Tàng tình – Quyển 4 – Chương 7

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất chương

Ba người trở lại khách điếm nói chuyện nghỉ ngơi một lát, đợi sau khi gõ mõ cầm canh gõ qua canh tư liền tới cửa thành, tìm một nơi ẩn núp.

Khi trời vừa sáng lên, quan binh trông coi cửa thành đến mở cửa thành, một lát sau Lăng Thanh đánh thức Tiết Ký Phong đang ôm kiếm ngáy. Tiết Ký Phong ngủ đến lơ mơ, nhất thời vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại, liền nghe thấy xa xa truyền đến tiếng vang trục xe chuyển động “két, két”, cùng với tiếng “sàn sạt” của bánh xe đè lên tuyết vỡ.

Trong sương sớm dày đặc, một đạo hắc ảnh đi về phía cửa thành, sau đó thấy rõ ràng chính là lão hán kéo một xe rau và thịt trông thấy lúc trước, lúc này trên xe của hắn còn có mấy bao gạo, hắn kéo xe phá tan sương sớm, chậm rãi ra khỏi cửa thành.

“Đi, cùng đi xem thử.”

Lăng Thanh vừa dứt lời, liền chợt lóe thân dời đến cửa thành, dán cửa lên chân tường bên cạnh cửa thành ngó ra phía ngoài, sau đó đuổi theo, Yên Vân Liệt theo sát phía sau.

Tiết Ký Phong thấy hai người đều ẩn vào trong sương sớm, dùng nắm tay gõ đầu mình cho bớt buồn ngủ, sau đó vội vàng đuổi theo.

“Hai người các ngươi võ công đều trên ta, không thể đi chậm một chút?”

Chờ khi hắn đuổi theo Lăng Thanh cùng Yên Vân Liệt, đã có chút thở không ra hơi, ôm một chạc cây thở hổn hển rất lâu mới hồi khí. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 7”

Bàn Ti động số 38 – Chương 155

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất ngũ ngũ chương – Không phải ta không rõ

Chúng ta lẳng lặng ngồi trong phòng một hồi, đều không lên tiếng. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 155”

Bàn Ti động số 38 – Chương 153+154

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương này cũng rất cảm động a. Nói thật là mỗi lần đọc chương này mình đều rơm rớm nước mắt :)

Đệ nhất ngũ tam chương – Những ngày đã trôi qua

Ánh mắt Lý Phù Phong quan sát ta, có chút mờ mịt.

Ta rất hiểu cảm thụ của hắn, ta cũng rất mờ mịt.

Người thanh niên trước mặt ta đây, bởi vì canh luân hồi, nhớ tới một đoạn ký ức ba trăm năm trước. Đổi thành người yếu đuối bình thường, có lẽ sẽ bị kích thích điên rồi cũng nói không chừng.

Hôi Đại Mao tuy rằng đi ra ngoài, nhưng chúng ta lại ai cũng không… mở miệng trước.

Ta không biết, hắn biết bao nhiêu, trong lòng lại nghĩ như thế nào.

Ta cũng không biết, nên mở miệng như thế nào.

Chẳng lẽ nói, hi, xin chào, ba trăm năm không gặp ngươi có khỏe không?

Hay là, ngươi có phải vẫn còn thích ta hay không? Ngươi… Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 153+154”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 6

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục chương

Tiết Ký Phong tựa hồ rất quen Ứng thành, Lăng Thanh cùng Yên Vân Liệt theo hắn đi tới một khách điếm tên là Phúc Lai, sau khi mấy người ngồi xuống, Tiết Ký Phong không gọi món gì, gọi tiểu nhị trước tiên mang một cân rượu trắng tới cho hắn.

Sau khi rượu và đồ ăn đến, Tiết Ký Phong ôm vò rượu đẩy nắp đậy ra, rót một chén lớn cho mình, rót xong muốn đưa cho Lăng Thanh, bị Lăng Thanh xua tay cự tuyệt, nhưng trong lòng Lăng Thanh đã lưu lại ấn tượng Tiết Ký Phong người này dũng cảm phóng khoáng.

Ăn uống no đủ, Tiết Ký Phong nói với bọn họ chuyện đã xảy ra ở nơi này.

Tiết Ký Phong từ nhỏ bất kham, hay chạy khắp nơi, trước đây nghe nói nhà Liêu có âm mưu xâm phạm lần nữa, hắn vừa lúc ở Ký châu, dựa vào một bầu nhiệt huyết hiệp cốt, liền muốn đi Ung châu xem thử có gì mình làm được hay không.

Lúc đang muốn lên đường rời đi, đột nhiên Ký châu tới một đám người tự xưng là người của Thiên Tuyệt giáo, lợi dụng vũ lực trong tay, ức hiếp bách tính nơi này.

Tiết Ký Phong từng gặp Yên Vân Liệt thực sự trên Vũ Hoàn sơn, sau khi nhìn thấy người tự xưng là giáo chủ Thiên Tuyệt giáo kia liền sinh nghi, tạm thời hoãn dự định đi Ung châu, án binh bất động muốn xem thử những người này có chủ ý quỷ gì.

“Vậy Tiết đại ca ở trong này có từng gặp Đông Chu vương Đông Ly Mộ Vân cùng thủ hạ của hắn hay không?” Nghe đến đó, Lăng Thanh cắt ngang hắn hỏi.

Tiết Ký Phong một chân gác trên ghế, trong lòng ôm vò rượu, đưa tay sờ sờ cằm, “Đông Chu vương ta không gặp được, thế nhưng lần trước đám người kia tựa hồ phục kích ai đó, đợi đến khi ta chạy tới chỉ thấy dấu vết từng đánh nhau… Còn nhặt được vật này.”

Tiết Ký Phong lấy ra một cái tua rua màu chàm, phía trên tua rua có một đồ đằng làm bằng bạc chạm rỗng, là một con chim xanh ba chân.

Lăng Thanh cầm cái tua rua kia lật xem thử, nói khẽ, “Đây là thứ mà thị vệ của Đông Chu vương phủ đều sẽ đeo…” Sau đó ngẩng đầu, “Ngươi tìm được nơi bọn họ phục kích là ở đâu?”

Tiết Ký Phong nghĩ nghĩ, “Ra khỏi thành rất xa, có lẽ sắp đến Ung châu…”

Lăng Thanh nghiêng đầu liếc mắt nhìn Yên Vân Liệt, Yên Vân Liệt chỉ hơi gật đầu một cái, xem ra hai người đều nghĩ giống nhau, sợ rằng Đông Ly Mộ Vân là trúng tập kích của người này mới mất đi tung tích.

“Vậy Lăng Thanh các ngươi đến nơi đây là vì chuyện gì?”

Lăng Thanh âm thầm sàng chọn một lần trong lòng chia có thể nói không thể nói thành hai bên, nhưng Tiết Ký Phong thấy hắn hơi có vẻ do dự liền nói, “Nếu như không tiện nói, vậy cũng không sao.”

“Cũng không phải.” Lăng Thanh lập tức phủ quyết, “Ta trước đây thu được tin tức của Đông Chu vương phủ, nói Đông Chu vương Đông Ly Mộ Vân cùng thủ hạ mất đi tin tức tại giao giới hai châu Ký Ung, ta chính là vì việc này mà đến… Vả lại dọc đường đi chúng ta vẫn liên tục bị người tập kích, mà những người tập kích chúng ta ấy, tựa hồ là cùng một nhóm người với những người giả trang Thiên Tuyệt giáo nhìn thấy ngày hôm nay này.”

Nói đến đây Lăng Thanh trầm mặc lại, có mấy lời cũng không thích hợp nói trước mặt Tiết Ký Phong ngụm lớn uống rượu, miếng lớn ăn thịt này, dù cho biết tính cách hắn sang sảng không chịu gò bó, trước đây còn cùng nhau lui địch, nhưng dù sao chỉ có thể xem như là lần đầu quen biết.

Sau đó mấy người đều yên lặng uống rượu ăn cơm, Yên Vân Liệt rời bàn trước, chỉ nói một câu “Ta ăn no, các ngươi từ từ ăn” liền một mình lên lầu, Lăng Thanh nâng chung trà lên uống hai hớp trà, cũng tìm một lý do về phòng trước. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 6”

Bàn Ti động số 38 – Chương 152

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất ngũ nhị chương – Lòng vòng trước Quỷ Môn quan

Ta cảm thấy ta đang đi trên một con đường rất dài, ta không biết ta từ đâu tới, cũng không biết con đường này dẫn đến đâu. Ta dừng không được, đôi chân dường như không phải là của mình, máy móc bước về phía trước.

Không cần ai phải nói, ta biết đây là một con đường có đi không có về, ta cũng biết mình không nên đi tiếp, thế nhưng ta dừng không được.

Hơn nữa, dừng lại, để làm gì?

Ta không biết về từ đâu, ta cũng không biết, về làm gì.

Xa xa dường như có ai đang khóc thảm, kêu rên, tiếng kêu cứu thê lương, tiếng giận dữ quát mắng, nhưng chúng, đều không liên quan tới ta.

Ta cũng không có biện pháp đi bận tâm thay cho người ngoài.

Ta chỉ là, từng bước một, tiếp tục đi về phía trước.

Thế nhưng, bước chân lại chậm dần.

Có thứ gì đó vướng chân ta.

Ta không thể cúi đầu, thậm chí, ta đã không còn công năng “nhìn” bình thường.

Ta chỉ cảm giác được, có thứ gì cuốn lấy chân ta, sau đó, cuốn lấy eo ta, bả vai, cánh tay, kéo ta ngược lại.

Thứ kia quấn rất chặt, ta sắp bị siết thành khối vụn.

Thế nhưng loại sức mạnh này rất lớn, còn hơn quán tính ta muốn đi về phía trước.

Ta cảm giác mình giống như một con diều, bị một cái dây rất dài kéo. Cho dù gió ra sức thổi ta về phía ngược lại, thế nhưng sợi dây thừng kia vẫn kiên quyết, kéo ta về phương hướng ban đầu.

Sức mạnh ấy càng lúc càng nhanh, ta cảm thấy ta bị kéo xẹt qua trên không trung, hai chân sớm đã rời khỏi mặt đất, thân thể không cảm giác được sức nặng.

Mãi đến khi, ta cảm giác mình đột nhiên không còn trói buộc, nặng nề rơi xuống.

Tay chân co quắp một trận, giống như… một cơn ác mộng vừa kết thúc.

Ta hỗn loạn, cảm thấy trong cổ họng giống như hỏa thiêu, ta từ từ mở mắt ra, a, dường như… mọi thứ đều không có gì thay đổi. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 152”