỉnh.

Hắn không biết mình bây giờ rốt cuộc ôm cảm xúc gì, hối hận, khổ sở, mất mát, bi phẫn, còn có đủ loại không thể nói rõ đều như sóng triều xông lên, chen đến ngực hắn thở không nổi.

Người kia không phải hẳn là bởi vì mất đi đứa nhỏ mà bi thống muôn phần, mà đánh mất lý trí? Vì sao lại có thể thoải mái như thế đứng ở chỗ này, xem như cái gì cũng chưa từng phát sinh?

Người kia không phải hẳn là tâm tâm niệm niệm Tần Lâm, thậm chí vì Tần Lâm không tiếc hủy danh khí dự? Vì sao quay người lại liền…

Lăng Thanh oán hận cắn chặt hàm răng.

Quả nhiên y nói muốn mình sinh một đứa trả y, bất quá là cảm xúc phát tiết nhất thời, quả nhiên trong lòng y không có thiên trường địa cửu, biển cạn đá mòn, quả nhiên… bi thống, khổ sở, vất vả, bụng mang đứa nhỏ của y, lại bị nhét vào cái loại địa phương không có gì cả này mặc cho số phận, kéo dài hơi tàn… chỉ là mình!

Bộp!

Lăng Thanh một quyền đánh vào trên cây khô, xoay người rời đi.

“Ai? Lăng Thanh, sao lại đi?” Linh Quân đang vui vẻ, không khỏi có chút kỳ quái Lăng Thanh sao lại xoay người rời đi, nhưng vẫn đuổi theo. “Đợi ta với, cẩn thận dưới chân!” Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Chương 2”

Nắm tay chàng – Phần 3

Nắm tay chàng

  • Tác giả: Gia Diệp Mạn
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Tam

Trọng Viêm liên tiếp ở ngoài động bảy ngày, cũng không thấy Tống Anh đi ra, nhiều lần muốn vào xem thử, đều bị cây đào tinh ngăn lại: “Ngươi có mệnh cách đế vương, lại là nam tử, dương khí quá thịnh, sau khi đi vào sẽ ảnh hưởng đến khôi phục của cô cô, ngươi vẫn là thành thật ở nơi này đi!”

Trọng Viêm có chút ủ rũ: “Đào sư phó, người nói A Anh nguyện ý cùng ta chứ?”

“A… A Anh!” Râu vểnh trên miệng cây đào tinh run rẩy, hắn vẻ mặt sùng bái nhìn Trọng Viêm, “Tiểu Trọng Trọng, ngươi rốt cuộc ra tay!”

Da mặt Trọng Viêm trướng đến đỏ bừng, đang định nói cái gì, một con quạ đen tinh luống ca luống cuống bay tới: “Không xong, có đoàn người lên núi chúng ta, các ngươi trốn trước đi.”

Cây đào tinh không cho là đúng: “Người nhìn thấy chúng ta đều bị dọa chết, há có đạo lý chúng ta tránh đi!”

Quạ đen tinh cong cánh dưới, mấy mảnh lông chim bị đốt trọi sột soạt rơi xuống: “Không chỉ có người, còn có một đạo sĩ, hắn rất lợi hại, đốt cánh của ta. Các ngươi thích tin thì tin, ta đi trước.” Nói xong nó khẩn cấp giương cánh đào tẩu.

“Ông trời ơi, đạo sĩ!” Cây đào tinh gấp đến độ xoay quanh, suy nghĩ trốn vào trong cây đào, trong cây đào cao lớn truyền đến thanh âm run rẩy của hắn, “Tiểu Trọng Trọng, nên bảo vệ cô cô cho tốt, bị đạo sĩ bắt đi thì phiền toái.” Tiếp tục đọc “Nắm tay chàng – Phần 3”

Bàn Ti động số 38 – Chương 116

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhất lục chương – Khi chúng ta biến thành phú ông

“Những thứ này đều là…”

Đầy mắt đỏ đỏ xanh xanh, trang sức lóng lánh, còn mang theo mùi thơm xông vào mũi.

Hương son phấn sáp bôi tóc tinh dầu.

Phượng Nghi quăng ra lại là những thứ này? Cũng may một ít tơ lụa gì gì đó rơi xuống đất trước, sau đó đám vụn vặt này mới đổ ra, nếu không cái hộp cái bình sứ, sò nho nhỏ kia thế nào cũng bị nát bấy rồi.

“A, vàng bạc tiền tài!” Chu Anh Hùng và con tê tê cùng kêu lên.

Con nhím đang ngủ mơ bỗng nhiên xoay người ngồi dậy: “Tiền tài? Ta muốn!” Hô xong nằm bùm xuống ngủ tiếp.

Ta trợn mắt há hốc mồm.

“Mấy thứ này…”

Chiếu ta xem cũng không là cái gì đáng giá mà. Ngón tay ta hơi cong, một chiếc hoa cài đầu nhảy vào trong tay ta.

“Hoa bạc bọc vàng à…” Cũng không phải vàng ròng, không đáng giá.

Tỉ lệ đá khảm phía trên cũng rất bình thường.

Tay áo Phượng Nghi trống rỗng, dưới đất cũng đã chất đầy, dưới chân chúng ta tất cả đều là những thứ đó, chôn cả chân mình.

Chu Anh Hùng xé một mảnh vải quấn lên người, đó là cuộn sa tanh đỏ thẫm rắc vàng, làm nền cho cái mặt heo đen của hắn, vậy hiệu quả… lực sát thương quá mạnh mẽ! Con tê tê còn mò châu báu từ dưới đất choàng lên người hắn: “Lão đại, cái này! Lão đại, còn có cái này!”

Nào là trân châu dây chuyền mã não treo một đầu một thân hắn, Chu Anh Hùng nhất thời lắc mình một cái thành một cái bóng đèn hào quang bắn ra bốn phía.

Ta cười ha ha, Phượng Nghi cũng không khỏi mỉm cười.

Nụ cười của hắn… rất ôn hòa, giống như một cơn gió nhẹ lướt qua, phất trên mặt người, vén từng sợi tóc người ta lên…

Ta ngẩn ngơ một lát, vội vàng hoàn hồn.

Ảo giác, khẳng định là ảo giác! Ta cũng không phải chưa từng thấy Phượng Nghi cười, trước kia hắn cũng từng cười, mỗi lần nhìn đến. Ờ, ta bản năng phản ứng rất muốn nâng tay che kín mắt! Oa, đây cũng quá chói mắt! Giống như mặt trời nhỏ!

Thế nhưng hiện tại, có lẽ là bởi vì tướng mạo của hắn đã thay đổi, cho nên thoạt nhìn không có lực sát thương như trước đây. Do đó ngay cả nụ cười khẽ cũng từ nắng gắt ngày hè biến thành gió nhẹ ngày xuân… Khác biệt này cũng không nhỏ đâu.

“Ngươi thích hay không?” Hắn hỏi ta.

Ta lắc đầu: “Những thứ này, ta cũng có rất nhiều. Hôi Đại Mao thích tích đồ, những thứ này cũng tích không ít. Bất quá ta không thích thứ rườm rườm rà rà, đeo một đầu những thứ cài móc này vừa nặng lại không tiện hoạt động.” Ta nhớ tới có lần nhìn thấy một nhà giàu dạy con gái, cô gái kia đáng thương, đi đường trên thân phải không lắc không lư, đầu đội sách với mâm nhỏ luyện, chính là vì về sau nếu như chải búi tóc cao mang đầy đầu đồ trang sức cũng không lắc lư không rơi. Trên váy còn đeo ngọc, khi bước đi cũng không thể để cho ngọc lắc lư. Bước đi phải nhỏ nhẹ… Phụ nữ sống đến mức độ này, thật sự là chịu tội.

“Ừ, đơn giản thanh lịch cũng tốt.” Phượng Nghi nói.

Ta sửng sốt, sau đó nghĩ… hắn là đang khen ta sao? Là đang khen ta sao?

Ta phải làm bộ dạng khiêm tốn, hay là thẹn thùng, hay là coi như không có gì?

Nhưng trên thực tế ta chỉ nghĩ những thứ vớ vẩn này, nghĩ cũng không ngắn… Phản ứng của ta mà Phượng Nghi nhìn thấy, nhất định là bộ dạng ngẩn người.

“Đúng rồi, chẳng lẽ những người đó không phát hiện rương của bọn họ rỗng sao?”

Phượng Nghi nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Ta nhét không ít cát bùn vào, tám phần sẽ không nhẹ, ngược lại sẽ nặng.”

Ờ, ngươi giỏi…

Xuất môn với Phượng Nghi không thể nghi ngờ là một chuyện rất… {f, dùng rất ít sức, hắn thực vạn năng. Ăn mặc ở đi lại đều không phải lo lắng — Được rồi, vốn chúng ta cũng đều không là phàm nhân, không cần phí tâm tư vì chút chuyện vặt này. Thế nhưng, ta hình dung không được, có lẽ là tâm tính không giống đi? Có chỗ dựa, có nơi cậy nhờ, có cảm giác an toàn… giống như Chu Anh Hùng bọn họ, là có thể gào khóc kêu to đi đánh cướp, tuy rằng mất mặt mũi. Thế nhưng lại thu hoạch lớp vải lót dày như thế…

Hự, ta sao lại cảm thấy loại cảm giác này của ta có thể dùng bốn chữ để hình dung — Cáo mượn oai hùm…

Đây là mượn oai phượng, so với oai hùm còn lợi hại hơn.

Đến chiều mưa rơi nhỏ hơn một chút. Tùy tiện ăn chút lương khô, Chu Anh Hùng và con tê tê còn có con nhím tỉnh lại sau đó chia của chia đến vui quên trời đất. Mỗi người bao hai cái bọc lớn, nhưng dưới đất vẫn còn đồ đầy đất.

“Quên đi, không dùng đến, lại chuyển về cho bọn hắn là được.” Ta vẫn tương đối có lương tâm, đây coi là trộm hay là cướp đây? Dù sao trong lòng ta rất bất an.

Phượng Nghi không nói cái gì, vung tay áo, những thứ đó lại trống rỗng toàn bộ không thấy nữa.

Chu Anh Hùng ba người bọn họ thất vọng mất mát, ôm thật chặt gói đồ trong tay mình không buông. Xem ra dường như sợ hãi Phượng Nghi phất tay một cái, sẽ biến thứ trong tay bọn họ không còn. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 116”