Cô bé đối diện hãy nhìn qua đây – Nhậm Hiền Tề

Vẫn là một bài rất lâu :))
Nhạc bài này chắc cũng rất quen thuộc nữa, vì nó từng được chế thành phiên bản Việt có tên là “Thằng Tàu lai”
Ai muốn xem có thể vào đây ^^

Cô bé đối diện hãy nhìn qua đây (对面的女孩看过来)

~ Nhậm Hiền Tề (任贤齐) ~

Nhạc và lời: A Ngưu
Minh họa: Miêu Y
Dịch và sub: Yappa
Download

Tag: cô bé đối diện nhìn qua, ren xian qi, richie ren, cô gái đối diện nhìn qua đây, người con gái đối diện nhìn qua đây, cô gái bên kia nhìn qua đây, cô bé nhìn qua đây, cô bé đối diện nhìn qua đây, dui mian de nv hai kan guo lai

Bàn Ti động số 38 – Chương 137

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tam thất chương – Dâu xấu gặp cha mẹ chồng

“Nàng có tâm sự gì?”

Ta liền biết không thể gạt được hắn, vốn ta cũng chính là một người không giữ được chuyện trong lòng. Hai ngày nay, mặc dù có thời điểm ngây ngô cười, có đôi khi hoảng hốt, nhưng ta vẫn lại nhớ tới những gì nhìn thấy nghe thấy tại đáy đầm nước, Tiểu Tâm nàng…

Ta đã đáp ứng nàng không nói… Nhưng ta thật sự nghẹn đến khó chịu.

Ta mím miệng thật chặt, trừng mắt nhìn Phượng Nghi.

“Khó nói?” Hắn hơi hơi trầm ngâm: “Có phải chuyện có liên quan tới Tử Hằng?”

Ta ra sức gật đầu.

Phượng Nghi thật sự là rất tri kỷ!

“Vậy có thể viết ra không?”

Hở? Việc này, hình như, ta đáp ứng là tuyệt đối không nói, chưa nói tuyệt đối không viết. Thế nhưng viết ra… thật sự được chứ? Nhưng nếu như mặc kệ chuyện của Tiểu Tâm, trong lòng ta cả đời này cũng sẽ không yên, sẽ vĩnh viễn vướng mắc ở đó…

Phượng Nghi đưa giấy bút cho ta, ta do dự, Phượng Nghi có nhiều năng lực và biện pháp hơn ta, hắn có lẽ sẽ có cách giúp đỡ Tiểu Tâm…

Nghĩ như vậy, ta hạ quyết tâm, ngắn gọn nhanh chóng viết xuống chuyện thấy bên đầm nước ngày đó trên giấy, sau đó không quên thêm một câu: Chàng có biện pháp nào giúp nàng ta không?

Những lời này viết đậm hơn phần trước, chỉ sợ Phượng Nghi bỏ qua.

Phượng Nghi hỏi rất chi tiết, hỏi cả hình dạng màu sắc của gương mặt nàng hiện tại. Ta viết ra cho hắn biết từng việc trên giấy, sau đó dùng ánh mắt chan chứa mong chờ nhìn hắn.

“Đây không phải là độc.”

“Đây là cổ chú.”

“Hả?” Sách ta xem mặc dù rất loạn rất linh tinh. Nhưng đều không đề cập đến phương diện này. Cổ chú… Ờ, nghe lên cũng rất dọa người.

“Nói như vậy. Là có người hại nàng?”

“Đây là nhất định.” Phượng Nghi hơi hơi trầm ngâm: “Việc này trước đừng nói cho Tử Hằng… và cả phu nhân của hắn.”

“Ta sẽ không nói cho hắn, Tiểu Tâm không cho ta nói.”

“Ừ. Ta sẽ lưu tâm việc này, nàng không cần vội vàng, cũng đừng tự tiện làm chuyện gì… hay là nói lời gì, biết không?”

Ta nhìn hắn: “Ta cũng không phải là đầu đất, hơn nữa, ta vốn đáp ứng nàng không nói ra mà.”

“Ta cũng không phải người ngoài.” Hắn không đồng ý: “Chuyện của nàng chính là chuyện của ta, nhìn chân mày nàng nhăn thế kia. Việc này nếu mặc kệ, nàng có thể nhớ một trăm năm.”

Ta vừa vân vê vạt áo, vừa nhịn không được ngây ngô cười.

Hắn thật đúng là hiểu ta.

Có điều ta bỗng nhiên nhớ tới lời hắn vừa nói: “Ừm, nói cho phu nhân của Tử Hằng, có phải rất không ổn hay không?” Không biết vì sao, ta luôn cảm thấy cảm thấy Đổng tiên tử tựa hồ rất kiêu ngạo với thân phận của mình. Luôn luôn không dấu vết khoe khoang, hơn nữa nhìn qua dáng dấp nữ cường nhân, không phải khôn khéo giỏi giang bình thường. Chuyện Tiểu Tâm, nói không chừng nàng, ừm, có lẽ cảm kích, hoặc là…

Ta không biết vì sao vừa nghĩ lại nhớ tới tình tiết trong đại trạch môn này, thâm cung ám đấu này. Hợ, có lẽ Tiểu Tâm như vậy, Đổng tiên tử là độc thủ phía sau màn? Hợ… Ta cũng biết mình đây là nghĩ ngợi lung tung, nhưng khó tránh khỏi lại liên tưởng về phía đó. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 137”

Tàng tình – Quyển 3 – Chương 10

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập chương

Kinh thành một mảnh bi thương trang nghiêm, nơi nơi lụa trắng.

Biết được tin tức hoàng đế băng hà, Đông Ly Mộ Vân liền mang theo binh mã cùng An Dương vương cấp bách vào kinh. Lăng Thanh vẫn không hiểu, vì sao Đông Ly phải nghe lệnh An Dương vương hành sự.

Vốn định quay về Vãn Nguyệt sơn trang, giữa đường hắn bị một phong thư gấp của Nguyễn Tố Tuyết cũng mời tới kinh thành.

Lúc này kinh thành bầu trời mây đen dày đặc, trời u ám, tăng thêm cho thế cục vốn cũng không thanh minh chút nào mấy phần sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt.

Bên trong thư phòng của Kỳ phủ đôi khi truyền đến từng tiếng vang của trống bỏi, Lăng Thanh ôm Kỳ Chiêu ngồi trên đùi hắn, đùa đang vui vẻ.

“Thích đứa nhỏ như thế, không bằng tỷ tỷ làm mối giới thiệu một cô nương tốt cho ngươi.”

Lăng Thanh lập tức sụp mặt, “Tỷ tỷ lại đem ta làm trò cười.”

Nguyễn Tố Tuyết chỉ mỉm cười, nha hoàn bên cạnh đến ôm Kỳ Chiêu đi, cửa thư phòng két một tiếng khẽ đóng, Nguyễn Tố Tuyết mới mở miệng, “Biết tỷ tỷ gọi ngươi tới là vì chuyện gì?”

Lăng Thanh suy nghĩ một chút, đáp lại: “Là… có liên quan tới triều đình?” Sau đó nhớ tới cái gì, đưa tay từ trong ngực lấy ra chiếc vòng vàng kia đưa cho Nguyễn Tố Tuyết, “Cái này trả lại cho tỷ tỷ…”

Lại như có do dự, mím mím khóe môi mới tiếp tục nói: “Nhưng đã không còn tác dụng gì, lúc tại Vũ Hoàn sơn vì an toàn, ta tạm thời giao cho Đông Ly đại ca bảo quản, thế nhưng Đông Ly đại ca cùng một chỗ với An Dương vương. Ta có một chút hoài nghi chuyện phát sinh trên Vũ Hoàn sơn cũng là an bài của An Dương vương, y lợi dụng Triệu Thạc vây khốn mọi người, dẫn dắt ta lấy ra bản vẽ cơ quan lăng Diễm đế…”

Nguyễn Tố Tuyết nhận lấy vòng tay kia nhìn nhìn, “Ngươi ta bây giờ đều biết Hoắc Hiền thật ra là người của An Dương vương, nghe lệnh An Dương vương hành sự, An Dương vương lợi dụng Hoắc Hiền khống chế quan lớn triều đình. Bây giờ ngươi lại cho rằng An Dương vương lợi dụng Hoắc Hiền và Triệu Thạc để tìm bản đồ lăng Diễm đế, vậy y làm như vậy là vì cái gì?”

Lăng Thanh trầm mặc, sau đó có chút không chắc chắn lắm nói ra ý nghĩ của mình.

“Là vì vương vị? Bởi An Dương vương tuy rằng cùng một mẹ sinh ra với cố tiên đế, thế nhưng phía trên còn có một ca ca Triệu Thạc, thái tử mặc dù tuổi nhỏ, nhưng cũng là người thừa kế hoàng vị chính đáng, An Dương vương muốn leo lên đế vị, thứ nhất muốn trong triều không người có nghi ngờ và phản đối, vì thế y dùng ‘cập đệ’ để khống chế nhân tâm, thứ hai cần mở rộng thế lực của mình, kho báu lượng lớn trong lăng Diễm đế, không thể hợp hơn.”

Lăng Thanh nói xong những câu này, đôi mắt trong suốt nhìn về phía Nguyễn Tố Tuyết.

Nguyễn Tố Tuyết gật đầu, “Ngươi phân tích rất khá, thế nhưng không chính xác lắm.”

Lăng Thanh mở to mắt có chút không tin, lại rũ mắt tinh tế trầm ngâm, thế nhưng sao cũng nghĩ không ra, đành phải chờ Nguyễn Tố Tuyết giải thích.

“Lăng Thanh ngươi có biết, tiên đế thật ra năm ngoái cũng đã băng hà, người hiện giờ chẳng qua là một con rối hay không.”

“Tỷ tỷ làm sao mà biết được?”

“Một năm nay hoàng đế vẫn lấy có bệnh nhẹ mà cực ít lên triều, khi ta thụ phong từng gặp hắn một lần, không biết sao lại nói đến chuyện trước đây cùng đi vây săn cùng Tĩnh Việt, thật ra lần vây săn đó Tĩnh Việt không có mặt, chuyện này chỉ có tiên đế và ta biết, thế nhưng hoàng đế khi đó lại nói hắn và Tĩnh Việt giành một con hươu hoang bại bởi Tĩnh Việt…”

Nguyễn Tố Tuyết dừng một lát, đợi cho Lăng Thanh hiểu lời này của nàng mới tiếp tục nói, “Nếu như An Dương vương mơ ước vương vị, ngay từ một năm trước nên động thủ, vì sao phải đợi đến lúc này? Nếu như y thật lòng muốn bản đồ lăng Diễm đế, thực sự cần phí khí lực lớn như vậy?”

Vì thế Lăng Thanh cũng nghĩ không ra, An Dương vương và tiên đế là huynh đệ một mẹ sinh ra, quan hệ lại vô cùng tốt, nếu như là một hoàng đế con rối, An Dương vương sẽ không thể không nhìn ra, nếu như An Dương vương nhìn ra lại không nói ra, có lẽ chỉ có một khả năng —

“Lẽ nào…?”

Nguyễn Tố Tuyết gật đầu, “Đúng, con rối này là người của Triệu U, phỏng chừng là xảy ra chuyện gì tới mức giấu giếm không nổi nữa, cho nên mới lựa chọn để cho hoàng đế con rối băng hà, nếu như không phải là bởi vì ngoài ý muốn này, ta nghĩ hoàng đế con rối ấy hẳn là sẽ mãi cho đến khi thái tử có thể độc lập trông coi triều chính, mới có thể thoái vị.”

“Mà người bị ‘cập đệ’ khống chế trước đây, không phải nguyên lão tiền triều tay nắm quyền hành, thì chính là một số người lén lút kết đảng ám giao, An Dương vương làm như vậy, càng giống như là diệt trừ từng người mà sau này sẽ nguy hại đến ổn định triều cương…”

“Nếu Hoắc Hiền là người của An Dương vương, An Dương vương lại vì sao muốn giúp chúng ta giết Hoắc Hiền?”

“Hoắc Hiền có một số việc làm đến quá mức, thêm không biết thu lại kiêu ngạo của mình, một quân cờ vượt ra khỏi tầm nắm, thì không có tất yếu tồn tại.”

Nghe được một phen phân tích như vậy của Nguyễn Tố Tuyết, Lăng Thanh phát hiện định luận của mình đối với An Dương vương hoàn toàn là tương phản, vốn cho rằng y là vì vương vị, hiện giờ xem ra, y xác thực là vì vương vị, nhưng không phải là vì chính y leo lên vương vị.

Bây giờ ngẫm lại, năm ấy ngộ thương người của Thiên Tuyệt giáo tại Trần sơn, vẫn không thể tra được cho bọn hắn tin tức giả là ai… Phản ứng của Đông Ly Mộ Vân ngày ấy mà thấy, người cho tin tức hẳn là An Dương vương. Mà ngộ thương cũng không phải ngoài ý muốn, Thiên Tuyệt giáo chiếm đại bộ phận thế lực phía nam, Võ Lâm minh thì chiếm cứ thế lực phía đông, hai bên phát sinh mâu thuẫn, thu lợi sẽ chỉ là triều đình.

Vì thế Nguyễn Tố Tuyết mới có thể nói: “An Dương vương cũng không đơn giản như ngươi thấy, nhưng cũng không có nguy hiểm như trong tưởng tượng của ngươi.”

Cốc cốc! Cửa thư phòng bị gõ nhẹ hai cái, thanh âm của quản gia vang lên ngoài cửa, “Phu nhân, xe ngựa chuẩn bị xong rồi.”

Nguyễn Tố Tuyết nói với Lăng Thanh: “Ta bây giờ dẫn ngươi đi một nơi.”

Xe ngựa chạy qua đường phố trống trải, lụa trắng quấn lên cửa mỗi nhà khẽ đung đưa trong gió, móng ngựa giẫm trên đường lát đá, lưu lại một chuỗi tiếng vó hơi có vẻ tịch mịch.

Lăng Thanh vén màn xe lên, đèn lồng đỏ lớn viết ba chữ “Trầm Hương các” xẹt qua trước mắt, cửa lớn khắc hoa đỏ thẫm đóng chặt, xe ngựa chạy qua, Lăng Thanh ngó đầu ra, đường nhìn vẫn dừng trên chiếc cửa đóng chặt kia.

Sau ngày đó cũng chưa có tin tức của Yên Vân Liệt, cũng không biết Hoài Điệp và Tư Tần có tới kinh thành hay không, cũng không biết… y hiện giờ ra sao?

Xe ngựa chạy đến một bãi săn ở ngoại ô, phu xe đưa ra một tấm lệnh bài, thủ vệ liền cho đi.

“Nhân mã của Sở vương vẫn trú đóng ở chỗ lần trước, người của những phiên vương khác cũng lần lượt chạy tới…”

Xe ngựa dừng lại, Nguyễn Tố Tuyết vừa nói, vừa xuống xe ngựa, Lăng Thanh cũng xuống theo nàng. Trên giáo trường đứng một đội binh sĩ, ước chừng ngàn người. Ngẩng đầu, trên lầu canh tung bay cờ lớn viết chữ Kỳ.

Lăng Thanh đi lên lầu canh theo Nguyễn Tố Tuyết, phía dưới một đám người đông nghịt, xem ra khá là tráng lệ.

“Phu quân mặc dù mất, nhưng quân Kỳ gia sẽ không mất, những người này là sau khi Kỳ gia sửa lại án xử sai trở về tiếp tục đi theo Kỳ gia.” Nói tới đây, mặt Nguyễn Tố Tuyết hướng phía dưới lầu canh, cất cao giọng nói: “Các vị huynh đệ vẫn ổn chứ?”

Liền nghe phía dưới chỉnh chỉnh tề tề trả lời: “Kỳ gia không đổ, Kỳ quân mãi còn!” Vang dội như sấm, thanh thế như nước thủy triều.

Nguyễn Tố Tuyết cười gật đầu, sau đó chuyển hướng Lăng Thanh, “Những người nhìn chằm chằm vào vương vị đó, ngày mai nhất định sẽ có động tác. Kỳ Chiêu vẫn còn là đứa nhỏ, ta lại là nữ bối, ngươi dầu gì gọi ta một tiếng tỷ, cũng coi như nửa người Kỳ gia, tỷ muốn nhờ ngươi chỉ huy Kỳ quân thủ vệ hoàng thành.”

Lăng Thanh nhất thời không kịp phản ứng, chờ hiểu Nguyễn Tố Tuyết nói cái gì, không khỏi hoảng sợ lui về phía sau một bước, “Ta? Sao có thể?” Hắn nhiều nhất chạy đi giang hồ giết hai tên trộm, hiện bây giờ bảo hắn chỉ huy một đội binh sĩ, quả thực quá coi trọng Lăng Thanh hắn rồi, hơn nữa…

“Tỷ tỷ là muốn đứng đứng ở phe thái tử? Thế nhưng tiên đế, không, Hoắc Hiền rõ ràng hại Kỳ gia các ngươi…”

Nguyễn Tố Tuyết nghiêm túc biểu tình, “Mặc dù triều đình có phụ Kỳ gia, thế nhưng ai có thể bảo đảm Triệu Thạc hoặc là những người khác sẽ là một minh quân? Kỳ gia bảo vệ chính là thiên hạ, cũng không phải là cái vương vị kia.”

Dẹp loạn náo động, bảo vệ thiên hạ thái bình, phía trước ân cừu, đạo nghĩa làm đầu, Lăng Thanh không khỏi âm thầm cảm thán vì ý chí của Nguyễn Tố Tuyết.

“Lăng Thanh, ta biết ngươi không muốn chen chân vào chuyện triều đình, huống hồ lúc này đây có lẽ dữ nhiều lành ít, nếu như ngươi không muốn, có thể không cần mạo hiểm, tỷ sẽ không trách ngươi.”

“Việc này…”

Lăng Thanh nghiêng đầu nhìn về phía dưới lầu canh, đám tướng sĩ kia thấy hắn nhìn sang, đồng loạt quỳ xuống đất hô to, “Thuộc hạ nguyện ý nghe chỉ thị của Lăng thiếu hiệp! Xin Lăng thiếu hiệp dẫn dắt chúng ta bảo vệ giang sơn thái bình!”

Lăng Thanh siết chặt lan can, ngẩng đầu, xa xa mây dày cuồn cuộn, âm chân trời âm u ngưng một tầng không khí xơ xác tiêu điều.

“Được rồi.” Lăng Thanh nhàn nhạt đáp. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Chương 10”

Bàn Ti động số 38 – Chương 136

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tam lục chương – Một tấc lưu quang sa ngân hà

Trong khe đá, có một thanh âm trầm trầm nói: “Cám ơn ngươi, tiểu muội, ta không đói bụng, chính ngươi ăn đi.”

Ta sửng sốt, thanh âm này… thanh âm này vì sao…

“Tiểu Tâm?”

Trong khe đá bỗng nhiên trầm mặc, sau đó qua một lúc lâu, thanh âm kia nói: “Ngươi là… Tam Bát tỷ tỷ sao?”

Ta nhớ ra rồi, lúc ấy trong đầm Bích Thủy… phần lớn tôm cá nhỏ có chút linh tính, đều tự nhận là họ Bích, Tiểu Tâm… Tên của nàng hẳn là Bích Tâm.

Trong lòng ta vừa hoài nghi, vừa lo lắng, còn có chút sợ hãi không hiểu vì sao, lấy ra một viên minh châu chiếu sáng. Chậm rãi đi một bước về phía trước: “Tiểu Tâm, là ngươi sao?”

“Tam Bát tỷ tỷ…”

Ta lại đi về phía trước, ánh sáng của minh châu chiếu vào khe đá, ta nhìn thấy một khuôn mặt cá cực xấu, màu xanh đen từ bên trong lộ ra, thanh âm dè dặt, còn thận trọng hơn ta: “Tam Bát tỷ tỷ, ta là… Tiểu Tâm.”

Tiểu Tâm? Ta kinh ngạc nói không nên lời.

Nàng sao lại biến thành như vậy? Nàng cũng đã có mấy trăm năm đạo hạnh, sớm cũng đã tu thành nhân thân, ta lần trước trên đường đi kinh thành còn từng gặp nàng. Thế nhưng nàng, nàng bây giờ sao lại… Cho dù nàng bởi vì nguyên nhân gì bị thương, đánh về nguyên hình, vậy nguyên hình của nàng cũng là một con cá vàng xinh đẹp chứ, sao lại là bộ dáng như bây giờ? Mắt lúng liếng xinh đẹp biến thành mụn nước sưng phù xấu xí, vảy cá mỹ lệ không thấy bóng dáng, khuôn mặt kia… khuôn mặt kia… Trời ạ, quả thực so với con cóc, không, là so với cái loại cá dơi khiến người ta buồn nôn ăn không ngon ta từng thấy trước đây còn… còn…

“Tiểu Tâm? Ngươi? Thật là ngươi sao? Ngươi sao lại biến thành như vậy?”

Ý nghĩ của ta nhất định tiết lộ ra ngoài mặt. Nàng lui lui về phía sau, lui ra ngoài vầng sáng của minh châu.

“Ta làm ngươi sợ sao?”

“Không phải vấn đề này. Ngươi, ngươi sao lại biến thành như vậy? Là trúng độc? Hay là bị thương cái gì?”

Thanh âm của nàng rất cay đắng: “Đây là ta tự làm tự chịu… Tam Bát tỷ tỷ, ngươi đến đây khi nào? Thời gian qua vẫn khỏe chứ? Ta…, công tử hắn, vẫn khỏe chứ?”

Ta há hốc miệng, nói không ra lời.

Tiểu Tâm sao lại biến thành như vậy?

“Tử Hằng hắn, biết ngươi ở trong này không? Ngươi gặp chuyện gì? Vì sao…”

“Tam Bát tỷ tỷ, ngươi cũng đừng hỏi. Tóm lại… là ta không biết lượng sức…”

Trong lòng ta rất loạn, hỏi hồi lâu nàng cũng không nói. Ta tìm tìm trên người, để lại cho nàng một ít đan dược và thức ăn. Nàng chỉ cười gượng, nói không cần, bảo ta cũng không cần lưu lại cái gì.

“Tử Hằng hắn…”

“Tam Bát tỷ tỷ. Ta cầu ngươi một chuyện! Cầu ngươi ngàn vạn lần đừng nói chuyện gặp được ta cho công tử! Ngàn vạn lần ngàn vạn lần, van cầu ngươi, nhất định đừng nói cho hắn!”

Giọng nói của nàng thê lương đau đớn. Ta ngạc nhiên không nói gì, nàng lại thêm vào một câu: “Tam Bát tỷ tỷ, ngươi đáp ứng ta, tuyệt không nói ra chuyện thấy ta hôm nay! Bằng không, ta liền lập tức đập đầu chết ở chỗ này!”

“Ngươi…” Ta vội vàng nói: “Ta tuyệt đối không nói ra ngoài. Ngươi đừng làm chuyện điên rồ.”

Nàng tựa hồ thở phào nhẹ nhõm, trầm mặc trong chốc lát, mới nói: “Ta… Ta ở trong này rất tốt, cũng không có ai có thể lại đến thương tổn ta, cách công tử cũng gần… Ta chỉ cần biết hắn ở ngay nơi không xa ta, viết chữ, đọc sách, trò chuyện… Trong lòng ta cũng rất thoải mái, có lần công tử còn đi qua bên đầm nước đấy, tiểu muội nhìn thấy hắn, còn tới nói cho ta biết, trong lòng ta rất vui…”

Nàng còn vui? Vui cái rắm!

Ta đần độn từ trong đầm nước đi ra, lại đứng nửa ngày bên bờ đầm. Con cá nhỏ kia vòng hai vòng trên mặt nước, liền vẫy đuôi lặn xuống.

Tiểu Tâm đối với Tử Hằng, ừ… Cái này không cần phải nói, cho dù ta rất ngốc cũng có thể nhìn ra được tâm tư của nàng.

Nàng có phải bởi vì biến xấu xí, cho nên mới không chịu đối mặt với Tử Hằng sao? Vậy, nàng là thế nào biến thành như vậy chứ?

Tử Hằng hẳn là không biết tình trạng hiện nay của nàng đi? Hắn là người nhớ tình bạn cũ như thế, bây giờ nấu ăn trong phủ còn dùng lão đầu bếp ban đầu, Tiểu Tâm vẫn đi theo hắn, hắn nếu như biết chuyện này, nhất định sẽ không bỏ mặc.

Bước chân ta vội vội vàng vàng, vòng qua một bụi rậm hoa cây, lại nghĩ tới một chuyện.

Vậy, chuyện Tiểu Tâm ở trong đầm nước phía sau, có người khác biết hay không? Tỷ như, nữ chủ nhân nơi này, Đổng tiên tử… Nàng có biết hay không chứ?

Bình tĩnh ngẫm lại, ta cảm thấy ta có thể hiểu được cách suy nghĩ của Tiểu Tâm. Bé gái ai không yêu tướng mạo? Biến thành xấu xí như vậy, thật sự là sống không bằng chết. Nếu như ta đổi đến tình cảnh của nàng, có lẽ, ừm… cũng sẽ lựa chọn như nàng.

Ta đứng lại, trên cây hoa trước người sau người nở đầy hoa màu hồng nhạt, bị ánh nắng chiếu vào, cánh hoa đầu cành đều thành nửa trong suốt, dường như vỏ sò mỹ ngọc khắc ra. Gió thổi qua, trong không khí tràn ngập một loại hương khí nhàn nhạt, chợt nồng chợt đạm làm cho người ta có loại cảm giác thất thường khó lường. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 136”

Bàn Ti động số 38 – Chương 135

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tam ngũ chương – Bích tỷ tỷ dưới đáy đầm nước

Phượng Nghi đưa bím tóc lên đỉnh đầu thay ta, dùng chiếc trâm đầu phượng bằng gỗ mun ấy cài.

“Ngươi hôm nay nghỉ ngơi cho tốt đi, ta và Tử Hằng muốn đi chỗ cột Thì Thần nhìn xem, nếu như buồn chán, có thể đi dạo bốn phía trong này, chỉ là phải cẩn thận, không được vượt quá cột San Hô, ra khỏi địa bàn này, đụng vào người ngoài có lẽ sẽ có phiền phức.”

“Được, ta biết rồi.”

Phượng Nghi cúi người xuống, môi nhẹ nhàng hôn bên tóc mai ta: “Lúc trời tối ta sẽ trở lại.”

Cảm giác nóng toàn thân ta lập tức sắp sôi trào, vội vàng thúc giục hắn: “Được rồi được rồi ngươi đi nhanh đi.”

Phượng Nghi mỉm cười, ống tay nhẹ nhàng bay đi ra cửa.

Ta ngồi trong phòng hơn non nửa ngày, vốn ta không tính đi ra ngoài. Phượng Nghi nói cũng rất rõ ràng, đi ra ngoài, tới địa bàn của thần tiên khác, nói không chừng sẽ có phiền toái. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 135”