Công bốn, xin đi theo tình tiết
- Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 20 – Trang phục nữ
Ta thế này mới lộ ra một hơi, xoa xoa mồ hôi lạnh sau gáy, một lần nữa ngã về giường. Nghĩ ta đường đường giáo chủ ma giáo, công bốn tác giả tự mình thiết lập vũ lực sức hấp dẫn khả năng lãnh đạo cao cấp, mà bị người vây trong gian phòng rách nhỏ gian dâm, lại không có chút sức phản kháng, còn phải giống như một tiểu thụ tam trinh cửu liệt lấy chết đe dọa mới được thanh tịnh nhất thời, cũng thật không còn mặt mũi sống trên đời này.
Nhưng nếu như chết ở chỗ này, lại có danh thanh gì tốt ư? Xem ta đây một thân nhếch nhác, còn có thứ đồ chơi trong bụng kia — yêu nhân ma giáo giống ta đây, sau khi chết khó tránh khỏi còn bị người ta vứt xác nơi hoang dã. Đến khi tháng rộng ngày dài thi thể thối rữa, lại bị người ta thấy trong bụng ta có mấy mảnh xương của trẻ sơ sinh như thế, coi ta thành bà bầu —
Ta càng nghĩ trong lòng càng lạnh, hận không thể lập tức liền rời khỏi cái nhà cỏ rách nát này, tìm đại phu kê ít thuốc cho nó ra. Vừa ngọ ngoạy ngồi dậy, cửa phòng đã bị người đẩy ra, Long Cửu lại tay nâng bát thuốc đi đến trước giường, múc một thìa nước thuốc ngậm vào trong miệng.
Chẳng lẽ y lại mớm cho ta như vậy? Vải lót cũng không có, thế nào cũng phải giữ chút mặt mũi cho ta chứ? Hai hàng lông mày của ta dựng thẳng, uy nghiêm quát: “Đem thuốc tới, bản tọa tự biết uống.”
Y như tỉnh cơn mê nhìn ta, nhíu mày nuốt nước thuốc trong miệng xuống, lại múc thìa thuốc thổi nguổi, đưa tới bên môi ta. Ta nghiêng đầu né tránh cái thìa ấy, vươn tay nhận lấy bát thuốc.
Y lại lấy bát qua, chỉ đặt thìa giữa môi ta, nửa là cầu xin nói: “Bách Lý giáo chủ, cổ tay ngươi có vết thương, không thích hợp cầm thứ nặng như vậy, trước để ta bón ngươi uống thuốc có được không? Đợi vết thương khỏi rồi, ta tuyệt đối không miễn cưỡng ngươi nữa.”
Cái thìa kia đã để thẳng ngoài môi ta, nước thuốc theo môi dưới chảy ra vài giọt, rơi xuống chăn, nhuộm một mảng vết ố màu vàng nâu. Ánh mắt Long Cửu như lửa chăm chú vào mặt ta, tay cầm thìa không nhúc nhích, dù chưa thật sự thúc ép, nhưng cũng quả thực không cho cự tuyệt.
Ta bất đắc dĩ thở dài, hơi há miệng, uống vào thìa thuốc ấy. Trên mặt y liền lộ ra vẻ vui mừng, lại múc nước thuốc, sau khi thổi nguội đưa đến bên môi ta. Bón như thế chung quy cũng hơn miệng đối miệng, ta miễn cưỡng nhịn không thoải mái trong lòng xuống, uống cạn sạch bát nước thuốc kia, liền ra hiệu ảnh vệ rời đi.
Y trù trừ một lúc, vươn tay lau một cái tại khóe miệng ta, lại liếm sạch chút nước thuốc dính trên tay ấy, ra vẻ dịu dàng thuần thiện khuyên nhủ: “Ta đi chuẩn bị một ít thức ăn tẩm bổ thân thể cho ngươi, ngươi an tâm nằm ở đây, đừng nghĩ quá nhiều. Nội công cũng tạm thời chớ luyện, công pháp ma giáo các ngươi thiên về âm hàn, không tốt cho con… cho thân thể ngươi.”
Y thấy ta không để ý tới y, bản thân cũng ngượng ngùng cảm giác mất mặt, cầm lấy bát thuốc đi ra cửa. Trong thuốc đó hình như có chút thành phần an thần, ta ngồi không bao lâu đã cảm thấy vô cùng buồn ngủ, ảnh vệ ấy lại vẫn không có vào làm phiền, cũng dứt khoát không chống cự dược lực nữa, ngả đầu yên ổn ngủ một giấc.
Một giấc này lại là yên lòng nhất mấy ngày nay, đau ngực ho suyễn cho dù trong mộng cũng thường thường quấy nhiễu ta ngày trước cũng không tái xuất hiện, khi tỉnh lại vậy mà không cảm thấy toàn thân đau mỏi, chỉ cảm thấy đầu óc thanh ninh, tâm bình khí hòa.
Chẳng qua là vừa mở mắt ra đã nhìn thấy khuôn mặt làm người ta cụt hứng của Long Cửu đó, không khỏi có chút không được hoàn mỹ. Y vốn ngồi bên giường cúi đầu nhìn ta, đột nhiên thấy ta mở mắt ra, cũng dường như có chút chột dạ, vội vàng đứng dậy đi lấy cái bát tới, bên trong truyền ra lại không phải mùi thuốc đắng chát, mà là luồng mùi thịt ngào ngạt.
“Ta nấu ít canh thịt bò, ngươi nếm thử đi. Tây Vực nơi này bò dê tuy nhiều, thức ăn thủy sản lại ít, thật ra nếu luận về bổ thân, vẫn là canh đậu đỏ cá trích tốt hơn chút…”
Ta trầm mặc nghe y nói dông dài, từng ngụm uống canh thịt đưa tới bên miệng. Nhớ ngày đó khi y đóng giả Lý Đại đưa ta về núi cũng từng ân cần hầu hạ ta như thế, một ngày ba bữa đều biến đổi đa dạng làm ra cho ta. Ai ngờ chỉ trong mấy ngày, quan hệ giữa chúng ta đã thay đổi đột ngột, biến thành như vậy.
Uống canh xong, ta liền phất tay kêu y rời đi. Ảnh vệ kia cũng hợp thời im miệng, bưng bát ra ngoài phòng — sau đó y lại lập tức xoay về trong phòng, còn cài then cửa từ bên trong. Đây cũng không phải do ta nghĩ theo hướng xấu, cài then cửa xong y liền hai ba bước tiến tới trước giường, nét mặt mỉm cười nói với ta: “Bách Lý giáo chủ, sắc trời không còn sớm, chúng ta sớm chút nghỉ ngơi đi?”
Ta cũng thật sự muốn nghỉ ngơi, nhưng cá tay ấy của ngươi là duỗi về phía nào? Nếu để ngươi lên giường, ta hôm nay mới thực sự nghỉ ngơi không được chứ?
Ta kéo chặt hai mảnh vải mỏng trước ngực ấy, nghiêm từ cự tuyệt: “Bản tọa hôm nay mệt mỏi. Có chuyện gì ngày sau hẵng nói.”
Long Cửu không lùi mà tiến, dày mặt sáp lên trên giường, duỗi tay vào trong đệm chăn, từ phía dưới sờ lên giữa hai chân ta, dùng sức xoa bóp. Chỉ một tay y đã tóm được hai cổ tay đang níu trên vạt áo của ta đè qua đỉnh đầu, thân thể nóng bỏng cọ xát trên người ta, một đầu duỗi ngón tay vào giữa hai đùi ta đùa giỡn, một đầu khẽ cười nói giữa môi ta: “Giáo chủ nói phải, chúng ta ngày sau hẵng nói.”
Ta sao lại gặp phải cầm thú thế này chứ? Nghe không hiểu tiếng người phải không? Ta là công bia đỡ đạn không phải thụ bia đỡ đạn, nơi đó không phải hố đen, không chịu nổi ngươi dùng như thế!
Ta gấp đến độ chửi ầm lên, mặc dù là bị y sức mạnh rút ra cắm vào đến mức hít thở không yên, lúc ngôn ngữ vụn nát cũng không chịu ngừng miệng. Da mặt người này cũng không biết là làm bằng gì, ta chửi như vặt thịt y, y lại dường như càng lúc càng hưng phấn, di chuyển trong cơ thể ta càng không kiêng nể gì, thần thái giữa mặt mày dạt dào, nằm bên tai ta thở hổn hển nói: “Phong Cương, ngươi nói thêm chút nữa, âm thanh ngươi bây giờ quả thật dễ nghe, khiến người ta nhịn không được muốn ngươi.”
Quá vô sỉ! Hèn chi ngươi chính là công ba, hèn chi ngươi không có cảm giác tồn tại như vậy, hèn chi ngươi cả đời làm không được tiểu thụ, chỉ nhân phẩm như thế, lên sàn nhiều độc giả cũng phải đập chết ngươi!
Y còn không cho là nhục ngược lại cho là vinh đáp: “Phải, ta và chủ nhân đã định trước không có kết quả gì, ta cũng không cầu lên sàn nhiều, chỉ cần ngươi vẫn ở trong lòng ta cũng đủ rồi. Dù sao ngươi ta đều là công bia đỡ đạn, thân phận càng xứng đôi với nhau…” Nói xong lại khẽ ấn bụng dưới ta, chầm chậm đưa vào mấy lần, cố ý kéo dài giọng nói: “Nơi này cũng rất xứng đôi.”
Nói chuyện với y quả thực là ta tự rước lấy nhục! Ta tức giận đến toàn thân run rẩy, cắn chặt răng không lên tiếng nữa, mặc y khi lật khi nâng giày vò ta cả đêm, mãi đến khi sắc trời sắp sáng mới mơ màng thiếp đi.
Ngày tháng như thế thực sự không có gì đáng nói, cơ hồ cả ngày đều trải qua trên giường, không phải uống thuốc chính là ăn đồ bổ, nếu không nữa thì chính là bị người ta ăn từ đầu tới đuôi. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 20”
