Nắm tay chàng – Phần 2

Nắm tay chàng

  • Tác giả: Gia Diệp Mạn
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Nhị

Sau khi Tống Anh thu dưỡng vật nhỏ kia không bao lâu liền có chút hối hận, nàng từng nghĩ tới khả năng báo ân vô số lần, lại không nghĩ rằng phải một tay nuôi nấng đại ân nhân của mình.

Nó đói bụng khóc, buồn ngủ khóc, đi nhỏ khóc, đi lớn xong vẫn là khóc. Sơn động luôn luôn thanh tịnh của nàng cũng thành địa phương ồn ào nhất núi Trường An mất rồi.

Bởi vì lười nhác, Tống Anh bình thường thích để tóc bù xù, từ khi có Trọng Viêm, tiểu gia hỏa đặc biệt thích túm tóc của nàng, túm xong còn luôn nhét vào trong miệng.

Tóc Tống Anh trơn bóng, mỗi lần tiểu Trọng Viêm đều ngậm vào miệng nhấm nhấm, mắt to ngập nước thỏa mãn nheo nheo. Nhưng khổ Tống Anh, dương khí của hắn quá nặng, đáng thương tóc của nàng bị hắn nhai chưa được mấy cái liền hóa trong miệng hắn. Nàng đành phải búi tóc lên, không làm bộ dạng thiếu nữ nữa, kết quả ôm Trọng Viêm vừa ra khỏi cửa, chúng yêu quỷ gặp phải nàng đều thì thầm với nhau: “Xem đi, Anh cô cô quả nhiên là muốn lấy thân báo đáp, cũng bắt đầu ăn mặc như phu nhân rồi.” Nhưng mấy câu thì thầm này nàng vẫn nghe được rõ ràng, trong lòng có chút xấu hổ. Thế nhưng cứ nhìn thấy tiểu gia hỏa lăn lộn thân thể nhỏ bé mập mạp làm nũng với nàng, tay nhỏ mềm mại trượt trượt, mắt to long lanh nước, nàng lại nhịn không được xoa xoa xát xát, thật sự là rất thích.

Trọng Viêm lúc còn nhỏ mồm miệng hung ác, sau khi lão dê mẹ khóc sướt mướt nói mình có bị đánh chết cũng không lại cho tiểu tử này bú nữa, Tống Anh ra sức suy nghĩ vì thức ăn của hắn.

Về sau lúc hắn ba tuổi, Tống Anh buổi tối ra ngoài, nhặt được một quả đào to, gọt thành miếng nướng nướng, vừa vặn hắn tỉnh, bò đến bên người nàng cắn ngón tay nhìn thèm thuồng. Tống Anh tiện tay cho hắn một miếng đào nhỏ, không ngờ hắn ăn đến không biết chán. Sau lần đó mỗi bữa không ăn đào là lại khóc nháo, Tống Anh cười nói: “Toàn gọi ngươi là sâu, ta thấy ngươi gọi là quả đào thích hợp hơn.”

Khi Trọng Viêm vừa được 5 tuổi, bắt đầu ầm ĩ muốn biết chữ. Tống Anh tự nhận không đảm đương nổi giáo viên, đành phải mang theo hắn đi bái phỏng cây đào tinh ở cửa sơn động, mời y làm sư phó của Trọng Viêm.

Cây đào này là hột đào bảy trăm năm trước một thư sinh vào kinh thành đi thi tiện tay vứt mà thành. Về sau thư sinh làm trạng nguyên, cây đào tinh thường tự đắc: Khi y vẫn còn là một quả đào, mỗi ngày ở cùng với một xấp sách lớn của thư sinh, nhiễm thư hương, là người có văn hóa.

Có điều bởi vì ghét bỏ Trọng Viêm ăn quá nhiều đào, cây đào tinh ban đầu thế nào cũng không chịu dạy hắn. Tống Anh khuyên can mãi lại đưa y hai bụi cỏ linh chi, y mới không tình nguyện thu vị đồ đệ này.

Nhờ sự che chở của Tống Anh, Trọng Viêm ở núi Trường An vẫn bình an vô sự. Chẳng qua có lần hắn ban ngày chạy ra ngoài, đến quá gần bờ sông, suýt nữa bị quỷ nước lòng mang oán hận kéo vào trong nước. Thế nhưng lần đó hắn tóm mặt quỷ nước, sau khi làm nàng khóc dương dương tự đắc từ trong nước bò ra. Yêu quái cây phẫn nộ nhìn thấy hành động của Trọng Viêm, trái lại chủ động đối xử tốt, còn dạy hắn luyện công, chỉ ngóng trông hắn có thể làm quỷ nước khóc. Tiếp tục đọc “Nắm tay chàng – Phần 2”

Bàn Ti động số 38 – Chương 114+115

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhất tứ chương – Ghi chép hiểu biết về ma vực (Tam)

Chu Anh Hùng vừa nói chuyện, bụng của hắn còn vừa ùng ục ùng ục đệm nhạc cho hắn.

Hắn có bộ dáng hơi xấu hổ, mặt da heo đen xì cư nhiên cũng có thể nhìn ra màu đỏ.

Đỏ đen đỏ đen.

Ta lần mấy miếng bánh trăm quả phân cho bọn hắn ăn.

Có bánh trăm quả của ta lót bụng, Chu Anh Hùng nói tới mức nước miếng tung bay hứng thú dạt dào. Ta bị Điệp Ma mà hắn nói gợi lên tâm sự, cũng rốt cuộc nghe không vào.

Điệp Ma…

Ôi, Tam Thất nếu như cũng ở ma vực, vậy nàng có phải cũng là Điệp Ma hay không? Lại hoặc là, nàng và Điệp Ma mà Chu Anh Hùng nói này… liệu có liên hệ gì hay không?

Phượng Nghi ấy à, ta vẫn cảm thấy hắn quá ngạo mạn, đối với người nào cũng một bộ coi thường, bất quá hắn bây giờ cố ý khách sáo, cư nhiên cũng có thể vô cùng bình dị gần gũi, hỏi cũng vừa đúng, làm cho Chu Anh Hùng thao thao bất tuyệt biết thì sẽ nói nói thì nói hết…

Thật là lợi hại nha… Quả nhiên người có khả năng không gì làm không được.

Chu Anh Hùng là người hầu của chúng ta, nhưng hắn còn có hai người hầu nhỏ nữa, lại nói tiếp tựa hồ còn có chút phái đoàn, một tên co đầu rụt cổ chính là con nhím, một tên khác là con tê tê… Ờ, đều là loài rất đặc sắc. Hơn nữa hai tên này rõ ràng dung lượng não tương đối nhỏ, Chu Anh Hùng nói một câu thì bọn họ mới nhúc nhích, không nói thì không biết tự nhúc nhích. Tỷ như Chu Anh Hùng giới thiệu ta và Phượng Nghi, hai vị này về sau đều là của chủ nhân chúng ta, nhớ rõ phải nghe lời chủ nhân nói, giúp chủ nhân làm việc cho tốt. Vị này chính là nữ chủ nhân… Vị này chính là nam chủ nhân…

Thế là ông hầm ông hừ này ngoan ngoãn cúi người chào, ta thấy thế nào cũng cảm thấy bọn họ hành cái lễ này giống như đang cáo biệt với di hài. Sau đó đồng loạt cao giọng hô: “Chào nam chủ nhân! Chào nữ chủ nhân!”

Phì! Một miệng trà của ta tức khắc phun ra ngoài.

Lời này nói… thật ra không sai. Thế nhưng nghe lên, sao lại không được tự nhiên như thế chứ!

Chờ Phượng Nghi ép thứ trong bụng Chu Anh Hùng không sai biệt lắm. Chu Anh Hùng miệng khô lưỡi khô vẻ mặt uể oải mà chạy đến góc phòng tiếp tục co ro. Ta nhìn Phượng Nghi. Cảm giác hắn rất có công lực bóc lột của nhà tư bản lòng dạ hiểm độc.

Vốn ta còn dự bị mồi: chỉ điểm chỉ điểm công phu cho Chu Anh Hùng. Thu lưu hắn không thể chỉ sai hắn ra sức làm việc cũng phải cho chút ngon ngọt có phải không? Thế nhưng ngon ngọt bây giờ có, Chu Anh Hùng lại không có sức mạnh anh hùng kia để mà tiếp nhận cái ngon ngọt ấy.

Ôi, đáng thương mà.

Thế nhưng ta một mặt thông cảm với hắn, mặt khác cư nhiên còn cảm thấy ti tiện mừng thầm trong lòng!

Bởi vì rốt cuộc bị Phượng Nghi gây sức ép không chỉ một mình ta! Đây là một sự kiện hạnh phúc cỡ nào chứ!

Chu Anh Hùng à! Người cùng bị nạn nha!

Nhìn thấy Chu Anh Hùng bây giờ rất giống thấy được ta ngày hôm qua, hôm nay, và ngày mai… Ta chính là như vậy bị Phượng Nghi từ khinh bỉ, đến trêu đùa, đến lời nói cay nghiệt đến bây giờ… Đầu óc choáng váng, sụp đổ một cái, là cũng vô lực phản kháng. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 114+115”

Nắm tay chàng – Phần 1

Nắm tay chàng

  • Tác giả: Gia Diệp Mạn
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Nhất

“Oa oa—!” Một sáng sớm, tiếng khóc trẻ con non nớt nhưng vang dội quấy rầy thanh mộng của cả đám yêu quái núi Trường An.

Tiếng người vô cùng trung khí như thế khiến cho Tống Anh không tài nào ngủ nổi, lăn qua lộn lại mấy lần vẫn là thức dậy, cẩn thận tránh một tia nắng từ trong khe hở của của cây tử đằng rủ xuống ở cửa sơn động, phiêu phiêu đãng đãng đi đến cửa, gọi một con quái củ cải trắng đang nhảy cà tưng tạt qua, hỏi: “Bạch Bạch, xảy ra chuyện gì, sáng tinh mơ sao lại có trẻ con khóc?”

“A, Anh cô cô còn chưa biết sao,” quái củ cải trắng nhảy cóc mấy bước về phía Tống Anh, trên đất bùn ẩm ướt để lại mấy cái hố cạn nho nhỏ, “Có người mang một đứa bé vứt trên núi Trường An chúng ta, quỷ nước và yêu quái cây liễu đều muốn cướp hút máu tươi của đứa bé đó, đang đánh nhau ở bờ sông. Ta phải mau mau đi xem thử đã!” Nói xong nó lại nhảy cà tưng đi rồi.

Trẻ con nhân loại, lại là nơi nào xảy ra chuyện thương thiên hại lý, làm liên lụy tới đứa bé vừa sinh ra? Tống Anh thoáng nghĩ, ngoắc tay câu ô lá sen của mình giương cao ra khỏi sơn động.

Ánh nắng sáng sớm mặc dù hơi mát, vẫn có lực sát thương không nhỏ đối với nữ quỷ như Tống Anh. Mà cái ô lá sen trồng trong bùn sinh trong nước này của nàng âm khí khá nặng, nhưng có thể bảo hộ thân quỷ của nàng không bị thái dương tổn thương.

Tống Anh từ ngày tử vong đã du đãng hơn một ngàn hai trăm năm trong núi Trường An, tinh quái nhỏ tuổi trong núi đều tôn xưng nàng tiếng “Anh cô cô”; tuổi tác xấp xỉ với nàng cũng gọi nàng “Anh Tử”, có điều những bạn tốt cùng thế hệ này một ngàn năm qua cũng đều đầu thai, thành tiên, có chịu không nổi lôi kiếp bị thiên lôi đánh chết, còn có một số sau khi bị đạo sĩ thu phục hôi phi yên diệt, còn lại đều thành trưởng bối trên núi này. Tiếp tục đọc “Nắm tay chàng – Phần 1”

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Đặc điển

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đặc điển – Bắt nạt anh trai

Từ khi nào thì bắt đầu đây?

Lúc ban đầu thanh xuân nảy mầm, hình như cũng từng khát khao với những cô gái xinh đẹp đáng yêu, lấy gia thế cao quý con của tướng quân để ngụy trang, rất nhiều cô gái muốn trở thành phu nhân tướng quân tương lai ào ào qua, rất nhanh, khát khao lại không còn quen thuộc nữa, mà là cái loại thử nghiệm nhàm chán trên thân thể.

Từ cô gái đáng yêu, đến chàng trai tuấn mỹ, sau vài lần nếm thử mới mẻ lại là chán nản không ngoại lệ.

Chờ khi Lăng Khiêm kinh ngạc nhận ra, mới phát hiện, tầm mắt của mình, dường như luôn dừng trên người Lăng Vệ người anh trai không thân lại xa lạ.

Vì sao lại là anh ấy?

Biết rất rõ ràng là con nuôi nhà họ Lăng không hề có quan hệ huyết thống, sau này lớn lên tiền đồ của hai người cũng nhất định cách nhau xa, dưới xa cách lễ độ trong lòng hiểu rõ không cần nói ra ấy, Lăng Khiêm lại càng ngày càng nhịn không được, lặng lẽ dừng mắt trên người anh cả hoàn toàn không biết gì cả.

Không có một chút đạo lý nào.

Lăng Vệ khi mười tám tuổi, đã trưởng thành với gương mặt tuấn lãng kiên nghị, ngoại trừ một tia ngây ngô còn tồn tại trên mặt, quả thực chính là bộ dáng quân nhân điển hình liên bang mà Lăng Khiêm xem thường nhất.

Quá mức trung thành cẩn thận, không có một chút nhiệt tình hoạt bát mà quân nhân thiếu niên liên bang nên có, phing cách rất sạch sẽ, đầu gỗ phiền phức làm lên đến tám phần là ngay cả làm sao lấy lòng đối phương cũng không hiểu — Thấy thế nào cũng không phải là nhân vật hấp dẫn mình.

Mặc dù như thế, ánh mắt của Lăng Khiêm, lại dường như có ý thức vĩnh viễn đều không tuân theo ý người, chỉ cần vừa có cơ hội, liền không thể kìm nén dục vọng nhìn trộm anh trai đang dâng lên.

Mà kỳ nghỉ đoàn tụ với người nhà cũng bắt đầu biến chất.

Hắn luôn không hiểu tại sao tràn đầy chờ mong với kỳ nghỉ, bởi vì khi về nhà, nói không chừng có thể gặp gỡ Lăng Vệ đồng thời về nhà nghỉ ngơi.

Lăng Khiêm lúc ấy chỉ có mười lăm tuổi, mặc dù cảm thấy kinh ngạc vì mình nhịn không được lại để ý Lăng Vệ người anh trai trên danh nghĩa ấy, nhưng cũng không có lừa mình dối người.

Để ý như thế, quyết không là tình anh em gì!

Hắn muốn, có lẽ là… khoái cảm khi bắt nạt anh ấy đi. Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Đặc điển”

Bàn Ti động số 38 – Chương 112+113

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhất nhị chương – Ghi chép hiểu biết về ma vực (Nhất)

Ta lập tức nhảy lên, Phượng Nghi mở mắt ra, nói: “Ngươi đợi trong phòng, giăng võng lên, ta đi xem.”

“Ta đi cùng ngươi.”

Hắn liếc mắt nhìn ta: “Ta sẽ không liên lụy đến ngươi.”

Vừa nãy lúc đang ăn cơm ta tranh thủ đi ra ngoài một lát, hắn không có hỏi ta đi đâu, tám phần là cho rằng ta đi tiểu tiện, thật ra ta lại không làm chuyện tốt…

Lần trước hạ tơ quấn tại Mai sơn là vô ý, lần này ta là cố ý.

Chúng ta ra cửa, cây đuốc dầu dùng để chiếu sáng lên tường đất đối diện tựa hồ lộ ra ánh sáng ảm đạm hơn khi chúng ta đi vào một chút.

Thanh âm vừa rồi rất nhanh, giống như thứ gì bị đánh ngã… Bất quá, kỳ quái không phải là thanh âm vật nặng rơi xuống đất ấy, mà là thanh âm khác phát ra ngay trong khách điếm dưới đất này.

Đó là một cỗ thanh âm kỳ quái, giống như tiếng gió… Không, không giống tiếng gió. Cái loại thanh âm mơ hồ, vù vù này… giống một đám cánh dài gì gì đó tụ tập cùng một chỗ.

Ta và Phượng Nghi rất nhanh nhìn nhau, đồng thời nhớ lại!

Võng nhện của ta khẽ rung ra phía ngoài, khúc quanh ở hành lang bỗng nhiên lao ra một đám gì đó đen nghìn nghịt, ào ào đụng vào trên võng của ta, võng tơ màu bạc bị đụng phập phồng, giống như ngoài khơi cơn lốc lấn tới bắt đầu khởi động.

Một sợi tơ bắn ra lại thu về, đầu kia trói, rõ ràng là một con thất tâm nga!

Ta bây giờ cũng sắp bị chứng sợ hãi thiêu thân rồi. Vừa thấy bộ dáng con thiêu thân đen xì cánh nát đầu nhọn kia, liền theo bản năng run cầm cập.

“Thả chúng nó đi qua.”

“Hả?”

Ta mặc dù không hiểu. Bất quá nghe lời Phượng Nghi không sai. Võng nhện bắn một cái, những con thiêu thân ấy bị văng ra ào ào. Sau đó võng nhện khua lên một trận gió, thổi mạnh những con thiêu thân này xẹt qua bên cạnh chúng ta. Chúng nó cũng không có quay đầu lại tìm phiền toái, nhào thẳng về phía đầu kia hành lang. Đám thiêu thân bị tơ nhện của ta trói vỗ cánh loạn một trận trong hành lang. Hình như cánh bị tổn thương một chút. Bất quá cũng miễn cưỡng đuổi kịp bầy thiêu thân cùng nhau bay đi.

“Đám thiêu thân này…”

“Về phòng trước.”

Ta cài then cửa, lại hạ một tầng phong bế, mới quay đầu lại.

“Chẳng lẽ… là Tam Thất nàng…” Ta cảm giác tim mình đập cực nhanh.

Phượng Nghi không trả lời ta, chỉ nói: “Đám thiêu thân này cũng không vào phòng… Nếu ở trong phòng đóng chặt cửa sổ thì không có việc gì.”

Quan trọng không phải là việc này, mà là Tam Thất có phải cũng ở nơi này, đám thiêu thân ấy có quan hệ với nàng hay không.

Tam Thất nàng, nàng thật là một thành viên của ma vực sao? Hay là bởi vì duyên cớ nào đó mà rơi vào ma vực chứ?

Trong lòng ta rối bời. Thế nhưng Phượng Nghi lại căn bản không đếm xỉa tới muốn nói lại thôi của ta, chỉ nói: “Đừng lo chuyện bao đồng loạn, ngủ đi.”

“Cái gì?”

“Thất tâm nga vốn phổ biến tại ma vực, mặc dù đám vừa rồi hơi lớn một chút, bất quá cũng không có gì.”

Nhưng vẻ mặt của hắn rõ ràng là có cái gì mà!

Vậy bảo ta sao mà ngủ được chứ! Việc này… Việc này…

Ôi, thế nhưng việc này ta có năng lực làm gì đây?

Nếu như Tam Thất thật sự ở nơi này. Vậy ta, có thể giết nàng sao?

Ta nhìn nhìn tay mình, cười khổ.

Ta biết ta không xuống tay được.

Ta ngồi bên giường phát ngốc một hồi, chán nản nằm xuống.

Có đôi khi cảm thấy bản thân đã rất lợi hại, thế nhưng ngay sau đó lập tức sẽ bị hiện thực đả kích.

Thật ra…

Thật ra cuộc sống ngày qua ngày năm qua năm, công lực tăng trưởng, còn không có nhiều bằng bể dâu. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 112+113”