Khúc ballad của tử thần. – Quyển 1 – Chương 1

Khúc ballad của tử thần.

  • Tác giả: HASEGAWA K-Ske
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương một

— Keng.

Tiếng chuông.

Vang lên rất khẽ.

Mở mắt ra, cậu nhìn thấy ba đứa nhóc học tiểu học hoạt bát chạy tới trước mặt.

Lá bùa buộc trên ba lô một đứa nhóc, lắc lư theo nhịp bất quy tắc.

Xem ra, hình như mình vừa chợp mắt.

Trái tim cũng đập theo nhịp ấy, xe điện phát ra tiếng vang ình ình.

Tiếng vang khi đi trên đường ray đã định và khoảng thời gian đã định.

Vẫn là bầu không khí bất biến.

Vẫn là tiếng cười làm người ta buồn nôn.

Vẫn là những con người ngủ gà gật cau mày với vẻ mệt mỏi.

Vẫn là phong cảnh bất biến.

Vẫn là bản thân ấy.

Đã quen, sớm đã quen rồi.

Còn mấy ga nữa mới về đến nhà, nhưng trong xe đã liên tục phát ra thông báo về ga kế tiếp.

Nghe thấy tiếng phát thanh cứng nhắc không có âm điệu như thế, cho dù là ai chắc cũng sẽ cảm thấy căng thẳng khó thở.

Chí ít Ikuma Daiki cảm thấy như vậy.

Tàu điện chậm lại tốc độ, đi vào nhà ga. Theo quán tính, cơ thể bị một lực không thể nhìn thấy kéo ra.

Daiki đứng dậy, đi đến trước cửa xe.

Ngoài cửa sổ sắc trời vẫn sáng, cách hoàng hôn còn một khoảng thời gian.

Trong xe tràn ngập bầu không khí khó thở uể oải. Song khi cửa xe vừa mở ra, cái lạnh tháng hai dường như có thể làm người ta tỉnh táo phất quá hai má. Tiếp tục đọc “Khúc ballad của tử thần. – Quyển 1 – Chương 1”

Bàn Ti động số 38 – Chương 158

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất ngũ bát chương – Người một nhà không nhận ra nhau

Ta mở giấy ra muốn trả lời thư cho Tử Hằng, mấy ngày trước khi cầm bút tay hơi run, vì thế vẫn chưa viết chữ.

Thế nhưng phát ngốc nửa ngày với giấy viết thư trắng trơn, ta lại một chữ cũng không có viết ra.

Xa xa truyền đến tiếng đàn mơ hồ.

Phượng Nghi có lẽ hôm nay hưng trí rất tốt, Hôi Đại Mao lấy ra mấy chiếc đàn hắn cất giấu mời Phượng Nghi bình phẩm, sau đó Phượng Nghi thích một chiếc trong đó, chọn ra muốn thử một lần.

Bây giờ, hắn đang đánh đàn đấy.

Ta nhắm mắt lại, nghiêm túc nghe một hồi — ừ, dễ nghe.

Ta có thể phán đoán như thế.

Người thường nghe náo nhiệt trong nghề nghe môn đạo.

Dù sao ta cảm thấy đánh đàn chuyện này ấy à, là không mất công, gảy dây đàn ngay cả tiểu hài nhi ba tuổi cũng có thể gảy, nhưng muốn gảy dễ nghe, vậy phải có thiên phú, còn phải có ngộ tính gì đó.

Ta chính là cảm thấy, từng tiếng đàn ấy, nghe lên ngân nga bên tai, nếu nhắm mắt lại nghe, cảm thấy, rất trống rỗng.

Nhắm mắt lại nhìn không thấy gì, chỉ nghe thấy tiếng đàn đang quanh quẩn.

Nghe nghe, dường như, tất cả quanh người đều không tồn tại, chính mình cũng không tồn tại. Không gian trải xa trập trùng, tiếng đàn ấy cao thấp lên xuống, giống như, gợn nước… Ừ, giống như thiên hà chúng ta cùng nhau nhìn ngày đó.

Vô số ánh sáng lóe lên, giống như những tiếng đàn này, giống như có thật nhiều giọt nước nhẹ nhàng chảy xuôi trên làn da ngươi, mang theo cảm giác mát, ừm…

Rất hưởng thụ.

Được rồi. Tuy rằng ta không hiểu những thứ này, thế nhưng ta có thể khẳng định ta không phải là trâu, Phượng Nghi về sau nếu như đánh đàn với ta tuyệt đối không phải uổng phí công phu. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 158”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 8

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát chương

Vừa vào cửa Yên Vân Liệt liền từ phía sau ôm chặt Lăng Thanh vào lòng, trong miệng thì thào, “Lăng Thanh, ngươi nghe ta nói…”

Lăng Thanh không cho y cơ hội mở miệng, khuỷu tay gập lại đâm vào bụng Yên Vân Liệt, Yên Vân Liệt bị đau hơi buông tay ra, bị Lăng Thanh giãy, vươn tay muốn kéo hắn, không ngờ Lăng Thanh quay người liền một chưởng bổ qua, Yên Vân Liệt hơi nghiêng người né tránh, Lăng Thanh lại cúi người quét chân tấn công dưới eo y.

Trong căn phòng quyền cước giao nhau, hai người cũng không có nói gì, một muốn đánh, một không cho dính vào người, cuối cùng là thành một hồi tranh đấu không lời.

Yên Vân Liệt cơ bản cũng là tránh lui, thực sự không giữ được liền hơi dùng chút nội lực tránh khỏi quyền cước của hắn, nhưng mỗi một chiêu của Lăng Thanh lại là ít nhất dùng bảy phần lực, quyền chưởng vù vù xé gió, ánh mắt như đao dường như cơ hồ muốn róc thịt sống Yên Vân Liệt.

Đánh hơn mười hiệp, Yên Vân Liệt rất sợ hắn tiếp tục như vậy không chỉ thương thân còn thương tổn đến đứa nhỏ trong bụng, liền ngừng lại cứng rắn trúng một chưởng của Lăng Thanh.

Bàn tay đánh vào ngực y vang lên một tiếng “bịch”, đẩy lui Yên Vân Liệt hai bước mới đứng vững, Yên Vân Liệt chỉ cảm thấy ngực đau xót, vị máu tanh mặn phun thẳng về phía cổ họng, thấy Lăng Thanh quay lưng đi không để ý đến y, cũng không để ý đau đớn ở ngực, lảo đảo vòng qua bàn liền kéo Lăng Thanh vào trong lòng.

“Lăng Thanh, ta biết ngươi đang giận ta…”

Lăng Thanh dùng sức giãy giụa muốn tránh thoát khỏi khuỷu tay y, nhưng lần này Yên Vân Liệt nói cái gì cũng không chịu buông tay, ấn chặt Lăng Thanh vào ngực.

“Lăng Thanh… Lăng Thanh!”

Cũng không biết là bị tiếng kêu lớn này của Yên Vân Liệt dọa sững hay là giãy giụa đến không còn hơi sức, cuối cùng Lăng Thanh an tĩnh lại, mặc Yên Vân Liệt ôm.

Yên Vân Liệt cẩn thận ôm chặt hắn, “Ngươi nếu giận ta mặc ngươi đánh, ngươi đánh tới khi đã thì thôi, nhưng ngàn vạn đừng tức giận nữa, tức giận thương thân, cũng không tốt cho con.”

“Vì sao không nói?”

“Hả?”

“Ngày ấy ở trên chợ ngươi nói ngươi không biết hắn…”

Thanh âm của Lăng Thanh nghe rầu rĩ, có chút không được tự nhiên, nhưng với Yên Vân Liệt xem ra, có thể động thủ chịu mở miệng chung quy vẫn tốt hơn kiểu một mình giận dỗi kia, liền khẽ cười bế Lăng Thanh lên để hắn ngồi trên bàn, chính mình thì hai tay chống ở mép bàn, giam hắn trước người mình.

“Sớm biết vẫn sẽ bị ngươi gặp được, không bằng ngày đó liền tự nhiên thừa nhận. Ta biết ta trước đây đã làm không ít chuyện hoang đường, bất quá đây cũng đã là nợ cũ năm xưa mà thôi.”

Lăng Thanh quay mặt đi, “Vậy ngươi thực sự là thiếu không ít nợ.” Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 8”

Bàn Ti động số 38 – Chương 157

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất ngũ thất chương – Tiễn người tiễn đến cửa lớn

Có lẽ có động lực, dưỡng thương ngược lại có hiệu suất… Nhưng giải thích của Phượng Nghi đối với chuyện này là, bởi vì lúc ta hôn mê bất tỉnh chỉ có thể dựa vào hắn điều trị kinh mạch thay ta, cho nên rất chậm, thế nhưng chờ ta tỉnh lại, có thể tự mình vận khí điều tức, kiềm chế chân khí linh lực đi loạn, vì vậy khỏi đương nhiên cũng nhanh hơn.

Ừ, quả nhiên vẫn là chính mình đáng tin nhất. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 157”

Bàn Ti động số 38 – Chương 156

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất ngũ lục chương – Thế giới này biến hóa rất nhanh

“Ta thấy được Tiểu Tâm rồi, nàng còn sống, hơn nữa công lực còn tinh tiến hơn trước đây. Nàng vốn ở chỗ đầm nước đó, vốn dĩ muốn chờ, cũng không phải ngươi, thế nhưng ngươi vừa vặn gặp phải, mà an bài của vị bá phụ kia của ta cho nàng, thời cơ cũng đã hoàn toàn chín muồi. Linh Tuyền cung thất bại thảm hại, mà ghế trống quyền lực khi nó ngã xuống do Chính Hòa cung, Tử Vi cung, cùng với bá phụ ta ba nhà phân chiếm, phần lớn những người có được danh hiệu của Thánh Linh cung, đều đã bị tước chức vụ và quân hàm phá đi tiên cốt, có người bị trục xuất, có người bị nhốt… Cây đổ bầy khỉ tan, đã không còn ai nhắc tới, không còn ai lại nhớ bọn họ.”

“Tuy rằng lòng hại người không thể có, nhưng lòng phòng người không thể không. Tam Bát, cho dù là có là người thân cận hơn nữa, cũng không được hoàn toàn giao phó tín nhiệm của mình, nói như vậy, tựa hồ là những lời lặp đi lặp lại cũ rích. Thật lâu trước kia, ta đã nói với ngươi như vậy. Thế nhưng cho đến ngày nay, ta mới biết thực sự cần nhớ những lời này chính là bản thân ta. Ta và Đổng Thục Hàm mặc dù từ ban đầu cũng không phải là vợ chồng ân ái gì, nhưng chướng ngại, hiểu lầm giữa chúng ta, đã giống như một ngọn núi không thể rung chuyển. Cho dù ta mở rộng lòng dạ tiếp nhận nàng, cũng sẽ bị từng tầng tính kế hoàn toàn hủy diệt quan hệ giữa chúng ta. Ta không giúp được nhiều, chỉ có thể khiến cho cảnh ngộ bị trục xuất của nàng thoáng dễ chịu hơn chút.”

“Ta vốn không muốn nói cho ngươi biết việc này, ta nghĩ, lấy tính cách của ngươi, có lẽ sẽ không hiểu trong này có bao nhiêu tính toán, nhưng sẽ cảm giác được trong này có vô số đau đớn. Ta chẳng qua là muốn lại lặp lại câu nói ấy, bảo vệ chính ngươi cho tốt.”

“Người sai khiến Yên Song đi ám sát ngươi, ta mặc dù không tìm được, nhưng ta nghĩ, chung quy chính là hai ba người ấy… Vô cùng có khả năng là tộc nhân của ta. Bọn họ có lẽ từ chỗ Tiểu Tâm nhận được tin tức, biết ta từng tặng thủy linh châu cho ngươi, rối rắm gút mắc trong đó, lại liên lụy tới bí mật của Ngao gia, sau khi ta biết chuyện này, ngoại trừ tức giận, còn cảm giác thấy bất đắc dĩ cùng với bi thương thật sâu.

Ta vẫn muốn làm vẻ vang cho gia tộc, ta hi vọng có thể rửa sạch những khuất nhục với kỳ thị mà xuất thân của ta mang đến. Ta hi vọng, ta có thể giống như mẫu thân ta kỳ vọng, được tộc nhân tiếp nhận, thừa nhận, coi trọng, thậm chí… Thế nhưng tất cả điều đó, dưới so sánh lợi ích khổng lồ của gia tộc, trước mặt dục vọng của trưởng lão và rất nhiều người còn khó lấp hơn cả vực sâu dưới đáy biển, mới ấu trĩ và nực cười làm sao.”

“Ta nghĩ, ta sẽ không lại ép dạ cầu toàn, cũng sẽ không lại mặc cho gia tộc bài bố.”

“Sau khi quyết định như vậy, ta cảm thấy vô cùng thoải mái, cõng gánh nặng đã sắp ngàn năm, cuối cùng cũng bỏ rơi được. Chức hàm bây giờ này mặc dù cao hơn lúc đầu, nhưng không phải là thực chức. Ta nghĩ, ta cũng sẽ không ở tại vị trí này quá lâu. Thế nhưng sau khi dứt bỏ tất cả, ta bỗng nhiên có loại cảm giác mờ mịt, không biết đi đường nào, có lẽ ngươi sẽ cười nhạo ta đi?”

“Lúc ngươi và Phượng Nghi bên nhau, cũng là có thể giao nghi vấn trong trái tim hoặc là một số lời muốn nói, tận lực đều nói ra, hiểu biết lẫn nhau, mới có thể càng thêm thân thiết và quan tâm nhau.”

“Nếu định xuống ngày cưới, đầu tiên nhất định phải cho ta biết.”

“Ý dài giấy ngắn, lời chưa nói lúc gặp lại sẽ nói rõ với ngươi. Trân trọng.” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 156”