Advertisements
Skip to content
03/07/2012 / ~ Yappa ~

Nắm tay chàng – Phần 3

Nắm tay chàng

  • Tác giả: Gia Diệp Mạn
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Tam

Trọng Viêm liên tiếp ở ngoài động bảy ngày, cũng không thấy Tống Anh đi ra, nhiều lần muốn vào xem thử, đều bị cây đào tinh ngăn lại: “Ngươi có mệnh cách đế vương, lại là nam tử, dương khí quá thịnh, sau khi đi vào sẽ ảnh hưởng đến khôi phục của cô cô, ngươi vẫn là thành thật ở nơi này đi!”

Trọng Viêm có chút ủ rũ: “Đào sư phó, người nói A Anh nguyện ý cùng ta chứ?”

“A… A Anh!” Râu vểnh trên miệng cây đào tinh run rẩy, hắn vẻ mặt sùng bái nhìn Trọng Viêm, “Tiểu Trọng Trọng, ngươi rốt cuộc ra tay!”

Da mặt Trọng Viêm trướng đến đỏ bừng, đang định nói cái gì, một con quạ đen tinh luống ca luống cuống bay tới: “Không xong, có đoàn người lên núi chúng ta, các ngươi trốn trước đi.”

Cây đào tinh không cho là đúng: “Người nhìn thấy chúng ta đều bị dọa chết, há có đạo lý chúng ta tránh đi!”

Quạ đen tinh cong cánh dưới, mấy mảnh lông chim bị đốt trọi sột soạt rơi xuống: “Không chỉ có người, còn có một đạo sĩ, hắn rất lợi hại, đốt cánh của ta. Các ngươi thích tin thì tin, ta đi trước.” Nói xong nó khẩn cấp giương cánh đào tẩu.

“Ông trời ơi, đạo sĩ!” Cây đào tinh gấp đến độ xoay quanh, suy nghĩ trốn vào trong cây đào, trong cây đào cao lớn truyền đến thanh âm run rẩy của hắn, “Tiểu Trọng Trọng, nên bảo vệ cô cô cho tốt, bị đạo sĩ bắt đi thì phiền toái.”

Nguyệt hắc phong cao, mấy bó đuốc do người giơ cao xếp thành một hàng, ngoằn ngoèo hướng về phía Tống Anh và Trọng Viêm ở mà đến, gào thét cuốn tới tiếng nức nở sợ hãi của thiếu nữ.

Trọng Viêm làm pháp thuật đơn giản che giấu phần mộ và cửa động của Tống Anh, lại niệm một quyết ẩn thân trốn kỹ, hạ quyết tâm không cho những người này quấy rầy đến nàng.

Sáu quan binh trói một đôi cha và con gái, xô xô đẩy đẩy dẫn bọn họ lên núi. Một đạo sĩ mặc hoàng bào trong tay giơ thanh kiếm tránh ma quỷ, trên mũi kiếm khêu bức linh phù bốc cháy đi đằng trước mở đường. Bị linh phù đe dọa, đám yêu quỷ trên núi Trường An cũng không dám vọng động, nghĩ chỉ sợ qua đêm nay, trong núi này lại thêm hai cái oan hồn.

Mắt thấy bọn họ càng ngày càng gần, Trọng Viêm đang muốn ra tay, một quan binh khôi ngô nhất trong đó đột nhiên hô: “Liền nơi này đi, sớm xong việc, gia còn vội vàng quay về đấy.” Đoàn người đẩy đẩy hai cha con trên mặt đất.

Một quan binh tướng mạo gian xảo bỉ ổi nói: “Thủ lĩnh, ngươi không phải còn muốn cô nương của lầu Xuân Hương sao?” Nói xong ánh mắt của hắn rơi xuống trên người thiếu nữ đang run lẩy bẩy, chỉnh chỉnh đai lưng quần, “Thủ lĩnh, dù sao bọn họ cũng sống không được lâu. Đại tiểu thư của Tư Mã nguyên soái này đúng là nổi danh mỹ nhân, không bằng để cho mấy huynh đệ chúng ta vui sướng vui sướng trước?” Nói xong kéo mắt cá chân thiếu nữ một phen xé rách váy của nàng.

“A!” Thiếu nữ vừa thẹn lại sợ hét chói tai, phụ thân của nàng trợn trừng mắt rống to: “Súc sinh! Các ngươi không được động đến nữ nhi của ta!” Nhưng hắn lại bị một cước đạp trên mặt đất, dưới cơn giận phun ra một ngụm máu đen.

Trọng Viêm đang muốn đi cứu người, đột nhiên nghe được Tống Anh quát lạnh: “Giao bọn họ cho ta!” Vừa dứt lời, liền gió lạnh nổi lên, khoảng không trên đỉnh đầu mấy tên quan binh kia ngưng tụ mây đen vừa dày vừa nặng, mây đen xoay tròn, giống một cái miệng to như chậu máu, cấp thiết cắn nuốt tất cả những gì bị nó bao phủ.

Dị tượng đột nhiên khiến đạo sĩ hoàng bào quá sợ hãi: “Có quỷ khí!”

Mà mấy quan binh kia chỉ cảm thấy phía sống lưng phát lạnh, nhìn lại về hướng nơi âm lãnh kia, mỗi người đều hoảng sợ trợn to hai mắt. Một nữ quỷ tóc dài răng nanh bạch y tung bay đang nhào về phía bọn họ, trên người nữ quỷ không ngừng tràn ra oán khí màu đen, ánh mắt kia băng lãnh đến xương, thu tâm hồn người, bọn họ nhất thời ai cũng không thể động đậy.

Tống Anh cười lạnh nói: “Trời xanh thương ta, người ngày xưa hại tính mạng của ta đều tề tụ tại đây, Tống Anh ta cuối cùng cũng có thể báo thù rửa hận. Đi!” Theo một tiếng rống của nàng, mây đen lượn vòng hóa thành hình dáng chiếc ô lá sen che nắng nàng thường dùng, trong nháy mắt trở nên to lớn ùn ùn kéo đến dưới đất bao lại mấy kẻ ác kia, sau đó tự động bao chặt lại.

Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, bọn họ kịch liệt giãy giụa trong lá sen. Mà oan hồn tích tụ trong lá sen nhìn thấy kẻ thù, liều lĩnh nhào lên, hóa oán hận trăm ngàn năm qua thành răng nhọn cắn nuốt máu xương kẻ thù. Chậm rãi, lá sen tròn trịa biến mỏng, tiếng kêu thảm thiết cũng mất dần. Cuối cùng nó trải ra trên không trung, một mảnh hắc khí trào ra, rất nhanh bị gió núi thổi tan.

<p style=”text-align: justify;”Từng luồng bạch khí mỏng từ từ bốc lên, hóa thành mấy bóng người mơ hồ. Bọn họ vây quanh bên người Tống Anh, “Anh Tử, cám ơn ngươi.” “Cám ơn ngươi, thay chúng ta báo thù, chúng ta có thể đi đầu thai.” “Anh Tử, tạm biệt.”

Thôn dân cùng bị hại chết với Tống Anh thù lớn được báo, sau khi tạ ơn nàng liền rời đi. Thân thể Tống Anh lắc lư, hình thái lệ quỷ biến mất, lại biến thành bộ dáng thường ngày Trọng Viêm vẫn quen thuộc.

“A Anh, nàng cũng muốn đi sao?” Trọng Viêm đi tới đỡ lấy nàng. Thân thể của nàng bắt đầu phát ra bạch quang nhàn nhạt, lệ khí trên người đều biến mất không thấy.

Tống Anh gật gật đầu, có chút mệt mỏi, “Qua nhiều năm như vậy, ta vẫn bị vây trong đó. Bây giờ cũng là lúc rời đi.”

“Ta không cho!” Trọng Viêm lớn tiếng nói.

Tống Anh cười an ủi hắn, “Đợi ta chuyển sang kiếp khác thành người, lại đến tìm ngươi, không được sao?”

“Không được!” Mắt Trọng Viêm đỏ lên, “Nàng sẽ uống canh Mạnh bà, sẽ quên ta!”

“Ngươi…!” Tống Anh đang muốn nói cái gì, lại đột nhiên chú ý tới một kiếm đâm vào ngực, linh phù lửa nhập thể, thân quỷ âm lãnh của nàng không chịu nổi, trong nháy mắt hôi phi yên diệt!

Trọng Viêm mắt thấy Tống Anh bỗng nhiên tiêu tan, kinh sợ quay đầu lại, mới phát hiện lại là tên đạo sĩ hoàng bào vừa nãy chạy trốn!

“Ngươi giết A Anh!” Trọng Viêm một phen tóm cổ áo hắn nhấc lên.

Đạo sĩ hoàng bào bị thiếu niên tuấn mỹ trước mắt hù dọa, đá đạp lung tung hai chân giữa không trung, “Nàng là lệ quỷ, bản tôn luôn luôn lấy trừ ma vệ đạo làm nhiệm vụ của mình.”

Nam tử thật vất vả tránh thoát ràng buộc của dây thừng nhanh chóng nhặt kiếm trên mặt đất lên, một kiếm đâm xuyên qua ngực đạo sĩ, cả giận nói: “Ngươi gian tặc này, đi tìm chết đi!”

Trọng Viêm buông lỏng tay ra, đạo sĩ hoàng bào rơi xuống mặt đất, thống khổ co giật.

“Chúng ta đi tới, đạo sĩ kia hại chết cô cô!” Đám yêu quỷ núi Trường An vây lên, kéo đạo sĩ hoàng bào đi, đạo sĩ kêu thảm thiết một trận liền không có tiếng vang.

Trọng Viêm ngơ ngác nhìn mảnh lá sen héo rũ cháy xém trên mặt đất kia, bước nhanh tới muốn nhặt lên, ai ngờ một trận cuồng phong ào ào cuộn qua, xé rách lá sen khô ấy thành mảnh nhỏ, về với cát bụi.

“A Anh —!” Trên núi Trường An, quanh quẩn tiếng kêu thống khổ của thiếu niên rất lâu.

Advertisements

3 phản hồi

Gửi bình luận
  1. Minhkhongthemnoichuyenvoiai / Th7 3 2012 1:13 Chiều

    Buon qua! Bao gio 2 nguoi moi gap lai nhau day? Thanks

    Số lượt thích

  2. Van miumiu / Th9 13 2014 12:38 Chiều

    Dau long qua

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: