Saa… (Chà…)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Saa…
さあ……
(Chà…)

Trong lúc anh Lerner đang uống cafe với chị Yoshida và mấy người khác trong giờ giải lao thì anh Sato đi vào. Chị Yoshida hỏi anh Sato một vài câu hỏi về một số tuyển thủ bóng chày chuyên nghiệp; anh Sato trả lời tất cả các câu hỏi của chị với từ Saa… Có khi anh chỉ đáp:
Saa…
さあ……
(Chà…)
hoặc
Saa, doo-deshoo-ne.
さあ、どうでしょうね。
(Chà, thế nào nhỉ.)
Và thỉnh thoảng anh bày tỏ ý kiến của mình sau khi nói
Saa, yoku wakarimasen-ga…
さあ、よく わかりませんが。
(Chà, tôi cũng không rõ lắm, nhưng…)

Đột nhiên anh Lerner nhớ ra anh Sato thường hay được gọi là Saa-san. Về sau, anh Lerner hỏi chị Yoshida liệu có phải mọi người gọi anh Sato bằng biệt danh đó là vì anh ấy luôn trả lời Saa… hay không. Chị Yoshida cười phá lên và nói chị rất thích cách suy luận từ của anh nhưng mà anh hiểu lầm rồi. Thực ra anh ấy được gọi là Saa-san vì có mấy cô gái làm việc ở quán bar anh ấy hay đến gọi tên anh ấy như thế (dùng âm tiết đầu của họ anh ấy).

*  *  *

Saa… được dùng khi bạn không chắc chắn về câu trả lời của bạn hoặc bạn không thể đưa ra một quyết định nào đó. Với nghĩa này, nó tương đương với cách diễn đạt như “Chà, tôi không biết” hoặc “Chà, để tôi nghĩ xem”.

Saa… cũng dùng để ngụ ý phủ định. Saa… đứng một mình có thể nghĩa là “Chà, tôi không nghĩ vậy” hoặc “Tôi sợ là tôi không thể.” Trong thực tế nó rất hay được sử dụng để tránh nói “Không”; Saa… thường được dùng để nói Iie, shirimasen (Không, tôi không biết), và Saa, doo-deshoo-ne thường được dùng thay cho Iie, dekimasen (Không, tôi không thể).

Và khi đưa ra ý kiến cá nhân, người Nhật cũng hay dùng Saa… vì sự ngập ngừng thường được coi là một biểu hiện của tính khiêm tốn. Bạn sẽ ngạc nhiên vì thường xuyên nghe thấy họ nói
Saa, yoku wakarimasen-ga.
trước khi diễn đạt ý kiến của mình.

Khi dùng theo cách này, Saa… được phát âm với giọng thấp và âm điệu lấp lửng. Saa cũng có thể được dùng để thúc giục người khác làm gì đó như trong
Saa, dekakemashoo.
(Chà, đi thôi.)
Trong trường hợp này nó được phát âm hơi khác, với giọng cao và âm điệu đi xuống.

Thần phục – Chương 88

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 88 – Hòa giải

Triển Tiểu Liên nằm vẻ mặt cam chịu số phận, mắt vẫn còn đỏ rực, lúc tay Yến Hồi theo áo len của cô với vào trong, cô còn đưa tay muốn cởi áo len ra, Yến Hồi cười tà, nắm cằm cô hỏi: “Nhóc, cứ muốn làm cùng gia như vậy?”

Tay cởi áo lông của Triển Tiểu Liên dừng lại, vẻ mặt mờ mịt nhìn hắn hỏi: “Gia lão ngài bây giờ không phải là muốn phá trinh?”

Yến Hồi nằm bò trước ngực cô cười, sau đó ngẩng đầu nhìn cô, sờ mặt cô một cái, “Bây giờ?” Yến Hồi ngồi xuống, trực tiếp nâng cái chân bị thương lên trên giường, chỉ vào chân hắn hỏi: “Nhóc, cưng có phải cảm thấy gia bị cưng chém chưa đủ nặng hay không, gia bị thương thành thế này còn có năng lực lên giường với phụ nữ?”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, lập tức kéo áo len xuống: “Vậy tốt nhất, chân tôi cũng đau, cũng sắp đau chết đi mất, gia, có thể phiền phức lão ngài tìm người rót cốc nước cho tôi không, tôi lại uống mấy viên thuốc giảm đau.”

Nghe thấy ba chữ “thuốc giảm đau”, động tác vốn tính xuống giường của Yến Hồi lập tức rụt lại, vươn tay kéo Triển Tiểu Liên ngồi dậy, “Nhóc béo, của lọ thuốc giảm đau kia của cưng xem ra sớm đã chuẩn bị nha, thế nào? Đã sớm tính toán hiến chân cho gia?”

Triển Tiểu Liên hít mũi một cái: “Coi lời nói của gia, sao có thể chứ? Mẹ tôi có chứng đau nửa đầu, tôi mua thuốc giảm đau cho mẹ tôi.” Nói đùa, kiểu gì cũng không thể nói là đặc biệt mua thuốc giảm đau, ai biết gã cặn bã này nổi sùng sẽ thế nào.

Thật ra sau khi Yến Hồi đi, Triển Tiểu Liên lúc được người ta băng bó có tỉnh một lúc, yêu nữ Hồng Liên ưa mặc đồ đỏ đó đã nói với Triển Tiểu Liên một câu: “Cô Triển, cô đâu phải không biết gia bọn tôi, tôi nếu là cô ấy à, tôi chắc chắn sẽ không phế chân của mình. Không biết ư? Đừng nói là chân, cho dù cô Triển tặng mạng sống, gia bọn tôi nếu không muốn, giường của cô cũng chỉ có thể gia bọn tôi lên, gia bọn tôi thế nhưng không ngại chết hay sống…”

Triển Tiểu Liên trong nháy mắt đã nghĩ cẩn thận, cô không giống đám sát thủ ám sát Yến Hồi, những người đó trong mắt Yến Hồi, chính là một sinh vật, hắn mặc ý dùng phương pháp hắn thích hành hạ bọn họ, mà cô thì lại là người phụ nữ Yến Hồi đang cảm thấy hứng thú và hiếu kỳ, Yến Hồi tựa như một đứa trẻ con tìm được món đồ chơi mới, cho dù xé rách đồ chơi không thể chơi nữa, cũng không thể nào để lại xác cho đứa bé khác, hắn chỉ sẽ tìm mọi cách tìm kiếm hủy hoại sự vật xung quanh món đồ chơi, ý đồ tìm ra món đồ chơi khác khiến hắn cũng có hứng thú.

Sau màn khai thông đơn giản, hai người dường như đạt được hòa giải không tệ, Yến Hồi tâm tình sung sướng ra khỏi phòng, Triển Tiểu Liên vẻ mặt hung ác trừng bóng lưng tên khốn kia, khi hắn đi đến cạnh cửa quay đầu lại, Triển Tiểu Liên cho hắn một vẻ mặt da cười thịt không cười.

Lúc mười giờ tối, Triển Tiểu Liên gọi điện thoại cho bố cô, cô như thế này cũng không thể trở về, nói với bố cô ở nhà bác, dây điện thoại tiểu khu bác ở đang sửa, điện thoại trong nhà không thể dùng, di động của bác cũng đúng lúc xảy ra chút vấn đề, đang sửa chữa, bảo bố cô có việc gì liên hệ thẳng với cô là được.

Bố Triển Tiểu Liên vốn gọi điện thoại cho Triển Anh mấy lần đều không thông, điện thoại của cô thông lại không ai nhận, đang sốt ruột gần chết, vừa khéo Triển Tiểu Liên điện thoại về, bố cô lần này cuối cùng cũng biết nguyên nhân, nói một tiếng với mẹ cô Tiểu Liên không có việc gì, lại dặn dò Triển Tiểu Liên vài câu liền cúp điện thoại.

Triển Tiểu Liên đổi căn phòng, phòng này cũng không biết vốn là của ai, dù sao kết cấu không giống cái lúc trước, căn phòng lúc trước nghe nói đang đổi thảm, cô tạm thời ở căn phòng này, nhảy nhót ra sô pha bên ngoài, tự mình rót chút nước, lại nhảy đi tìm thuốc giảm đau, kết quả tìm tới tìm lui trong bao của cô cũng không tìm được, Triển Tiểu Liên khó hiểu muốn chết, cô rõ ràng là nhớ thả vào trong ba lô rồi. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 88”

Thần phục – Chương 87

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 87 – Đương khi nghĩ lại

Tiếng máy cưa xích chói tai mà đáng sợ, Triển Tiểu Liên nằm bò trên giường, trong lòng ôm một cái gối, răng cắn góc chăn, mắt nhắm chặt, mong đợi bản thân đừng bị cắt thịt gãy xương sống sờ sờ mà đau đến mức kêu rên thảm thiết, mặc dù biết tỷ lệ không kêu ra tiếng rất nhỏ rất nhỏ. Cô đầy mặt nước mắt nước mũi nức nở, trong lòng mặc niệm anh Đầu Gỗ, khổ nạn này của em chính là vì anh mà chịu, chúng mình giống nhau anh không thể ruồng bỏ em, ruồng bỏ em anh sẽ thực sự có lỗi với em, anh nếu dám có lỗi với em em sẽ ngược lại giết chết anh…

Yến Hồi vươn tay, chậm rì rì vén ống quần Triển Tiểu Liên lên, còn đẩy lên trên, đưa tay vỗ vỗ mông Triển Tiểu Liên: “Nhóc béo, vậy gia có thể động thủ, lần này nhưng không cho kêu ngừng.”

Mắt Triển Tiểu Liên đang lộp bộp rơi nước mắt, miệng chỉ “ừm” một tiếng, thân thể Yến Hồi hơi ngửa ra sau, nghiêng đầu nhìn cô một cái, hướng sang bên, ngả ra bên cạnh Triển Tiểu Liên, hắn vươn tay nhấc cằm Triển Tiểu Liên, “ha” một tiếng, tiếp đó cười tà: “A nhóc béo, gia còn tưởng cưng là nữ siêu nhân nữ kim cang chứ, sao lại khóc thành như vậy?”

Triển Tiểu Liên vừa gạt nước mắt vừa quay đầu đi, căn bản không có ý định nói chuyện với hắn, Yến Hồi lại vươn tay, nắm mặt Triển Tiểu Liên chuyển hướng về phía mình: “Nhóc béo, gia có lòng thương hoa tiếc ngọc, tuy rằng cưng không coi là hoa cũng không phải là miếng ngọc, có điều dầu gì cũng có ngực, nếu dỗ gia vui vẻ, gia có thể cân nhắc tạm thời tha thứ cưng.”

Triển Tiểu Liên cúi mắt chẳng nói câu nào, cũng không thèm liếc hắn một cái. Trên mặt Yến Hồi mang nụ cười tà khí, chờ cô đáp lại, kết quả đợi nửa ngày, mí mắt nhóc béo nhỏ cũng không nâng chút nào, tay nắm cằm cô bất thình lình tăng thêm sức, Triển Tiểu Liên đau nâng mắt lên, hung tợn trừng hắn.

Yến Hồi kéo đầu cô tới gần mình, liếc máy cưa xích trong tay, nhắc nhở lần nữa: “Nhóc, gia thiện tâm, cho cưng cơ hội, dỗ gia vui vẻ, gia sẽ lưu lại móng heo con này của cưng.”

Mắt Triển Tiểu Liên đầy lệ nhìn lạnh hắn, bỗng nhiên trở mình bò dậy, máy cưa xích trong tay Yến Hồi theo bản năng dịch một cái, cũng ngồi dậy theo, trên đùi hắn có vết thương, không tiện cử động, sau khi dậy cũng chỉ ngồi không động đậy, Triển Tiểu Liên đưa tay lau nước mắt, tóc rối tung, nước mắt nước mũi cả mặt, cô hít nước mũi, nói câu với Yến Hồi: “Gia, tôi nếu nhớ không lầm, anh lần trước lúc đối phó những người đó, chính là làm cho bọn họ gãy cánh tay gãy chân là bỏ qua, gia chắc chắn không lại phiền phức bọn họ sau này, có phải hay không?”

Yến Hồi buông tay: “Thú vị nhất đều đã qua, gia không có hứng thú tìm phiền toái.”

Triển Tiểu Liên gật đầu, “Vậy thì tốt, vậy hôm nay tôi cũng chủ động lưu lại cái chân này, gia về sau hẳn là cũng sẽ không tìm tôi phiền toái, phải không?”

Yến Hồi hơi nâng cằm, dường như hiểu ỵ́ Triển Tiểu Liên: “A, gia nếu không có nghe nhầm, nhóc béo đây là chủ động hiến cho gia?”

Triển Tiểu Liên nhìn Yến Hồi một cái: “Gia hiểu thì tốt rồi.” Nói xong, đột nhiên vươn tay liền cướp máy cưa xích còn đang xoay trong tay Yến Hồi, Yến Hồi sửng sốt, lập tức phản ứng, nhưng động tác lùi ra sau của hắn chỉ là cánh tay di chuyển, mà Triển Tiểu Liên cả người đều linh hoạt, chuẩn xác ôm tay Yến Hồi, trực tiếp đưa chân phải ra, ấn cánh tay Yến Hồi, dựa theo phương hướng răng cưa máy cưa xích liền cắt về phía chân mình, sau đó mùi máu tanh liền tỏa ra, trên ga giường vốn trắng tinh rất nhanh bị máu nhuộm đỏ.

Yến Hồi chuyển động không tiện, còn bởi vì cái tay kia giơ máy cưa xích lâu cũng hơi mệt, một cánh tay căn bản không chọi được sức mạnh cả người của cô, có điều hắn dài người, tay chân cũng dài, rất nhanh vọt cánh tay kia ra, một tay nắm hai cánh tay đang ôm mình của cô, máy cưa xích trong nháy mắt bị hắn giơ lên, Yến Hồi ngẩng đầu, quát một phòng sớm đã ngẩn ra: “Đều mù rồi?”

Hồng Liên cách gần nhất nhào qua, nhấc cánh tay, trực tiếp bổ vào sau gáy Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên vừa rồi còn phát điên tựa như con hổ nhỏ sư tử mẹ, trong nháy mắt sức lực hoàn toàn không còn ngã xuống giường, trên cái chân cô vươn ra một lòng một dạ muốn cắt đứt, máu theo gót chân cô rất nhanh rơi xuống, nhanh chóng nhuộm đỏ thảm trải sàn.

Yến Hồi thở phì phò, vươn tay tắt máy cưa xích, đen mặt, ánh mắt u ám hung hăng dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn tròn tròn kia, sau đó chậm rì rì đứng dậy, chỗ bị băng bó nơi cổ chân, vết thương nứt ra, máu màu đỏ thấm qua băng gạc màu trắng, nhuộm dần. Hắn đứng trên mặt đất, dùng tư thế bình thường đi hai bước, bất thình lình đập máy cưa xích cầm trong tay về phía bệ lưu ly sát tường gắn bày đủ loại dụng cụ quý báu, bên trong gian phòng lặng ngắt như tờ, lập tức vang lên tiếng thủy tinh bị đập bể rơi xuống.

Yến Hồi chậm rì rì ngoảnh lại, nhìn Triển Tiểu Liên không còn tri giác, sau đó âm tà cười cười, nhấc chân, chậm rãi đi ra ngoài.

Hồng Liên đứng bên giường, nhìn máu trên cổ chân Triển Tiểu Liên vẫn còn đang nhỏ xuống, ngồi xổm cởi tất của Triển Tiểu Liên, nhấc chân cô lên đặt ngang, cầm khăn mặt liền quấn lấy vết thương, không quay đầu lại nói tiếng: “Còn đứng ngây đó làm gì? Chờ gia chặt chân mấy người có phải không? Còn không mau đi bảo Tào Khang thu xếp khoa ngoại qua đây?”

Người trong phòng, lập tức tập thể chạy như bay mà đi.

Yến Hồi trầm mặt ngồi trên sô pha, một chân gác trên băng ghế chế tạo đặc biệt, trong tay đặt một xấp tư liệu hình ảnh, một mỹ nữ áo đen đang cúi đầu một lần nữa băng bó vết thương ở chân cho hắn, một người đang đứng trước mặt báo cáo tiến triển mới nhất sự kiện Họa Phảng Trì với hắn: “Giang Triết Hải hiện giờ bị cảnh sát khống chế, đang cứu chữa tại bệnh viện, vết thương rất nghiêm trọng, bác sĩ thông báo gân chân gã bị chặt đứt, dự đoán cái chân đó cũng gần như tàn phế rồi. Triển Anh ngay hôm xảy ra chuyện chạy trốn ra nước ngoài, ả ở cùng ba đứa con nhỏ của Giang Triết Hải, ả đàn bà này hình như rất sớm đã chuẩn bị, nửa năm trước ả chuyển một khoản ba triệu vào tài khoản con lớn nhất của ả, ba ngày trước ả lại chuyển một khoản năm triệu vào tài khoản con gái thứ hai. Theo điều tra mà thấy, lần tập kích này Giang Triết Hải thiết kế đã rất lâu, Triển Anh lúc tháng tám bị chúng ta nhốt một lần, chính là lần cùng với cô Triển, sau đó bị Giang Triết Hải xếp vào một phần kế hoạch, ngoài ra, chúng tôi có tra được Triển Anh lợi dụng thân phận bác đi tìm cô Triển, xem từ tình huống, sự tham gia của cô Triển hẳn là lâm thời nảy lòng tham. Mặc dù Triển Anh và cô Triển từng có quan hệ thân thích, nhưng hai người qua lại cũng chỉ là mấy tháng gần đây, lúc trước cô Triển căn bản không biết sự tồn tại của Triển Anh…”

Người nói chuyện vừa nói vừa mở trang kế tiếp: “Vũ khí của Giang Triết Hải đều là hàng quá hạn mấy năm trước, gã mấy năm gần đây tiền vốn giảm mạnh, sau khi Họa Phảng Trì bị chúng ta tóm tiền vốn gã đầu tư chẳng khác nào bị kẹt chết, không động được lấy không ra, Triển Anh tuy vẫn không muốn người khác biết, nhưng bây giờ xem ra, Triển Anh cũng không coi như người bình thường, ả trong ba năm, đã không dưới mười lần dời tiền, xem ra cũng sớm có tính toán…”

Yến Hồi giơ tay lên, dừng ý định còn muốn mở miệng của người nọ lại: “Được rồi, gia đã biết, trước nghỉ đã, phía Giang Triết Hải, cứ việc xử theo hướng chết, còn ả đàn bà của gã, điều tra rõ vị trí, dạy dỗ ả một chút, cho ả biết dù trốn ra nước ngoài, gia cũng có cách đuổi theo ả.”

“Gia, vậy tôi đi sắp xếp.” Người nọ lập tức khép tài liệu trong tay lại, cung kính để qua một bên: “Đúng rồi gia, bố cô Triển mặc dù là giáo sư đại học Bãi Yến, có điều, ông ấy hình như quen biết không ít người trong giới ở Bãi Yến, ông Triển gia thế trong sạch, không có hồ sơ án hay tiền án tiền sự xấu, bình thường cũng chưa bao giờ gây chuyện, có điều, ghi chép chứng tỏ, xã hội đen lớn lớn nhỏ nhỏ xung quanh Bãi Yến, đều sẽ nể mặt ông ấy mấy phần, việc này dường như có chút không hợp với bối cảnh của ông Triển.”

Yến Hồi ngước mắt, sau đó giễu cợt một tiếng: “Đừng nói cho gia, chú đang muốn nói bố nhóc béo đó ngoài sáng là giáo viên, trong tối là một tên xã hội đen, vì thế bảo gia kiềm chế chút?”

Người nói lập tức trán đổ mồ hôi, căng thẳng liên tục phủ nhận: “Gia là gia của khu xung quanh Thanh Thành, sao có thể lại e ngại một thầy giáo nho nhỏ? Ý tôi là nói, bố cô Triển có điểm khả nghi, có cần điều tra kỹ hơn hay không?”

Yến Hồi vẫy vẫy tay: “Nếu biết chỉ là một thầy giáo quèn, cũng đừng càm rà càm ràm, gia hôm nay cả ngày trong tai đều là tên nhóc béo đó, đều yên tĩnh chút cho gia, mau mau ra ngoài.”

Mỹ nhân nửa quỳ trên mặt đất xử lý vết thương cho Yến Hồi đứng dậy, trên mặt là vẻ lạnh lùng, sau khi băng bó, cẩn thận buông chân Yến Hồi xuống, âm thanh không mang theo một chút gợn sóng nói: “Gia, xong rồi.”

Yến Hồi giơ chân lên, giật giật, sau đó vươn tay kéo tay mỹ nhân áo đen kia về phía người mình: “Đến đến, Tuyết Cơ cười một cái cho gia, gia thích thấy dáng vẻ Tuyết Cơ cười lên nhất.”

Kết quả, băng mỹ nhân vẫn mặt lạnh, nửa phần ý cười cũng không có, ngoan ngoãn nhẹ nhàng bị Yến Hồi kéo ngồi trên chân hắn, “Gia, Tuyết Cơ thấy máu mới có thể cười, gia nhất định muốn Tuyết Cơ cười?”

Tay Yến Hồi trực tiếp ấn đầu Tuyết Cơ đè về phía mình, vươn lưỡi liếm một cái trên cằm cô, cười tà nói: “Vậy gia lần sau sẽ đặc biệt tìm thú vui cho Tuyết Cơ.”

Trên khuôn mặt lạnh như băng của Tuyết Cơ vẫn không có nửa phần biểu tình, giọng điệu nghiêm túc đáp một tiếng: “Tuyết Cơ cảm ơn gia.” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 87”

Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 7

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 7 – Cuộc họp điều tra

Dáng vẻ kỳ lạ của Saburou không thoát khỏi sự chú ý của mọi người.

“Em biết gì về bức thư ban nãy à?”

Ryuuji cau mày hỏi. Saburou thấy tầm mắt mọi người đều tập trung vào mình, có vẻ luống cuống.

“Em… Em…”

Anh ta vừa ấp úng, vừa không ngừng lau mồ hôi trán. Ánh mắt thanh tra trở nên nghiêm nghị.

“Saburou, nếu như anh biết gì, hãy nói thẳng ra. Vì đây là chuyện rất quan trọng.”

Saburou dần cảm giác được sự khiển trách trong giọng nói của thanh tra, anh ta ngắc ngữ kể.

“Tôi… nhớ mấy chữ cuối bức thư ban nãy… Kẻ thù truyền kiếp… Hình như tôi từng nhìn thấy chữ đó.”

“Từng nhìn thấy…? Từng nhìn thấy ở đâu?”

“Tập ảnh của anh trai tôi. Trong tập ảnh của anh Kenzou, có dán một bức ảnh không có tên, cũng không ghi gì, nhưng có chữ kẻ thù truyền kiếp. Tôi… Từ đó rất lạ nên đến giờ tôi vẫn nhớ rõ.”

Quý bà Itoko và Ryousuke lén nhìn nhau. Ryuuji nhíu mày có vẻ không hiểu gì. Ginzou thì lặng lẽ chăm chú quan sát khuôn mặt ba người đối diện.

“Tập ảnh đó ở đâu?”

“Hẳn là ở thư phòng. Anh tôi là người quyết không cho phép người khác chạm vào đồ của mình, nhưng mà tôi ngẫu nhiên từng nhìn thấy bức ảnh đó.”

“Bà ẩn cư, tìm kiếm thư phòng có được không?”

“Xin mời. Saburou, con dẫn đi đi…”

“Con cũng đi.”

Ryuuji vừa đứng dậy, Ginzou cũng lặng lẽ đứng lên theo.

Thư phòng của Kenzou là một căn phòng kiểu tây nằm bên trái lối vào, tức là góc đông nam nhà chính, tầm mười hai chiếu, nhưng có một bức tường bằng nửa phòng chìa ra từ phía nam ngăn căn phòng thành hai phần. Phần hẹp hơn có vẻ là phòng học của Saburou, cửa nằm ở phía bắc căn phòng học này. Vì thế cuối cùng phần Kenzou chiếm làm thư phòng của mình rộng chừng tám chiếu, nhưng trên tường phía đông và phía bắc bên này, từ sàn nhà đến trần nhà lấp đầy bởi giá sách lèn chặt cơ man sách tây, chỗ cửa sổ phía nam đặt một chiếc bàn lớn, khoảng chính giữa hai bên bày một cái lò sưởi lớn làm bằng sắt.

“Anh Saburou, tập ảnh anh nói ở đâu?”

“Giá sách… bên này…”

Quả thật trên tầng gần nhất của giá sách bên trái bàn, có vẻ đang đặt vật tùy thân trong sinh hoạt thường ngày của Kenzou, như là tập ảnh, sổ nhật ký, sổ xé đều được sắp xếp gọn gàng đâu ra đấy. Saburou định từ giữa rút tập ảnh ra, thanh tra vội đè tay anh ta lại.

“Đừng… Đợi một chút…”

Thanh tra đứng trước giá sách, nhìn chăm chú tầng giá sách đó.

Kenzou có vẻ là một người khá ngăn nắp, anh ta lưu lại toàn bộ nhật ký, bắt đầu từ năm Đại Chính thứ 6 (1917), đến năm Chiêu Hòa thứ 11 (1936), tức là năm ngoái, có hai mươi quyển đều sắp xếp cẩn thận theo năm. Hơn nữa, toàn bộ đều là sổ nhật ký được phát hành bởi một hiệu sách nào đó ở Toukyou, có cùng khổ, cùng gáy, cùng chất lượng giấy, từ điểm này cũng cảm nhận được tính cách của người tên Kenzou này.

Thanh tra nhìn kỹ cuốn nhật ký như thể sắp rúc mặt vào giá sách, nhưng cuối cùng nhíu mày quay đầu lại nhìn mọi người.

“Gần đây có ai đó đã chạm vào những cuốn nhật ký này. Nhìn này. Có ba cuốn, năm Đại Chính thứ 13, 14, 15 (1924, 1925, 1926), chỉ có ba cuốn này không xếp ngay ngắn trên giá sách. Hơn nữa các cuốn khác đều phủ một lớp bụi mỏng, chỉ có ba cuốn này không có. Với cả, còn có một chuyện kỳ lạ hơn nữa.”

Thanh tra cẩn thận rút ba cuốn này xuống, rồi mở từng cuốn ra cho mọi người xem, nhưng Ginzou thấy vậy, bất giác nhìn thẳng. Cả ba cuốn khắp nơi đều có trang bị cắt đi, ví dụ như cuốn năm Đại Chính thứ 14 bị mất một nửa, gáy lỏng đến mức sắp rời ra.

“Hãy nhìn đây. Nhìn vào chỗ mới giữa phần bị cắt này, chắc là bị gần đây thôi. Mà năm Đại Chính thứ mười 13, 14, 15 tương ứng lúc anh Kenzou bao nhiêu tuổi?”

“Anh tôi năm nay bốn mươi tuổi, nên năm Đại Chính thứ 13 là năm hai mươi bảy tuổi.”

Ryuuji vừa bấm đốt ngón tay tính vừa nói.

“Vậy thì đây là nhật ký từ khi hai mươi bảy đến hai mươi chín tuổi nhỉ. Lúc đó anh Kenzou đang làm gì?”

“Anh tôi năm hai mươi lăm tuổi tốt nghiệp đại học ở Kyouto. Sau đó ở lại trường học làm giảng viên hơn hai năm, nhưng lúc đó do mắc bệnh về đường hô hấp nên nghỉ việc ở trường, hình như đi loanh quanh tĩnh dưỡng hơn ba năm. Việc này tôi nghĩ xem nhật ký là biết.”

“Vậy thì đây là nhật ký trước và sau khi nghỉ việc ở trường, và trong khi điều dưỡng nhỉ. Vấn đề là, ai đã cắt nó đi, sau đó đã làm gì với phần bị cắt… Như tôi vừa rồi đã nói, tôi nghĩ đây là việc làm gần đây thôi. Hả? Có gì vậy?”

Thanh tra bất ngờ quay đầu về phía Ginzou. Đó là bởi âm thanh Ginzou vừa ẩn ý ho mấy tiếng, vừa dùng chiếc tẩu thủy thủ đang cầm gõ cốc cốc vào lò sưởi. Thanh tra có vẻ đã lập tức lĩnh hội được ý nghĩa đó, mạnh mẽ đi đến gần lò sưởi, mở toang cánh cửa sắt, lúc ấy ông phát ra tiếng kêu ưm ngắn. Trang nhật ký bị cắt ra rõ ràng đã bị đốt ở đây. Bên trong lò sưởi còn chất cao một đống tro vẫn giữ nguyên hình dạng ban đầu.

“Ai… Khi nào… Không, cái lò sưởi này được quét khi nào?”

“Chiều tối hôm qua còn chưa có thứ này. Tôi đọc sách trong phòng này đến tầm bảy giờ tối. Lúc đó tôi còn thêm than hai, ba lần, là tôi tự bỏ vào lò sưởi đốt nên biết rất rõ. Lúc đấy chắc chắn chưa có thứ này.”

Saburou vừa mơ hồ nhìn vào đống tro trong lò sưởi vừa kể việc này. Ginzou nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng của Saburou với ánh mắt hờ hững không biểu lộ cảm xúc. Rồi không biết vì sao, má Saburou đỏ bừng.

“Thôi được rồi. Việc này tôi sẽ điều tra kỹ hơn sau. Đừng ai chạm vào đống tro này. À, anh Saburou, tập ảnh anh nói có vấn đề là cái này nhỉ.” Tiếp tục đọc “Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 7”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 9

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 9 – Trò bịp vỡ lở

Tháng sáu Giang Nam trời nóng nực đến quả thực khiến người ta khó mà chịu đựng, mãi đến khi qua thời gian nặng nề nhất một đêm này, sắc trời vừa mới chiếu lên hào quang, trong phòng vẫn còn giống như lồng hấp người không thể ở nổi. Càng đừng nhắc tới trên người ta còn đè ép một nam nhân cả người nóng hầm hập nhớp nháp, trong cơ thể lại chôn thứ càng nóng hơn da y.

Vật kia vẫn còn đang gắng sức từng đợt từng đợt đâm vào trong cơ thể ta, mỗi một lần đều va chạm tới mức ta toàn thân đong đưa giống như thuyền nhỏ trên đỉnh sóng biển sắp bị lật úp, đầu choáng đến trời đất quay cuồng, trước mắt toát ra từng đợt ánh vàng, buộc lòng phải hai tay hai chân đều bám chặt y, tránh cho bị va chạm đến thịt nát xương tan.

Theo sự tiến vào lần này sâu hơn lần khác của y, từng tiếng rõ ràng, va chạm mang theo tiếng nước lép bép vọng lại trong phòng, tựa như cái tát vang dội vỗ vào mặt ta. Từ chiều hôm qua đến bây giờ, ta giống như tiện thụ nằm trên chiếc giường này bị người ta một lần lại một lần tiến vào, trên người đâu đâu cũng vẩy đầy dịch thể đục ngầu dính dớp tanh nồng, hơn phân nửa trong đó còn là của chính ta.

Một tên công bốn, mà lại để công năm đè không nói, ngay cả sức bền cũng không hơn y! Y vẫn còn công thành chiếm đất trên người ta, thứ kia của chính ta cũng đã run rẩy phun ra chất lỏng nửa trong suốt, tê liệt ngã vào trong bụi cỏ phía dưới.

— Có điều bàn về chiều dài và kích cỡ, quả nhiên vẫn là của ta mạnh hơn y.

Y lại chôn vào thật sâu, lần này sâu hơn lần trước, đâm đến mức toàn thân ta co rút vô lực một lúc, gần như không bám víu được y nữa, tay dọc theo sau gáy ướt mồ hôi của y trượt xuống, không có sức lực co quắp trên giường. Hậu đình cũng từng đợt co rút, càng thêm rõ ràng cảm nhận được thứ thô cứng nóng như lửa khiến người ta giận sôi bên trong tràng đạo kia.

Chờ khi y rút khỏi cơ thể ta, hai chân ta đã không thể khép lại được, hậu huyệt cũng cũng không thể khép lại, khi co rút liền có một luồng chất lỏng mang theo nhiệt độ cơ thể từ giữa khe mông chảy ra, nhuộm phía dưới thân một mảng trắng muốt sền sệt.

Trên mặt ta bỗng nhiên chợt lạnh, hai hàng nước mắt liền theo khóe mắt chảy rơi vào trong tóc. Cũng không phải là vì đau đớn, khuất nhục, thù hận, ngay cả chính ta cũng không biết vì sao rơi lệ. Trong đầu ta trống rỗng, lại chỉ cảm thấy trước mắt càng ngày càng mơ hồ, buộc lòng phải mở to hai mắt, giữ những thứ chất lỏng không thể chờ đợi sắp tràn ra khỏi hốc mắt ấy trong mắt.

Tiển Băng Nhận leo qua, ửng hồng trên mặt chưa rút, vẻ mặt cũng đã khôi phục trấn tĩnh. Hơi thở ấm áp của y phun thẳng vào mặt ta, đôi môi đỏ hồng hơi sưng phủ lên mắt ta, liếm khô từng giọt nước mắt tràn ra khi nhắm mắt, lại cắn vành tai ta, cúi đầu bên tai ta nói: “Hồng Tụ nói đúng, yêu đều là làm mà ra, khiến cho thân thể ngươi không rời khỏi được ta cũng tốt.”

Là công đều nghĩ như vậy, đáng tiếc ta lại không phải thụ. Cho dù làm bao nhiêu lần, ta cũng không thể nào ở dưới người khác, Tiển Băng Nhận, tâm tư của ngươi nhất định là sẽ vô dụng.

Ta vẫn nhắm hai mắt, chỉ có thể bằng nhĩ lực biết y từ trên giường ngồi dậy, đứng trên mặt đất một lần nữa mặc quần áo vào. Cho đến lúc này y cũng không đổi cho ta một bộ quần áo để có thể gặp người, lại chỉ lấy tấm khăn trải giường rách quay đầu quấn ta giống như quấn hành lý, ôm chặt vào lòng, nhẹ nhàng trèo cửa sổ mà ra.

Dọc theo đường đi chúng ta giẫm lên một đôi đạo sĩ Trùng Dương cung, một chưởng môn Hằng Sơn phái, còn có vô số đệ tử tự xưng Hải Sa bang, Cự Kình bang, Trường Sinh hội, Cực Lạc đạo, cuối cùng phá vỡ lớp lớp vòng vây, đánh tới chuồng ngựa của Phượng Hoàng sơn trang.

Trong chuồng ngựa đó sớm có một phu xe Tiển Băng Nhận thu xếp buộc xong xe, người lại không biết là chểnh mảng nhiệm vụ hay là chờ quá lâu, đã cuộn tròn ngủ say trên ghế xe. Tiển Băng Nhận một cước đạp tỉnh hắn, ôm ta chui vào thùng xe, dặn bảo phu xe này lên đường đi về phía Hàn Độ sơn trang bên cạnh Tây hồ tìm kiếm vị Bách Hiểu Sinh giang hồ kia.

Nhân vật chính nhân vật phụ trong tiểu thuyết đam mỹ của chúng ta, ngoại trừ tác giả quá mức trọng khẩu, cơ bản là không có nhu cầu sinh lý đại tiểu tiện các loại. Dù cho ăn uống cũng chỉ là thỉnh thoảng tác giả viết để thúc đẩy tình tiết hoặc là dùng để điều hòa, cho dù một quyển sách từ lời nói đầu đến kết thúc một miếng không ăn cũng không sao.

Nhu cầu sinh lý duy nhất, chính là OO. Bảy lần sói một đêm vậy coi như cái gì, theo đuổi của chúng ta, đều là 24×7! Đương nhiên, tốt nhất là ta 24×7 trên người kẻ khác, đừng như bây giờ bị kẻ khác 24×7. (24×7=một tuần bảy ngày một ngày 24 giờ đều có thể cung cấp phục vụ cho ngươi)

Dọc theo con đường này, Tiển Băng Nhận giống như là mở ra cánh cổng tân thế giới, từ trên xe đến trên giường, từ trên giường đến trên xe, ngoại trừ chút thời gian ngắn ngủi ra vào cửa khách sạn, ta trên cơ bản đều dính cùng một chỗ với y. Mặc dù ta vẫn là một công phẩm đức kiên định, thế nhưng thân thể lại dần dần quen nếp, chỉ cần y hơi đụng một cái liền có phản ứng, toàn thân xụi lơ như bùn, còn mẫn cảm hơn lúc trúng xuân dược ngày trước.

Ta có loại dự cảm xấu, tác giả này sẽ không đâm lao theo lao, để ta công chuyển thụ, làm CP phụ với Tiển Băng Nhận chứ?

Trong suy đoán thấp thỏm bất an của ta, Hàn Độ sơn trang rốt cục đến, ta cũng phải gặp Bách Hiểu Sinh giang hồ trong truyền thuyết.

Chính thức phải gặp người, Tiển Băng Nhận khôn ngoan có chút lương tâm thay bộ quần áo cho ta, một lần nữa cũng chải lại tóc. Mặc dù vẫn còn lưng ê chân đau đi không nổi đường, rốt cuộc vẫn khôi phục vài phần phong thái uy nghi thân là giáo chủ ma giáo. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 9”