Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 8

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 8 – Cái gọi là điềm báo mơ gấu

Ta không kịp nhìn bên ngoài tới là ai, xoay người lên giường, khép bình phong lại, bút nhúng đầy mực nước trong tay tập trung chân khí, hóa thành vũ khí sắc bén như thanh thép, hướng về phía cửa bay thẳng ra ngoài. Ném xong bút, ta tùy tay lại phá mấy cái ván giường xuống làm như ám khí. Bộ dạng quần áo xộc xệch như vậy tuyệt đối không cho người khác nhìn thấy, cho dù thấy, cũng không thể để hắn sống sót ra ngoài!

Cửa lại có thể truyền đến một tiếng nức nở véo von — đến là nữ nhân? Có thể đi vào được thư phòng Tiển Băng Nhận, không phải thân thích nhà y thì là nữ nhân của y, chỉ cần bắt nữ tử này, muốn rời khỏi nơi đây lại càng thuận lợi hơn chút. Thật sự không được, còn có thể lột quần áo của nàng ta thay tạm, chung quy tốt hơn không có gì che thân thế này.

Tâm tư ta mới thay đổi, còn chưa có đứng dậy, cửa đã truyền đến tiếng Tiển Băng Nhận: “Hồng Tụ, ngươi trước đợi đã, gã bây giờ quần áo xốc xếch, để ta đi vào trước thay cho gã…”

Nữ tử kia nói chuyện có chút ngang tàng, không thèm nói dối với Tiển Băng Nhận: “Cút! Ta không dễ dàng có một màn diễn như vậy, ngươi còn muốn ló mặt theo? Ta với Ngọc Lam Yên hẳn là đơn độc gặp nhau, không liên quan đến ngươi!”

Ngươi xem xem, ta lúc ấy đi thật tốt, đều là họ Tiển này rảnh rỗi sinh nông nỗi, bị mắng rồi phải không? Thật sự là xứng đáng. Nghe hắn bị nữ tử này mắng, trong lòng ta cũng thoải mái không ít, miếng gỗ siết trong tay khẽ đặt trên giường, từ khoảng cách bình phong nhìn lén tình hình gian ngoài.

Nàng kia võ công không yếu, một cước liền đá Tiển Băng Nhận ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại chốt then cửa, từng bước một đi về phía bên giường. Tới đúng lúc, ta lén vận nội lực trên tay, bày dáng linh xà nhả độc, chỉ đợi nàng đi tới liền nhảy ra từ trong giường, một phát tóm nữ tử này.

Nào ngờ nàng ta mới đi vài bước liền dừng lại chỉnh đốn xiêm y, hai hàng lông mày nhẹ nhàng nhíu lại, cắn cắn môi, hai hàng châu lệ liền rơi xuống, ngay sau đó thay vẻ mặt như khóc như tố cáo, như oán như hâm mộ, trong ghen ghét chứa thâm tình, trong thâm tình mang theo tự thương cảm tự xót xa, hướng về phía cái giường lớn này bắt đầu than van: “Ngọc, ngọc thần y, ta biết ngươi ở bên trong… Ngươi không dám gặp ta một lần sao?”

Âm thanh này, vẻ mặt này nghe mà người ta nổi cả da gà. Lại nhớ tới biểu hiện nàng một cước đá Tiển Băng Nhận ra khỏi cửa vừa rồi, ta liền toàn thân rét run. Nàng thấy ta không ra ngoài gặp nàng, lại cắn cắn môi vẻ tủi thân nặng thêm ba phần: “Ngọc thần y, ta biết Tiển đại ca thích ngươi, thế nhưng ta từ nhỏ lớn lên cùng y, mười mấy năm nay vì y…”

Nàng biểu diễn vừa hát vừa sáng tác, còn hay hơn cả tuồng hát trên đài. Ta từ nhỏ sinh trưởng ở Tây Vực, cũng chưa từng thấy việc đời gì, nhất thời còn có chút xem mê mẩn, ngay cả trong cửa sổ phía sau cổ thổi gió vào cũng không để ý.

Chờ khi ta để ý, gió đã bị người chặn lại, người chặn gió còn có chút lương tâm choàng bộ quần áo cho ta, không, ta cúi đầu nhìn xuống, không phải quần áo, là một cái khăn trải giường.

Không cần quay đầu lại ta cũng biết, lại là Tiển Băng Nhận.

Lấy một cái khăn trải giường rách đã muốn trói ta lại, hay là nghĩ ta đã quên sỉ nhục y lúc nãy lột quần áo ta? Không có cửa đâu, bức tranh của ta kia cũng dính được gần một trượng rồi… Không, ta phải lột quần áo trên người y, gậy ông đập lưng ông! Ta một phen vén khăn trải giường lên, đang muốn đánh nhau với y, nữ tử đang khóc bên ngoài kia đã tự đánh tới, trong miệng lạnh lùng quát: “Tiển Băng Nhận! Ngươi dám phá ta? Lão nương hôm nay không thể không đập xương ngươi!”

Nàng mười đầu ngón tay nhọn, đều để móng tay dài hai ba tấc, bị cào sợ không phải chỉ hủy dung. Ta vội vàng lui về phía sau, nhường một chỗ trống để cho nàng nhảy lên giường, lại quấn chặt khăn trải giường che giấu thân thể. Không ngờ nữ nhân kia đi vào lại không đánh nhau với Tiển Băng Nhận, ngược lại vẻ mặt hung hãn lao thẳng về phía ta, khiến Tiển Băng Nhận ngăn lại.

Hai người đánh nhau, bốn con mắt lại đều đảo quanh trên người ta. Ta sợ hai người lúc trước đều là diễn trò, đợi lát nữa sẽ liên kết đối phó ta, vội vàng lật ra khỏi giường, rơi xuống bên bàn sách sẵn sàng đón địch. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 8”

Thần phục – Chương 86

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 86 – Phương thức trừng phạt

Yến Hồi khẽ nâng cằm, “ha” một tiếng, sau đó cười tà nắm eo Hồng Liên, tựa như nói đùa hỏi tiếp một câu: “Như vậy Hồng Liên nghĩ phải làm như thế nào mới tốt nhất?”

Hồng Liên đôi mắt quyến rũ, liếc Yến Hồi một cái, cười “khanh khách” nói: “Gia muốn biết? Có điều, chỉ sợ gia không nỡ bỏ mồi câu ấy.” Nói xong, ánh mắt Hồng Liên dừng trên người Đồng nhi, Đồng nhi nhất thời có dự cảm không hay, cảnh giác nhìn Hồng Liên.

Tay Yến Hồi vô ý thức vuốt ve qua lại dáng vóc xinh đẹp của Hồng Liên, dường như cảnh cáo nhéo một cái: “Nói.”

Hồng Liên mềm mại kéo tay Yến Hồi đưa đến bên môi mình, thành kính cúi đầu, đưa lên hôn một cái, lông mi dài như quạt lông khẽ ngước, ý cười trong mắt, nhẹ nhàng phun ra bốn chữ: “Mỹ nhân kế.” Cô ta vặn vẹo cơ thể giống như rắn, kề sát bộ ngực Yến Hồi, ngón tay dài nhỏ sơn móng tay đỏ tươi leo trên áo sơ mi màu đen của Yến Hồi, sờ vào trong cổ hắn, giật quần áo ra sáp vào nhẹ nhàng liếm một cái, sau đó cười duyên nói: “Gia, đừng đùa Hồng Liên, ngài thông minh như vậy, có thể không biết là cái gì? Cầu mà chẳng được khiến người ta không nỡ nhất, cô Triển bây giờ chẳng qua là không cam lòng. Nếu có người có thể nói cho cô Triển, người yêu đầu tiên của cô ấy chẳng qua chính là một người đàn ông bình thường, rời khỏi cô ấy quay người đã lên giường với người đàn bà khác, ngài nói, cô ấy còn có thể có thiện cảm gì với họ An đó?”

Yến Hồi mặc động tác của Hồng Liên, nửa ngày mỉm cười, đưa tay nâng cằm cô ta lên: “Hồng Liên nhưng đừng nói cho gia, cưng định tự đề cử dụ dỗ họ An kia?”

Hồng Liên lúc này liếc mắt đưa tình với Yến Hồi, thân thể lại trượt lên trên, tựa như làm nũng nhìn Yến Hồi: “Cống hiến sức lực vì gia Hồng Liên đương nhiên máu chảy đầu rơi, chẳng qua là, chị Đồng nhi thường nói, Hồng Liên trong số mấy chị em dung mạo không coi là thượng thừa, ngay cả sức dụ dỗ cũng không bằng mấy chị em khác, ngay cả gia thích chị Đồng nhi cũng nhiều hơn Hồng Liên một chút, Hồng Liên nào dám tranh cái công này? Vả lại, phong thái của gia không ai bằng, Hồng Liên mặc dù không có được trái tim của gia, nhưng mà, người đàn ông Hồng Liên thích nhất, vẫn là gia.”

Yến Hồi đưa tay bóp mặt cô ta một cái: “Gia thích nghe lời này. Vậy Hồng Liên có người chọn cảm thấy thích hợp?”

Hồng Liên trề môi, ai oán nhìn Yến Hồi một cái, cặp mắt vẽ đường mắt dày đặc kia, lại liếc về phía Đồng nhi: “Hồng Liên vừa mới nói rồi, chỉ sợ gia không nỡ thôi.”

Yến Hồi vừa nhìn ánh mắt cô ta, lập tức hiểu: “Hồng Liên cảm thấy Đồng nhi thích hợp hơn?”

Hồng Liên lập tức cướp mở miệng trước khi Đồng nhi phản bác: “Đều nói gia thông minh tuyệt đỉnh, quả nhiên không giả, còn không phải chị Đồng nhi thích hợp nhất? Vẻ ngoài của chị Đồng nhi, chính là dung mạo xinh đẹp nhất trong số mấy chị, đàn ông từng gặp chị Đồng nhi, không biết có bao nhiêu người chết mê chết mệt vì chị ấy đấy? Hơn nữa chị Đồng nhi không ngốc như Hồng Liên, năng lực phản ứng lại là mười phân vẹn mười, gia không phải cũng từng khen chị Đồng nhi như vậy? Cho nên Hồng Liên nghĩ, nếu chị Đồng nhi ra tay, nhất định là làm ít công to. Ơ kìa gia, Hồng Liên không nên hâm mộ ghen tị như thế, chị Đồng nhi đâu phải Hồng Liên có thể so sánh? Gia ngài coi như Hồng Liên làm nũng với ngài, đùa giỡn, chị Đồng nhi cũng đừng nóng giận nha, Hồng Liên nhận tội với chị.”

Mặt mũi Đồng nhi trắng bệch, muốn nói không thể với Yến Hồi, kết quả phát hiện Yến Hồi xoay người đè lên Hồng Liên, quần áo đã bị kéo xuống phân nửa, “Gia cảm thấy hôm nay Hồng Liên vô cùng biết nói chuyện, sao lại biết làm gia vui như thế?”

Hồng Liên lộ ra nửa cái đầu từ bờ vai Yến Hồi, trong mắt mang theo ý cười quỷ kế đạt được, cố ý kêu ra tiếng: “A, gia ngài thật xấu…”

Đồng nhi bóp tay, hung hăng trừng cô ta một cái, vung tay lên với bảo tiêu lấy mắt mà nhìn mũi lấy mũi mà nhìn tâm, mọi người đều cúi đầu đi ra khỏi phòng bệnh ướt át kích thích.

Triển Tiểu Liên bị người nhốt trong căn phòng của Yến Hồi, người nhốt cô thật ra cũng không xác định rốt cuộc phải nhốt cô ở đâu, lúc Yến Hồi nói chính là nhốt trên lầu, căn phòng trên lầu này rất nhiều, rốt cuộc nhốt đâu đương nhiên không ai dám hỏi, cuối cùng nghĩ tới nghĩ lui, dường như nhốt trong phòng Yến gia thích hợp nhất, dù sao phương thức gia xử lý phụ nữ, chắc chắn không phải đơn giản như chặt tay chặt chân.

Triển Tiểu Liên cũng không ngờ cô sẽ bị nhốt trong phòng Yến Hồi, trong phòng chỉ có một mình cô, cô trực tiếp khóa trái cửa, còn chuyển cái ghế phía sau cửa, sau đó đi tới trước cửa sổ nhìn xuống, quyết định từ bỏ nhảy cửa sổ, ba mươi tầng lầu cô nhảy xuống xong, dự đoán sẽ là một miếng bánh nhân thịt. Đi qua đi lại một lần như thế, Triển Tiểu Liên cũng mệt mỏi, cô tìm dao khắp nơi, kết quả phát hiện trong phòng Yến Hồi đồ đạc đặc biệt nhiều, các loại của báu đồ trang sức quý hiếm không ít, nhưng vũ khí các loại cô vậy mà không phát hiện cái nào, Triển Tiểu Liên liền cảm thấy kỳ lạ, gã kia sợ chết như thế, không nên mỗi căn phòng nơi chốn đều đặt dụng cụ phòng thân ư? Cô tìm một vòng vậy mà không phát hiện cái nào.

Triển Tiểu Liên cuối cùng giang cánh tay, trực tiếp nằm lên cái giường lớn dọa người ấy, hai chân đá đạp lung tung mấy cái, đá rơi giày trên chân xuống, trượt trượt về phía giữa giường, lật người, nằm sấp bất động, một lát đã buồn ngủ.

Đang ngủ, Triển Tiểu Liên cũng quên đi chuyện lộn xộn, còn ngọt ngào mơ, trong mộng Triển Tiểu Liên về tới trấn Nam Đường, phía trước có bóng người thiếu niên đang đi, Triển Tiểu Liên đi theo đằng sau, phát hiện là An Lý Mộc, cô liền co chân đuổi theo, An Lý Mộc quay đầu, xoay người nhìn cô, dịu dàng nói: “Tiểu Liên, sao lại khóc nhè một mình? Không có ai chơi với em à?”

Triển Tiểu Liên cảm thấy An Lý Mộc rất cao, liền gắng sức nhón chân muốn bằng anh, An Lý Mộc vươn tay ôm cô vào lòng, vụng về ôm nói: “Tiểu Liên em bây giờ còn nhỏ, chờ em lớn lên mười tám tuổi, sẽ cao giống anh. Đúng rồi, không được tè lên người anh nhé. Tiểu Liên, anh đi bắt con ve sầu cho em chơi, em chờ nhé.”

Tiếp theo Triển Tiểu Liên nghe thấy tiếng ve sầu đang không ngừng kêu “ve ve”, có một con còn bỗng nhiên bay về phía cô, Triển Tiểu Liên cả kinh, tỉnh. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 86”

Thần phục – Chương 85

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 85 – Mặt mũi của Yến đại gia rất quan trọng

Yến Hồi ngước mắt, nhìn Triển Tiểu Liên đứng ở cửa, ánh mắt lạnh lẽo. Triển Tiểu Liên cũng nhìn xiên, trong mắt chứa chế nhạo và giễu cợt, thản nhiên nhìn trả.

Đương lúc bốn mắt nhìn nhau, Yến Hồi chậm rãi nhếch khóe môi, bên mép mang theo nụ cười tà, sau ngoắc ngoắc ngón tay với Triển Tiểu Liên: “Nhóc béo, qua đây.”

Triển Tiểu Liên chậm rì rì đi qua, dừng tại đuôi giường bệnh của Yến Hồi, ôm ngực nhìn hắn, hỏi: “Gia, lão ngài bây giờ bộ dạng như vậy, cho dù tôi cởi sạch đưa đến trước mặt lão ngài, tin tưởng vì hạnh phúc và khỏe mạnh về sau của ngài, cũng chưa chắc lúc này lại có hứng thú, nên tôi đứng đâu cũng vậy, có chuyện gì lão ngài cứ dặn bảo, tai tôi rất thính. Lão ngài cứ yên tâm, ở đây nhiều người như vậy, tôi cho dù muốn chạy cũng chạy không được. Hơn nữa, tôi nếu định chạy, cũng sẽ không ngoan ngoãn tự mình quay về, gia lão ngài nói có đúng không?”

Yến Hồi vươn tay, chỉ chỉ Triển Tiểu Liên giữa không trung, nói ba chữ: “Cưng có gan.”

Triển Tiểu Liên ngẩng đầu nhìn trời, miệng lùng bà lùng bùng nói: “Đàn ông mới có khả năng gieo giống, phụ nữ ấy à, nhiều nhất là mảnh đất thôi. Tôi nếu mà có giống (1), vậy vị trí của gia là treo không đúng rồi?”

Yến Hồi nằm trên giường, không có biện pháp tóm cô, ra hiệu với Đồng nhi ý bên cạnh: “Đưa cô ta tới đây cho gia.”

Đồng nhi chậm rãi cười, xoay đến bên cạnh Triển Tiểu Liên, vươn bàn tay thon dài trắng nõn, làm một động tác tay duỗi người: “Cô muốn tự mình đi qua, hay là tôi ép cô đi qua?”

Triển Tiểu Liên cho Đồng nhi một vẻ mặt “cô coi là thứ gì”, trực tiếp vòng qua cô ta, tự mình ngoan ngoãn đi qua, ngồi xuống vị trí đầu giường của Yến Hồi, hoàn toàn là điệu bộ đâm lao thì phải theo lao, thuốc giảm đau cô cũng đã mua rồi, còn có thể ôm tâm tư gì nữa? Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 85”

Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 6

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 6 – Liềm và trụ đàn

“Vụ án này vô cùng phức tạp. Cũng rất khủng bố. Tôi cũng đã ở trong nghề nhiều năm, nên dù có là vụ án tàn bạo đẫm máu thế nào, cũng hiếm khi giật mình, nhưng vụ này chỉ nghỉ đến thôi là đã thấy khó chịu. Cảm giác rất rùng rợn. Cậu Kimura này, dấu vết hung thủ lẻn vào thì có, nhưng dấu vết rời đi lại không có, vậy rốt cuộc là sao?”

Thanh tra Isokawa đối diện chiếc bàn được mang ra hiên nhà ngoài, cẩn thận ghép mảnh giấy đã bị xé nhỏ lại. Điều tra viên Kimura cũng vừa giúp vừa nói:

“Thanh tra, về điểm này, chẳng lẽ không có cách nghĩ đơn giản hơn sao?”

Kimura hỏi tiếp.

“Đơn giản là thế nào?”

“Ví dụ như, người tên Ryousuke đó nói dối…, nếu mà nghĩ như vậy thì không có gì kỳ lạ cả. Then có đang cài hay không, người biết việc đó chỉ có là anh ta, nên nếu muốn thì nói dối thế nào cũng được.”

“Nghĩ như vậy cũng không sai, nhưng nếu thế dấu chân lại thành vấn đề.”

“Thanh tra. Chớ nghĩ hai việc cùng một lúc, chuyện dấu chân sau này lại tìm thử lần nữa trong sân, việc bây giờ là Ryousuke nói dối, anh ta vì sao nói dối mới là vấn đề?”

“Cậu có suy nghĩ gì rồi à?”

“Tôi đoán anh ta biết chuyện gì đó, ví dụ như hung thủ là ai chẳng hạn.”

“Nhưng việc biết hung thủ và việc then có cài hay không, bản chất không phải là vấn đề khác nhau ư?”

“Không phải vậy. Tóm lại, nếu anh ta làm vậy thì vụ án sẽ càng trở lên phức tạp. Dù sao tôi cũng không có thiện cảm với anh ta, cảm giác cứ lén la lén lút thế nào ấy.”

“Này, đánh giá người khác dựa trên ấn tượng là không được đâu. Việc đó có thể sẽ làm nhầm hướng điều tra.”

Thanh tra Isokawa tuy nói vậy, nhưng ấn tượng đối với Ryousuke cũng không tốt lắm.

Anh em chi chính nhà Ichiyanagi đều mang ấn tượng và phong cách khác nhau, quả thực không hổ danh là hậu duệ của dinh lũy. Kể cả Saburou không ra gì nhất, lười thì lười, nhưng có điểm vẫn rất ra dáng cậu ấm. So sánh như vậy thì Ryousuke thua kém rõ rệt. Dáng người nhỏ gầy, trông khá già, tính cách cũng lải nhải có điểm nào đó ti tiện. Tính cách đó nhìn vào mắt anh ta là có thể thấy rõ. Con mắt không ngừng di chuyển, liên tục nhòm ngó sắc mặt người khác. Nhìn thoáng qua có vẻ nhút nhát, nhưng lại có điểm nham hiểm khiến người ta không thể không đề phòng.

“Gã đó là người chi thứ?”

“Đúng rồi. Anh ta có vẻ cả đời cũng không nổi bật được. Kenzou, người bị giết là học giả, không hay để ý chuyện trong nhà, nghe bảo anh ta ăn lời không ít.”

“Còn người tên Ryuuji thì sao? Sáng nay anh ta mới quay về, có vẻ khá đáng nghi.”

“A, người này ấy à? Nghe đồn anh ta không tệ. Người trong thôn kể anh ta có ấn tượng khá tốt. Anh ta đang làm việc tại bệnh viện Oosaka, lần này là trở về từ đại hội khoa học tại đại học Kyuushuu, việc này điều tra là biết ngay, nên chắc chắn không phải là nói dối.”

“Ừm, theo như cậu nói ban nãy, nếu mà Ryousuke bao che cho hung thủ, thì hẳn là anh ta biết gã đàn ông ba ngón tay nhỉ. Thế nhưng theo như lời bà chủ Kawataya, gã đó trông như một kẻ lang thang, gầy gò, tả tơi.”

Kawataya là quán cơm nhỏ trước văn phòng thôn, nơi gã đàn ông ba ngón tay xuất hiện ở đầu câu chuyện này.

Tại đây có điều tôi phải nói chính là thanh tra Isokawa lúc này đã tạm thời hoàn tất quá trình thẩm vấn từng người nhà Ichiyanagi. Vì thế thanh tra đã biết sự tồn tại của gã đàn ông ba ngón tay kỳ quái đó. Người kể chính là Saburou, cậu ta vừa nghe ở nhà ngoài có lưu lại dấu ba ngón tay, lập tức nhớ tới chuyện nghe kể tại tiệm cắt tóc hôm trước.

Thanh tra Isokawa vừa nghe Saburou kể, lập tức phái điều tra viên tới Kawataya, hỏi bà chủ chi tiết diện mạo vóc dáng người đàn ông đó, điều tra viên đồng thời cũng tịch thu cái cốc mà gã đàn ông ba ngón tay đã uống nước lúc đó. Như tôi đã nói ban đầu, bà chủ cảm thấy ghê, sau đó không dùng cái cốc này nữa, nên trên cốc còn lưu lại rõ ràng dấu ba ngón tay của gã đàn ông ba ngón tay, vì thế thanh tra lập tức chuyển nó đến phòng giám định.

Mà nghe Saburou kể, Akiko nhà chi thứ cũng nhớ tới người đàn ông kỳ quái tới phòng bếp ngay trước hôn lễ. Vì thế bà Onao và người ở phòng bếp lúc đó cũng bị tra hỏi. Nghe bọn họ kể, diện mạo vóc dáng có vẻ là cùng một người với gã đàn ông ba ngón tay. Mảnh giấy xé ra từ quyển sổ tay gã giao lúc đó, Kenzou đọc xong, cứ thế vo vào tay áo.

Nghe Akiko kể, thanh tra lập tức lấy bộ kimono Kenzou mặc lúc đó ra thử tìm trong tay áo, nhưng thứ lấy được từ trong tay áo là mảnh giấy đã bị xé vụn. Đó chính là thứ giờ thanh tra đang nhờ điều tra viên Kimura ghép lại.

“Kimura, còn chút xíu nữa thôi. Ở đây hình như thiếu một mẩu. À không phải cái đó. Cái đó hẳn là ở đây. Còn hai chỗ cái này và cái này… A, xong rồi!”

May mắn mảnh giấy bị xé vụn đó không thiếu mẩu nào, nên thanh tra mới khôi phục được hoàn toàn. Hiện ra trên đó là nét chữ ngoằn ngoèo như giun có vẻ liếm bút chì (1) viết ra.

“Chữ khó nhìn thật, Kimura, chữ đầu tiên… đọc là gì nhỉ.”

Thanh tra, đây là chữ đảo có phải không!”

“Đảo… à, nói vậy có vẻ giống chữ đảo. Đảo có hứa hẹn… phải không, đúng rồi, đảo có hứa hẹn… Sau đó là gì nhỉ?”

“Đó là chữ gần nhỉ… Có phải gần đây không?”

“A, đúng rồi, gần đây sẽ thực hiện… phải không? Chữ tiếp theo lại không rõ.”

Dù gì bản thân chữ viết đã rất xấu, hơn nữa là bị xé vụn rồi ghép lại, nên rất khó đọc. Nhưng nhờ có sự đóng góp trí tuệ của điều tra viên Kimura, thanh tra cuối cùng đã đọc hiểu được, đó là một đoạn văn như sau.

“Đảo có hứa hẹn gần đây sẽ thực hiện. Đó là hứa hẹn tấn công bất ngờ có thể dùng mọi thủ đoạn. Từ “kẻ thù truyền kiếp” của mày.”

Đọc xong, thanh tra và điều tra viên Kimura bất giác nhìn nhau.

“Thanh tra, đây quả thật là một bức thư. Rất giống cảnh báo cho một vụ án mạng phải không?”

“Không phải giống. Là cảnh báo thật. Vì bức thư này được đưa xong, vài giờ sau đã có vụ án mạng rồi. Khỉ thật, vụ án càng lúc càng phức tạp.”

Thanh tra cầm thư cảnh báo đã dán phía sau ấy lên, đứng lên từ phía trước cái bàn.

“Dù sao thì đi nhà chính hỏi thử xem. ‘Đảo có hứa hẹn’, hỏi thử người nhà Ichiyanagi chắc sẽ biết Kenzou từng đến đảo nào khi nào.” Tiếp tục đọc “Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 6”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 7

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 7 – Giam cầm

Tóm lại là để y đi xuống trước thu hút sự chú ý của đám người trong bạch đạo đó, ta lại thừa dịp loạn trốn đây; hay là trực tiếp đi xuống, lúc bọn họ chưa kịp phản ứng trốn đây? Nhưng mà lưu lại nơi này xem trò hề của Tiển Băng Nhận cũng rất không tệ, dọc theo con đường này y đều giả bộ đại hiệp trách trời thương dân xem trò cười của ta, nay cũng coi như phong thủy xoay vần, chuyện xui xẻo cũng có lúc rơi xuống đầu y.

Có lẽ là ta mỉm cười nhìn y như thế khiến y hiểu lầm cái gì, y đột nhiên kéo cánh tay ta về phía ngực y, đôi môi ẩm nóng tiến tới bên miệng ta.

Hỏng bét, mấy ngày nay để y lôi kéo thuận tay, ngay cả tính cảnh giác cơ bản cũng đánh mất! Có điều ta cũng không phải là lúc nội lực tán loạn mặc người ta muốn làm gì thì làm, lật tay liền đánh về phía bụng dưới y. Hai người cách nhau quá gần, một chưởng này của ta chưa đến nơi đã bị y vươn tay đón lấy, nội lực giao nhau lại là cân sức ngang tài, dư lực chấn động đến mức hộp xe cũng di chuyển, đám nhân sĩ bạch đạo bên ngoài ấy càng thêm nhiệt tình tăng vọt, ta cũng nghe thấy tiếng huýt sáo rồi.

Cái tay kia của Tiển Băng Nhận giam chặt năm ngón tay ta, rất nhanh khẽ nói bên tai ta: “Bách Lý giáo chủ, lúc này ngươi giận dỗi với ta cái gì chứ? Đám người bên ngoài đó nhưng đều là người trong chính đạo, nếu biết ngươi là giáo chủ ma giáo, nhất định sẽ… Ừm, mặc dù không thể giết ngươi, nhưng cũng sẽ không cho ngươi yên.”

Đúng vậy, chính đạo ma giáo có thể nói không đội trời chung, nhưng bọn họ giết được ta sao? Nơi này có thể đánh một trận với ta chỉ có Tiển Băng Nhận, khác chẳng qua là người qua đường Giáp mà thôi, không hề có sức chiến đấu nha! Có điều độ tín nhiệm nhân phẩm của ta đối với Tiển Băng Nhận không cao, chưa biết chừng y liền muốn tung ta ra hấp dẫn thù hận, chính mình tránh được chỉ trích của mọi người, hóa giải oán niệm không được lên sàn của bọn họ.

Nhưng nếu đã không chết, khác lại sợ cái gì? Dù cho thực sự sẩy tay rơi vào trong tay đám người kia, hừ hừ, lời nói khó nghe, chung quy sẽ không lớn hơn nhục nhã mấy ngày nay chịu trong tay y. Trước mắt là cơ hội rời đi tốt nhất của ta, nếu như mất cơ hội này, hãm sâu bên trong trận địa địch, còn là không theo tình tiết chạy vào trong tay kẻ thù, tương lai sẽ vô cùng đáng lo lắng.

Trong lòng ta tự có tính toán, lá mặt lá trái nói với y: “Tiển minh chủ nói phải, bản tọa cũng không phải hạng người ham sống sợ chết, ngươi cứ nói ra thân phận của bản tọa, đến lúc đó mặc những người đó xử trí bản tọa như thế nào, bản tọa cũng tuyệt không liên lụy ngươi là được.”

Chân mày y lại nhíu chặt hơn, giả bộ đối xử chân thành nói với ta: “Bách Lý giáo chủ, chúng ta bây giờ là châu chấu trên một sợi dây thừng, ta chạy không được ngươi cũng bay không được, ngươi cần gì phải nói những lời tru tâm này chứ? Thành ý của ta đối với ngươi trời đất chứng giám, cho dù ngươi không tin, cũng không cần coi ta thành hạng tiểu nhân bán vợ cầu vinh này…”

Đợi chút, ngươi nói cái gì? Ai là vợ ngươi! Cùng với loại người này ta còn có thể lại nuốt giận ư? Nuốt vào nữa thật sự sẽ thân bại danh liệt rồi!

Ta há mồm liền muốn mắng y, ai ngờ minh chủ võ lâm không biết xấu hổ này lại dám chặn miệng lên, còn với lưỡi vào — ký ức trong thanh lâu lúc trước còn khắc thật sâu vào trong đầu ta, tính phản xạ mà toàn thân run run, xém có loại cảm giác bị dọa sợ, ngã về phía sau, ngược lại bị đè giữa y và thùng xe, tư thế càng thêm khó coi.

Ô… Giải thích không thông… Cuống lưỡi kéo đến sắp tê cứng, tên khốn này không cần thở à?

Lẽ nào lại như vậy, ta đường đường giáo chủ ma giáo sao có thể sợ y? Ta cố gắng mở miệng, đang muốn hung hăng cắn xuống cho y một bài học, ngang hông bỗng nhiên tê rần một cái, khí lực toàn thân đều giống như bị người ta rút đi, không đỡ nổi thân thể, lệch cả người trên cánh tay y. Y lúc này mới buông miệng ta ra, khóe miệng còn mang theo chỉ bạc thật dài khiến người ta mắc ói, thở hồng hộc nói với ta: “Bách Lý giáo chủ, phiền ngươi phối hợp một chút. Ta biết ngươi luôn không chịu nghe lời của ta, lúc này đơn giản dùng chút thủ đoạn, cũng là cử chỉ bất đắc dĩ.”

Dứt lời lại chà nước miếng sạch sẽ trên miệng ta, từ trên người cởi xuống một cái áo choàng ngoài trùm đầu ta bao lại, đồng thời ôm ngang ta lên giống như ôm tiểu thụ, lúc này mới đá văng cửa xe. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 7”