Tác giả: ~ Yappa ~
Tàng tình – Quyển 3 – Chương 9
Tàng tình
- Tác giả: Nga Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ cửu chương
Trong rừng yên tĩnh vắng vẻ, chợt có côn trùng mùa thu kêu, gió đêm dính sương, quét cành lá rung động xào xạc.
Yên Vân Liệt lượm mấy cành khô ném vào trong đống lửa, ngọn lửa ấm bỗng chốc vọt lên, cách ánh lửa mãnh liệt, tầm mắt Yên Vân Liệt dừng trên thân người đối diện đang dựa vào thân cây nhắm mắt nghỉ ngơi.
Y chưa từng hưởng tư vị bị cự tuyệt, thế nhưng bây giờ y ý thức rất rõ — trên đời này, có những chuyện không phải như mình nghĩ, hoặc là tự mình định đoạt, sẽ dựa theo tâm ý của mình thuận thế phát triển tiếp.
Loại cảm giác không thể nắm chắc này, thật giống như cảm giác khi đó “Tần Lâm” cho mình, sờ không tới, bắt không được, không biết nên như thế nào cho phải.
Mà loại cảm giác thất bại vô lực thật sâu này, khiến cho Yên Vân Liệt không khỏi có chút nôn nóng. Y muốn biết nên thế nào để bù đắp hắn mới có thể tha thứ cho mình, y muốn biết nên làm thế nào mới có thể làm cho hắn không hờ hững như thế… Y và hắn cũng đã từng có hai đứa con, nhưng lại như người dưng nước lã.
Vốn nên là một đêm nghỉ ngơi dưỡng sức thật tốt, bị Yên Vân Liệt vượt qua trong lo lắng và do dự.
Y cảm giác trong đầu mình rối loạn, trong lòng cũng rối loạn, y chỉ một lòng muốn tìm kiếm đáp án cho câu hỏi, cái loại khát vọng dường như muốn lao ra khỏi lồng ngực này, làm cho y quên mất tình thế nghiêm trọng lúc này, cũng quên đi bọn họ còn thân trong nguy hiểm, chỉ trong lòng từng lần một nghi vấn, đến nỗi cuối cùng diễn biến thành chất chứa toàn bộ tư duy, tán loạn reo hò mỗi một mạch máu.
Lăng Thanh, làm thế nào ngươi mới bằng lòng tha thứ bản tọa?
Lăng Thanh, bản tọa phải làm như thế nào mới có thể khiến ngươi dỡ xuống gánh nặng?
Giữa lúc câu reo hò này sắp không bị khống chế chồm ra, người dựa vào trên cây hơi mở mắt ra, sau đó bỗng dưng lộ ra vẻ mặt cảnh giác.
Không phải là cảnh giác đối với y, mà là bốn phía có một vài động tĩnh không bình thường. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Chương 9”
Bàn Ti động số 38 – Chương 134
Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất tam tứ chương – Nam lớn cưới vợ nữ gả chồng
Vị Đổng tiên cô nghe tiếng đã lâu này, ừm, hoặc là bây giờ nên xưng nàng Ngao phu nhân! Tuyệt đối là một tiểu mỹ nhân! Mặt mày linh động, môi đỏ kiều diễm, một đầu tóc đen ngay ngắn lóng lánh tựa như thấm nước, búi tóc vén lên khiến ta nhớ tới cái từ tóc mai như mây. Trên đầu nàng chỉ vấn hai trâm hoa bạch ngọc lan, trên một bên tai đeo hoa tai màu lục, trên dái tai bên kia thì lại là một viên minh châu to bằng ngón tay cái, váy dài chấm đất, vạt áo như gió. Chưa nói đã cười, vẻ mặt chiếu người. so sánh với hai thị nữ hoa si đi theo phía sau nàng kia, quả thực chính là chênh lệch thật lớn giữa thiên nga và vịt con xấu xí.
Giữa mặt mày nàng có một loại cảm giác ừm, thư thái linh hoạt, không dính khói lửa nhân gian. A, đương nhiên, nàng vốn chính là tiên cô mà, không dính khói lửa nhân gian là tất nhiên.
“Phượng huynh, mấy ngày nay ngươi đi đâu vậy? Tử Hằng vẫn rất lo lắng cho ngươi, làm việc cũng chỉ ứng phó, mỗi ngày đều nghĩ biện pháp. Ta đã nói ngươi không có việc gì! Nhìn xem, vẫn là ta nói đúng đi?”
Phượng Nghi chỉ mỉm cười, giới thiệu ta với nàng: “Vị này chính là phu nhân của Tử Hằng, vị này chính là Đào Hoa Đào cô nương.”
Cảm tạ trời đất! Phượng Nghi cuối cùng cũng nhớ đại danh của ta, không lại giới thiệu với người khác ta là Đào Tam Bát!
“Đào cô nương, chào ngươi.” Nàng cười mỉm nói với ta: “Chúng ta lúc trước chưa gặp mặt, bất quá nếu là đi cùng với Phượng huynh, cũng là vị khách quý. Lần này đến đây không cần vội đi, ở lâu mấy ngày, chúng ta có thể trò chuyện, thân cận một chút.”
Hợ… Vị Đổng tiên tử này ừm, thật sự là khéo léo, lại xinh đẹp lại biết nói chuyện — làm ta nhớ tới Vương Hi Phượng trong Hồng lâu.
“Ngài quá khách khí.” So sánh với nhiệt tình của nàng, ta càng lộ vẻ ngốc hơn: “Tới quá mạo muội… Ừm…”
“Đừng khách khí.” Nàng cười gật đầu với ta, sau đó phân phó thị nữ phía sau: “Thu dọn gian phòng cho phượng vương và Đào cô nương chưa? Đã phái người đi mời quan nhân (1) về chưa?”
Hợ… Quan nhân… Xưng hô này, ta đương nhiên hiểu, chính là chỉ Tử Hằng thôi.
Có điều, Tử Hằng đột nhiên biến thành “quan nhân” của nàng… Ta cảm thấy vậy cũng thật không được tự nhiên.
Lúc nàng nói chuyện khiến người ta có cảm giác rất chu đáo, cười nói như ngọc, hiển nhiên nàng cũng rất quen với Phượng Nghi.
“Ngươi cũng vậy, muốn đi cũng không chào hỏi. Sau tiên hội Mai sơn Tử Hằng vẫn luôn tìm ngươi khắp nơi, gần đây lại dị biến liên tiếp…”
Ta vừa nghe, vừa bẻ điểm tâm ăn.
Bánh hấp mật này không ngon lắm, nhưng váng sữa kia cũng không tệ…
“Đào cô nương, ngươi nói thế nào?”
“Hở?” Ta căn bản không biết đề tài là gì, lại vì sao chuyển tới ta, trừng mắt ngậm bánh ngọt không biết trả lời như thế nào.
“Ừm, chuyện thiên hạ, hợp lâu tất phân, phân lâu tất hợp…” Phượng Nghi không dấu vết chuyển câu chuyện ra khỏi ta, ta nhẹ nhàng thở ra. Bất quá ta nhìn thấy trên khuôn mặt hai thị nữ kia, có khinh miệt không thèm che đậy… Còn có, ừm, căm thù?
Được, ta đây mới không quan tâm.. Đi cùng một chỗ với Phượng Nghi, loại ánh mắt này ta thực sự nhìn không hiếm. Loại ánh mắt của hai tiểu nha đầu này tính là gì? Càng nóng nảy ác độc hơn cái này ta đều đã được thấy. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 134”
Hương đêm – Đặng Lệ Quân
Lâu lắm rồi mới sub một bài nào đấy. Ờ, chắc cũng tầm hơn nửa năm :))
May mà chưa quên cách dùng Aegisub =))
Bài này cũng lại là một bài rất lâu rồi.
Nhạc bài này chắc cũng khá quen thuộc nữa, vì nó từng được chế và xuất hiện trong Ngày xửa ngày xưa 16: Chuyện thần tiên xứ Phù Tang
Và rồi sau đó được Don Nguyễn làm một video nhép lại với sự xuất hiện của người đã hát bản đó – NSƯT Thành Lộc
Ai muốn xem có thể vào đây ^^
Hương đêm (夜来香)
~ Đặng Lệ Quân (邓丽君) ~
Lời: Lý Tuyển Thanh
Nhạc: Diêu Mẫn
Dịch và sub: Yappa
Download
Bàn Ti động số 38 – Chương 133
Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất tam tam chương – Con nhện nông thôn đến thành thị
Ngày dưỡng thương, chính là những ngày như heo…
Ăn rồi ngủ, tỉnh ngủ nhập định, trò chuyện, sau đó lại nhập định, ngủ tiếp…
Ngoại thương của Phượng Nghi dần dần tốt lên, sau khi vảy màu đen bong, lộ ra thịt non đỏ tươi, như thế rất tốt, chỗ đen chỗ hồng, giống như bị chốc đầu.
Phượng Nghi thúc giục ta mấy lần, nói có thể lên đường khởi hành. Ta bát phong bất động, nói cho hắn, khi nào hắn mọc ra lông chim, có thể hồi phục hình người, chúng ta mới lên đường.
Khụ, cái kem bôi da tuyết thiềm cao ngọc xoa trên người Phượng Nghi này, thơm ngào ngạt rất dễ chịu… Có chút vị kem hương cỏ. Ta chép chép miệng, cũng không phải cảm thấy ở đây buồn khổ, chính là vết thương của Phượng Nghi, thật sự khỏi rất chậm. Hắn đại đa số thời điểm đều đang ngủ, thỉnh thoảng tỉnh lại nói chuyện với ta, ta đều cảm thấy rất cao hứng.
Ta lấy một viên dạ minh châu chiếu sáng lên, xem sách trong tay. Đây là cuốn sách giải trí, kể chính là anh hùng hiệp sĩ, mỹ nữ nhu tình. Loại truyện này từ cổ chí kim đều giống nhau, dù sao YY không phải đóng thuế, tác giả muốn khoác thế nào thì nói khoác thế đó, thần công đắp trời, mỹ nữ khóc hô ôm ấp yêu thương. Ta xem cười khanh khách, thuận tay bóc giấy dầu bao bên ngoài một cái bánh ngọt, bẻ một miếng thả vào miệng.
“Ngươi có muốn ăn hay không?” Ta hỏi Phượng Nghi.
Hắn tựa vào một đống đệm bằng tơ nhện mềm mại, đầu gối bên cạnh ta.
“Có.”
Ta bẻ bánh ngọt càng vỡ thêm một chút, để trong lòng bàn tay. Cái mỏ nhọn của Phượng Nghi đến gần, mổ ăn từng chút từng chút. Chỗ da đen trên gáy hắn còn chưa có bong hết, nhưng đầu cánh đã mọc một nhúm lông nhung vàng nhạt.
Hợ, loại lông nhung này, tựa như con gà con… lông xù. mềm mại, thật sự rất đáng yêu.
Trong lòng ta nghĩ như vậy, miệng cũng không dám nói như thế. Đầu ngón tay nhẹ nhàng sờ hai cái trên đám lông mềm mại ấy. Phượng Nghi giật mình, ngẩng đầu nhìn nhìn ta. Cặp mắt kia vừa đen vừa tròn. Ta hắng hắng giọng, đưa tay về, bày ra vẻ mặt đứng đắn, khuyên hắn: “Ăn thêm một chút, ăn thêm một chút.”
Khi vết thương sắp khỏi thật ra cũng không đau, trái lại rất ngứa. Việc này ta có kinh nghiệm, nhìn thấy Phượng Nghi sau khi ngủ thiếp đi cánh hơi hơi run rẩy, tựa hồ rất muốn cọ cọ vào đâu đó cho bớt ngứa. Ta nghĩ nghĩ, gãi ngứa là không được, cũng không dám cho hắn dùng loạn thuốc gì. Vạn nhất không tốt cho vết thương là hỏng bét. Ừm… Ta móc móc trong hồ lô, tìm được một cái quạt lông chim. Hình như nghe người ta nói dùng quạt lông chim khẽ quạt cũng có tác dụng bớt ngứa.
Ta thử một chút, nâng cao cao nhẹ nhàng hạ xuống, chỉ sợ đụng vào vết thương của hắn.
Ừm, Phượng Nghi động một cái, có điều, tựa hồ thoải mái, thân thể cũng thả lỏng hơn.
Hữu dụng là được.
Ta quạt không dừng tay, quạt tới mức mỏi tay, thế là biến luôn về con nhện, đổi hai chân cầm quạt rồi tiếp tục.
Ha ha!
Ta bây giờ cuối cùng cũng phát hiện con nhện nhiều chân cũng là có chỗ tốt! Ít nhất làm việc gì cũng có thể thay phiên nhau, chân trước mệt chân sau lên, chân trái mệt chân phải lên, thật sự là mau lẹ thuận tiện!
Rất tốt rất tốt! Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 133”
