Ma đầu – Quyển thượng – Chương 25

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập ngũ chương – Được cứu

Tiểu Trúc núp thật lâu, mắt thấy sắc trời sắp sáng, chân ngồi xổm tê tê không cảm giác. Thời tiết cũng hơi lạnh, gió thổi làm hắn lạnh thấu tim, run run hàm trên cụng hàm dưới. Nghĩ thầm lại chờ một lúc trời sẽ sáng, hai người kia sao còn chưa đi, nếu trời sáng bị bọn họ nhìn thấy không phải thảm.

Lại đợi một lát, Tiểu Trúc cũng không dám ở lỳ chỗ gần như vậy, khom lưng đi sang bên cạnh, muốn vòng một vòng lớn, theo tường trèo vào trong cũng được.

Đáng tiếc hắn không thể nào ngờ Tiêu trang to lớn như thế, theo tường vây chạy đến mức cả người là mồ hôi, cũng không biết mình chạy đến đâu. Hơn nữa tường viện ấy thật sự là rất cao, bên cạnh lại không cây không có ụ đất, hắn không biết võ công căn bản không đi.

Tiểu Trúc thử mấy lần cũng không có cách nào, sau đó lượm mấy hòn đá gắng sức ném vào trong, ngay cả tiếng cục đá rơi xuống đất cũng không nghe thấy, chớ nói chi là có người phát hiện ra hắn.

Hắn có chút chán chường, mặt xám mày tro dựa vào tường viện đứng nửa ngày, cuối cùng nghĩ đi chỗ khác tìm một tảng đá lớn rồi kê, có lẽ có thể trèo lên.

Đi rất xa về phía bắc, hòn đá trên mặt đất trái lại rất nhiều, nhưng mà tảng đá lớn có thể đặt chân lại không có hòn nào. Tiểu Trúc đi cảm giác mình thật sự là đã đi quá xa, vạn nhất lại gặp phải đám người xấu ấy thì biết làm sao? Đang muốn trở về, chợt nghe một trận tiếng động “ào ào”.

Hắn sợ tới mức lông tơ dựng đứng, giương mắt thấy đông nghịt, là một đàn quạ bị hắn quấy nhiễu bay lên, kéo theo tiếng kêu to khó nghe. Rất xa hình như nhìn thấy một tảng đá rất lớn, hắn vui mừng vội vàng chạy hai bước, qua xem thử.

Nhưng chưa đợi hắn đi vào đã phát hiện không hợp, ấy căn bản không phải là tảng đá gì lớn, là một cái mộ bia.

Tiểu Trúc rùng mình, càng nổi lên một thân da gà. Vừa mới bình minh, bởi trời đầy mây, sắc trời mờ tối, chữ trên mộ bia không thấy rõ, chỉ cảm thấy sởn tóc gáy. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 25”

Thần phục – Chương 8

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 8 – Truyền hình thực tế phiên bản trực tiếp

Nhà dì út vay mua nhà tại vùng ngoại ô sát với Thanh Thành, diện tích rất lớn, mặc dù nằm ở ngoại thành, nhưng vì xe cộ qua lại dễ dàng, cho nên đi trung tâm thành phố vẫn là rất gần, ngồi xe buýt hai mươi phút là tới, Triển Tiểu Liên gào khóc kêu muốn đi dạo phố, dì út mang thai bốn tháng, muốn mua trước ít quần áo gì gì đó cho đứa con trong bụng, mặc dù dượng út không dám cho dì út ra ngoài, nhưng vì mẹ cô đi theo nên dượng út cũng không cản.

Vì bố cô không đi, cô liền chạy khắp nơi tựa như con ngựa hoang tuột cương, trong tay đồ chơi linh tinh mua đầy một túi, cái gì mà dây buộc tóc hình hoa này, vòng tai này, nhẫn này, dù sao đều là mấy thứ đồ chơi không đáng giá, cô đã thích, mẹ cô ngăn cũng ngăn không được, không cho mua, Triển Tiểu Liên cầm đồ bỏ chạy, chỉ vào mẹ cô nói với người bán hàng đó là mẹ cô, mẹ cô sẽ trả tiền, mẹ cô thực sự là bó tay. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 8”

Thần phục – Chương 7

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 7 – Lòng tự trọng của cô gái nhỏ

Triển Tiểu Liên vừa nghe thấy tiếng An Lý Mộc, cả người tựa như bị tiêm hoóc-môn ngẩng đầu, vẻ mặt hưng phấn, sau đó nhanh chóng chui qua cánh tay nam sinh kia, hét lên một tiếng nhào về phía An Lý Mộc, vậy rất tốt, cả bụng lửa của An Lý Mộc bị động tác và vẻ mặt của cô làm cho không còn, xem xem khi cô nhìn thấy anh vui thế nào kìa, nụ cười trên khuôn mặt nhỏ và vẻ kinh ngạc vui mừng trong mắt ấy cũng không phải là giả vờ.

Triển Tiểu Liên tựa như con khỉ nhảy vào trong lòng An Lý Mộc, căn bản mặc kệ động tác này của cô rất không đúng lúc, ôm cổ An Lý Mộc muốn hôn miệng anh, An Lý Mộc bị dọa vội vàng che miệng cô lại, nếu thực sự hôn, phỏng chừng ngày hôm sau là sẽ truyền khắp trấn Nam Đường.

Huấn luyện quân sự một năm làm cho An Lý Mộc khỏe mạnh không ít, Triển Tiểu Liên nhảy qua đây, anh bị lực quán tính đẩy lùi về phía sau một bước liền đứng vững vàng. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 7”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 24

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập tứ chương – Trốn

Lạc Thịnh Vũ không nói gì, đi vào phòng. Lạc Kiến Bắc không dám nhiều lời, chỉ đành đi theo sau.

Trong phòng còn tụ tập rất nhiều người, Lạc Thịnh Nghĩa không ở đó, chắc là ra ngoài tìm kiếm còn chưa trở về. Sở Diệu Y ngồi trên ghế dựa, bộ dáng có vẻ bệnh, sắc mặt tái nhợt, đương vừa khóc vừa nói, “Ta lúc đó bị dọa đến chết, chỉ biết nhìn chằm chằm người nọ ở cửa, ai ngờ gáy ta tê rần, Lạc phu nhân lại đột nhiên đánh ta hôn mê…” Vừa nói vừa che mặt lau nước mắt.

Lục Hoàn nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ tiến vào, hơi run run, giương mắt nhìn y một cái, lại cúi xuống.

Tiêu Hành cũng có chút xấu hổ, phu nhân nhà mình nói là Lạc phu nhân thông đồng người ngoài không biết vì sao đánh nàng bất tỉnh, cũng không biết nên tin hay không.

Lạc Thịnh Vũ lại không có biểu tình gì đặc thù, chỉ cười cười nói: “Tiêu phu nhân vậy ngươi thật nên cảm tạ ông trời. Tiện nội không biết võ công, ông trời mở mắt đập như thế quả nhiên là đập bất tỉnh, không đập gãy gáy ngươi.”

Sắc mặt Sở Diệu Y trầm trầm: “Lời Lạc trang chủ là có ý gì, chẳng lẽ nói là ta đang nói bậy sao?!”

Lạc Thịnh Vũ lắc đầu, sắc mặt Sở Diệu Y khôi phục một chút, liền nghe y nói: “Tiêu phu nhân có phải đang nói bậy hay không, Lạc mỗ làm sao biết được. Lạc mỗ bây giờ chỉ biết, Tiêu phu nhân bình yên vô sự, tiện nội lại là bị người bắt đi.”

Mày liễu của Sở Diệu Y phẫn nộ nhếch lên: “Lạc trang chủ vẫn là nói ta nói dối phải không. Bọn họ rõ ràng cùng một phe với Lạc phu nhân! Căn bản không phải bị bắt đi, rõ ràng chính là sự tình bại lộ đào tẩu!”

Lạc Thịnh Vũ xoay người đi ra ngoài, cười lạnh nói: “Ta lúc đó nghe hạ nhân Tiêu trang nói có người bắt tiện nội đi, Tiêu phu nhân lại nói tiện nội là đào tẩu. Lạc mỗ ngu độn, ấy là Tiêu phu nhân nói dối hay là hạ nhân Tiêu trang nói dối.” Nói xong không quay đầu lại liền đi ra ngoài.

Lạc Kiến Bắc trông sắc mặt chủ tử nhà mình thật sự khó coi, cũng không dám nói chuyện, thấy y về viện đành phải đứng bên ngoài. Đợi sắc trời hoàn toàn tối Lạc Kiến Đông mới trở về. Bị Lạc Kiến Bắc kéo hỏi nửa ngày y đi nơi nào, nhưng cũng không hỏi ra được.

Lạc Kiến Đông đi bẩm báo một tiếng, sự tình đã làm tốt, liền lui ra.

Lúc Lạc Thịnh Nghĩa trở lại đã là hơn nửa đêm, dẫn theo không ít người ra, nhưng không có thu hoạch.

Lạc Kiến Đông luôn luôn trông ngoài viện, Lạc Kiến Bắc đương nhiên không chịu một mình trở về nghỉ ngơi, khăng khăng không đi. Đợi đến nửa đêm về sáng, đèn trong phòng Lạc Thịnh Vũ đột nhiên sáng. Lạc Kiến Bắc nhíu nhíu mày, chỉ thấy Lạc Kiến Đông lắc lắc đầu, ý bảo hắn đừng xen vào.

Lạc Thịnh Vũ ngồi bên cạnh bàn, trên bàn đặt quyển sách, tựa hồ là đang đọc sách. Nhưng trong phòng không đốt đèn, rất tối, không nhìn thấy cái gì.

Lạc Thịnh Vũ ngồi một hồi, tựa hồ cũng không nhúc nhích, đột nhiên nến trong phòng sáng lên.

Lạc Thịnh Vũ híp híp mắt, quay đầu liền nhìn thấy có người chắp tay sau lưng đứng bên cửa sổ. Vẻ ngoài khuôn mặt người nọ góc cạnh rõ ràng, vóc người cũng cao to.

Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 24”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 23

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập tam chương – Đột biến

Tiểu Trúc nhìn Mạnh Hiểu trầm tư không nói, trong lòng hắn có chút sợ hãi, muốn chạy ra tìm Lạc Thịnh Vũ, nhưng mình bị ép ở trong này, căn bản không có cách nào ra ngoài.

Mạnh Hiểu nhìn người trước mắt, mày dài đến tóc mai, mắt phượng hơi nhếch, môi mỏng mím chặt, rõ ràng chính là cùng một thần thái. Nhưng cái loại liếc nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt trước đây biến thành hoảng sợ, khiến nàng nhìn thấy mà chua xót trong lòng, Mạnh Khanh nói chủ tử hành động khác thường, hình như là mất trí nhớ, nàng vốn đang không tin, lại đâu ngờ…

Không khỏi mềm giọng nói: “Chủ tử… Người chớ lên tiếng, thuộc hạ sẽ giải huyệt đạo cho người. Thuộc hạ, thuộc hạ cũng không có ác ý…”

Tiểu Trúc do dự nửa ngày, vẫn là gật gật đầu, người nọ quả nhiên giải huyệt đạo trên người hắn. Nhưng Tiểu Trúc vẫn còn mím chặt môi không lên tiếng.

“Chủ tử, lần trước sau khi ngài rơi xuống vách đá, ta cùng Mạnh Khanh tìm ngài khắp nơi, không ngờ…” Mạnh Hiểu nói xong liền dừng lại. Lần trước tại khách điếm nhỏ, nàng và Mạnh Khanh chỉ cảm thấy Tiểu Trúc trông có mấy phần giống nhau, bọn họ đâu ngờ cốc chủ Vân Thiên cốc nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt, cuồng ngạo ngang ngạnh ấy, lại ăn mặc thành bộ dáng nữ nhân. Về sau Mạnh Khanh không nghe nàng khuyên, tự mình lén chạy đến một mình một người tới tìm Tiểu Trúc, chờ thêm mấy ngày Mạnh Hiểu mới nghe thủ hạ đến báo, nói là Mạnh Khanh bị người của Tiêu trang giam giữ.

“Ta không nhớ ngươi.” Tiểu Trúc nhíu mày, hắn cảm giác trong đầu mình là một mảnh trống rỗng, không nhớ cái gì, nhưng nghe nàng nói bốn chữ “rơi xuống vách đá”, trong lòng hẫng một cái, rất khó chịu, rất ngột ngạt, nhất thời liền nhớ lại cảm giác từ trên mây rớt xuống trong mộng, sắc mặt cũng trắng bệch.

Mạnh Hiểu giật mình, thấy hắn lảo đà lảo đảo vội vàng vươn tay đỡ hắn, để hắn ngồi bên giường, hỏi: “Chủ tử, người đây là thế nào?!” Nói xong lại bắt mạch hắn, nghĩ sẽ không là bị người ta hạ độc gì đó, sắc mặt khó coi như vậy.

Tiểu Trúc lắc đầu, liền thấy Mạnh Hiểu biến sắc.

“Có người tới!” Mạnh Hiểu nắm lấy cánh tay Tiểu Trúc, nói: “Chủ tử, đi cùng thuộc hạ thôi, người không thể ở lại đây, rất nguy hiểm. Nếu Lạc Thịnh Vũ biết người là cốc chủ Vân Thiên cốc, y sẽ giết người.”

Tiểu Trúc mở to hai mắt, Lạc Thịnh Vũ sẽ giết mình?! Vội lắc đầu, nói: “Ta không phải, ta không phải, Lạc, Lạc trang chủ sao lại giết ta. Ta không thể đi…”

“Chủ tử!” Mạnh Hiểu có chút gấp gáp, nói: “Mặc kệ người có nhớ hay không, người vẫn là Mạnh Trúc! Vẫn là cốc chủ của Vân Thiên cốc, Vân Thiên cốc từ trước đến giờ cũng không phải người cùng đường với bọn họ!”

“Ta không đi…” Tiểu Trúc lắp bắp nói “Ta không muốn đi, Lạc trang chủ đối xử với ta rất tốt mà, ít nhất ít nhất…” Ít nhất tốt hơn nhiều so với lúc ở tại Sở gia, y vì sao muốn giết mình? Tiểu Trúc không ngừng lắc đầu, hắn không nhớ cái gì, rời khỏi Lạc Thịnh Vũ, hắn không biết phải đi đâu. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 23”