Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất lục nhất chương – Bạn cũ gặp lại
Cái gọi là trừng phạt đối với mấy người Trư Anh Hùng bọn hắn, Phượng Nghi quả nhiên là tiếng sấm to giọt mưa nhỏ, thế nhưng lại phạt Chu Anh Hùng bọn hắn kêu khổ thấu trời — phạt chép sách, sao Đạo Đức Kinh.
Được rồi, tuy rằng Đạo Đức Kinh không dài, nhưng là đối với Chu Anh Hùng mà nói, bảo hắn sao một trang sách, còn khó chịu hơn so với bảo hắn đào đất một ngày làm việc nặng một ngày.
Người trông coi được chỉ định chính là Hôi Đại Mao. Đại Mao nhưng thật ra vui vẻ tiếp nhận chuyện này, bộ dáng kích động xoa tay đúng là đối lập rõ ràng với bộ dáng như cha mẹ chết của ba người Chu Anh Hùng.
Hơ, Bàn Ti động sắp náo nhiệt.
Ấn cách nói của Phượng Nghi, bây giờ chúng ta nên làm chính sự.
Thế nhưng ta chung quy cảm thấy… ờ, quá nhanh.
Hơn nữa, ừm, tuy rằng kiếp trước mọi người kết hôn là chuyện đơn giản, kiếp này lại không giản đơn, tam môi lục sính (1) ta tưởng rằng chỉ nói mà thôi, thế nhưng Phượng Nghi vừa đề ra, lại cư nhiên là tính toán tổ chức thật lớn.
“Ừm…” Ta thử thăm dò: “Chúng ta nếu như làm thật, vậy đơn giản một chút, mời người quen ăn một bữa cơm, làm cái lễ, không phải là xong?”
“Vậy sao được?” Phượng Nghi một mực phủ quyết: “Chúng ta là đường đường chính chính, như nàng nói, lại thành tựa trốn theo trai. Hơn nữa, làm thật là thế nào? Chẳng lẽ còn làm giả?”
“Khụ, việc này gấp cái gì chứ…” Bạn bè kiếp trước của ta, cũng có người yêu đương hơn mười năm mới kết hôn.
Đặt vào chúng ta, thời gian chúng ta quen biết dài, thế nhưng thời gian yêu đương lại không dài mà, nhanh như vậy liền… Ừm, tâm lý ta xoay không kịp. Lại nói, trong lòng ta còn có chút, vướng mắc khác…
“Chúng ta, lại bồi dưỡng bồi dưỡng cảm tình đi.”
“Thành thân cũng bồi dưỡng được.”
Ta bị nghẹn họng.
“Thế nhưng, bây giờ thành thân, trong lòng ta không xuôi. Ta…”
Phượng Nghi bỗng nhiên cười: “Được rồi. Ta biết nàng người này trong lòng chính là có cái cân. Người khác có lỗi với nàng, nàng coi là nhẹ. Nàng nếu cảm thấy nợ người khác, nàng liền coi vô cùng nặng. Hơn nữa luôn không bỏ xuống được. Ta không bức nàng đáp ứng bây giờ, nhưng ta lúc nào cũng sẽ hỏi nàng. Hỏi lâu, nàng cảm thấy mắc nợ ta, đến lúc đó nàng tự nhiên sẽ đáp ứng.”
“Hợ…” Người này…
Người này sao lại như thế chứ, mấy câu mà làm ta dở khóc dở cười.
Có điều nghĩ kỹ, nếu như hắn vẫn như thế, ừm, chân tâm bất biến, trung trinh như một… dây dưa tiếp với ta, cái cân trong lòng ta, thật sự sẽ bị dây dưa mà dịch qua.
Nợ gì cũng trả được, chính là nợ trong lòng khó trả.
Vì sao ta người này không làm chuyện xấu, cũng không đánh bạc chơi giai, khụ, kéo xa rồi, ta nghĩ không rõ vì cái gì ta lại luôn… luôn cảm thấy mình thiếu thật nhiều nợ tình chứ?
Càng đau đầu chính là, nợ mà không biết trả như thế nào.
Ta thở dài. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 161” →