| Hệ liệt | Trò đùa dai của thượng đế chi nhị |
| Tên gốc | 叛儿戏春 |
| Tác giả | Quý Ly |
| Thể loại | Ngôn tình, cổ đại, trùng sinh, nam biến nữ, sắc |
Tác giả: ~ Yappa ~
Tàng tình – Quyển 3 – Chương 8
Tàng tình
- Tác giả: Nga Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ bát chương
Thừa Thụy vương lưu lại một câu “Các ngươi tự giải quyết cho tốt” liền cùng Vũ Ngạn Thu rời đi.
Hội trường tỷ võ trên vách núi một chỗ giữa sườn núi Vũ Hoàn sơn, phía sau chính là vách núi vạn trượng, lối ra duy nhất đều bị đệ tử của Vũ Hoàn sơn trông giữ, hoặc là nhảy xuống vực, hoặc là liều mạng mở một đường máu, thế nhưng đâu cũng là lấy mạng ra đánh đổ.
“Triệu Thạc dám ra chiêu này tuyệt đối sẽ không tay không mà đến, có lẽ bên ngoài còn có binh lính hắn mang đến.”
An Dương vương nói xong câu này, mọi người liền rơi vào một trận trầm mặc lâu dài, gió núi thổi qua, phát ra thanh âm như tiếng rít, rất nhanh liền có người bắt đầu nhỏ giọng nghị luận, rốt cuộc bản đồ kia đang trong tay ai.
Đây cũng là điểm thông minh của Thừa Thụy vương, hắn cho dù có mục tiêu rõ ràng, hắn cũng không chỉ ra, làm cho đám nhân sĩ võ lâm này nghi kỵ lẫn nhau, mà hắn chỉ cần ngồi thu lợi ngư ông là được.
Yên Vân Liệt đi tới chỗ Đông Ly Mộ Vân bọn họ, “Hắn có phải cho rằng trên người bản tọa có bản vẽ cơ quan hay không? Vậy bức bản đồ trong tay Hoắc Hiền kia hiện ở nơi nào?”
Ngày Hoắc Hiền bị đâm chết đó, Yên Vân Liệt mang theo bản vẽ cơ quan giả phía trên rắc phấn độc có thể tản ra bốn phía, đe dọa dụ dỗ Hoắc Hiền giao ra phương pháp giải cổ “cập đệ”, không ngờ Thừa Thụy vương đúng lúc này mang người tới cửa cướp bản đồ lăng Diễm đế, Lăng Thanh cũng xuất hiện khi ấy hành hạ Hoắc Hiền đến chết, sau đó Đông Ly Mộ Vân cùng An Dương vương cũng chạy tới.
Tình huống khi đó có chút hỗn loạn, sau khi Lăng Thanh giết Hoắc Hiền bởi vì trúng độc quá sâu mà ngất đi, tiếp đó Yên Vân Liệt cũng rời đi, trong thư phòng của Hoắc Hiền lúc ấy chỉ còn lại Thừa Thụy vương và Đông Ly Mộ Vân bọn họ, Thừa Thụy vương và thủ hạ của hắn cũng trúng độc, hẳn là không có năng lực lại đi tìm kiếm đồ đạc của Hoắc Hiền nữa…
Yên Vân Liệt nhìn về phía An Dương vương và Đông Ly Mộ Vân, “Dọc theo đường đi bản tọa bị quan binh ngăn chặn hẳn là người của Thừa Thụy vương, hắn ngày đó nhìn thấy ta cầm trong tay bản vẽ cơ quan giả. Thế nhưng bản tọa muốn biết bức trong tay Hoắc Hiền kia hiện tại ở nơi nào?”
“Chúng ta tìm được sau đó trả lại cho Kỳ phu nhân.” Đông Ly Mộ Vân nói: “Bởi vì đây vốn chính là thứ của Kỳ gia.”
Yên giáo chủ lại cười, “Vậy dám chắc ngươi với vương gia cũng đều đã xem bức bản đồ ấy?”
“Lời này của Yên giáo chủ là có ý gì?” Đông Ly Mộ Vân tựa hồ có chút căng thẳng, nhưng rất nhanh lại trấn định tâm tình của mình.
“Được rồi, chúng ta không nói chuyện này, chúng ta nên thảo luận làm sao sống sót đi ra.”
Đông Ly Mộ Vân với An Dương vương cũng không lên tiếng nữa, bắt đầu nhíu mày suy nghĩ, sau một lát, Đông Ly Mộ Vân mở lời, “Cách nơi này hai trăm dặm chính là phong ấp của phụ vương ta, nơi đó có binh mã đóng giữ, thế nhưng đi về cần không ít thời gian…”
Lúc bọn họ nói chuyện Lăng Thanh vẫn ngồi bên cạnh, giống như là đang nghe kỹ càng, lại như là đang lâm vào trong tâm sự của mình.
Trời rất nhanh tối, đệ tử phụ trách trông lối ra thay đổi một đám người, trong đó không lạ có một nửa là quan binh.
Bị vây ở chỗ này cả ngày, không có thức ăn cũng không có nước, có vài người bắt đầu khó chịu, định thử xông ra khỏi vòng vây, nhưng dù cho võ nghệ cao tới đâu, một người đối trăm cũng rất nhanh bại trận.
Mùi máu phảng phất bốn phía, trong màn đêm bị nhiễm một tầng ngưng trọng, thường thường có người kêu la: Người cầm bản đồ kia! Mau giao bản đồ ra, để cho nhiều người như vậy chết cùng ngươi, lương tâm ngươi yên ổn thế nào?
Lăng Thanh chỉ ngồi không nói một tiếng, nửa đêm về sáng, khi tất cả mọi người ngủ say, Lăng Thanh mới khẽ kéo kéo ống tay áo của Đông Ly Mộ Vân.
Đông Ly Mộ Vân vừa ngẩng đầu, liền đối diện đôi mắt trong veo kia của Lăng Thanh.
“Đông Ly đại ca, ta cùng Dương Lăng sư huynh vừa thương lượng, sáng sớm ngày mai, chúng ta ngăn những người đó, ngươi và An Dương vương thừa cơ lẫn ra ngoài, Dương Lăng sư huynh nói sườn núi có đường nhỏ có thể thông đến dưới Vũ Hoàn sơn, đến lúc đó ngươi lại mang binh tới…”
“Vậy sao được? Các ngươi làm sao bây giờ?”
Lăng Thanh nhìn xung quanh, “Bị vây ở chỗ này cũng là chết, không bằng đánh đổ thử xem nói không chừng còn có hi vọng.”
Nói xong lấy ra một vòng tay vàng từ trong ngực, đẩy hai nút ngầm sườn trong chiếc vòng ra, vòng tay chia ra làm hai, Lăng Thanh lấy ra một bọc vải mỏng như cánh ve trong nửa đoạn vòng, giao vào trong tay Đông Ly Mộ Vân, “Quan trọng là mang cái này ra ngoài, không thể rơi vào trong tay người mưu mô.”
Đông Ly Mộ Vân nương ánh trăng nhìn thứ trong tay, bọc vải lụa tằm băng mỏng như cánh ve, phía trên vẽ các đường phức tạp ngang dọc, không khỏi cả kinh, “Đây là…?”
Lăng Thanh gật đầu, “Đây là Kỳ phu nhân giao cho ta, là bản vẽ cơ quan của lăng Diễm đế.”
Tay nắm mảnh khăn kia của Đông Ly Mộ Vân run nhè nhẹ, nhíu chặt chân mày tựa như nghĩ cái gì, một lát sau ngẩng đầu đặt tay lên vai Lăng Thanh nắm chặt, “Chớ làm ẩu, chờ đại ca!”
“Vâng!”
Dưới đêm trăng, tín nhiệm toát ra tràn đầy trên khuôn mặt thanh niên, khiến trong lòng Đông Ly Mộ Vân thoáng trầm.
Lúc sáng sớm, chân trời sắp sáng chưa sáng, chính là thời khắc buồn ngủ nhất, trên núi nổi lên một tầng sương mù, nổi lên càng dễ che giấu.
Đệ tử phái Thanh Hồng cẩn thận cầm lên kiếm bên người, liền thấy Dương Lăng đưa mắt sang, mọi người nhảy lên xông về phía lối ra. Một số thủ vệ đang buồn ngủ, nhất thời không thể kịp phản ứng, lối ra bị giết một lỗ hổng, Đông Ly Mộ Vân cùng An Dương vương thừa dịp hỗn loạn lách mình qua bên kia rừng cây.
Thấy bọn họ đã rời đi, Lăng Thanh thu kiếm bảo tồn thể lực phương đông một vòng mặt trời xuất hiện, tia sáng xua tan sương mù, chiếu thi thể và máu tanh đầy đất.
Khoảng chừng sắp đến giờ ngọ, Thừa Thụy vương cùng Vũ Ngạn Thu lại tới đây, sắc mặt của Thừa Thụy vương thoạt nhìn không tốt lắm.
“Vũ trang chủ, ngươi vì sao phải giúp đỡ người khác giết huynh đệ của mình?” Kiếm của Dương Lăng chân nhân chỉ Vũ Ngạn Thu hỏi, lúc này trên người hắn đã thêm mấy vết thương dữ tợn, máu chảy không ngừng.
Vũ Ngạn Thu không mảy may để ý chất vấn của hắn, cười cười nói: “Đương nhiên là mỗi người đều có lý do riêng, Dương Lăng ngươi nếu như biết hai bức vẽ ấy ở nơi nào, thành thành thật thật nói ra, ta sẽ thả ngươi ra tiếp tục làm minh chủ võ lâm.”
“Nằm mơ!”
Thừa Thụy vương cũng không để ý hai người này, chỉ đưa tầm mắt chuyển hướng sang phía Yên Vân Liệt, “Yên giáo chủ, nói đến thì bản vương và Yên giáo chủ cũng có duyên gặp mặt một lần, nếu như bản vương không có nhớ lầm, ngày đó Yên giáo chủ ở trong thư phòng của Hoắc Hiền, là đang cho Hoắc Hiền xem bức vẽ gì đó phải không?”
Mọi người bên dưới ngoại trừ Lăng Thanh ra đều nhìn về phía Yên Vân Liệt, Yên Vân Liệt chỉ cười, “Nếu như vương gia muốn bức vẽ ấy, thảo dân quay về sẽ đưa tặng vương gia mười bức tám bức, cam đoan mời đến hạng nhất kinh thành tới vẽ, chỉ là loại độc ngày đó không còn, thảo dân có thể dùng độc khác để thay thế.”
Sắc mặt Thừa Thụy vương càng khó coi, nhưng giận mà không phát, vỗ tay hai cái, đệ tử của Vũ Ngạn Thu áp tải một người đi lên đài cao, “Bản vương nghĩ, Yên giáo chủ có thể có hứng thú làm một khoản giao dịch với bản vương hay không?”
“Tư Tần?!”
Yên Vân Liệt cùng Lăng Thanh hai người đồng thời ngẩn ra, bị dẫn tới chính là Hoài Điệp, trong lòng ôm chính là Yên Tư Tần.
“Lệnh lang trông còn làm cho người ta vui vẻ, Yên giáo chủ nhất định không muốn để cho nhi tử của mình thiếu tay mất chân chứ?”
Tay Yên Vân Liệt nắm chặt, xương ngón tay bóp đến vang răng rắc, y là không yên lòng mới để cho Hoài Điệp và bà vú mang theo Tư Tần cùng nhau lên núi, không ngờ lại bị Triệu Thạc lấy làm lợi thế uy hiếp mình, nếu như bản vẽ cơ quan gì đó kia thực sự trên tay mình thì thôi, nhưng trong tay y lại không có gì cả, mà Triệu Thạc lại nhận định bản vẽ trên người mình.
Yên Vân Liệt yên lặng nhìn trên đài cao, trong đầu suy nghĩ phải lên cứu người như thế nào, nhưng vào lúc này, bên người có một thanh âm vang lên.
“Không biết Thừa Thụy vương có nguyện ý giao dịch với tại hạ hay không?”
Yên Vân Liệt quay đầu lại, lên tiếng chính là Lăng Thanh, Yên Vân Liệt không khỏi ngẩn ra.
Lăng Thanh tiến lên một bước, từ trong ngực lấy ra vòng tay vàng Nguyễn Tố Tuyết cho hắn đưa ra cho Triệu Thạc nhìn thấy.
“Vương gia nếu có ấn tượng, hẳn là nhận ra được đây là vòng tay của phu nhân Kỳ tướng quân ngày trước vẫn đeo, vương gia cũng có thể từng nghe nói, bản đồ lăng Diễm đế và bản vẽ cơ quan vốn là thứ Kỳ gia luôn luôn bảo vệ, Hoắc Hiền tịch thu Kỳ gia chiếm được bản đồ, tại hạ cứu mẹ con Kỳ phu nhân bảo vệ huyết mạch của Kỳ gia… Kỳ phu nhân liền tặng thứ này cho tại hạ.”
Yên Vân Liệt nhìn thấy khi Lăng Thanh nói lời này, tay nắm Quy Mộng không ngừng dùng lực lại dùng lực, xương ngón tay dưới làn da tái nhợt nổi lên, gân xanh hiện ra, tựa như cố nén tâm tình nào đó.
Nghe được hắn nói như vậy, hai mắt Thừa Thụy vương sáng lên, nhưng không lập tức mắc câu, “Không biết Lăng thiếu hiệp muốn trao đổi cái gì với bản vương?”
Lăng Thanh thu tay cầm vòng về, cúi đầu liếc nhìn, sau đó tầm mắt đến bên người Thừa Thụy vương, “Tại hạ muốn đứa nhỏ kia.”
“Ha ha ha!” Thừa Thụy vương cười, “Lăng thiếu hiệp, ngươi nguyện ý đem thứ trong tay đi cứu đứa nhỏ của người khác, bảo bản vương sao có thể tin thứ trong tay ngươi là thật hay giả?”
“Không phải là cứu…” Lăng thanh nhàn nhạt hạ xuống hai chữ, “Là giết!”
Yên Vân Liệt bỗng nhiên nhìn về phía Lăng Thanh, chỉ thấy quanh thân hắn quanh quẩn hơi thở lạnh như băng, sát dục vọt lên.
Lăng Thanh cứ như vậy thân dài mà đứng, nhìn đứa nhỏ trong lòng Hoài Điệp, chậm rãi nói: “Đứa nhỏ của tại hạ, vì Yên giáo chủ mà chết dưới loạn đao, vì thế tại hạ cũng muốn Yên giáo chủ nhìn tận mắt đứa nhỏ của mình chết dưới loạn đao, nếm thử bi thương đốt cốt đau lòng ấy.”
“Không thể!” Yên Vân Liệt quát.
Lăng thanh quay đầu, nhìn Yên Vân Liệt trong giây phút, sau đó hỏi y, “Nếu là con người khác thì được?”
Trong đầu Yên Vân Liệt ong một tiếng, tim đập như sấm. Hắn không quên?! Hắn vẫn còn nhớ tất cả?!
Ngay khi Yên Vân Liệt hãy còn chìm đắm trong khiếp sợ, Lăng Thanh cầm lấy chiếc vòng kia chậm rãi đi về phía đài cao ấy, trên đường đi qua lôi đài dùng để tỷ võ hôm đó, lưới dây thừng và gỗ tròn vẫn như cũ, Lăng Thanh ngẩng đầu, đối diện tầm mắt của Hoài Điệp, thấy Hoài Điệp khẽ gật đầu, Lăng Thanh đột nhiên rút ra Quy Mộng, đột nhiên đảo qua bên cạnh, kiếm khí sắc bén thoáng cái chém đứt gỗ tròn.
Thấy thế, Yên Vân Liệt cũng tựa như hiểu dụng ý của hắn, lật chưởng đảo qua, chưởng phong mang theo một trận cát bay đá chạy, gỗ tròn cao cao giống như cỏ lau bẻ gãy đổ về phía đài cao của Thừa Thụy vương bọn họ.
Lăng Thanh nhanh tay nhanh mắt kéo một sợi dây thừng buộc trên gỗ tròn, lực lượng gỗ tròn đổ xuống kéo hắn về phía đài cao, mọi người trên đài chạy trốn tứ tán, tay Lăng Thanh kéo lại, ôm lấy Hoài Điệp, khi gỗ tròn đổ xuống đè sụp đài cao mang nàng ra theo.
“Một bên vách núi có con đường nhỏ, ngươi mang Tư Tần chạy từ nơi đó.” Lăng Thanh nói xong, đã mang theo Hoài Điệp dùng khinh công phóng qua trên đám người hỗn loạn bên dưới.
Hoài Điệp lấy ra một khúc sáo trúc thổi lên, tiếng sáo dài dài ngắn ngắn vang vọng giữa sơn cốc, một lát sau, một đám đen nhánh đông nghịt bầu trời che mây giấu trời, nhìn kỹ, thì ra là một bầy ong.
Lăng Thanh buông Hoài Điệp, sau khi nhìn nàng ôm Tư Tần đi ra một khoảng cách, phất tay chặt gẫy đại thụ bên người chặn sơn đạo, xoay người, lại phát hiện mình đã bị thủ hạ của Thừa Thụy vương vây quanh bên vách núi.
Ong Hoài Điệp gọi tới ngăn cản không được bao lâu, Lăng Thanh lật cổ tay, thân kiếm Quy Mộng sáng bạc dưới ánh mặt trời hiện ra lãnh mang.
Trong đám người vây quanh hắn truyền đến tiếng vỗ tay hoan nghênh “bộp bộp bộp”, những người đó tách ra một lối đi, Thừa Thụy vương đứng xa xa, vẫn vỗ tay như cũ.
“Thân thủ rất tuyệt, rất can đảm, không hổ là người chỉ dựa vào lực của một mình đã cứu Nguyễn Tố Tuyết cùng nhi tử của nàng ta ra, thế nhưng Lăng thiếu hiệp kiếm nghệ rất cao, khinh công không tầm thường, nhưng vực sâu vạn trượng phía sau ngươi đây có lẽ hẳn là không có cách nào chứ?”
Lăng Thanh lui về phía sau một bước, bên tai truyền đến tiếng đá vụn lăn xuống vách núi, sau đó tiếng động kia càng ngày càng nhỏ, cuối cùng mất hẳn. Biểu tình trên khuôn mặt Lăng Thanh không thay đổi chút nào, lại lấy ra cái vòng tay vàng, cầm trong tay giơ giơ lên, “Vương gia không phải là rất muốn thứ này sao? Vậy tự mình tới lấy…”
“Mau ngăn hắn lại!”
Thừa Thụy vương quát to một tiếng, nhưng đã quá muộn, Lăng Thanh nhảy về phía sau, từ sườn dốc cao vạn trượng nhảy xuống.
“Lăng Thanh?”
Yên Vân Liệt vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy một thân ảnh từ trên vách núi thả người xuống, không kịp nghĩ nhiều, một chưởng đánh bay người trước mặt, xoay người cũng nhảy xuống về phía dưới vách núi.
Đây là lần thứ ba từ trên vách núi nhảy xuống kể từ khi khi biết hắn tới nay… Yên Vân Liệt cay đắng nói thầm trong lòng.
Thế nhưng lần này hiển nhiên không có vận may như hai lần trước. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Chương 8”
Bàn Ti động số 38 – Chương 131+132
Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất tam nhất chương – Phượng hoàng không lông không bằng gà
Dưới loại áp lực ngập đầu này, ta cảm giác thần kinh mình càng ngày càng căng thẳng, ý thức cuối cùng trống rỗng!
Mơ mơ màng màng, không biết qua bao lâu, bên tai lúc là tiếng gió, lúc là tiếng sóng biển, lúc là tiếng kêu thảm thiết…
Vô số thanh âm thay nhau oanh tạc, ta cảm thấy đầu óc mình cũng sắp bị nổ trung. Thế nhưng muốn thét to bảo những âm thanh này dừng lại, ta lại kêu không ra tiếng. Muốn giơ tay lên che lỗ tai… Ơ, tay ta đâu?
Ta mở mắt ra, cũng nâng lên… Hự, không phải tay, là chân nhện.
May là trên đùi không có lông rậm, nếu không chính ta bị dọa lại kêu một tiếng “Con nhện a” không chừng.
Biến về nguyên hình?
Ta bò dậy chưa kịp hoạt động chân tay liền nhìn xung quanh, sự tình trước khi hôn mê thoáng cái giống như mở van nước toàn bộ xông vào trong óc, làm cho ta có chút choáng váng, ý niệm duy nhất chính là — Phượng Nghi đâu?
Phượng Nghi ở nơi nào?
Ánh sáng cuối cùng khi đó quả thực giống như hạch nhân nổ tung, một trận gió mạnh cũng có thể thổi tan làn da, chứ đừng nói chi là gì khác.
Phượng Nghi bảo vệ ta, thế nhưng hắn đâu? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 131+132”
Bàn Ti động số 38 – Chương 130
Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất tam linh chương – Mây đen che đỉnh thành muốn đổ (Nhị)
Ngay từ đầu ta đã biết trận pháp này cũng sẽ có sét đánh! Ta chính là muốn xem thử sét này đến bao giờ mới bắt đầu đánh.
Quả nhiên mà, đạo sĩ này không có ý tốt, sét đánh ma tướng ma quân chuyện tốt như thế hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua!
Ta và Phượng Nghi từ trên cao nhìn xuống, thấy rõ ràng.
Thanh Liên đạo sĩ tuyệt đối âm hiểm, sau khi dùng phi kiếm xử lý trước hai ma tướng quân, mấy người sau hắn toàn dùng kiếm quang đối địch, hơn nữa vừa đánh vừa lui, làm cho người ta cảm thấy hắn ngoại trừ phi kiếm và pháp quyết không biết chiêu gì khác, thế nhưng mây này càng đè càng thấp, cảm giác đám mây hạ xuống thấp nhất đã sắp đè đến cột cờ tại chỗ cao của quảng trường này, sau đó đột nhiên hai tia chớp màu tím giống như rắn độc thoát ra khỏi tầng mây, thoáng cái ầm hai ma tướng có lực công kích mạnh nhất đen thành bánh khô…
Đáng thương…
Ta chỉ có thể không giúp bên nào.
Ta chính là một… ợ, con nhện yêu chính nghĩa.
Ta không cùng một đường với những người của ma vực này, cũng không phải cùng một đường với đạo sĩ.
Nói đến nói đi… Ôi, ta cũng chỉ có thể cùng con phượng hoàng trời không thu đất không quản bên cạnh này làm người qua đường.
Ta nhìn nhìn Phượng Nghi kề bên, hắn cũng ngồi ngồi nhìn rất vui vẻ nhá!
Ta sờ sờ mũi, loại nhìn người khác bị đánh nát bét, bản thân xoa tay xem náo nhiệt này… Ừm, được rồi, ta còn chưa quen, nhưng nhìn Phượng Nghi thì rất quen. Người này sống đã bao nhiêu năm? Loại sự tình này nhất định làm không ít.
Đúng rồi! Mặc dù chúng ta đều đã tới mức muốn nói cưới luận gả, ta còn chưa biết bao nhiêu về hắn đâu!
Quay về phải tỉ mỉ hỏi rõ ràng — Hắn bây giờ là kỳ thiếu niên kỳ thanh niên hay là kỳ lão niên! Đừng nhìn các yêu tinh mỗi người đều có thuật trú nhan, thế nhưng dưới lớp da mềm chưa biết chừng chính là xương cốt già! Ta cũng không thể gả cho một con chim già!
Về phần lôi điện này, các khách xem tê liệt ngã xuống toàn trường đều trong phạm vi có thể này bắt đầu phát run có lẽ yêu ma quỷ quái sợ lôi hỏa là thiên tính, ta lại không sợ hãi chút nào, chút lôi chớp ấy, thật sự không có gì đáng sợ.
Song, thủy chung không có giúp đỡ từ bên ngoài, các ma tướng lại liên tiếp bị thương bỏ mạng, vị ma quân kia, cuối cùng cũng nhúc nhích.
Hắn một thân hắc bào, ngạo nghễ mà đứng, bên hông đeo một thanh trường kiếm hình thức cổ xưa. Không khách khí mà nói, hắn đứng, thật sự là dáng người thon thả, ngọc thụ lâm phong nha. Bề ngoài thoạt nhìn đẹp hơn Thanh Liên đạo sĩ, tuyệt đối cấp bậc tiên phong đạo cốt. Ừm, đuổi kịp Tử Hằng và Phượng Nghi.
Kiếm của hắn… Ưm, Phượng Nghi bỗng nhiên khẽ động cơ thể, sau đó ngồi thẳng.
Hắn cũng không sợ bị phát hiện… Ợ, nhưng có thể phát hiện chúng ta, toàn bộ đã không nhúc nhích được. Trong quảng trường phía dưới, không ai phát hiện được chúng ta, thực sự không có gì phải sợ.
“Ngươi sao bỗng dưng lại ngồi dậy?”
“Thanh kiếm kia của ma quân, ta thật ra nhìn rất quen mắt.”
“Thật không?” Ta nói: “Không phải là Thanh gì gì Tác kia trong Thục sơn song kiếm chứ?”
Ta thề ta là nói lung tung thôi! Tuyệt đối thế! Ta tổng cộng không biết tên của mấy thanh danh kiếm. Kết quả Phượng Nghi cư nhiên kinh ngạc gật đầu nói: “Đúng vậy! Ta nhìn rất giống, bất quá kiếm chưa ra khỏi vỏ. Ta cũng chưa thể xác định có phải hay không.”
“Hả?” Ta trợn to mắt. Mèo mù vớ chuột chết cũng không vớ chuẩn như vậy chứ?
“Xem tiếp.” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 130”
Tàng tình – Quyển 3 – Chương 7
Tàng tình
- Tác giả: Nga Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thất chương
Lúc tới Vũ Hoàn sơn, đã có không ít võ lâm nhân sĩ đến trước nhóm Đông Ly Mộ Vân. Vũ Hoàn sơn trang có gần trăm năm lịch sử, đệ tử đông đảo, uy vọng trong võ lâm cũng cực cao, lại thêm đề cử minh chủ võ lâm tân nhiệm, có chút tên tuổi trên giang hồ đương nhiên đều sẽ tới góp vui, vì vậy đủ loại người tề tụ, rất náo nhiệt.
Bởi thân phận của Đông Ly Mộ Vân, chủ nhân sơn trang Vũ Ngạn Thu tự mình đi ra đón chào, Vũ Ngạn Thu đã qua tuổi năm mươi, mày kiếm mắt sáng, khí khái vĩ ngạn, có tướng không nộ tự uy.
Vào đêm, đợi sau khi bà vú dỗ Tư Tần ngủ, Hoài Điệp bẩm báo một số chuyện đã xảy ra trong kinh thành với Yên Vân Liệt. Đơn giản là phiên vương các nơi cùng với mấy hoàng tử nhìn chằm chằm vào vương vị, bất quá làm y cảm thấy hứng thú thật ra là một chuyện khác.
Hoắc Hiền lúc trước dùng “cập đệ” đã khống chế không ít quan viên trong triều, Hoắc Hiền bị Lăng Thanh hành hạ đến chết trong cơn nóng giận, phương pháp giải cổ “cập đệ” cũng không có người biết nữa, kể từ đó, Lăng Thanh thân trúng “cập đệ” cùng những quan viên bị khống chế trong triều cũng là tính mạng kham ưu.
Thế nhưng bởi vì sự tình theo nhau mà đến sau đó đan xen hối hận và cuồng nộ không nơi phát tiết, khiến cho Yên Vân Liệt khi tìm kiếm chỗ trốn cũng quên sạch chuyện này, mãi đến mấy ngày trước gặp lại, trong lúc vô ý thấy hồng tuyến ở gốc móng tay Lăng Thanh, mới khiến y một lần nữa nhớ tới — Lăng Thanh có lẽ sống không được bao lâu.
Dù sao y đánh tan chỉ là trí nhớ của Lăng Thanh tám năm nay về mình, thế nhưng nghe cách nói của Đông Ly Mộ Vân, Lăng Thanh tựa hồ lui trở về tính cách khi còn niên thiếu, đối với chuyện cứu Nguyễn Tố Tuyết và hành hạ Hoắc Hiền đến chết cũng tựa như mơ mơ hồ hồ.
Nói như thế, Yên Vân Liệt liền nghĩ có phải là chịu ảnh hưởng của “cập đệ”, thế nhưng phương pháp giải cổ đã không còn, lẽ nào mình chỉ có thể trơ mắt nhìn Lăng Thanh chết?
Nghĩ tới đây, Yên Vân Liệt không khỏi âm thầm cả kinh, cái loại cảm giác ngực đau nhức không thể thở nổi này, dường như lại lần nữa lôi y vào trong vực sâu băng lãnh đáng sợ kia. Hắn đã quên toàn bộ về mình, sau đó cũng sẽ sống không lâu trên nhân thế… Cái loại nhận thức sắp sinh tử vĩnh tuyệt này khiến cho Yên Vân Liệt cảm thấy sợ hãi…
Đúng rồi, sợ hãi, đau đớn giống như có ngàn vạn con kiến gặm cắn trong lòng, đau đớn không rõ ràng, châm từng nhát, nhưng chậm rãi từng chút từng chút như tằm ăn lý tính của y, sau đó chỉ cần vừa nghĩ đến “Lăng Thanh sẽ chết”, thì có cảm giác thiên địa đều hủy diệt.
Mình khi đó làm nhiều như vậy là vì cái gì?
Vì để “Tần Lâm” sống sót, mà hiện tại, thân cốt nhục của mình chết thảm trước mặt mình, y lại ngay cả một lần cũng chưa từng thấy, Lăng Thanh thì sau khi bị chính mình tàn nhẫn thương tổn lựa chọn “quên đi”, thế nhưng người mà y khi đó tốn nhiều tâm lực như vậy, thậm chí không tiếc hủy danh khí dự cũng muốn cứu, vẫn như cũ sẽ chết…
Dường như tất cả đều lui trở về điểm ban đầu, chỉ còn lại vết sẹo và bi thống trọn đời khó quên, mà còn lại, vẫn như cũ tiến về phía kết cục đã định, bản thân lại chỉ có thể nhìn, bó tay không có cách nào.
Vào lúc không biết làm sao này, Yên Vân Liệt lại nghĩ tới, trên người Lăng Thanh lúc đó có dược vật có thể kiềm chế “cập đệ”, hắn nói dược là một vị thế huynh cho hắn… Như huynh đệ với Lăng Thanh chính là Đông Ly Mộ Vân, bên cạnh Đông Ly Mộ Vân lại có một An Dương vương, trong mơ hồ ấy, dường như có một tia liên hệ tồn tại.
Mà chuyện Hoài Điệp nói cho y, làm y cảm thấy hứng thú như thế, cũng có liên quan tới An Dương vương.
Một năm trước, không lâu sau khi bọn họ rời khỏi kinh thành, An Dương vương đại yến quần thần trong phủ, yến hội không có điểm gì đặc biệt, kỳ quái chính là sau yến hội, có một nhóm người sau khi tịch yến kết thúc bị thổ tả, nằm gần nửa tháng mới khỏi hẳn, thế nhưng lúc đó còn có một nhóm người không xảy ra chuyện gì, vì thế cũng không thể xác định là rượu và thức ăn trên tịch yến có vấn đề hay không.
Về sau có một ngày cô nương Trầm Hương các trong lúc vô ý phát hiện, có một đại thần vốn là bị gieo “cập đệ”, hồng tuyến trên móng tay hắn thế nhưng biến mất!
Ngay sau đó Hoài Điệp để cô nương trong các đều để ý, sau nhiều lần điều tra, cư nhiên phát hiện những đại thần sau tịch yến về nhà bị bệnh, hầu như đều trước kia bị Hoắc Hiền hạ “cập đệ”, mà hiện tại bọn họ đều sống rất tốt, hồng tuyến trên móng tay cũng không còn, xem ra dường như cổ độc trên người đã được giải.
“Nói như vậy, trên tay An Dương vương cũng có ‘cập đệ’ và phương pháp giải cổ ‘cập đệ’? Hơn nữa rất có thể Hoắc Hiền là nghe lệnh An Dương vương hành sự.”
“Thế nhưng giáo chủ, Hoài Điệp có một chuyện nghĩ không ra, An Dương vương luôn luôn âm thầm giúp đỡ Đông Ly Mộ Vân ám sát Hoắc Hiền? Hắn nếu như lại là người sai khiến Hoắc Hiền, làm như vậy chẳng phải là tự mâu thuẫn?”
Yên Vân Liệt cũng cảm thấy kỳ quái, nếu như dược trên người Lăng Thanh thực sự là Đông Ly Mộ Vân cho hắn, Hoắc Hiền chết chẳng khác nào Lăng Thanh cũng sẽ chết, thế nhưng Đông Ly Mộ Vân từ đầu tới đuôi đều chưa từng ngăn cản, thậm chí có mấy lần vẫn là y tự mình ra trận…
Như vậy xem ra, hoặc là Đông Ly Mộ Vân thật sự không biết trên người Lăng Thanh bị gieo cổ, cũng không biết mình cho hắn là dược có thể kiềm chế cổ trùng, hoặc là Đông Ly Mộ Vân biết trên đời này còn có người khác có thể giải “cập đệ”, vì thế Hoắc Hiền sống hay chết đều không sao cả.
Tỉ mỉ ngẫm lại, lại không ngờ trong đó lại có một tầng huyền cơ bên trong như thế, hơn nữa bản vẽ cơ quan khiến Hoắc Hiền lộ ra sơ hở lúc đó lúc đó, tựa hồ tìm tòi tiếp nữa sẽ dính dáng đến vô số bí mật núp trong bóng tối… Nhưng ít ra “cập đệ” bây giờ còn có thể giải, điều này làm cho Yên Vân Liệt thoáng thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, Tư Tần đang ngủ say sưa trên giường, vô ý thức nói mớ hai tiếng, thanh âm mềm mềm hấp dẫn Yên Vân Liệt nghiêng đầu nhìn bé, cùng lúc ánh mắt chạm đến giường, trong mắt Yên Vân Liệt không chút nào che giấu toát ra cưng chiều tràn đầy.
Không biết Tư Tần bây giờ đang mơ thấy mộng đẹp nào, có phải là mơ tới… một người phụ thân khác hay không? Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Chương 7”