Ma đầu – Quyển thượng – Chương 21

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập nhất chương – Kế sách

Lạc Thịnh Nghĩa cảm thấy trêu đùa người ta đủ rồi, còn “săn sóc” đắp kín chăn cho Mạnh Khanh, đóng cửa vừa bước ra đã nhìn thấy đại ca nhà mình chắp tay sau lưng đứng ngoài cửa.

Lạc Thịnh Nghĩa sửng sốt, đi qua, nói: “Đại ca ngươi sao không ở trong phòng với chị dâu, lại chạy ra ngoài cho gió lạnh thổi.”

Lạc Thịnh Vũ xoay người nhìn hắn, trầm ngâm: “Ta vốn muốn đi hỏi xem Mạnh Khanh kia ý đồ đến là vì sao, nhưng nghe Kiến Đông nói ngươi đi vào, liền chờ ngươi ở đây.”

“Thì ra là như vậy. Ta cũng đang khó hiểu, Mạnh Khanh sao lại đụng phải hai lần với chúng ta, chẳng lẽ là nghe được chuyện long lân thất bảo cung mà tới? Nhưng càng kỳ lạ chính là Mạnh Khanh vì sao muốn bắt cóc chị dâu chứ?” Lạc Thịnh Nghĩa cầm quạt xếp trong tay gõ.

“Ta cũng có chuyện khó hiểu.” Lạc Thịnh Vũ nói: “Ngươi trước đây biết Mạnh Khanh?”

“A…” Lạc Thịnh Nghĩa hô một tiếng, giả bộ kinh ngạc nói: “Xem ra đại ca ngươi đứng ở nơi này nửa ngày, đùa giỡn mỹ nhân ngươi đều nhìn thấy rồi.” Xong sờ sờ mũi nói tiếp: “Thật ra ta trước đây không biết hắn là ai, mấy năm trước lúc ra ngoài du ngoạn ngẫu nhiên đụng phải. Vốn là người kia đã cứu ta một mạng, ta biết ơn còn không kịp, nhưng ai ngờ hắn lại đem ta thí nghiệm thuốc.” Vừa nói xong vừa bĩu môi, bản lĩnh dùng thuốc của Mạnh Khanh là nổi danh trên giang hồ, chẳng những có thể cứu người, hạ độc hại người lại càng lợi hại. Tình huống lúc đó thật đúng là nghĩ lại mà kinh, mấy ngày bị buộc thí nghiệm thuốc, ấy thật sự là sống không bằng chết.

“Như vậy…” Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu: “Ngươi không thể thông cảm người này, sau này không được một mình chạy loạn khắp giang hồ, muốn đi ra ngoài mang theo Kiến Tây và Kiến Nam, lần này ngươi lại là một mình trốn ra.”

Lạc Thịnh Nghĩa cười gượng mấy tiếng: “Ta đâu trốn ra một mình, ta thế nhưng mang tiểu thiếp họ Lam kia đến, người ta nhớ ngươi vô cùng, cầu xin ta nửa ngày.”

Lạc Thịnh Vũ không nói tiếp, Lạc Thịnh Nghĩa bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, “A, đúng rồi, đại ca. Ta vừa rồi có thử thăm dò Mạnh Khanh, người áo đen ngươi gặp lúc trước kia tựa hồ cũng không phải là người của Vân Thiên cốc. Ta ban đầu tưởng là Mạnh Hiểu, nhưng hình như không phải. Chẳng lẽ hai người kia không phải cùng một phe, là có người khác?!”

Lạc Thịnh Vũ nghe xong hơi cau mày, trầm tư nửa ngày nói: “Ta nghe cửa có động tĩnh liền đuổi theo, Mạnh Khanh thừa cơ tới cướp Tiểu Trúc. Nếu như hai người cũng không phải một phe, vậy áo đen kia lại là vì cái gì?”

Lạc Thịnh Nghĩa cũng không hiểu, lắc lắc đầu, nói: “Người áo đen cũng không biết tìm được chưa, ta đi hỏi thử Tiêu trang chủ, đại ca ngươi trở lại cùng chị dâu đi.” Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 21”

Thần phục – Chương 4

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 4 – Ăn tết

An Lý Mộc phun một búng máu ngay tại trận.

Triển Tiểu Liên để tay dưới vòi nước muốn xối xối, mẹ cô vội vàng đi qua kéo tay cô ra, xé một mẩu giấy vệ sinh, “Đứa nhỏ này, nước lạnh như thế, con còn dám xối bên dưới? Anh Đầu Gỗ của con cũng không phải là trẻ con, con giúp anh ấy lau nước mũi cái gì? Cũng không ngại bẩn.”

Mẹ cô rõ ràng không chê nước mũi của cô, nhưng An Lý Mộc là hàng xóm, bà đương nhiên ghét, vừa nói, vừa chọc chọc đầu Triển Tiểu Liên: “Con cũng đừng bắt nạt anh Đầu Gỗ của con.”

Triển Tiểu Liên lè lưỡi, mặc mẹ cô lau tay, mẹ cô lại lấy nước nóng cho cô rửa với xà phòng, xong xuôi mới để cô đi.

Triển Tiểu Liên vào phòng khuôn mặt An Lý Mộc cũng sắp thành vải đỏ đấu bò, thấy cô đi vào An Lý Mộc liền lườm cô, Triển Tiểu Liên đóng cửa, đi qua lại nhảy lên người anh, An Lý Mộc vừa mới bị kinh sợ, lần này đâu còn dám để cho cô trêu, “Tiểu Liên, đừng náo loạn…”

Triển Tiểu Liên nếu nghe anh thì không phải là Triển Tiểu Liên, liền ôm cổ anh không buông tay, trong miệng vẫn còn cố ý đọc: “Anh mũi dài, anh mũi dài…”

An Lý Mộc xấu hổ muốn chết.

Triển Tiểu Liên cùng An Lý Mộc náo loạn một trận, liền khoe khoang quà cô mang về với anh, “Anh Đầu Gỗ, đây là đưa cho anh, đây là cho thím, đấy là của bác…”

Đang nói, mẹ cô gõ cửa bên ngoài: “Tiểu Liên, Đầu Gỗ, ra ăn cơm.”

An Lý Mộc ăn cơm tại nhà Triển Tiểu Liên cũng không phải một lần hai lần, số lần Triển Tiểu Liên đi nhà An Lý Mộc ăn nhờ còn nhiều hơn, nhưng lần này An Lý Mộc từ đầu tới đuôi cũng không dám ngẩng đầu lên, chủ yếu là chột dạ, Triển Tiểu Liên còn nói với anh: “Anh Đầu Gỗ, sao anh lại không ăn cái này? Có phải không ngon hay không?”

Phía trên nói chuyện phía dưới Triển Tiểu Liên đang đá An Lý Mộc, kết quả một cước đá vào đùi mẹ cô, mẹ cô trừng mắt với cô: “Lại bắt nạt anh Đầu Gỗ của con có phải hay không? Con còn đá?”

Mắt Triển Tiểu Liên trợn trắng, An Lý Mộc cúi đầu nghẹn cười, ăn thật đúng là sóng ngầm dâng trào, sau khi ăn xong bố mẹ cô muốn đi ra ngoài thăm hàng xóm, Triển Tiểu Liên lời thề son sắt nói cô sẽ trông nhà, còn không cho An Lý Mộc đi, kết quả hai người núp trong nhà Triển Tiểu Liên tình chàng ý thiếp ầm ĩ cả buổi trưa, mấy lần thiếu chút nữa lau súng cướp cò, phanh lại đều là An Lý Mộc. An Lý Mộc bây giờ cũng sợ cô rồi, đừng nhìn cô tuổi còn nhỏ, nhưng ấy thật đúng là một bụng tâm địa gian xảo, có mấy chiêu An Lý Mộc cũng lần đầu tiên biết, kết quả Triển Tiểu Liên cái gì cũng biết, còn dạy anh.

An Lý Mộc vội vàng mặc lại quần áo cho Triển Tiểu Liên, cô nhóc còn nhỏ, còn chưa bắt đầu dậy thì, nhưng đầu óc của cô… An Lý Mộc cảm thấy, trong não Triển Tiểu Liên phỏng chừng có một ông chú đáng khinh bốn mươi tuổi, bằng không, ánh mắt cô nhìn người ta lại tự nhiên đáng khinh như vậy chứ?

An Lý Mộc luống cuống tay chân mặc quần áo cho Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên còn xin anh: “Anh Đầu Gỗ, anh cho em xem cái mũi dài của anh đi, chỉ liếc mắt một cái…”

An Lý Mộc muốn đập cô vào tường làm tranh trang trí, cô còn nói trao đổi đồng giá, cô cởi cho anh xem, anh cũng cho cô xem, thật là muốn mau chóng đập cô đi đâu đó, việc này nếu như chú thím biết, thế nào cũng phải lột da anh. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 4”

Thần phục – Chương 3

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 3 – Nước mũi của anh Đầu Gỗ

Sau khi Triển Tiểu Liên về nhà liền nói với bố cô chuyện chứng kiến hôm nay, bố cô sờ sờ đầu con gái, cười nói: “Tiểu Liên sau này sẽ lái xe ngoan ngoãn tuân thủ quy tắc giao thông, không phải ai cũng có thể lái xe như vậy. Đó là không đúng, có biết hay không?”

Triển Tiểu Liên “à há” một tiếng, tỏ vẻ đã hiểu, cô còn tưởng rằng biết lái ô tô đều có thể oách như thế, thì ra đây cũng là phải tùy người.

Bố mẹ cô mang theo cô ở nhà dì út ba ngày, đã phải trở về, kết quả sau khi về nhà có một sự ngạc nhiên lớn.

Trường An Lý Mộc cho nghỉ đông, ngày thứ ba Triển Tiểu Liên đi anh cũng về đến nhà, kết quả phát hiện người yêu nhỏ của anh không ở nhà, hỏi thăm mới biết bố mẹ Triển Tiểu Liên mang theo cô đi Thanh Thành, ra ngoài chơi một vòng với bạn học cấp ba ngày trước, hôm nay tới đây thử vận may, đi đã ba ngày rồi, cũng nên về nhà chứ? Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 3”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 20

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập chương – Bị bắt

“Thế nào?” Lạc Thịnh Vũ là biết đệ đệ mình có bao nhiêu cân lượng, đối phó một Mạnh Khanh vẫn là dư sức có thừa, nhìn nhìn tay Tiểu Trúc, ngoắc tay nói với Lạc Kiến Bắc: “Đi tìm một đại phu tới xem cho phu nhân.”

“… Không cần không cần.” Tiểu Trúc kinh hồn chưa yên, còn nắm thật chặt tay áo Lạc Thịnh Vũ, lúc này mới phản ứng được: “Ta không sao, chính là chính là…” Chính là bị dọa thôi.

Lạc Thịnh Vũ vỗ vỗ lưng hắn, mày kiếm nhíu lại, cao giọng nói: “Thịnh Nghĩa ngươi còn muốn đùa tới khi nào, mau bắt ma đầu kia lại!”

Lạc Thịnh Nghĩa thấy lão ca phát uy cũng không dám lại đùa nữa, cổ tay rung, quạt xếp theo tiếng mở rộng, chỉ nhìn thấy một ánh sáng bạc xẹt qua trong bóng tối, lóe lên liền không còn bóng dáng. Thì ra bên ngoài cái quạt xếp kia khảm một vòng kim loại mỏng manh, rất sắc bén, đương nhiên không thua đao kiếm.

Trong lòng Mạnh Khanh rùng mình, hắn biết mình không phải là đối thủ của đối phương, chỉ là không đường đào tẩu, vả lại xung quanh đều là người của Lạc Thịnh Vũ, căn bản không có khe hở. Lần trước còn có tỷ tỷ nhà mình tới trợ giúp, nhưng lần này hắn là vụng trộm chạy đến, không có ai tới cứu hắn.

Lạc Thịnh Nghĩa lật tay vỗ một cái, khung quạt đánh trên bả vai hắn. Mạnh Khanh chỉ cảm giác cái vỗ này nặng chừng nghìn cân, lập tức thét lớn một tiếng, đầu gối gấp khúc, không cả lảo đảo liền quỳ trên mặt đất. Xương bánh chè vang “răng rắc”, giống như là bị đụng nát tan, đau đến hắn mấy lần muốn ngất đi.

Lạc Thịnh Nghĩa ra tay điểm huyệt đạo hắn, liền thấy người nọ hung hăng ngẩng đầu trợn mắt nhìn y, mắt hoa đào tựa hồ bởi vì đau đớn, đuôi mắt cũng đang hơi co giật.

“Dẫn gã đi!” Lạc Thịnh Vũ híp mắt, nói, “Coi chừng cho tốt.”

Lạc Kiến Đông đáp ứng một tiếng, liền muốn dẫn người đi. Tiêu Hành đang vội vội vàng vàng chạy tới, cầm trường kiếm trong tay, mấy hạ nhân đi theo phía sau. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 20”

Inai Inai Baa! Uta Uta Ippai! – Fuuka nhẹ nhàng

Inai Inai Baa! Uta Uta Ippai!Bài hát thứ 2 :D

Fuuka nhẹ nhàng

Dịch và sub: Yappa

Download | Xem fullscreen