Bài hát tiếp theo. Nhịp điệu khá là nhanh và vui nhộn ^^~
Được cái là mần cũng nhanh nữa, vì toàn là danh từ không hà ^^~
Lần đầu tiên, lần đầu tiên
Dịch và sub: Yappa
~ Nhà của Yap ~
Thần phục
- Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Ngày vui vẻ của Triển Tiểu Liên kết thúc khi An Lý Mộc về trường. Ngày đầu tiên khai giảng Triển Tiểu Liên liền đi đến trường báo danh, sau đó bố cô lại đạp xe đưa cô về nhà, những ngày kế tiếp chính là cuộc đời Triển Tiểu Liên nghịch ngợm gây sự chọc tức thầy cô gần chết, đương nhiên, bố cô cũng là hai ngày ba lượt chạy vào trung tâm trấn, không có cách nào, thầy cô trong trường cũng gọi điện thoại tới trường ông đang dạy, có thể không đi sao?
Thật ra thì Triển Tiểu Liên cũng không làm cái gì, cô chỉ là lên lớp xem tiểu thuyết, trong lớp không nghe giảng, đi thi nộp giấy trắng, đợt này cũng không biết làm sao, quấy rối cùng đám bạn nam ngồi sau cùng trong lớp, tóm lại cảm giác ấy giống như là học sinh hư gặp học sinh hư, cảm giác tìm được đồng minh, vốn Triển Tiểu Liên đã không nghe lời, bây giờ quấy rối cùng mấy học sinh hư, lại càng không nghe lời, giáo viên chủ nhiệm cũng sắp sầu chết, Triển Tiểu Liên vốn ngoại trừ không học thì tính tình vẫn là thành thật, bây giờ cô quấy rối cùng đám học sinh hư kia, tính tình xấu đi thì làm sao bây giờ? Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 6”
Thần phục
- Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Bà cô lao động chân tay cả đời, sức tay ấy biết bao nhiêu? Kéo một cái, cổ và nửa thân thể Triển Tiểu Liên đều bị lôi xuống, bố cô cõng con gái còn không biết chuyện gì xảy ra, nhưng mẹ cô thì nhìn thấy, quan hệ mẹ chồng nàng dâu vốn cũng không tốt, lần này mẹ cô thật đúng là cả đầu là lửa, ném đồ trong tay xuống xông tới: “Mẹ! Mẹ đây là muốn giết chết Tiểu Liên có phải không?!”
Triển Tiểu Liên vốn đang mơ mơ màng màng, bây giờ là hoàn toàn tỉnh, liền cảm giác mình giống như con chó nhỏ, trên cổ bị tròng vào thứ gì, đương bị người ta kéo tới kéo đi, cổ ấy thì đau khỏi phải nói, bị bà cô lôi kéo gào khóc, vì không cho cổ càng đau, cũng tuột xuống từ trên lưng bố, bố cô lúc này mới nhìn thấy tay mẹ mình hình như kéo thứ gì đó trong cổ Tiểu Liên, đầu con gái bị mẹ ông kéo nghiêng trái lắc phải.
Bà cô còn nói thầm trong miệng: “Cái đồ chơi này chắc thế, sao vẫn chưa đứt chứ?”
Triển Tiểu Liên cảm giác mình nếu như lại tiếp tục như vậy, cô sẽ tắt thở, phát hiện bà nội cô đang kéo chính là vòng cổ của mình, vì bảo vệ tính mạng, vội vàng tự kêu: “Bà đừng kéo… Khụ khụ, cháu sắp chết rồi… Khụ khụ, cháu đưa cho bà…”
Bà cô lấy được vòng cổ, không thèm liếc nhìn cô một cái, liền vui vẻ cầm cái dây chuyền kia cho cháu trai bên cạnh: “Đại Cương, của cháu.”
Động tác này của bà nhanh như gì, người xung quanh còn không kịp phản ứng, cũng là mẹ cô nhìn thấy bà cô đang cướp vòng cổ của con gái, thấy Triển Tiểu Liên ngồi xổm dưới đất ho không ngừng, vội chạy qua xem: “Tiểu Liên! Tiểu Liên! Để mẹ nhìn xem, con đừng dọa mẹ.”
Tính Triển Tiểu Liên rất hay khó chịu mỗi khi ngủ dậy, bản thân ngủ ngon cô còn hay cáu kỉnh, huống chi loại ngủ không ngon này? Vốn cô đã không muốn về, kết quả bà cô còn cho cô cái lễ gặp mặt lớn như vậy, không nói cái gì, Triển Tiểu Liên vừa ho, vừa xoa cổ, đứng lên nhấc chân liền đi, hôm nay cô cho dù là bò cũng phải bò về nhà. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 5”
Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Lạc Thịnh Nghĩa trầm mặc nửa ngày, nói: “Đại ca, ngươi muốn giao Mạnh Khanh ra, để hắn gánh tội thay, có phải hay không?”
“Chính là ý này.” Lạc Thịnh Vũ gật đầu, nói: “Chuyện này mặc kệ có phải là do Vân Thiên cốc giở trò quỷ hay không, nhưng giang hồ đều cho rằng bản đồ kho báu này có liên quan tới Vân Thiên cốc. Nếu như mang Mạnh Khanh đến đại hội võ lâm, giao hắn ra, còn cần một cách nói chu đáo chặt chẽ, có lẽ có thể bình ổn việc này.”
Tiêu Hành hơi do dự, nói: “Vậy, vậy có phải…” Nhưng cũng không nói cho hết lời.
Lạc Thịnh Nghĩa nói: “Vậy thì, Mạnh Khanh hẳn phải chết không thể nghi ngờ…”
Lạc Thịnh Vũ lắc đầu: “Chuyện này ta cũng không biết, phải xem ý của Sở minh chủ.”
Tiểu Trúc nghe như lọt vào trong sương mù, vì sao vừa rồi còn đang nói bản đồ kho báu, bây giờ đã nói đến Mạnh Khanh đó? Hơn nữa vì sao lại hẳn phải chết không thể nghi ngờ?! Không khỏi rùng mình trong lòng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 22”