Công bốn, xin đi theo tình tiết
- Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 23 – Công hai thượng vị
Ta đang thấp tha thấp thỏm chuẩn bị chạy thoát thân, Ngọc Lam Yên lại nhíu mày, chán ghét quay đầu đi, dùng âm lượng không tính là cao nhưng vừa may có thể làm cho người ta nghe rõ nói: “Tốp người giang hồ này vì lên hình thực sự là dùng mọi thủ đoạn, ngay cả trong một y quán nhỏ như thế cũng có nhân sự mai phục trước, tiện kêu chúng ta trông thấy hiện trường hắn giết người hành hung.”
Hắn hiểu lầm, ta không có ý định dẫn dắt chú ý của hắn. Nhưng ta lại không thể chạy lên bộc bạch việc này, chỉ có thể im lặng không lên tiếng đứng ở nơi đó, cách mạng che mặt tìm chỗ cửa sau. Cửa có công chính quy ngăn cản, ta tất nhiên là ra không được, nếu từ phía sau chẩn đường này đi ra ngoài, ngược lại còn có con đường sống.
Kỳ dị chính là, Ngọc Lam Yên lại không phát huy tài thánh mẫu của hắn qua đây cứu lão đại phu kia, quăng xuống câu nói đó quay đầu muốn đi — chuyện này hoàn toàn bất đồng với biểu hiện khi hắn gặp phải loại cảnh tượng này tại văn phía trước. Tình tiết quyển sách này cơ bản thúc đẩy toàn dựa vào hắn khắp nơi rước họa cứu người, cho dù là con ma men trên đường hắn cũng phải vươn tay đỡ một phen, sao hôm nay đột nhiên đổi tính rồi?
Bất kể nói thế nào, bọn họ vẫn là đi nhanh thì tốt, tốt nhất đừng xung đột với ta cái gì —
Ảnh vệ! ta đột nhiên nhớ ra, Long Cửu là đi tìm Ngọc Lam Yên, bây giờ liệu có đã theo gần đây, đã nhìn thấy ta rồi hay không?
Không, y nếu tới ngược lại đúng lúc, ta vốn cũng không nguyện tha cho y sống thêm. Trên đường này có thứ gì có thể làm vũ khí… Đúng rồi, dao cầu cắt thuốc!
Ánh mắt ta theo quầy dài nhìn vào mấy thứ công cụ sấy thuốc để đó không dùng bên trong, tâm niệm chuyển động, tinh thần đã không yên đặt lên người đôi nhân vật chính ở cửa kia, thân thể không khỏi cũng nghiêng nghiêng về chỗ đó.
Trong khi đang nghiêng ấy, trước mắt ta bỗng xẹt một cái, tầm mắt vẫn bị mạng che mặt chặn đến mức có chút lờ mờ lập tức sáng sủa, một khuôn mặt tuấn tú tỏa ra quang huy và khí chất vương bá của nhân vật chính liền xuất hiện trước mặt ta. Ta theo bản năng kéo mạng che mặt, mới phát hiện ngay cả mũ cũng đã bị công một nắm trong tay.
Y thuận tay ném mũ màn ra, một tay nâng cằm ta lên, ánh mắt lưu chuyển, thán phục nói: “Thì ra phụ nhân người Hồ là trông như thế này, dường như so với nam nhi Trung Nguyên chúng ta càng giống nam nhân hơn!”
Xem như ngươi có nhãn lực, ta là giống nam nhân hơn ngươi! Ta giơ tay lên che má, ngửa đầu tránh tay y, lùi lại mấy bước liền muốn chạy về phía sau đường.
Bước chân mới lui, cánh tay vừa rồi nhường nhưng lại đuổi theo, không cho phép cự tuyệt nắm khuôn mặt ta, tay kia cũng nắm lấy cái tay che trước mặt ta. Long Hốt Quân cười mỉm nhìn ta nói: “Mặc dù là có chút nữ sinh nam tướng, nhưng da như tuyết tóc như mực, mày ngài răng trắng, cũng coi là giai nhân khó có được. Tiểu mỹ nhân, nếu ngươi muốn nhiều cơ hội lên sàn hơn chút, thay vì giết người tại đây, chi bằng theo trẫm vào cung. Phía sau quyển sách này của chúng ta đất diễn cung đấu rất nhiều, cam đoan ngươi có thể lên sàn…”
Ta quyết ý, đang định động thủ đánh lui y, cửa lại truyền đến thanh âm mang theo nhàn nhạt phiền chán của Ngọc Lam Yên: “Ngươi bây giờ nên ‘si luyến tận xương, ngoan ngoãn phục tùng, coi mỹ nhân thiên hạ đều như thổ mộc’ với ta, đừng thấy ai là muốn làm trên giường!”
Tiểu thụ kia không nhận ra ta? Ta liếc mắt một cái về phía cửa, lập tức lại chột dạ che đầu mặt. Hắn ngay cả nhìn cũng không nhìn về phía bên này, áo xanh tiêu điều, tịch mịch nói không nên lời, cũng phong lưu nói không nên lời.
Nếu ta là công chính quy, nhất định tuyệt không nhìn người nào ngoài hắn ra, huống chi người Hồ bất nam bất nữ giống như ta đây.
Long Hốt Quân lại giống như không chút nào để ý đau lòng tịch mịch của Ngọc Lam Yên, trên mặt đắp nụ cười lỗ mãng, cũng không biết là nói cho ai nghe: “Không sao, dù gì điểm moe của trẫm chính là phúc hắc thâm tình tra công, độc giả đều thích xem trẫm hoa tâm phong lưu. Tác giả bây giờ lại chưa viết đến chỗ này, trẫm chơi đùa thêm mấy mỹ nhân trở về, sau này tình tiết cung đấu cũng có thể viết càng phức tạp đầy đủ chút nha.”
Ấn tượng của ta đối với công chính quy này càng ngày càng kém, Ngọc Lam Yên lại dường như thành thói quen y cặn bã như vậy rồi, chỉ thản nhiên nói: “Tác giả đoạn này để chúng ta show ân ái như keo như sơn, ngươi đừng không có việc gì sinh sự.”
Long Hốt Quân khẽ cười một tiếng, tay nắm ta nhưng lại tăng vài phần lực: “Cũng không phải là chỉ có thể ‘show’ ân ái. Lúc ngươi có đất diễn lên sàn thì gây họa khắp nơi, dong dong dài dài đến mức khiến người ta hận không thể bóp chết; lúc chưa có đất diễn thì kéo khuôn mặt người chết cho trẫm xem, dường như người người đều nợ ngươi. So với ngươi, chỉ cần là một người bình thường đều đáng yêu vô cùng.”
Hắn lại xoay về phía ta, mị hoặc cười cười, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu mỹ nhân, ngươi nói có phải hay không?”
Ta nín thở theo dõi y, nội lực thầm vận tới cánh tay không kia, từ trên váy lặng lẽ tháo xuống một đóa hoa châu trang điểm. Tay y dần dần hạ xuống dưới, đầu ngón tay ta cũng đã hơi gập, cửa bỗng truyền đến âm thanh nhàn nhạt vô hỉ vô bi của Ngọc Lam Yên: “Cửa đã tụ tập rất nhiều người chờ vây xem chúng ta. Ta đi ra trước, ngươi… lúc ra đừng ôm nữ nhân đó.”
Hắn bước ra ngoài, Long Hốt Quân cũng buông tay ra, nụ cười trên mặt đã thu lại không thấy chút nào, lộ ra bản sắc cay nghiệt bạc tình. Y quay người liền đi ra phía ngoài, cuối cùng trong khi liếc mắt một cái về phía ta, trầm thấp kêu một tiếng hướng không trung: “Người tới.”
Y vừa ra khỏi cửa, hai ảnh vệ áo đen che mặt liền không biết từ chỗ nào đi ra, đối diện đi về phía ta, trong miệng cung kính xưng: “Mời phu nhân theo chúng ta về cung.”
Ta lúc này mới từ phía dưới uy áp của nhân vật chính phun ra một hơi, lại nằm trên quầy ho khan vài tiếng, phun ra ứ huyết trong lồng ngực. Lão đại phu sau quầy kia đã không biết trốn đi đâu, chỉ có hai ảnh vệ đó dần dần ép lên.
Ta nửa tựa vào quầy, nhìn trường kiếm có cán vàng vỏ kiếm da cá mập, không nhịn được kéo khóe môi cười cười, hoa châu ở đầu ngón tay bắn ra, hai đóa hoa máu liền nở ra nơi cổ họng hai người kia.
Không chờ thi thể bọn họ chạm đất, ta đã đón thế rơi bước qua chính giữa hai người, khép toàn bộ hai thanh trường kiếm vào tay.
Kiếm tốt, vào tay như thu thủy, hàn khí xâm lông tóc.
Ta nâng kiếm thử phong nhận một lần trên bàn, quả nhiên có cái sắc bén thổi lông là đứt. Có bảo kiếm này nơi tay, đối phó Long Cửu liền thêm mấy phần chắc chắn.
Không chỉ là kiếm này, còn có miếng thịt trong bụng này. Ta cũng không tin Long Cửu một ngày mấy lần bắt mạch thay ta, cũng không biết đứa bé này là của y. Hừ hừ, tâm kế giỏi, tính toán giỏi, diễn xuất giỏi, đùa giỡn ta trong lòng bàn tay lâu như vậy, còn khiến ta không biết chuyện chút nào mang thai con y — không giết tên rợ này, ta há lại có mặt mũi làm người!
Y trăm phương ngàn kế làm ta mang thai đứa bé này, nhất định vô cùng để ý. Nếu thật sự đánh không lại y, cũng không ngại nhắm về phía bụng dưới đâm một kiếm. Chỉ cần dẫn tới y phân tâm một khắc, ta sẽ có cơ hội lấy tính mạng y! Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 23” →