Thần phục
- Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 99 – Thương cho tấm lòng bố mẹ khắp thiên hạ
Bành Ngọc lần đầu tiên đi tìm Yến Hồi bởi vì tìm không được vị trí, có người qua đón cô ta, vừa thấy chiếc xe đón cô ta đó, Bành Ngọc liền biết tìm đúng rồi. Bây giờ tuy sinh viên khắp nơi, có điều sinh viên vẫn khác với cao đẳng-trung cấp chuyên nghiệp, ít nhất người ta cảm thấy sinh viên cao hơn một cấp bậc, nên Bành Ngọc lúc ngượng ngùng chào hàng bản thân đã nói mình là sinh viên đang học đại học Bãi Yến.
Yến Hồi vừa nghe đại học Bãi Yến, liền hỏi câu: “Chuyên ngành?”
Bành Ngọc đỏ mặt trả lời: “Tiếng… Tiếng Anh…”
“Ha,” Yến Hồi khẽ ngẩng đầu, cười mà tà khí lan tràn, lắc lư làm người xung quanh chóng mặt hoa mắt, “Tiếng Anh à, chuyên ngành này tốt, đúng khẩu vị của gia. Gia hình như nhớ… Trường các cưng có một người tên gì ấy nhỉ? Năm ngoái còn được giải thưởng nào đấy, chính là tiếng Anh, có phải mỹ nhân cưng hay không?”
Bành Ngọc lập tức tựa như khoe khoang nói: “Có có, tên là Triển Tiểu Liên, được giải nhì diễn thuyết, là cùng một ký túc xá với em, quan hệ của bọn em rất tốt…”
“Bộp” một tiếng, Yến Hồi vỗ tay, “Thì ra là thế, gia thích…”
Trống ngực Bành Ngọc tăng dồn, khuôn mặt người đàn ông trước mắt thật sự quá hiếm thấy. Một khuôn mặt xinh đẹp hơn cả phụ nữ, khóe mắt hơi nhếch, lông mi dày đặc khiến Bành Ngọc nghĩ rằng hắn đang kẻ mắt, lúc xem kỹ lại không phải, một đôi mắt dài mảnh yêu nghiệt rất nặng, khiến cho tinh thần người ta dao động, mũi cao môi mỏng, ngay cả màu môi cũng là cái loại đỏ ửng khiến người ta không thể kiềm chế mơ màng đó, khuôn mặt hắn còn chói mắt hơn toàn bộ minh tinh điện ảnh và truyền hình Bành Ngọc từng thấy, Bành Ngọc lúc đầu chính là tới vì khuôn mặt Yến Hồi, mà bây giờ, Bành Ngọc càng thêm hài lòng bởi cái mà mình nhìn thấy, không nghi ngờ chút gì, người đàn ông cô ta tìm này nhất định là con nhà giàu.
Trong lòng Bành Ngọc có cái trống lẫy đang đánh, cuộc sống của con nhà giàu cô ta cũng không phải chưa từng nghe nói, dù sao đều rất loạn, nhưng phụ nữ đều có tình huống ảo tưởng cô bé lọ lem, luôn nghĩ phép thuật sẽ rơi lên đầu mình, sẽ có một ngày làm cô bé lọ lem. Bành Ngọc bây giờ chính là loại tâm lý này, cô ta trang điểm chính mình xinh đẹp như vậy, không phải là vì câu rể rùa vàng ư?
Lần đầu tiên của Bành Ngọc, mặt là bị che đi, chiếu nguyên văn của Yến đại gia, chính là: “Rửa mặt không có cảm giác, nhìn mặt gia làm không nổi, không cần mặt… Gia sẽ cố mà làm một lần.”
Bành Ngọc lúc ấy chính bản thân cũng cảm thấy hình như bị Yến Hồi mắng, có điều quần áo cũng cởi rồi, cô ta chẳng lẽ còn phải bò dậy lại mặc vào? Khuôn mặt Bành Ngọc bị che vải, cô ta hoảng hốt lại sợ hãi, sợ gã đàn ông mình gặp phải này là kẻ giết người có ham mê biến thái, nhưng lúc này cô ta sợ hãi đã muộn, chỉ có thể cách chăn che vải nhỏ giọng nức nở, thân thể lại bị ép buộc chết đi sống lại. Mãi đến sáng ngày hôm sau tỉnh lại, kéo vải trên mặt, phát hiện một vệt đỏ tươi trên ga giường, Bành Ngọc mới nhớ ra mình gặp phải ngày hôm qua không phải là mơ.
Buổi sáng sau khi dậy, Bành Ngọc ngay cả mặt Yến Hồi cũng không thấy, ngược lại có một người phụ nữ áo đỏ lẳng lơ cầm mấy nghìn đồng cho cô ta, “Gia bọn tôi nói, đây là phí vất vả của cô Bành.” Người phụ nữ áo đỏ uốn éo thân hình xinh đẹp vòng quanh Bành Ngọc một vòng, lộ ra một nụ cười tùy tiện lại trào phúng: “Vốn tôi nói với gia chúng tôi, dù sao cô Bành là lần đầu tiên, dù thế nào cũng nên cho nhiều chút, nhưng mà gia chúng tôi nói, chỉ có thể đáng cái giá này, còn nói lúc cô Bành ở trên giường tựa như cá chết, ngay cả phong tình một phần vạn của tôi cũng không bằng. Cô Bành, công phu trên giường này cũng phải học tập nhiều nha.” Nói xong, yêu nữ áo đỏ ấy cười phong tao với Bành Ngọc, sau đó lắc eo mà đi.
Bành Ngọc lúc ấy bị tức toàn thân run lẩy bẩy, cô ta nắm tiền trong tay, hận không thể nện lên người ả phủ nữ kia, nhưng lúc cô ta giơ tay lên định ném xuống đất, bỗng nhiên do dự. Cô ta chậm rãi ngẩng đầu, nhìn một xấp giấy bạc đỏ rực trong tay, nện không nổi nữa, nhiều tiền như vậy, số tiền này bây giờ là của cô ta, nếu ném ở đây, chỉ sẽ lời cho bọn họ.
Bành Ngọc cầm tiền khóc mà đi, cô ta cuối cùng hiểu được, thì ra những con nhà giàu gì gì đó người ta nói ấy đều là thật, phong lưu thành tánh lừa gạt thân thể và cảm tình của con gái, Bành Ngọc cho là mình đời này cũng sẽ không bị người ta lừa, kết quả cô ta lên giường với một người đàn ông gặp mặt chưa được hai tiếng đồng hồ, sau đó đã bị quăng, lần đầu của cô ta, vậy mà chỉ có ba nghìn đồng.
Bành Ngọc thề trong lòng, về sau không bao giờ tin đàn ông nữa, nhưng lần thứ hai, Yến Hồi gọi điện thoại tới số cô ta, Bành Ngọc vẫn mừng rỡ như điên, trang điểm xinh đẹp ra ngoài.
Lúc Triển Tiểu Liên đứng ngoài cửa, nghe âm thanh vô cùng quen thuộc bên trong, cả người ngẩn ra, âm thanh đó sao giống tiếng Bành Ngọc như thế? Kết quả là thật.
Triển Tiểu Liên mắc ói vô cùng, nói câu với người đưa cô qua đằng sau: “Chờ tên kia chơi xong tôi lại đi vào, để tránh lúng túng.”
Chuyện này thật sự buồn nôn, không phải là giả, Triển Tiểu Liên ngồi ở cửa thang lầu, cũng sắp nôn ra. Thật là có người đưa tới cửa, Triển Tiểu Liên thật sự là phục Bành Ngọc, cặn bã như thế, sáp mặt lên làm gì chứ? Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 99”

