Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị thập ngũ chương – Được cứu
Tiểu Trúc núp thật lâu, mắt thấy sắc trời sắp sáng, chân ngồi xổm tê tê không cảm giác. Thời tiết cũng hơi lạnh, gió thổi làm hắn lạnh thấu tim, run run hàm trên cụng hàm dưới. Nghĩ thầm lại chờ một lúc trời sẽ sáng, hai người kia sao còn chưa đi, nếu trời sáng bị bọn họ nhìn thấy không phải thảm.
Lại đợi một lát, Tiểu Trúc cũng không dám ở lỳ chỗ gần như vậy, khom lưng đi sang bên cạnh, muốn vòng một vòng lớn, theo tường trèo vào trong cũng được.
Đáng tiếc hắn không thể nào ngờ Tiêu trang to lớn như thế, theo tường vây chạy đến mức cả người là mồ hôi, cũng không biết mình chạy đến đâu. Hơn nữa tường viện ấy thật sự là rất cao, bên cạnh lại không cây không có ụ đất, hắn không biết võ công căn bản không đi.
Tiểu Trúc thử mấy lần cũng không có cách nào, sau đó lượm mấy hòn đá gắng sức ném vào trong, ngay cả tiếng cục đá rơi xuống đất cũng không nghe thấy, chớ nói chi là có người phát hiện ra hắn.
Hắn có chút chán chường, mặt xám mày tro dựa vào tường viện đứng nửa ngày, cuối cùng nghĩ đi chỗ khác tìm một tảng đá lớn rồi kê, có lẽ có thể trèo lên.
Đi rất xa về phía bắc, hòn đá trên mặt đất trái lại rất nhiều, nhưng mà tảng đá lớn có thể đặt chân lại không có hòn nào. Tiểu Trúc đi cảm giác mình thật sự là đã đi quá xa, vạn nhất lại gặp phải đám người xấu ấy thì biết làm sao? Đang muốn trở về, chợt nghe một trận tiếng động “ào ào”.
Hắn sợ tới mức lông tơ dựng đứng, giương mắt thấy đông nghịt, là một đàn quạ bị hắn quấy nhiễu bay lên, kéo theo tiếng kêu to khó nghe. Rất xa hình như nhìn thấy một tảng đá rất lớn, hắn vui mừng vội vàng chạy hai bước, qua xem thử.
Nhưng chưa đợi hắn đi vào đã phát hiện không hợp, ấy căn bản không phải là tảng đá gì lớn, là một cái mộ bia.
Tiểu Trúc rùng mình, càng nổi lên một thân da gà. Vừa mới bình minh, bởi trời đầy mây, sắc trời mờ tối, chữ trên mộ bia không thấy rõ, chỉ cảm thấy sởn tóc gáy. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 25”