Bàn Ti động số 38 – Chương 120

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhị linh chương – Thiện ác đến cùng sẽ có báo

Phượng Nghi bắn ra một bụi lửa, thiêu đốt gã.

Một đám khói đen, đang cháy. Vô luận nó giãy giụa như thế nào, gào thảm như thế nào, cũng không thể thoát khỏi, khói đen này bị Nam Minh Ly Hỏa của Phượng Nghi từng chút từng chút cắn nuốt đốt sạch.

Khi khói đen cuối cùng cũng tiêu tan hầu như không còn, trong nháy mắt ta nghe được vô số tiếng gào thét kêu thảm chói tai, nỉ non khóc thương… khiến người ta sởn tóc gáy, trong đó bao hàm đau thương vô tận khó có thể hình dung.

Một tiếng vang nhỏ, rất nhiều ảo ảnh mờ mịt từ trong hỏa diễm bay ra ngoài. Nam nhân, nữ nhân, lão già, trẻ nhỏ…

Này đó… Này đó đều là oan hồn bị ma tám mặt ăn người nuốt ăn không thể siêu sinh sao?

Những ảo ảnh ấy quẩn quanh chúng ta, ta mờ mịt nhìn bọn họ, cảm thấy… trong lòng chua xót khổ sở.

Trước kia ta lúc nào cũng tránh suy nghĩ những chuyện này. Thật ra không chỉ là ma vực, ngay cả thế gian chúng ta, phương pháp tu luyện dùng đủ loại tà ác tàn nhẫn cũng không phải số ít. Thế nhưng ta trước đây luôn luôn… theo bản năng tránh né những thứ đó.

Ta không phải người bảo vệ đạo, hoàn toàn tương phản, loại yêu tinh xuất thân thấp hèn như ta đây chính là mục tiêu các đạo sĩ hòa thượng muốn hàng phục đối phó. Ta cảm thấy ta là chính phái, thế nhưng ta với những tên kia… lại là cùng một loại.

Loại mâu thuẫn này làm cho ta cảm thấy…

“Tam Bát.”

“Hử?” Ta quay đầu nhìn Phượng Nghi.

“Ngươi xem cái kia.”

Phương hướng hắn chỉ, là một bóng dáng bé trai lớn tầm bảy tám tuổi. Không biết có phải nhân tố tâm lý của ta hay không. Ta cảm thấy khi ánh mắt của chúng ta tập trung vào, đứa bé kia tựa hồ hơi ngượng ngùng, lại mỉm cười biết ơn.

“Lần đầu tiên ta gặp phải ma tám mặt ăn người này, gã chính là bộ dáng ấy. Ta bắt được gã ăn thịt người, gã khổ sở năn nỉ, nói mình là trúng một loại độc, không thể khống chế hành vi của mình. Ta lúc ấy nửa tin nửa ngờ… Nhưng ta nghĩ có lẽ chính là nguyên nhân đó. Cứ như vậy để lỡ, gã tìm cơ hội chạy thoát. Về sau ta gặp được phụ mẫu thân của đứa bé này. Mẫu thân nó cũng điên rồi. Phụ thân cả ngày cầm khế ước nhà đáng giá nhất trong nhà, khẩn cầu khắp nơi. Cầu người báo thù thay hắn, giết chết ác ma ăn nhi tử của hắn, ăn láng giềng của hắn, ăn không biết bao nhiêu người kia.”

Trong thanh âm của Phượng Nghi có một loại đau thương xót xa ta chưa từng phát hiện ra trên người hắn, còn có… tự trách cùng hối hận.

“Ta lúc ấy…” Hắn dừng một chút, nói: “Ta thu thù lao của phụ thân nó, thế nhưng lại vẫn tìm không được tăm tích của ma tám mặt… mãi đến hôm nay.”

A. Chẳng trách.

Ta vừa rồi vẫn kỳ quái. Phượng Nghi một người yêu cầu hoàn mỹ như vậy, cũng không phải là địch thủ rất khó đối phó. Vì sao muốn dùng loại phương pháp này tiến vào trong ổ yêu quái…

Chuyện này, với hắn mà nói, ý nghĩa bất đồng.

Hắn không muốn lại có gì sơ sẩy và ngoài ý muốn. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 120”

Khúc ballad của tử thần. – Quyển 1 – Khúc mở đầu

Khúc ballad của tử thần.

  • Tác giả: HASEGAWA K-Ske
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Overture – Close your eyes

Nơi đó có một cô gái.

Cô gái đi đôi giày đỏ.

Nhưng, cô không biết vì sao mình đi giày đỏ.

Vì cô không có ký ức.

Nhưng cô mang một sứ mệnh.

Giải thoát linh hồn của con người.

— Lấy đi.

Đó là sứ mệnh của một cô gái sinh ra từ nước mắt.

Quản lý cái chết.

Sứ giả bóng tối.

Vì sao mình lại sinh ra?

Vì sao lại ở nơi này?

Vì thế, cô quyết định đi về phía trước.

Để tìm kiếm chính mình.

Màu trắng cô độc trong bóng đêm.

Màu trắng, sinh ra từ nước mắt.

Để tìm kiếm nguyên nhân.

Chỉ với con mắt màu đen của mình, nhìn thẳng vào thế giới này.

Chắc chắn sẽ có một ngày cô hiểu ra tất cả.

Bởi vậy, cô quyết định đi đôi giày đỏ và bước đi.

Bàn Ti động số 38 – Chương 119

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhất cửu chương – Vậy mà còn nhịn được thì có gì không nhịn được

Ta và Phượng Nghi bị trói chặt như thế… Ợ, không hề có khoảng cách, lưng dán lưng, ừm, chân dán chân…

Dáng người Phượng Nghi thật tốt nha, hơn nữa cái này, bản thân nhận xét, không gầy chút nào, rất… rất…

Ta hình dung không được.

Cũng không phải cường tráng mạnh mẽ, cũng không phải nhỏ gầy yếu ớt, vậy là cái gì đây?

Đột nhiên có một từ nảy ra: Gợi cảm?

Phi phi!

Ta vội vàng bỏ rơi ý tưởng kia. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 119”

Tàng tình – Quyển 3 – Chương 3

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam chương

Lăng Thanh sẽ không bởi cải thiện ăn ở mà cảm thấy cao hứng, trong mắt hắn, tất cả Yên Vân Liệt làm bất quá cũng là vì đứa nhỏ trong bụng hắn… Mà tôn nghiêm của chính hắn ngay từ cái đêm ấy đã bị Yên Vân Liệt giẫm lên đến nát tan.

Cũng may “dẫn lộ” Linh Quân nuôi sắp xong… Đây là sự tình duy nhất Lăng Thanh chờ đợi.

Mười ngày sau, Linh Quân hào hứng tìm đến hắn, sau đó giống như hiến vật quý trịnh trọng đặt một ống trúc nhỏ vào trong tay Lăng Thanh.

“Buổi tối ngày kia là trăng non, đúng lúc có thể đi, đêm nay chúng ta thu dọn đồ đạc.”

Lăng Thanh nhìn nhìn thứ trong tay, sau đó ngẩng đầu, “Ngươi muốn đi cùng ta?”

“Ngươi bây giờ như thế này, ta làm sao yên tâm để cho ngươi một mình?”

“Vậy Vệ Vũ làm sao bây giờ?”

Linh Quân vì vậy trầm mặc, sau một lúc lâu mới thở dài, yếu ớt nói: “Ta và hắn không có khả năng cùng một chỗ… Vệ Vũ là tiền giáo chủ nhặt về nuôi lớn, bây giờ lại là tả sứ của Thiên Tuyệt giáo, hắn còn sống ngày nào sẽ phải nguyện trung thành đến cùng với Thiên Tuyệt giáo…” Nói xong khóe miệng khẽ nhếch, giương lên một nụ cười, “Chúng ta ngược lại nên lo lắng, nếu gặp phải hắn thì nhất định chạy không được.”

Lăng Thanh đầu tiên là không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm Linh Quân, Linh Quân bị nhìn cả người cũng không được tự nhiên, đưa tay đi sờ trên mặt, cho rằng hạt cơm khi ăn cơm tối dính phía trên.

“Ngươi nghĩ rằng chúng ta trốn được hắn?” Lăng Thanh đưa tay cầm chuỗi chuông bên hông hắn, nhẹ nhàng gảy, “Trừ phi ngươi bỏ lại chuỗi này…”

Linh Quân không thể không hiểu, thế nhưng muốn hắn bỏ lại chuông bạc cũng giống như muốn mạng của hắn, Linh Quân lập tức lộ ra vẻ mặt không muốn, đưa tay cướp lại chuông bạc từ trên tay Lăng Thanh. Không ngờ Lăng Thanh nhanh tay hơn, liền dùng lực gỡ cả chuỗi xuống, cầm trong tay dùng sức lắc.

Chuỗi chuông ấy phát ra tiếng vừa nhanh vừa ầm ĩ trong tay hắn, Linh Quân có thích chúng thế nào cũng chịu không nổi ma âm nhức tai như thế này, vội lấy tay che tai, hung hăng trừng về phía Lăng Thanh.

Lăng Thanh lắc một lát đột nhiên ngừng tay, ném trả chuỗi kia lại cho Linh Quân, “Đợi người đến thì nói chuyện cho rõ ràng, đến trong rừng đối diện đi, đừng quấy rầy ta ngủ.”

Linh Quân cầm chuỗi chuông kia, vẻ mặt không hiểu nhìn Lăng Thanh đang đi về phía giường.

“Chuyện kể rằng chuông bạc thành đôi, tên Khiên Hồn, bất luận cách xa nhau bao nhiêu, một cái vang, cái còn lại cũng sẽ vang.” Lăng Thanh xoay người, tay chỉ chỉ chiếc chuông trong tay Linh Quân, “Trên chuỗi của ngươi kia không phải có một chiếc?” Sau đó miệng bĩu về phía cửa, “Kìa, hắn đã tới.”

Linh Quân nghiêng đầu nhìn về phía cửa, liền thấy bên ngoài một bóng người bỗng nhiên nhảy qua rào chắn, không là người khác, chính là Vệ Vũ.

Hắn một thân huyền y trong bóng đêm thâm trầm mênh mang, trên khuôn mặt luôn luôn bình thản không kinh sợ lúc này mơ hồ lo lắng.

Linh Quân ngẩn người, xoay người qua đối mặt với hắn, chuông bạc trong tay khẽ rung, lại có một tiếng vang thanh thúy không thuộc về cái trong tay hắn cách đó không xa leng keng hòa cùng, theo gió mà tan.

Hai người lặng im nhìn, biểu tình trên khuôn mặt Vệ Vũ trầm xuống, đoán không ra trong lòng hắn đang suy nghĩ gì, nhưng lại tựa hồ có thể thấy được, Linh Quân êm đẹp đứng ở nơi đó, làm cho trán hắn giãn ra mấy phần.

Linh Quân kỳ quái trong lòng, vì sao biến hóa rất nhỏ như vậy, chính mình lại có thể phân biệt ra được? Mà vừa rồi Lăng Thanh nói chuyện chuông Khiên Hồn… Bởi vì hai chuông bạc hướng về nhau, cho nên mới luôn cảm thấy hắn mặc dù không ở bên cạnh mình, lại cảm giác một tấc cũng không rời.

Thấy Vệ Vũ sắc mặt bình tĩnh xoay người đang muốn rời đi, Linh Quân bật ra tiêng gọi hắn, “Đừng đi.”

Mấy bước đi lên phía trước, đứng trước mặt hắn, Linh Quân nhưng lại không biết mở miệng thế nào.

Thâm trầm của nam nhân giống như một cái hồ sâu không thấy đáy, chìm vào, rơi xuống dưới, không biết sẽ đi về nơi đâu, nhưng đồng thời bao dung và dịu dàng như thế, không khỏi làm người ta an tâm và lưu luyến.

Linh Quân quay đầu lại liếc nhìn trong phòng, sau đó ý bảo cánh rừng đối diện, “Chúng ta đi đến bên kia, đừng quấy rầy đến Lăng Thanh.”

Vệ Vũ không lên tiếng, chỉ rất yên tĩnh theo sát Linh Quân.

Lăng Thanh nhìn bóng hai người biến mất ngoài cửa, liền vung tay lên, chưởng phong kéo cửa lại.

Hắn nằm trên giường lật mấy cái chẳng buồn ngủ tẹo nào, rất nhiều chuyện cũ hiện lên trong đầu, lúc làm “Tần Lâm” ở bên Yên Vân Liệt, sau khi khôi phục thân phận “Lăng Thanh”.

Hắn nghĩ, nếu như khi đó mình không đeo mặt nạ, dùng thân phận “Tần Lâm” xuất hiện trước mặt Yên Vân Liệt, rất nhiều chuyện, có lẽ sẽ không phát sinh…

Nhưng nếu là khi đó xuất hiện trước mặt y là Lăng Thanh, y còn có thể cùng mình lên đường đi tìm Viên Bất Quy lấy thuốc giải của “Thanh Phong”? Mà nếu như mang thai bây giờ chính là “Tần Lâm”, người kia lại sẽ có thái độ như thế nào?

Lăng Thanh không nghĩ tiếp nữa, hắn không muốn nghĩ, cũng không dám nghĩ.

Yên Vân Liệt kiểm tra xong sổ sách chi tiêu, thu nhập của Thiên Tuyệt sơn trong một tháng này do tiên sinh trướng phòng đưa tới trong thư phòng, khép lại sổ sách ngẩng đầu nhìn nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, mới phát hiện bất tri bất giác một ngày đã qua, trong bụng trống trơn, cả ngày đều chưa ăn uống gì, lúc này cũng không khỏi đói lả, không gọi người tới mà tự mình lần phòng bếp tìm đồ ăn.

Trong phòng bếp, khi nô bộc giúp hắn hâm nóng thức ăn, hắn để ý tới mấy cái bánh bao lạnh trong lồng hấp, liền nhớ tới mình vẫn trông thấy Lăng Thanh đặt bánh bao nóng qua một bên, sau đó một lúc sau mới ăn… Vì vậy Yên Vân Liệt đi qua nhấc một cái để bên miệng cắn một miếng, mới nhai hai cái liền nhíu mày.

Thứ vừa lạnh lại vừa cứng này làm sao nuốt trôi được?

“Giáo chủ… Chao ôi? Giáo chủ, bánh bao ấy lạnh, không thể ăn.” Nô bộc bày xong thức ăn, nhìn thấy Yên Vân Liệt cầm trong tay cái bánh bao kia, nói.

“Không thể ăn?” Yên Vân Liệt không khỏi nghi hoặc, “Lẽ nào cũng không có người thích ăn cái đã lạnh?”

Nô bộc cười cười, “Có cái nóng hổi ai lại đi gặm cái vừa lạnh lại vừa cứng ấy?”

Yên Vân Liệt ngồi xuống bên cạnh bàn, nô bộc đưa chiếc đũa cho hắn.

“Đó là lưu cho thủ vệ gác đêm, bọn họ sẽ tới đem rau dưa ăn với hai cái bánh bao lót dạ. Mẹ ta năm đó khi mang thai ta, nửa đêm đói tỉnh cũng như vậy, vì thế bây giờ thường càm ràm, nếu như bây giờ ngay cả một cái bánh bao nóng hổi cũng ăn không được, vậy thì thật là làm nhi nữ bất hiếu.”

Yên Vân Liệt nhìn thức ăn trước mặt, nâng chiếc đũa nửa ngày không hề động, hình ảnh Lăng Thanh mở hộp cơm đặt lương khô bánh bao các loại qua một bên, chậm rãi hiện ra trong đầu hắn.

Hắn vẫn cho rằng Lăng Thanh là thích mới làm như vậy, bây giờ mới biết được, thì ra cũng không phải thế.

“Cất thức ăn vào trong hộp đựng thức ăn, bản tọa muốn mang đi chỗ khác.” Yên Vân Liệt buông đũa phân phó.

Nô bộc nghe vậy, động tác sạch sẽ lưu loát cất thức ăn vào một trong hộp đựng thức ăn ba tầng tinh xảo, sau đó hỏi: Là đưa đến trong phòng của giáo chủ?”

“Đưa bản tọa là được rồi.”

Yên Vân Liệt xách theo hộp đựng thức ăn, chậm rãi đi về phía gian phòng Lăng Thanh ở, rất nhiều chuyện y không biết, cũng không lưu ý, bây giờ ngẫm lại, trong hoàn cảnh như thế, áo cơm đơn sơ, không ai chiếu cố, hắn có thể bình yên giữ được đứa nhỏ đến bây giờ, rốt cuộc chịu bao nhiêu khổ?

Y tưởng tượng không được, thế nhưng y biết lúc này đây xác thực là lỗi của mình.

Lúc sắp đến gian phòng của Lăng Thanh, Yên Vân Liệt đột nhiên nhớ tới, chỉ thái độ của Lăng Thanh đối với mình, có lẽ hắn thà rằng đem đổ những thức ăn này, cũng sẽ không ăn thứ mình đưa tới. Nghĩ tới đây, Yên Vân Liệt ngừng cước bộ, đang muốn xoay người, lại nghe được trong rừng cây đối diện có thanh âm kỳ quái truyền tới.

Yên Vân Liệt khẽ đến gần, thế nhưng vừa nhìn, lại làm y khiếp sợ.

Ở chỗ sâu trong rừng cây, cành cây lay động, hai bóng người giao quấn vào nhau, tiêng thở dốc cố ý đè xuống và tiếng rên khẽ đứt quãng, khiến Yên Vân Liệt hiển nhiên hiểu hai người kia đang làm cái gì.

Chuyện quan hệ bất chính vốn nên phi lễ chớ coi, nhưng sau khi y nhận ra hai người này là ai lại là nhất thời phản ứng không kịp.

Lúc này, y sam Linh Quân xốc xếch giắt trên cánh tay, da thịt trắng nõn lõa lồ mảng lớn bên ngoài, hắn dựa lưng vào đại thụ, một chân bị nâng lên gác trên khuỷu tay Vệ Vũ, một tay ôm lấy cổ Vệ Vũ, một tay nắm lấy một cành cây ngang vai, đầu ngửa về phía sau, tóc đen rối tung chảy xuống như thác, theo mỗi một lần va chạm có lực thâm nhập của Vệ Vũ, khẽ rên rỉ, con ngươi khép hờ, khóe mắt ánh nước lưu chuyển, xinh đẹp mà mị hoặc.

Vệ Vũ từ trước đến giờ bình tĩnh kiềm chế, cũng giống như thay đổi một người, phủ trên người Linh Quân không ngừng đòi lấy, thi thoảng cúi đầu trên vai bóng loáng của Linh Quân, xương quai xanh đường cong trôi chảy, cổ họng không ngừng trượt lên xuống, động tác mềm nhẹ mà thành kính, bao hàm mê luyến thật sâu…

Lúc Linh Quân sẩy thai Yên Vân Liệt thế nào cũng đoán không ra người kia, bây giờ xem ra, đáp án ngay trước mắt.

“Nếu như ngươi còn có chút nhân tính, thì tốt nhất đừng đi làm phiền bọn họ!”

Thanh âm bình tĩnh lãnh đạm vang lên phía sau Yên Vân Liệt, đại não bởi vì quá mức khiếp sợ mà có chút dại ra cuối cùng cũng phục hồi lại, Yên Vân Liệt xoay người, liền thấy Lăng Thanh khoác y sam đứng phía sau mình, sấp bóng không thấy rõ trên mặt hắn lúc này đang có biểu tình gì, thế nhưng thanh âm nghe ra, hẳn là cũng không có sắc mặt tốt.

Lăng Thanh nói xong, liền đỡ bụng đã hơn bảy tháng xoay người đi vào trong.

Cái câu “Nếu như ngươi còn có chút nhân tính” trong lời nói của hắn kia, làm cho Yên Vân Liệt ít nhiều sinh một chút tức giận, đang muốn tiến lên hỏi hắn rõ ràng nói mình như vậy rốt cuộc có ý gì, song, đường nhìn rơi vào bóng lưng thon gầy của hắn, Yên Vân Liệt lại là ngẩn ra.

Có lẽ trong mắt hắn, mình quả thật như thế…

Lăng Thanh đi vào trong phòng, đóng cửa lại, thổi nến, cả gian phòng nhỏ ập trong bóng tối lặng ngắt như tờ, sau đó tiêu điều với quạnh quẽ từ bốn phía từng chút tràn đầy.

Yên Vân Liệt cúi đầu nhìn nhìn hộp đựng thức ăn trong tay mình, lại ngẩng đầu nhìn cửa phòng đã đóng chặt, cuối cùng vẫn là xách theo hộp đựng thức ăn hậm hực rời đi. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Chương 3”

Bàn Ti động số 38 – Chương 118

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhất bát chương – Đường Tăng heo Tôn Ngộ Không

Trong mộng, ta thấy được sự tình trước kia.

Ta kiếp trước, chỉ là một người không xuất sắc lắm. Đầu óc bình thường, diện mạo bình thường, thần kinh vận động cũng không phát triển, tóm lại, từ nhỏ đến lớn cũng vô duyên với cái loại chuyện làm náo động như vậy.

Thậm chí ngay cả kiểu chết cũng rất bình thường, tai nạn xe cộ mà thôi… Trong một thành thị ngày nào mà không xảy ra mấy vụ tai nạn xe cộ chứ? Báo chí nhắc tới, có lẽ chỉ biết nói một câu, khu nào đó đường nào đó một cô gái gặp phải tai nạn xe cộ bỏ mình ngay tại chỗ, chỉ một câu nói như vậy đã xong.

Ta chỉ may mắn, bản thân trên không có cha mẹ phải phụng dưỡng, dưới không có đứa trẻ gào khóc đòi ăn nào mà nóng ruột nóng gan.

Biến thành con nhện, tâm lý chênh lệch lớn, thế nhưng được đến đâu, hay đến đó thôi. Cho dù không vui, chẳng lẽ sau khi tự sát còn có thể lại đổi một cái túi da khác sao? Vậy nếu như lại đổi thành con rệp con muỗi con ruồi thì làm sao? Vậy còn không bằng con nhện đâu…

Cuộc sống từng ngày trôi qua, tất cả bên cạnh cũng sẽ không phải bất biến… Hội ngộ người mới, chuyện mới, học được bản lĩnh mới, có được kinh nghiệm đời người mới, ờ, được rồi, là kinh nghiệm đời nhện.

Ta nhìn thấy Lý Kha, hắn đứng trên đỉnh núi Thục sơn, xuất chúng hơn người, ôn hòa cười với ta.

Ta cảm thấy hắn ở ngay trước người ta, thế nhưng đưa tay ra lại chạm không được đến hắn.

Đến khi thật vất vả đuổi đến gần, vươn tay có thể chạm đến, nhưng thân ảnh của hắn giống như băng tuyết tan nhanh như gió dưới ánh nắng chói chang, trong nháy mắt, hóa thành bọt nước.

Ta thất vọng đứng tại chỗ.

Sau đó, ta liền cảm thấy, có người đứng phía sau ta. Khí tức của người kia làm cho người ta rất thả lỏng, rất yên tâm.

Ta từ từ quay đầu lại.

Vốn ta tưởng rằng đứng sau lưng hẳn là Tử Hằng. Thế nhưng… không phải vậy. Ta đã đoán sai.

Đứng sau lưng ta chính là Phượng Nghi.

Hắn trang phục nhẹ nhàng, diện mạo tuấn mỹ, tư thái giống như tiên nhân.

Ta cứ ngẩn ra như vậy nhìn hắn. Có lẽ người trong mộng lúc nào cũng thực ngốc. Trong lòng ta đối với hắn vẫn có kính sợ rất sâu. Rất muốn vắt chân mà chạy. Thế nhưng chân giống như đóng đinh trên mặt đất, di thế nào cũng không nhúc nhích.

Ừm. Có điều hắn trong mộng, thoạt nhìn dễ thân hơn một chút.

Dù sao trong mộng mà thôi, ta đánh bạo hỏi hắn: “Ngươi thực sự thích ta sao? Chúng ta nhưng một chút không xứng, nếu như tương lai ngươi đột nhiên phát hiện ta cái gì cũng tệ, lại một cước đá ta đi, vậy làm sao bây giờ?”

Hắn mỉm cười, nhẹ giọng nói một câu, ta không nghe rõ, bên tai tựa hồ có tiếng gió, thổi tản mát thanh âm của hắn.

Ta muốn đến gần một chút, nghe rõ ràng hắn nói cái gì.

Hắn lại nói một lần, nhưng ta vẫn nghe không rõ. Trong lòng càng gấp, càng muốn nghe được.

Ta lại cất bước về phía trước, kết quả thật sự một tay nắm lấy hắn!

Ta nắm rất chặt… Ừm. Xúc cảm rất chân thật…

Hở? Chân thật?

Ta trong giây lát bừng tỉnh, mắt trợn to.

Phượng Phượng Phượng Phượng Phượng… Phượng Nghi khi nào, nằm bên cạnh ta rồi?

Hơn nữa tay ta, đang nắm rất chặt cổ áo hắn! Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 118”