Công bốn, xin đi theo tình tiết
- Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 18 – Các ngươi hiểu
Toàn thân ta căng cứng, từ sợi tóc đến ngón chân đều đang run rẩy, thậm chí khi ngón tay ấy cắm vào trong cơ thể ta, ta cũng chưa từng nghĩ tới phải chống cự, mà là co rút bắp thịt phía dưới, dùng sức siết lấy nó, cảm thụ cảm giác thứ kia từng chút thâm nhập trong cơ thể ta, căng mở thành ruột.
Ảnh vệ lại từ phía sau lưng lật mặt ta qua, môi lưỡi ấm mềm thân mật hôn lên, da thịt trong bắp đùi bị chân y cọ, cảm giác ngưa ngứa làm ta cố hết sức muốn khép chân lại, lại bị chân và tay y chặn, chỉ có thể mặc y chơi đùa ma sát.
Ngón tay tiến vào trong cơ thể ta kia cũng di chuyển càng lúc càng nhanh, mỗi lần rút ra dường như đều mang theo nước dính nhớp, khiến tiến vào tiếp theo càng thêm thông thuận. Nhiều ngón tay hơn cũng chen vào trong cơ thể ta, bên trong bị y ấn xoa, quấy nhiễu, lần lượt rút ra sau đó đẩy vào. Cảm giác đau nhói ban đầu đã hoàn toàn tê dại, ta thậm chí không tự giác vặn xoắn thân thể lựa ý hùa theo nó, muốn thể hội nhiều hơn cái loại an ủi khác thường đó.
Ảnh vệ kia lại đột nhiên rút tay ra, cái loại cảm giác trống rỗng này khiến ta tỉnh táo trong nháy mắt, hoặc là càng mơ hồ, tay không kìm lại được duỗi về phía dưới, muốn bù lại cái loại cảm giác phong phú vừa mới mất đi đó.
Sau đó cái tay này liền bị người tóm được, quấn trên cổ y. Y lật thân thể ta qua, nhìn ta thật sâu, ngay tại chỗ gần đến mức khiến ta thấy không rõ tướng mạo y gọi ta: “Phong Cương, Phong Cương…”
Ta không biết y muốn nói cái gì, nhìn một khuôn mặt to gần như vậy chung quy cảm thấy hơi chóng mặt, liền nhắm mắt duỗi tay kia xuống phía dưới, lại bị y kéo lên, đặt cạnh mặt.
Người này thật sự là phiền, làm chi luôn muốn quấy rầy ta chứ? Ta lại không xin y làm gì. Luận kỹ thuật an ủi hậu huyệt, thật ra ta mới là chuyên gia. Chính là nghĩ đến kỹ thuật này sắp dùng trên người mình, trong lòng vẫn là có chút thê lương.
Ta lặng lẽ cuộn một chân chuẩn bị đẩy y ra, y lại bỗng nhiên buông tay ta, tóm lấy khuỷu chân ta, gác cái chân kia trên vai y. Ta chỉ cảm thấy đầu nặng gốc nhẹ, máu toàn thân đều chảy ộc về phía trên đầu, chỗ dưới eo ngược lại treo ở không trung.
Ta còn chưa kịp phản ứng, một thứ cứng rắn cực đại liền húc vào huyệt khẩu vẫn chưa hoàn toàn khép kín của ta, nhẹ nhàng chạm mấy cái bên ngoài, sau đó là thẳng tiến không lùi đâm vào. Có lẽ là công việc chuẩn bị lúc trước thích hợp, mặc dù cũng đau, nhưng cũng không có đau đớn như nghẹt thở như trước, ngược lại là cái loại cảm giác thỏa mãn trống rỗng đã lâu, cuối cùng cảm giác thỏa mãn nhận được an ủi mạnh hơn một chút.
Ta nhịn không được ngẩng đầu lên, thở hổn hển thật sâu, từ chỗ cổ họng tiết ra một âm thanh mơ hồ. Ảnh vệ kia cúi đầu cắn một cái trên trái cổ ta, lại nhẹ nhàng liếm hôn quanh chỗ đó, động tác vô cùng nhẹ nhàng, tựa như sợ cắn đau ta.
Nhưng chỗ phía dưới đó của y ngược lại không sợ làm đau ta, hai tay nắm eo ta không ngừng đâm vào thật sâu, lại rút ra, lại đi vào, mỗi một lần đều đâm làm ta toàn thân run rẩy, eo gần như sắp gãy dưới thân y, nếu không phải là bị y nắm đỡ như thế, đã sớm co quắp trên mặt đất không thể nhúc nhích.
Mồ hôi theo mặt ta chảy xuống đất, toàn thân đều là hơi nóng và chất lỏng thân thể hai người ma sát sinh ra, điểm mẫn cảm nhất trong thành ruột kia bị y nhiều lần va chạm nhào nghiền, khoái cảm nhiều đến mức khiến người ta khó mà chịu đựng hết lần này đến lần khác tập kích thần kinh ta, cán vừa mới mềm xuống không bao lâu một lần nữa dựng đứng, cọ xát trên bụng dưới cứng giống như sắt của ảnh vệ kia, phía trên một lần nữa chảy ra nước trắng đặc.
Tay ảnh vệ kia lại nắm lấy thứ nam giới cao vút của ta chinh phạt, trượt nước vừa mới phun ra. Khoái cảm xen lẫn trước sau cướp đi toàn bộ lý trí ta, ta chỉ nhớ nắm thật chặt cổ người trước mắt này, hai chân dùng sức kẹp chặt y, thúc giục y một lần lại một lần mang cho ta khoái lạc mới.
Sau đó ta cũng không nhớ y bắn trong bụng ta mấy lần, căng tới mức cái bụng vốn chỉ uống được tròn vo của ta giống như đang mang thai… Vẫn là đừng rủa bản thân như thế, ta bây giờ đã đủ thảm rồi, lại mang thai nữa, còn sao có mặt mũi làm người?
Ảnh vệ phát tiết xong cũng không lập tức rút khỏi thân thể ta, cái loại cảm giác bị lấp đầy này lúc nào cũng kích thích thần kinh của ta. Ta buồn ngủ đến cực điểm, nhưng bởi vì tận tình quá độ, nơi yếu ớt nhất cũng nhói nhói không chịu nổi, mặc dù nhắm mắt nhưng không cách nào hoàn toàn đi vào giấc ngủ. Lúc nửa mê nửa tỉnh, chỉ cảm thấy ảnh vệ ấn rất lâu chỗ mạch môn của ta, lại dường như cực vui mừng khẽ nói chút gì, nhưng chung quy không nghe rõ nội dung trong câu nói.
Lúc ta lại mở mắt trời đã sáng, hơn nữa ta cũng không phải thân thể trần truồng ngủ trong rừng cây, mà là nằm trên một chiếc giường mặc dù không được tốt lắm nhưng cũng có thể chịu đựng. Gian phòng thoạt nhìn có chút cũ nát, mọi gia cụ đều thấp bé đơn sơ, ngoài phòng nắng đẹp, xa xa không trung truyền đến từng đợt tiếng chim hót.
Tình hình này cũng thật giống mấy tháng trước, lúc ta mới bị tiểu thụ kia bắt xuống núi chuẩn bị đi theo tình tiết. Mới nghĩ như vậy, cửa đã bị im hơi lặng tiếng đẩy ra, một người áo đen bưng một bát nước thuốc chậm rãi bước qua, thật như ngày ấy tái hiện trước mắt.
Đáng tiếc người trước mắt này không phải Ngọc Lam Yên, ta cũng… Không, ta vẫn là giáo chủ ma giáo! Võ công họ Thu cao thì đã sao, y chiếm Xử La sơn thì đã sao? Giáo chủ ma giáo là Bách Lý Phong Cương ta, chỉ cần ta còn một hơi thở cuối cùng, tuyển nhân thủ khác dựng lại ma giáo cũng không phải là việc khó. Còn cơ nghiệp trên Xử La sơn — Thu Lam Tự sớm muộn sẽ chết trên tay đôi nhân vật chính đó, dù ta đấu không lại y, chẳng lẽ còn không đủ sức cầm cự đến khi quyển sách này kết thúc, lại trùng chỉnh ma giáo?
Ta nhất thời chí khí lại giương cao, hai tay chống một cái, ngang hông dùng sức, thân trên cố gắng nâng lên — lại hung hăng té xuống. Cổ tay đau giống như lửa đốt, dùng một chút lực đã nghe thấy tiếng vang canh cách, eo lại khỏi phải nói, quả thực giống như bị tảng đá lớn tươi sống nghiền gãy. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 18”