Iie, honno sukoshi-de… (Không, chỉ là chút ít thôi)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Iie, honno sukoshi-de…
いいえ、ほんの すこしで……
(Không, chỉ là chút ít thôi)

Anh Lerner được mời đến nhà Takada thứ bảy tuần trước. Khi anh đến nhà họ, anh thấy chị Yoshida cũng được mời, đang đưa một gói đồ nhỏ cho chị chủ nhà. Chị Takada cảm ơn chị ấy, khen gói đồ rất đẹp, và hỏi
Ittai nan-deshoo-ne.
(Không biết là cái gì nhỉ.)
Rồi chị Yoshida đáp
Iie, honno sukoshi-de…
いいえ、ほんの すこしで……
(Nghĩa đen: Không, chỉ là chút ít thôi.)
Anh Lerner nghĩ đoạn trao đổi này khá là lạ. Khi chị Takada hỏi gói đồ chứa cái gì, chị Yoshida đã trả lời Iie. Chị không nói đó là gì và chị Takada không hỏi tiếp.

Anh Lerner cảm thấy hứng thú với cái Iie này. Người ta hay nói người Nhật tránh nói Iie với người khác, nhưng đôi khi họ sử dụng Iie khi có vẻ không cần thiết. Iie mà chị Yoshida nói có vẻ lạ nếu được dịch trực tiếp sang thành “Không.”

*  *  *

Ở Nhật, người ta đôi khi phản hồi với ý định của người nói hơn là nghĩa đen của cái mà anh ta đã nói. Tức là, họ cố gắng tìm mục đích đằng sau cái thực tế được nói ra, và phản hồi cho mục đích đó. Iie trong hội thoại tiếng Nhật thường được dùng để phủ nhận cái mà người nói có vẻ kỳ vọng. Khi chị Takada hỏi có gì trong gói đồ, chị Yoshida nói Iie, có nghĩa là “Tôi nghĩ chị kỳ vọng nó sẽ là thứ gì rất hay, nhưng KHÔNG, chị nhầm rồi. Nó không đáng gì đâu.” Đồng thời chị ấy cũng ngụ ý là chị Takada không cần phải cảm thấy miễn cưỡng vì món quà không đáng gì.

Vì vậy Iie thường được sử dụng để biểu thị sự khiêm tốn của một người và sự suy xét đến người khác. Nó đôi khi được dùng đơn giản là để phủ nhận một lời khen, nhưng thường bạn sẽ hay nghe thấy nó dùng khi ai đó được yêu cầu biểu thị sự lựa chọn của anh ta. Ví dụ:
A: Kore, itsu kaeseba ii-deshoo. (Khi nào tôi nên trả lại cái này?)
B: Iie, itsu-demo ii-n-desu-yo. (Nghĩa đen: Không, khi nào cũng được.)
Trong trường hợp này, câu nói của B có thể được diễn giải thành “Không, bạn không cần lo phải trả nó đúng hạn. Bạn có thể trả nó bất kỳ lúc nào.”
Hoặc
A: Koohii-to koocha-to dochira-ga ii-deshoo. (Bạn muốn cà phê hay trà?)
B: Iie, dotchi-demo. (Nghĩa đen: Không, cái nào cũng được.)

Iie này thường được rút gọn và phát âm thành Ie; trong cách nói thân thuộc của phái nam nó luôn được phát âm thành Iya. Và rất nhanh ngay sau đó sẽ là phần còn lại của câu mà không có khoảng ngừng dài.

 

Thần phục – Chương 101

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 101 – Họa quả táo

Triển Tiểu Liên giờ lớn rồi, bố mẹ cô vô cùng yên tâm với con gái, đi nhà dì út Triển Tiểu Liên liền tự mình thu xếp mấy bộ quần áo rồi đi, chủ yếu bây giờ đi ra ngoài thuận tiện, mười lăm phút một tuyến xe, chừng hai tiếng đồng hồ là đến Thanh Thành.

Bố Triển Tiểu Liên vẫn còn nghĩ đến Triển Anh, ông là cảm thấy không bình thường, nếu nói chuyện khẩn cấp vừa xuất ngoại không có thời gian liên hệ với ông ông vẫn có thể hiểu, đây cũng bao nhiêu ngày rồi sao còn chưa có chút xíu tin tức, cũng không biết gọi điện thoại về báo bình an, cho nên lúc Triển Tiểu Liên đi Thanh Thành bố cô còn nói với cô bảo cô có thời gian đi nhà Triển Anh xem thử, trong nhà có người hay không.

Triển Tiểu Liên trong miệng đồng ý, xoay người một cái liền bĩu môi, cô là ước gì bác cô không có chuyện tốt, bác còn nợ cô một cái chân đấy. Có điều Triển Tiểu Liên vẫn nhớ, lúc trước chuyện Giang Triết Hải vẫn là cô nghe từ trong miệng Yến Hồi. Nếu không có một gậy đó của Triển Tiểu Liên, vận mệnh của Giang Triết Hải với Yến Hồi có lẽ còn thực sự ngược lại, đáng tiếc, ở giữa thêm một Triển Tiểu Liên không ra bài theo lẽ thường, vận mệnh hai người hoàn toàn khác nhau.

Giang Triết Hải đấu với Yến Hồi, thật ra bản thân gã đã chuẩn bị đủ, Giang Triết Hải cũng không coi là người âm thầm lỗ mãng, gã sớm nửa năm mưu đồ đập đủ một trăm ngàn ra ngoài, chính là vì sau khi gã giải quyết Yến Hồi dùng để tự bảo vệ mình, kết quả, những thứ bảo đảm đó còn chưa kịp dùng ra, chính gã đã ngã.

Yến Hồi nếu chết, Giang Triết Hải không chừng còn thật có thể trở mình, dù sao tạm thời bên ngoài nhìn còn chưa có mấy ai có thể đấu một trận với Yến Hồi, gã giết chết Yến Hồi, vậy Giang Triết Hải chính là người đầu tiên đấu với Yến Hồi, đáng tiếc, Yến Hồi chưa chết. Yến Hồi không chết, vậy xui xẻo cũng chỉ có thể là người sống còn lại. Theo lý, Yến Hồi sau khi tỉnh lại đáng chết nhất sẽ là hung thủ Triển Tiểu Liên, nhưng Triển Tiểu Liên người ta chẳng những không có việc gì, còn thành sủng thần nhỏ trước mặt Yến đại gia, vậy xui xẻo thứ hai chính là chính là Giang Triết Hải, bất kể Yến đại gia là ai đánh, nợ này khẳng định chỉ có thể tính lên người Giang Triết Hải so sánh có chút thân phận địa vị, không phải gã cũng là gã.

Triển Tiểu Liên và Giang Triết Hải, Yến đại gia thà kéo chút quan hệ với Giang Triết Hải, dù sao, Giang Triết Hải ở Thanh Thành, cũng từng xem như một nhân vật có máu mặt, Triển Tiểu Liên coi là thứ gì? Một cô nhóc béo trông như bong bóng? Một con bé béo lăn quay? Cho nên, Giang Triết Hải sẽ thế chỗ Triển Tiểu Liên nhận lấy lửa giận bị một vố đau của Yến đại gia.

Yến Hồi sẽ khiến Giang Triết Hải ngồi tù ngồi đến chết, đương nhiên, Giang Triết Hải có thể ngồi tù bao lâu, còn cần tâm tình của Yến gia, nếu Yến gia không tố cáo, không chừng nửa đường có thể làm gã chết, nếu không cẩn thận một cái quên mất gã, không chừng gã cũng có thể may mắn sống lâu vài năm.

Triển Tiểu Liên đến Thanh Thành trước đi nhà dì út báo đã đến, sau đó lại kiếm cớ nói đi nhà bạn học nhà tại Thanh Thành, Triển Tiểu Liên cảm thấy chính mình cũng thành đại vương nói dối rồi, có đôi khi cô nghĩ, nếu cô không tin tà, sẽ nói cho bố cô cô bị một lão lưu manh xã hội đen chiếm đoạt, hậu quả sẽ như thế nào nhỉ?

Đương nhiên, những thứ này Triển Tiểu Liên chỉ có thể nghĩ nghĩ trong lòng, cô không dám mạo hiểm.

Người trong khách sạn xa hoa ấy đều biết Triển Tiểu Liên, nhìn thấy đi vào tự động tự giác sẽ có người đưa cô qua, Triển Tiểu Liên ngựa quen đường cũ mở căn phòng của Yến Hồi ra, ném túi sau cửa, đá giày trên chân, nắm tóc liền đi vào trong, Yến Hồi không có ở đây, Triển Tiểu Liên bật điều hòa, ngồi xuống xem ti vi, mấy chục kênh, cô đổi từng cái từng cái, kết quả lựa chọn quá nhiều, cô hoàn toàn không biết muốn xem đài nào, cuối cùng tùy tiện chọn một cái thế giới động vật xem.

Đang xem ngon lành, Triển Tiểu Liên chợt nghe thấy ngoài cửa có âm thanh, tiếp theo là cửa được mở ra, vào phòng này ngoại trừ Yến Hồi chắc chắn sẽ không có người thứ hai, Triển Tiểu Liên đầu cũng không quay một chút, kết quả là phát hiện sau tiếng cửa kêu, cũng không có ai tiến vào, mà là có tiếng quần áo sột sột soạt soạt rơi xuống đất và tiếng bước chân vụn và vụn vặt, hơn nữa là đi về phía phòng vệ sinh.

Triển Tiểu Liên duỗi đầu liếc mắt nhìn, phương hướng từ cửa đến phòng vệ sinh, trên mặt đất đều là quần áo cởi ra bị ném, có của nam cũng có của nữ, Triển Tiểu Liên xem thường, khẳng định là Yến Hồi súc sinh kia mang phụ nữ về tìm hoan rồi. Ngồi trên sô pha không nhúc nhích, sau đó Triển Tiểu Liên chân trần, nhẹ chân nhẹ tay đi về phía phòng vệ sinh, bíu vào trong khe cửa nghe động tĩnh bên trong, bên trong tiếng nước đầm đìa, còn có tiếng phụ nữ ưm ưm a a, Triển Tiểu Liên thử vặn, không khóa.

Cô quay người về, sờ tới sờ lui trong quần áo đàn ông trên mặt đất, cuối cùng cũng sờ tới di động của Yến Hồi, cô ngồi xổm trên mặt đất, mò mở di động của hắn, không dễ dàng gì mở ra, lại lần dò tìm ảnh chụp trong di động, di động của Yến Hồi không giống của người khác, phải nói là khá tiên tiến, Triển Tiểu Liên rất nhiều thứ phải mò mới biết, lật nửa ngày, cuối cùng tìm được thư viện ảnh, mở ra, không có chức năng xóa toàn bộ, phải mở từng tấm ra xóa.

Triển Tiểu Liên đành phải xem từng tấm, cuối cùng thấy được mấy cái của mình, ảnh chụp quá hạ lưu, Triển Tiểu Liên tự mình nhìn cũng buồn nôn, ảnh nude có cái gì hay mà chụp? Đều là thân thể trần truồng, cũng không phải nghệ thuật thân thể, một chút mỹ cảm cũng không có, cô bắt đầu xóa từng tấm, cũng không biết bị chụp bao nhiêu tấm, dù sao Triển Tiểu Liên cảm giác tay mình cũng xóa đau rồi, chờ cô xóa xong xuôi, nghe động tĩnh bên trong vẫn còn đang lăn qua lăn lại.

Triển Tiểu Liên thả di động lại chỗ cũ, sau đó đi đến cạnh cửa phòng vệ sinh, trực tiếp vặn mở cửa, cửa bị đẩy ra “lạch cạch” một tiếng đụng vào mặt tường, nam nữ đương hưng phấn tức khắc bị kinh động, người phụ nữ kia vừa thấy có người đi vào, liền la hoảng lên: “A— gia, gia có người đi vào…”

Vòi hoa sen vẫn còn đang mở, đôi cẩu nam nữ kia liền đứng dưới vòi hoa sen quấn đấy. Yến Hồi chặn người phụ nữ trên tường, quần áo trên người hắn còn chưa có cởi hết, toàn thân ướt sũng, nghe thấy tiếng động quay đầu, tóc nhỏ nước từ trán nhỏ xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn sang.

Triển Tiểu Liên dường như không có việc gì vẫy tay với bọn họ, “Các người tiếp tục tiếp tục, tôi rửa cái tay liền ra ngoài.”

Rửa tay xong, Triển Tiểu Liên thật đúng là đi ra ngoài, trước khi đi còn hảo tâm giúp bọn hắn đóng cửa lại, sau đó cầm quả táo trên khay bàn trà, vừa gọt vỏ vừa tiếp tục xem ti vi, bình tĩnh dường như chưa đi qua phòng vệ sinh. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 101”

Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 10

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Nhoáng cái mà đã hơn 1 năm không đăng chương mới rồi (^^;)

Chương 10 – Hỏi đáp tiểu thuyết trinh thám

Sau khi vụ này đã được giải quyết, Kindaichi Kousuke đã tâm sự với mọi người như sau.

“Thực ra ban đầu tôi cũng không hứng thú lắm với vụ này. Xem báo thì thấy gã ba ngón tay rất đáng nghi. Đương nhiên dường như vẫn còn có những điều bí ẩn và nghi vấn khác, nhưng tóm lại có lẽ đó chỉ là những điều ngẫu nhiên không liên quan tới trọng tâm vụ án, tình cờ lại tạo thành tình huống như vậy. Nếu loại bỏ từng lớp ngẫu nhiên đó, vậy còn lại chính là kết quả hiển nhiên kẻ lang thang ba ngón tay đã thực hiện hành vi phạm tội khi đi ngang qua. Vì tình nghĩa với với người chú đã chăm lo cho mình nên tôi mới tới đây, chứ không mấy hứng thú với vụ án bình thường như vậy. Nói thật đó là cảm giác của tôi khi mới bước qua cổng nhà Ichiyanagi. Lúc tôi bắt đầu đột nhiên có hứng thú với vụ này là từ khi thấy tiểu thuyết trinh thám trong và ngoài nước xếp hàng loạt trên giá sách của Saburou. Nơi đó dù gì đã phát sinh hành vi phạm tội theo kiểu ‘giết người trong phòng kín’. Mà ở đây lại có rất nhiều tiểu thuyết trinh thám sử dụng ‘giết người trong phòng kín’. Điều này liệu có phải là ngẫu nhiên không? Không, có lẽ đây không phải là vụ án như ta đã nghĩ cho tới bây giờ, mà phải chăng là vụ án đã được lên kế hoạch tỉ mỉ bởi hung thủ? Phải chăng bản mẫu cho kế hoạch đó chính là những cuốn tiểu thuyết trinh thám này? Lúc nghĩ đến điều đó, tôi bỗng phấn khích không cách nào hình dung được. Hung thủ đang đưa ra câu đố ‘giết người trong phòng kín’, khiêu chiến với chúng ta. Chính là đang thách thức chúng ta trong một cuộc chiến trí tuệ. Vậy thì, tại sao không hưởng ứng lời thách thức ấy? Sao không chiến đấu cuộc chiến trí tuệ ấy? Đó là những gì tôi đã nghĩ lúc đó.”

Với thanh tra Isokawa, có lẽ đã nghĩ sự kích động như vậy của Kousuke thật là ngây thơ và trẻ con.

“Sao vậy? Tiểu thuyết trinh thám chỉ là tiểu thuyết trinh thám mà thôi, không phải anh muốn xem hiện trường à? Nếu lề mề quá thì trời tối mất đấy.”

“A, đúng, đúng rồi nhỉ.”

Kousuke rút ra năm, sáu quyển tiểu thuyết mục tiêu từ giá sách, lật lướt trang, thấy thanh tra nhắc nhở mình như vậy, đặt sách lại đó như lần đầu tiên mới nhận ra. Bộ dạng trông như là rất tiếc nuối, nên thanh tra vốn tính cách rất tốt cũng không thể nén nổi sự kỳ lạ.

“Xem ra anh rất thích tiểu thuyết trinh thám nhỉ.”

“Không, cũng, cũng không phải là như thế. Vì có thể tham khảo rất nhiều từ cái này, nên tôi mới xem qua. Vậy nhờ anh dẫn đường nhé.”

Như đã kể lúc trước, ngày đó có vụ lục soát trong núi, nên điều tra viên và tuần cảnh đều không ở hiện trường. Vì thế thanh tra tự mình xé niêm phong tại lối vào và dẫn Kousuke vào nhà ngoài.

Vì cửa chớp đang đóng nên trong nhà ngoài hơi tối, chỉ có ánh sáng chiếu từ vách thông gió phía hiên nhà, nên trông nhợt nhạt lạ thường. Tháng mười một cũng chẳng còn lại bao lâu, bên trong tòa nhà vào lúc hoàng hôn không có ánh lửa, cả thân thể lẫn tinh thần đều cảm thấy ớn lạnh.

“Tôi mở cửa chớp ra nhé?”

“Không, cứ để thế này một lát đã.”

Sau đó thanh tra bật đèn gian tám chiếu.

“Ngoại trừ thi thể thì tất cả đều vẫn y như lúc phát hiện ra vụ án. Bình phong đổ như bắc cầu giữa trụ của thư phòng và vách ngăn đang mở như thế kia, ở bên trong thì cô dâu và chú rể ngã chết đè lên nhau.”

Thanh tra giải thích chi tiết vị trí của hai người lúc đó. Kousuke vừa nghe vừa gật gù ừm ừm à à.

“Ra là thế, nếu vậy thì chú rể ngã đầu ngả về phía chân cô dâu nhỉ.”

“Đúng vậy, đúng vậy. Anh ta ngã ở trạng thái ngửa, gối lên gần chỗ đầu gối cô dâu. Nếu muốn thì lát nữa tôi cho anh xem ảnh.”

“Ồ, vậy làm phiền anh…”

Sau đó Kousuke ngắm phần còn lại của ba cái móng đàn dính máu trên bình phong vàng.

Vết ba cái móng đàn in rõ trên lớp màu vẽ vàng rực rỡ, đã bị chuyển sang màu đen như dâu tây đã chín rục. Có một vết cắt mảnh chạy từ cạnh móng đàn đến đỉnh, trên vết cắt đó cũng hơi dính máu. Có lẽ là mũi kiếm nhuộm máu quẹt phải theo đà vung kiếm của hung thủ.

Kousuke sau đó kiểm tra thử cây đàn koto bị đứt một dây. Màu máu chạy dọc trên dây đàn đó cũng đã chuyển sang màu đen như gỉ sắt.

“Trụ đàn này về sau phát hiện từ bên trong đống lá rụng bên ngoài nhỉ.”

“Đúng vậy, đúng vậy. Nhìn từ việc này thì chắc hẳn gã hung thủ đã chạy trốn ra sân phía tây.”

Kousuke đang nghiên cứu mười hai trụ đàn còn lại tại đó thì đột nhiên ngẩng đầu.

“Thanh tra, hãy, hãy, hãy nhìn cái này.”

Anh vừa lắp bắp vừa nói, nên thanh tra cũng vội nhìn xem có gì xảy ra.

“Sao, có, có cái gì?”

“A a, anh thanh tra thật xấu tính. Đừng bắt chước tôi nói lắp chứ.”

“Không phải vậy, tôi là bị anh ảnh hưởng thôi. Thế có cái gì?”

“Đây, cái trụ đàn này. Mười một cái khác đều cùng một bộ, có khắc chim bay trên sóng, chỉ có cái này không có khắc gì cả. Tức là chỉ có cái này là không phải trụ của cây đàn này.”

“A, ra là vậy. Cái đó đến giờ tôi vẫn chưa nhận ra.”

“Mà cái phát hiện từ bên trong đống lá rụng thì sao? Cũng cùng một bộ với cái này chứ…?”

“Đúng vậy, đúng vậy. Cũng có khắc chim bay trên sóng. Dù vậy thì chỉ bị lẫn vào một cái trụ đàn khác là có ý nghĩa gì nhỉ.”

“Phải rồi. Có ý nghĩa hay không thì cũng chưa thể biết được. Có khi một cái trụ đàn trong bộ bị mất, nên lấy cái trụ đàn khác thay. À mà cái tủ tường đang nghi vấn ở phía sau gian này nhỉ.”

Kousuke theo chỉ dẫn của thanh tra, nhìn bên trong tủ tường và cầu tiêu. Sau đó chăm chú nhìn dấu ba ngón tay nhuộm máu dính trên cột nhà phòng trải chiếu và dấu bàn tay nhuốm máu còn lại phía sau cửa chớp phía tây. Dấu ngón tay và bàn tay này đã thành màu đen sẫm, chìm vào trong vân gỗ sơn màu đỏ.

“Ra là thế, vì lớp sơn màu nâu đỏ này nên mãi sau mới phát hiện dấu ngón tay và bàn tay nhỉ.”

“Đúng vậy, đúng vậy. Hơn nữa cái cửa chớp này ở gần hộp cửa chớp nhất. Khi mở cửa chớp phía tây thì cái cửa chớp này ở sâu bên trong nhất, nên nếu không đóng toàn bộ cửa chớp thì không thể phát hiện ra dấu bàn tay này.”

Trên cánh cửa chớp này còn lưu lại vết của nứt do rìu Genshichi bổ.

“Ra là vậy, thế nên những người phát hiện ra vụ án cũng từ đây vào trong phải không, lúc ấy cửa cửa chớp đã bị ấn vào trong hộp cửa chớp nhỉ.”

Kousuke gạt then mở cửa chớp, ánh sáng nhạt từ bên ngoài nhất thời chiếu ập vào trong, hai người bất giác chớp mắt vì chói.

“Xem trong nhà đến đây thôi, anh chỉ cho tôi xem đằng sân nhé. A khoan đã, vách thông gió Genshichi nhòm vào là cái này nhỉ.”

Kousuke vẫn đi tất xỏ ngón, đứng trên bồn rửa tay to phía bên ngoài hộp cửa chớp, vươn người từ vách thông gió nhòm vào trong, lúc này thanh tra đã đi cầm dép của hai người từ lối vào.

Sau đó hai người đi xuống sân, thanh tra chỉ và giải thích từng chỗ, phía dưới đèn lồng đá cắm cây kiếm Nhật, đống lá rụng phát hiện ra trụ đàn.

“Ra là thế. Còn dấu chân thì không thấy đâu cả nhỉ.”

“Đúng vậy, đúng vậy. Hơn nữa lúc tôi tới khu vực này đã bị giẫm loạn lên hết cả, nhưng trên tuyết không có một dấu chân nào thì ông Kubo cũng đã xác nhận.”

“A, ra là thế, vì trên tuyết không có dấu chân, nên điều tra viên và tuần cảnh tới trước không ngại giẫm loạn khu vực này nhỉ. À mà cây long não cắm cái liềm là cái này phải không?” Tiếp tục đọc “Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 10”

Okyakusan (Khách)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Okyakusan
おきゃくさん
(Khách)

Mấy ngày trước anh Lerner tạt qua một hiệu thuốc nhỏ để mua đồ. Khi anh sắp rời đi, người phụ nữ tại đó gọi anh lại và nói.
Okyakusan, wasuremono-desu-yo.
(Quý khách để quên đồ này.)
Anh Lerner cảm ơn cô và nhặt gói đồ anh quên cầm lên. Sau đó anh nhận ra từ okyakusan có nghĩa là “khách” cũng được dùng để chỉ khách hàng.

Ngày hôm sau, khi anh đang chờ tại ga tàu, anh nghe thấy nhân viên nhà ga xưng hô với một trong các hành khách là Okyakusan. Một hành khách, anh đã được học, thì cũng được gọi là okyakusan. おきゃくさん。

Anh Lerner tự hỏi vì sao người Nhật gọi một khách hàng hoặc hành khách bằng cùng một từ khách; người sau thì không có liên quan tới việc thanh toán trong khi người trước thì có. Rồi Sensee nói rằng họ đều thuộc một loại – những người tạm thời ở trong một nhóm. Một khách hàng, ở một khía cạnh nào đó, là một người khách đối với cửa hàng và một hành khách là một người khách đối với công ty đường sắt.

*  *  *

Một okyakusan nằm trong một nhóm chỉ trong một thời gian nhất định, và sự thực này dẫn đến cách mà anh ta được đối xử. Vì anh ta không phải là một thành viên trong nhóm đúng nghĩa, anh ta được đối xử khác với các thành viên. Anh ta thường được đối xử thân thiện và rộng rãi; chủ nhà sẽ cho anh ta ăn đồ ăn ngon nhất mà họ có; okyakusan được mời ngồi tại vị trí ngồi trang trọng nhất và tắm trước, v.v. Nhưng anh ta không thể tham gia đầy đủ các hoạt động của thành viên trong nhóm. Ví dụ, một okyakusan thường không giúp rửa bát sau bữa tối; kể cả khi anh ta đề nghị, nữ chủ nhà sẽ không để anh ta làm.

Người nước ngoài sống tại Nhật thường hay cảm thấy họ không được chấp nhận vào nhóm người Nhật và cho là vì họ là người nước ngoài. Nhưng bản thân người Nhật cũng gặp khó khăn để được chấp nhận vào một nhóm mới. Thực tế, một okyakusan được đối xử như vậy bất kể việc anh ta là người Nhật hay người nước ngoài. Người nước ngoài được đối xử khác chủ yếu là vì họ là okyakusan trong xã hội Nhật Bản. Có nghĩa là người nước ngoài có thể được chấp nhận là thành viên trong nhóm nếu họ ngừng bị coi thành okyakusan. Việc này mất nhiều thời gian và yêu cầu thỏa mãn các điều kiện khác nhau phụ thuộc vào tính chất của nhóm họ muốn vào. Nghĩ về việc một người khách Nhật ngập ngừng tại cửa trước khi bước vào một căn nhà có thể giúp bạn hiểu một okyakusan nên xử sự như thế nào. Chủ nhà sẽ mời anh ta vào nhà bằng cách nói
Doozo oagari-kudasai.
(Mời vào.)
và người khách sẽ nói
Demo, ojama-deshoo-kara…
(Nhưng tôi sẽ làm phiền anh.)
Sau khi câu này được lặp lại vài lần, người khách sẽ quyết định “làm phiền” các thành viên trong gia đình. Đây không chỉ là sự khách sáo; nó cần thực hiện để cho thấy sự tôn trọng chân thành của okyakusan đối với nhóm và thể hiện nỗi lo rằng anh ta có thể sẽ làm phiền, hơn là giúp ích cho các thành viên trong nhóm khi tham gia với họ.

Ghi chú: Do bản gốc là tiếng Anh, nên có phân biệt rõ ràng về mặt nghĩa giữa từ “visitor” (khách đến thăm), “customer” (khách hàng), và passenger (hành khách). Còn trong tiếng Việt thì bản thân các từ đều chứa chữ “khách” rồi nên người Việt thường sẽ không thắc mắc gì với từ okyakusan như người phương Tây.

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 23

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 23 – Công hai thượng vị

Ta đang thấp tha thấp thỏm chuẩn bị chạy thoát thân, Ngọc Lam Yên lại nhíu mày, chán ghét quay đầu đi, dùng âm lượng không tính là cao nhưng vừa may có thể làm cho người ta nghe rõ nói: “Tốp người giang hồ này vì lên hình thực sự là dùng mọi thủ đoạn, ngay cả trong một y quán nhỏ như thế cũng có nhân sự mai phục trước, tiện kêu chúng ta trông thấy hiện trường hắn giết người hành hung.”

Hắn hiểu lầm, ta không có ý định dẫn dắt chú ý của hắn. Nhưng ta lại không thể chạy lên bộc bạch việc này, chỉ có thể im lặng không lên tiếng đứng ở nơi đó, cách mạng che mặt tìm chỗ cửa sau. Cửa có công chính quy ngăn cản, ta tất nhiên là ra không được, nếu từ phía sau chẩn đường này đi ra ngoài, ngược lại còn có con đường sống.

Kỳ dị chính là, Ngọc Lam Yên lại không phát huy tài thánh mẫu của hắn qua đây cứu lão đại phu kia, quăng xuống câu nói đó quay đầu muốn đi — chuyện này hoàn toàn bất đồng với biểu hiện khi hắn gặp phải loại cảnh tượng này tại văn phía trước. Tình tiết quyển sách này cơ bản thúc đẩy toàn dựa vào hắn khắp nơi rước họa cứu người, cho dù là con ma men trên đường hắn cũng phải vươn tay đỡ một phen, sao hôm nay đột nhiên đổi tính rồi?

Bất kể nói thế nào, bọn họ vẫn là đi nhanh thì tốt, tốt nhất đừng xung đột với ta cái gì —

Ảnh vệ! ta đột nhiên nhớ ra, Long Cửu là đi tìm Ngọc Lam Yên, bây giờ liệu có đã theo gần đây, đã nhìn thấy ta rồi hay không?

Không, y nếu tới ngược lại đúng lúc, ta vốn cũng không nguyện tha cho y sống thêm. Trên đường này có thứ gì có thể làm vũ khí… Đúng rồi, dao cầu cắt thuốc!

Ánh mắt ta theo quầy dài nhìn vào mấy thứ công cụ sấy thuốc để đó không dùng bên trong, tâm niệm chuyển động, tinh thần đã không yên đặt lên người đôi nhân vật chính ở cửa kia, thân thể không khỏi cũng nghiêng nghiêng về chỗ đó.

Trong khi đang nghiêng ấy, trước mắt ta bỗng xẹt một cái, tầm mắt vẫn bị mạng che mặt chặn đến mức có chút lờ mờ lập tức sáng sủa, một khuôn mặt tuấn tú tỏa ra quang huy và khí chất vương bá của nhân vật chính liền xuất hiện trước mặt ta. Ta theo bản năng kéo mạng che mặt, mới phát hiện ngay cả mũ cũng đã bị công một nắm trong tay.

Y thuận tay ném mũ màn ra, một tay nâng cằm ta lên, ánh mắt lưu chuyển, thán phục nói: “Thì ra phụ nhân người Hồ là trông như thế này, dường như so với nam nhi Trung Nguyên chúng ta càng giống nam nhân hơn!”

Xem như ngươi có nhãn lực, ta là giống nam nhân hơn ngươi! Ta giơ tay lên che má, ngửa đầu tránh tay y, lùi lại mấy bước liền muốn chạy về phía sau đường.

Bước chân mới lui, cánh tay vừa rồi nhường nhưng lại đuổi theo, không cho phép cự tuyệt nắm khuôn mặt ta, tay kia cũng nắm lấy cái tay che trước mặt ta. Long Hốt Quân cười mỉm nhìn ta nói: “Mặc dù là có chút nữ sinh nam tướng, nhưng da như tuyết tóc như mực, mày ngài răng trắng, cũng coi là giai nhân khó có được. Tiểu mỹ nhân, nếu ngươi muốn nhiều cơ hội lên sàn hơn chút, thay vì giết người tại đây, chi bằng theo trẫm vào cung. Phía sau quyển sách này của chúng ta đất diễn cung đấu rất nhiều, cam đoan ngươi có thể lên sàn…”

Ta quyết ý, đang định động thủ đánh lui y, cửa lại truyền đến thanh âm mang theo nhàn nhạt phiền chán của Ngọc Lam Yên: “Ngươi bây giờ nên ‘si luyến tận xương, ngoan ngoãn phục tùng, coi mỹ nhân thiên hạ đều như thổ mộc’ với ta, đừng thấy ai là muốn làm trên giường!”

Tiểu thụ kia không nhận ra ta? Ta liếc mắt một cái về phía cửa, lập tức lại chột dạ che đầu mặt. Hắn ngay cả nhìn cũng không nhìn về phía bên này, áo xanh tiêu điều, tịch mịch nói không nên lời, cũng phong lưu nói không nên lời.

Nếu ta là công chính quy, nhất định tuyệt không nhìn người nào ngoài hắn ra, huống chi người Hồ bất nam bất nữ giống như ta đây.

Long Hốt Quân lại giống như không chút nào để ý đau lòng tịch mịch của Ngọc Lam Yên, trên mặt đắp nụ cười lỗ mãng, cũng không biết là nói cho ai nghe: “Không sao, dù gì điểm moe của trẫm chính là phúc hắc thâm tình tra công, độc giả đều thích xem trẫm hoa tâm phong lưu. Tác giả bây giờ lại chưa viết đến chỗ này, trẫm chơi đùa thêm mấy mỹ nhân trở về, sau này tình tiết cung đấu cũng có thể viết càng phức tạp đầy đủ chút nha.”

Ấn tượng của ta đối với công chính quy này càng ngày càng kém, Ngọc Lam Yên lại dường như thành thói quen y cặn bã như vậy rồi, chỉ thản nhiên nói: “Tác giả đoạn này để chúng ta show ân ái như keo như sơn, ngươi đừng không có việc gì sinh sự.”

Long Hốt Quân khẽ cười một tiếng, tay nắm ta nhưng lại tăng vài phần lực: “Cũng không phải là chỉ có thể ‘show’ ân ái. Lúc ngươi có đất diễn lên sàn thì gây họa khắp nơi, dong dong dài dài đến mức khiến người ta hận không thể bóp chết; lúc chưa có đất diễn thì kéo khuôn mặt người chết cho trẫm xem, dường như người người đều nợ ngươi. So với ngươi, chỉ cần là một người bình thường đều đáng yêu vô cùng.”

Hắn lại xoay về phía ta, mị hoặc cười cười, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu mỹ nhân, ngươi nói có phải hay không?”

Ta nín thở theo dõi y, nội lực thầm vận tới cánh tay không kia, từ trên váy lặng lẽ tháo xuống một đóa hoa châu trang điểm. Tay y dần dần hạ xuống dưới, đầu ngón tay ta cũng đã hơi gập, cửa bỗng truyền đến âm thanh nhàn nhạt vô hỉ vô bi của Ngọc Lam Yên: “Cửa đã tụ tập rất nhiều người chờ vây xem chúng ta. Ta đi ra trước, ngươi… lúc ra đừng ôm nữ nhân đó.”

Hắn bước ra ngoài, Long Hốt Quân cũng buông tay ra, nụ cười trên mặt đã thu lại không thấy chút nào, lộ ra bản sắc cay nghiệt bạc tình. Y quay người liền đi ra phía ngoài, cuối cùng trong khi liếc mắt một cái về phía ta, trầm thấp kêu một tiếng hướng không trung: “Người tới.”

Y vừa ra khỏi cửa, hai ảnh vệ áo đen che mặt liền không biết từ chỗ nào đi ra, đối diện đi về phía ta, trong miệng cung kính xưng: “Mời phu nhân theo chúng ta về cung.”

Ta lúc này mới từ phía dưới uy áp của nhân vật chính phun ra một hơi, lại nằm trên quầy ho khan vài tiếng, phun ra ứ huyết trong lồng ngực. Lão đại phu sau quầy kia đã không biết trốn đi đâu, chỉ có hai ảnh vệ đó dần dần ép lên.

Ta nửa tựa vào quầy, nhìn trường kiếm có cán vàng vỏ kiếm da cá mập, không nhịn được kéo khóe môi cười cười, hoa châu ở đầu ngón tay bắn ra, hai đóa hoa máu liền nở ra nơi cổ họng hai người kia.

Không chờ thi thể bọn họ chạm đất, ta đã đón thế rơi bước qua chính giữa hai người, khép toàn bộ hai thanh trường kiếm vào tay.

Kiếm tốt, vào tay như thu thủy, hàn khí xâm lông tóc.

Ta nâng kiếm thử phong nhận một lần trên bàn, quả nhiên có cái sắc bén thổi lông là đứt. Có bảo kiếm này nơi tay, đối phó Long Cửu liền thêm mấy phần chắc chắn.

Không chỉ là kiếm này, còn có miếng thịt trong bụng này. Ta cũng không tin Long Cửu một ngày mấy lần bắt mạch thay ta, cũng không biết đứa bé này là của y. Hừ hừ, tâm kế giỏi, tính toán giỏi, diễn xuất giỏi, đùa giỡn ta trong lòng bàn tay lâu như vậy, còn khiến ta không biết chuyện chút nào mang thai con y — không giết tên rợ này, ta há lại có mặt mũi làm người!

Y trăm phương ngàn kế làm ta mang thai đứa bé này, nhất định vô cùng để ý. Nếu thật sự đánh không lại y, cũng không ngại nhắm về phía bụng dưới đâm một kiếm. Chỉ cần dẫn tới y phân tâm một khắc, ta sẽ có cơ hội lấy tính mạng y! Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 23”