Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị thập nhất chương – Kế sách
Lạc Thịnh Nghĩa cảm thấy trêu đùa người ta đủ rồi, còn “săn sóc” đắp kín chăn cho Mạnh Khanh, đóng cửa vừa bước ra đã nhìn thấy đại ca nhà mình chắp tay sau lưng đứng ngoài cửa.
Lạc Thịnh Nghĩa sửng sốt, đi qua, nói: “Đại ca ngươi sao không ở trong phòng với chị dâu, lại chạy ra ngoài cho gió lạnh thổi.”
Lạc Thịnh Vũ xoay người nhìn hắn, trầm ngâm: “Ta vốn muốn đi hỏi xem Mạnh Khanh kia ý đồ đến là vì sao, nhưng nghe Kiến Đông nói ngươi đi vào, liền chờ ngươi ở đây.”
“Thì ra là như vậy. Ta cũng đang khó hiểu, Mạnh Khanh sao lại đụng phải hai lần với chúng ta, chẳng lẽ là nghe được chuyện long lân thất bảo cung mà tới? Nhưng càng kỳ lạ chính là Mạnh Khanh vì sao muốn bắt cóc chị dâu chứ?” Lạc Thịnh Nghĩa cầm quạt xếp trong tay gõ.
“Ta cũng có chuyện khó hiểu.” Lạc Thịnh Vũ nói: “Ngươi trước đây biết Mạnh Khanh?”
“A…” Lạc Thịnh Nghĩa hô một tiếng, giả bộ kinh ngạc nói: “Xem ra đại ca ngươi đứng ở nơi này nửa ngày, đùa giỡn mỹ nhân ngươi đều nhìn thấy rồi.” Xong sờ sờ mũi nói tiếp: “Thật ra ta trước đây không biết hắn là ai, mấy năm trước lúc ra ngoài du ngoạn ngẫu nhiên đụng phải. Vốn là người kia đã cứu ta một mạng, ta biết ơn còn không kịp, nhưng ai ngờ hắn lại đem ta thí nghiệm thuốc.” Vừa nói xong vừa bĩu môi, bản lĩnh dùng thuốc của Mạnh Khanh là nổi danh trên giang hồ, chẳng những có thể cứu người, hạ độc hại người lại càng lợi hại. Tình huống lúc đó thật đúng là nghĩ lại mà kinh, mấy ngày bị buộc thí nghiệm thuốc, ấy thật sự là sống không bằng chết.
“Như vậy…” Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu: “Ngươi không thể thông cảm người này, sau này không được một mình chạy loạn khắp giang hồ, muốn đi ra ngoài mang theo Kiến Tây và Kiến Nam, lần này ngươi lại là một mình trốn ra.”
Lạc Thịnh Nghĩa cười gượng mấy tiếng: “Ta đâu trốn ra một mình, ta thế nhưng mang tiểu thiếp họ Lam kia đến, người ta nhớ ngươi vô cùng, cầu xin ta nửa ngày.”
Lạc Thịnh Vũ không nói tiếp, Lạc Thịnh Nghĩa bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, “A, đúng rồi, đại ca. Ta vừa rồi có thử thăm dò Mạnh Khanh, người áo đen ngươi gặp lúc trước kia tựa hồ cũng không phải là người của Vân Thiên cốc. Ta ban đầu tưởng là Mạnh Hiểu, nhưng hình như không phải. Chẳng lẽ hai người kia không phải cùng một phe, là có người khác?!”
Lạc Thịnh Vũ nghe xong hơi cau mày, trầm tư nửa ngày nói: “Ta nghe cửa có động tĩnh liền đuổi theo, Mạnh Khanh thừa cơ tới cướp Tiểu Trúc. Nếu như hai người cũng không phải một phe, vậy áo đen kia lại là vì cái gì?”
Lạc Thịnh Nghĩa cũng không hiểu, lắc lắc đầu, nói: “Người áo đen cũng không biết tìm được chưa, ta đi hỏi thử Tiêu trang chủ, đại ca ngươi trở lại cùng chị dâu đi.” Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 21”
