Thần phục – Chương 105

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 105 – Nội tình tình thú

Cô gái họ Triển trong nhà không phải là một mình Triển Tiểu Liên ư? Mẹ cô nghi nghi hoặc hoặc nhìn thanh niên tóc vàng một cái: “Xin hỏi ngài là… ?”

Thanh niên tóc vàng đứng thẳng tắp, tựa như con rối, vô cảm nói: “Tôi tìm cô Triển. Mời cô Triển đi ra một chuyến.”

Mẹ Triển Tiểu Liên nhìn người trẻ tuổi trước mắt không giống người tốt lành gì, trong lòng rất lo lắng, cứ lề mề không muốn gọi, đang định nói với người đó là không có người này đấy, Triển Tiểu Liên và bố cô ở trong nhà thấy mẹ cô còn chưa vào, liền ra theo, Triển Tiểu Liên vừa nhìn thấy Lông Vàng, khuôn mặt nhỏ nhắn co rúm không ngừng, cười tít mắt với mẹ cô kêu một câu: “Mẹ, làm sao thế?”

Mẹ Triển Tiểu Liên vừa thấy cô đi ra, thò tay đóng cửa lại, hạ thấp giọng nói: “Tiểu Liên, bên ngoài có một người nhuộm tóc vàng, vừa nhìn là không giống người tốt, nói là tìm cô Triển, Tiểu Liên, đừng thật sự là tìm con đấy nhé?”

Triển Tiểu Liên cười hì hì đi về phía cạnh cửa: “Mẹ, mẹ còn nói đúng rồi, chính là tìm con. Tóc anh ra không phải nhuộm, anh ta là trời sinh, không thể kỳ thị người ta.” Nói xong Triển Tiểu Liên liền đi về phía ngoài cửa, đi đến cạnh cửa quay đầu lại xua tay với bố mẹ cô còn đang vẻ mặt nghi hoặc nhìn cô: “Yên tâm đi, anh ta không phải du côn.”

Triển Tiểu Liên đóng cửa lại, lắc qua lắc lại đi đến trước mặt Lông Vàng: “Làm sao? Anh không phải là giúp gia nhà các anh làm chuyện xấu đấy chứ?”

Lông Vàng vẫn là vẻ mặt lạnh buốt ấy: “Gia chúng tôi nói, cô Triển mà về nhất định phải qua.”

Triển Tiểu Liên bứt tóc, “Ông anh, tôi vừa mới về nhà! Dựa vào cái gì phải qua? Dù sao cũng để tôi thở một hơi chứ? Với lại, chúng tôi thế nhưng nói rõ rồi, tôi đi Tương Giang chính là gia đồng ý.”

Lông Vàng chớp mắt hai cái, nửa ngày mới nói: “Gia chúng tôi nói, không cho cô đi lâu như thế, gia chúng tôi rất không vui.”

Triển Tiểu Liên trợn trắng mắt, không vui hắn sao không đi chết? “Tôi nếu như không đi, anh có phải lại muốn lột quần áo tôi hay không?”

Lần này Lông Vàng trái lại lắc đầu, có điều lời nói ra khiến Triển Tiểu Liên càng sụp đổ: “Gia nói cô nếu dám không đi, sẽ chặt đứt chân cô.” Nói xong, một tay Lông Vàng đã đào vào trong ngực.

“Ngừng ngừng!” Triển Tiểu Liên lập tức kêu lên, “Tôi còn chưa nói không đi!”

Kết quả, Lông Vàng nhìn cô một cái, bình tĩnh từ trong ngực lấy ra cái lược nhỏ, ngay trước mặt Triển Tiểu Liên chải mấy cái trên đầu mình.

Triển Tiểu Liên: “…” Sau đó cụp đuôi đi vào trong nhà.

Bố mẹ Triển Tiểu Liên đang khó hiểu đấy, thấy Triển Tiểu Liên về liền thở phào nhẹ nhõm, “Tiểu Liên, tìm nhầm người rồi phải không?”

Triển Tiểu Liên buông tay: “Không tìm nhầm, chính là tìm con.” Triển Tiểu Liên “lạch bạch” chạy lên lầu, lật lật trong một đống đồ mình mua, cuối cùng lật mấy thứ ra nhét vào trong túi xách chạy xuống lầu: “Bố, mẹ, một người bạn của con vừa bị tai nạn, cậu ấy không bố không mẹ, ngay cả một người chăm sóc cũng không có, con đi qua xem thử, ngộ nhỡ cứ chết như vậy, ngay cả một người đau lòng không có, vậy cũng quá đáng thương có phải không? Con chỉ đi xem thử, sẽ nhanh chóng quay lại ha.”

Bố mẹ Triển Tiểu Liên thấy vẻ mặt cô nghiêm túc, cũng không biết là thật hay giả, bố cô theo sau lắp bắp hỏi: “Tiểu Liên, bạn cùng lớp con hay là bạn nào vậy?”

Triển Tiểu Liên lập tức lẽ thẳng khí hùng trả lời: “Bạn học hồi cấp hai, bạn cùng trường cấp ba của con, đại học cậu ấy học đại học chuyên ngành, bố không biết. Yên tâm đi bố, con rất nhanh sẽ về, có điều, nếu cậu ấy quá nghiêm trọng, con có thể sẽ về muộn hai ngày.”

Bố Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên, ở bệnh viện nào? Có cần bố lái xe đưa con đi không?”

Triển Tiểu Liên vừa chạy vừa xua tay: “Không cần, con tự đi, không xa lắm.”

Triển Tiểu Liên nhanh như chớp chạy ra ngoài, bên ngoài Lông Vàng còn đang chờ, thấy cô đi ra, liền quay người dẫn đường.

Xe đứng ở đầu trấn, Triển Tiểu Liên lên xe xong, ngả người trên xe, “Tôi thực sự là quá khổ, vừa đến nhà, ghế còn chưa có ấm đã phải đi hầu hạ gia các anh rồi, thật không có đạo lý gì cả…”

Lông Vàng ngồi ở ghế lái phụ, cùng với lái xe hai người đều nín thinh, Triển Tiểu Liên oán giận nói thầm thế nào cũng làm như không nghe thấy.

Vốn đi xe về nhà đã mệt rồi, bây giờ còn phải ngồi xe hai tiếng đồng hồ, Triển Tiểu Liên cuối cùng buồn ngủ, ngả luôn ra phía sau ngủ, chờ xe đến Thanh Thành, cô vẫn chưa tỉnh. Sau đó tỉnh, còn là bị cái chân giò kia của Yến đại gia đá tỉnh.

Triển Tiểu Liên mơ mơ màng màng từ ghế sau bò dậy, vội vàng rụt cái chân mập nhỏ về phía sau, âm thanh lơ mơ chào Yến Hồi: “A, gia, lâu lắm không gặp nha.”

Yến Hồi lạnh mặt, một tay vịn trên cửa xe, đang duỗi một cái chân dài trong xe, đá cái chân mập nhỏ của cô, thấy cô tỉnh, rút chân về, cúi đầu mắt lé nhìn cô: “Xuống xe cho gia!”

Triển Tiểu Liên vừa nghe giọng điệu gã kia không lành, vội vàng dụi dụi mắt xuống xe: “Gia, chuyện gì lão ngài dặn bảo là được. Ngài xem ngài xem, tôi đây vừa đến nhà đã chạy tới rồi, khoảng thời gian tôi ở bên ngoài này, thật đúng là nhớ gia muốn chết rồi.”

Yến Hồi quay đầu lại, trên gương mặt treo biểu cảm như cười như không: “Nhớ gia muốn chết? Gia sao lại không biết cưng nhớ gia như vậy?”

Triển Tiểu Liên vội vàng theo sau, tay lau sau người hai cái, mặt dày mày dạn liền đi ôm cánh tay Yến đại gia: “Gia, lão ngài cũng biết tôi là một người nghèo, đến chỗ Tương Giang, di động ấy à điện thoại ấy à, gọi một lần đắt muốn chết đắt muốn chết, tôi đâu nỡ gọi? Lão ngài nói có phải không? Đúng rồi gia, lão ngài nhớ tôi không ha? Nếu không nhớ tôi, vậy cũng thật là uổng một phen nhớ nhung của tôi với lão ngài.”

Yến Hồi dừng bước lại, quay lại nhìn mặt cô, Triển Tiểu Liên lập tức mở đôi mắt to long lanh nước của cô, chớp chớp với hắn, tỉnh bơ nói: “Gia, tôi thật là thích lão ngài.”

Vươn tay, véo cái cằm nhỏ tròn trịa của cô, xem đi xem lại mặt cô, Yến Hồi đột nhiên mở miệng: “Gia từ trên mặt cưng, sao nhìn không ra chút cảm giác nhớ nhung nào? Hơn nữa, gia cảm thấy thời gian dài như vậy không gặp, cưng lại béo lên rồi, gia sao lại không cảm thấy cưng thích gia như cưng nói?”

Triển Tiểu Liên lau tay, gã này hôm nay tâm trạng không tốt có phải hay không? Câu cô chỉ thuận miệng nói sao lại nghiêm túc như thế? Triển Tiểu Liên tiếp tục ôm cánh tay hắn: “Gia, lão ngài cái này cũng không biết à? Có người, càng có chuyện càng gầy, cuối cùng cũng gầy thành người khô. Có người ấy à… Ví dụ như tôi chẳng hạn, chính là ngược lại, có câu gọi là gì ấy nhỉ? Hóa nhớ nhung thành thèm ăn, nhớ càng sâu sắc, đói cũng càng sâu sắc, ăn lại càng nhiều, vậy tôi chắc chắn sẽ béo lên nha.”

Triển Tiểu Liên miệng nói rất nhanh, trong lòng chửi Yến Hồi gần chết, anh mới béo, cả nhà anh đều là mập mạp chết bằm, biến thái chết bằm!

Yến Hồi lạnh buốt nhìn chằm chằm mặt cô, Triển Tiểu Liên bày thế trận chờ quân địch, cuối cùng, Yến Hồi đột nhiên cúi đầu, hung tợn cắn một cái trên miệng Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên cảm thấy miệng mình lúc ấy liền sưng lên, cô đưa tay sờ, còn thấy trên tay có vết máu, liền xù lông: “Gia, lão ngài cầm tinh con chó à? Sao động một tí là cắn người ta một cái? Anh xem anh xem, cũng chảy máu rồi! Xuýt — “

Yến Hồi làm như không nghe thấy, tiếp theo lại cắn một cái trên cổ cô, Triển Tiểu Liên bị cắn kêu au áu, Yến Hồi không kiên nhẫn nói câu: “Cưng có tin cưng gọi quỷ một câu nữa, gia ngủ cưng ngay tại đây hay không?”

Triển Tiểu Liên đáp luôn câu: “Ngủ em gái anh ấy! Có gan anh để tôi cũng cắn một cái, xem anh có đau hay không!”

Sau đó, Triển Tiểu Liên liền thấy Yến Hồi sáp mặt tới trước mặt cô, nói: “Có thể.”

Triển Tiểu Liên “bập bập” mắt hai cái, “Ha?!”

“Cắn cho gia.” Yến Hồi nâng cằm Triển Tiểu Liên lên, hai người bốn mắt đối diện, đều tự chớp hai cái. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 105”

Truyện của tác giả Mộc Thanh Vũ

Liệt kê thành bài để giúp mọi người theo dõi các truyện có liên quan của tác giả này cho dễ, và giúp biết được nên đọc truyện theo thứ tự như thế nào. Danh sách chỉ gồm các truyện mà nhân vật truyện này có xuất hiện trong truyện khác.

  1. Cho phép ai vĩnh viễn sánh cùng thiên địa (Link dịch/edit)
    Nam chính: Ôn Hành Viễn
    Nữ chính: Si Nhan
    Cặp phụ: Đường Nghị Phàm (bạn thân Ôn Hành Viễn) – Quý Nhược Ngưng (bạn thân Si Nhan)
  2. Nghe nói yêu sẽ đến (Link dịch/edit)
    Nam chính: Mục Nham (em họ Ôn Hành Viễn)
    Nữ chính: An Dĩ Nhược (bạn Si Nhan tại Pháp)
    Cặp phụ: Đàm Tử Việt (bạn thân Mục Nham) – Mễ Ngư (bạn thân An Dĩ Nhược)
  3. Hạnh phúc không bắn không trúng bia (Link dịch/edit)
    Nam chính: Hạ Hoằng Huân
    Nữ chính: Mục Khả (em họ Mục Nham)
    Cặp phụ: Hách Nghĩa Thành (cậu Mục Khả) – Hạ Nhã Ngôn (em gái Hạ Hoằng Huân)
  4. Nửa đời thục (Như ngươi yêu ta như lúc ban đầu) (Link dịch/edit)
    Nam chính: Lệ Hành (đồng đội cùng đơn vị với Hạ Hoằng Huân)
    Nữ chính: Hạ Hi (em họ Hạ Hoằng Huân)
  5. Em là thành trì doanh lũy của anh (Link dịch/edit)
    Nam chính: Hình Khắc Lũy (cấp dưới của Hách Nghĩa Thành)
    Nữ chính: Mễ Kha (em gái Mễ Ngư)
    Cặp phụ: Hình Khắc Dao (em gái Hình Khắc Lũy) – Lý Niệm (em trai chồng quá cố của Hình Khắc Dao)
  6. Sở hữu yêu thương sâu sắc, đều là bí mật (Diễm vực)
    Nam chính: Phùng Tấn Kiêu
    Nữ chính: Tiêu Ngữ Hành (em họ Tiêu Dập – nam phụ bộ Nửa đời thục)
    Cặp phụ: Lục Thành Viễn (đồng đội Phùng Tấn Kiêu) – Lâu Ý Lâm (bạn thân kiêm đồng nghiệp của Tiêu Ngữ Hành)
  7. Cầu xin tha thứ (Thời gian thay ta cho ngươi biết)
    Nam chính: Tiêu Dập
    Nữ chính: Hách Nhiêu (cấp dưới Phùng Tấn Kiêu)
  8. Mây đi qua bầu trời như em đi vào tim anh (Link dịch/edit)
  9. Cuối đôi cánh
  10. Đèn trên thuyền chài đã về
mộc thanh mưa

Đại Yên triều hệ liệt – Hồ Điệp Seba

Liệt kê thành bài để giúp mọi người theo dõi các truyện trong hệ liệt theo thứ tự cho dễ nhé.

Hệ liệt xoay quanh triều đại Yên, một triều đại có thật trong lịch sử. Cung nhân Phó thị là người xuyên việt, đã phụ tá Uy hoàng đế Mộ Dung Xung xoay chuyển càn khôn, thay đổi lịch sử của triều đại Yên. Song sau khi lên làm đế, Mộ Dung Xung lại lập con gái của tâm phúc trưởng nữ Trịnh gia làm hậu, chỉ lập Phó thị làm quý phi. Phó thị không chấp nhận, mang cái thai trong bụng bỏ đi. Nàng sinh ra con gái và mở màn cho truyền thừa Phó thị, chỉ truyền cho con gái đích trưởng.

Mình ghi ra thứ tự đế vương của triều đại Yên cho các bạn tham khảo:
Uy hoàng đế Mộ Dung Xung -> Cao Tổ -> Cao Tông Dương đế -> Mộ Dung Hoài Chương  -> (không rõ cách bao nhiêu đời) -> Ninh đế -> (không rõ cách bao nhiêu đời) -> Hằng Ninh đế -> Chính Đức đế -> Diệp đế Mộ Dung Diệp -> (không rõ cách bao nhiêu đời) -> (cách 3 đời anh chết em kế tục) -> Túc đế (anh chết em kế tục) -> Phong đế Mộ Dung Dụ -> Phượng đế Mộ Dung Uyên (từ hoàng hậu lên làm nữ đế) -> Dực đế Mộ Dung Nhạn (nữ đế) -> Văn Chiêu đế (nữ đế)

Mình liệt kê truyện theo thứ tự sáng tác của tác giả. Tác giả sáng tác không theo mốc thời gian lịch sử nhưng xem theo thứ tự sáng tác là hợp lý nhất.

  1. Yến song phi (Hố)
    Nữ chính: Mộ Dung Ô Y
    Nam chính: Lư Cố Nhân
    Triều đại: Chưa xác định nhưng sẽ nằm trong khoảng từ Dương đế đến Chính Đức đế
  2. Cán hoa khúc (Link dịch/edit)
    Nữ chính: Bạch Dực
    Nam chính: Ô Vũ
    Triều đại: Cùng thời với Yến song phi
  3. Thuần phu nhớ (Link dịch/edit)
    Nữ chính: Mộ Dung Xán
    Nam chính: Lý Dung Tranh
    Triều đại: Phượng đế
    Warning: Nam chính không sạch, con trai trưởng là với di nương.
  4. Quyện tầm phương (Link dịch/edit)
    Nữ chính: Mộ Dung Phức
    Nam chính: Nhạc Phương (Vương Phồn)
    Triều đại: Dực đế
    Warning: Nam chính từng là nam thiếp của hoàng huynh nữ chính.
  5. Yên hầu quân (Link dịch/edit)
    Nữ chính: Lý Thụy (con gái Lý Dung Tranh – Mộ Dung Xán)
    Nam chính: A Sử Na Vân
    Cặp phụ: Văn Đào công chúa – Lý Ly (anh Lý Thụy)
    Triều đại: Phượng đế – Dực đế
  6. Lâm Giang Tiên (Link dịch/edit)
    Nữ chính: Cố Lâm (hậu duệ của Phó thị)
    Nam chính: Tạ Tử Anh (Triệu Quốc Anh)
    Cặp phụ: Cố Thù (em cùng cha với Cố Lâm) – Trần tứ lang (em họ Cố Lâm)
    Triều đại: Ninh đế
    Warning: Nam chính từ hiện đại xuyên vào chồng nữ chính. Chồng nữ chính vốn là tra nam, có con với di nương.
  7. Thâm viện nguyệt (Link dịch/edit)
    Nữ chính: Hứa Chỉ Hạnh (Phó thị đích truyền – cháu của biểu muội Cố Lâm)
    Nam chính: Phùng Tiến
    Cặp phụ (nam – nam): Tử Hệ (ám vệ của Chính Đức đế) – Chính Đức đế
    Triều đại: Chính Đức đế
  8. Thúy Lâu ngâm (Link dịch/edit)
    Nữ chính: Từ nhị nương (Lưu Thúy Lâu)
    Nam chính: Lý Danh Mặc (Liễu Ninh)
    Triều đại: Hằng Ninh đế
  9. Bồi Hồi (Link dịch/edit)
    Nữ chính: Trần Bồi Hồi
    Nam chính: Trần Tế Nguyệt
    Triều đại: Dương đế
  10. Phó thám hoa (Link dịch/edit)
    Nữ chính: Phó Giai Lam
    Nam chính: Kỷ Yến
    Triều đại: Chính Đức đế
  11. Ngộ tê ngô đồng
    Nữ chính: Mộ Dung Uyên
    Nam chính: Mộ Dung Dụ
    Triều đại: Túc đế
    Warning: Nam chính không sạch, có rất nhiều con với người khác.
  12. Quan quan tương hộ (Link dịch/edit)
    Nữ chính: Đường Cần Thư
    Nam chính: Nhan Cẩn Dung
    Triều đại: Văn Chiêu đế
  13. Lưỡng sinh hoa (Link dịch/edit)
    Nhân vật chính: Lâm Hoa (nữ biến nam) – Thiết Thanh (thái giám)
    Triều đại: Chính Đức đế

Sơ đồ gia đình của các truyện trên do mình tự tổng hợp

Hình siêu bự nên các bạn click trực tiếp vào hình để nhìn cho rõ nha.
Hình chỉ bao gồm các nhân vật có mối quan hệ về mặt gia đình, nhân vật không có dây mơ rễ má gì thì không có trong đây.
Nếu hình có sai hay thiếu gì thì các bạn comment để mình sửa nhé.

Chú thích

  1. Màu xanh là nam, màu hồng là nữ.
  2. Số trước tên thể hiện người đó là con thứ mấy trong nhà.
  3. Tên trong dấu ngoặc là biệt danh.
  4. ?? là người chưa biết tên.
  5. (…) thể hiện có cách thế hệ nhưng chưa rõ bao nhiêu đời
  6. Hình elip thể hiện là vợ chồng/cặp đôi. Hình elip màu cam thể hiện vợ chồng đã từng ly hôn.
  7. Chữ trong hình elip là tên truyện mà cặp đôi đó xuất hiện với vai trò cặp chính hoặc cặp phụ.
  8. Nét liền từ hình elip đi xuống thể hiện là con ruột, nét chấm là con nuôi.

Link chứa text (có thể copy được): https://cldup.com/34aul23M8f.svg

đại yến triều hệ liệt

Na là một cơn điên – Nhật ký làm việc khổ than trời

Na là một cơn điên

  • Tác giả: Tạ Na
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Nhật ký làm việc khổ than trời (1)

Lúc nghỉ hè năm hai cấp hai, tôi tự cảm thấy đã thành người lớn, cũng nên ra ngoài xông pha giang hồ, thế là bắt đầu trao đổi với mấy người bạn muốn đi làm thêm, một là có thể kiếm đủ tiền tiêu vặt cho học kỳ sau, hai là còn có thể hội nhập quốc tế, theo kịp cách làm tân thời của học sinh trung học nước ngoài. Tóm lại ấy à, tinh thần thời thượng là quan niệm xuyên suốt cuộc đời tôi, bất cứ chuyện gì chỉ cần dính tí ti tới thời thượng, cho dù phía trước là bãi mìn, hay là vực sâu vạn trượng, tôi cũng sẽ dũng cảm tiến tới, làm việc nghĩa không được chùn bước, cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi…

Tôi bàn bạc với một chị em đáng tin nửa ngày, cuối cùng quyết định làm thuê tại một quán cơm mới mở. Ông chủ quan sát chúng tôi từ trong kẽ mắt một cái, lập tức trả cái giá: 20 đồng một ngày!

Làm ơn! Dù sao chúng tôi cũng là phần tử trí thức cỡ nhỏ, cái giá này sao có thể chấp nhận! Trải qua một vòng khẩu chiến của chuyên gia đàm phán sơ cấp tôi đây với ông chủ, cuối cùng thống nhất là 30 đồng một ngày.

Làm thêm tại quán cơm, đối với người thấy gì ăn được là chảy nước miếng đầy đất như tôi đây mà nói, tuyệt đối là một loại hành hạ tàn khốc. Mọi người đều biết, trước khi khách tới, trên mỗi bàn đều sẽ bày trước rau trộn phong phú. Nếu như ở nhà, tôi đâu để ý được bao nhiêu! Đã sớm bắt đầu nhón lấy tế miếu ngũ tạng của tôi rồi! Nhưng ông chủ nói, nếu ăn vụng sẽ đuổi việc. Tôi chỉ đành nhịn.

Ôi, tục ngữ nói đúng, sống nhịn được, chín không thể nhịn! Rau trộn tôi bỏ qua, nhưng khi một đĩa rau xào nóng hôi hổi qua tay tôi đặt lên trên bàn của khách, oh my god! Ai còn có thể nhịn được chứ! Vả lại, ngày đầu tiên đi làm để tôi chịu đựng kích thích như vậy, huống chi tôi còn đói bụng đấy! Thế là, lúc lên một đĩa cánh gà, tôi bưng cánh gà một đường chạy chậm đến một khúc quanh, sét đánh không kịp bịt tai trộm chuông vang lên ăn trước luôn một cái, mới đưa nó lên bàn ăn của khách. Khi đó tốc độ tôi gặm cánh gà có lẽ chỉ mất hai giây, đến nỗi có nhả xương gà hay không tôi bây giờ cũng không nhớ nữa. Gian bên chúng tôi với gian bên bạn tốt của tôi vừa vặn đối diện, cô ấy lúc đó thấy “thần công nuốt cánh” của tôi, nói không nên lời, chỉ có thể lộ ra vẻ mặt ngu ngốc khuyến khích and đồng tình…

(Tôi thề tôi chỉ ăn vụng lần này, nhưng mà mọi người phải nhớ cô bé bán diêm là chết như thế nào? Cô bé chính là bị con ngỗng quay to ấy làm cho thèm ăn mà chết đấy nhá! Chúng ta nhất định không thể giẫm vào vết xe đổ của cô bé ấy!)

Ông chủ của chúng tôi kia mắt nho nhỏ, đầu thấp thấp, luôn bí mật xuất hiện phía sau chúng tôi tiến hành tuần sát. Chính là, con người khó tránh khỏi có lúc sai. Có một ngày tôi đang lên một đĩa món ăn, bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào vô cùng to, hơn nữa còn là tiếng chị em của tôi, hỏng rồi! Quăng món ăn xuống tôi liền xông ra ngoài. Lúc đó chị em của tôi đang xin lỗi khách, vì cô ấy không cẩn thận vẩy canh rau lên cái quần tây rách của hắn ta. Ông anh đó uống đã nhiều rồi, khăng khăng đòi chị em của tôi liếm quần của hắn ta cho sạch. Lúc này ông chủ qua đây, trong lòng tôi cuối cùng vững lên một chút, nghĩ: Đại ca tới giải vây rồi! Nhưng ai mà ngờ, ông chủ vậy mà vô cùng bình tĩnh nói một câu: “Khách hàng là thượng đế, mau lên.”

!#¥¥#◎¥#◎#¥!… (Chỗ này tỉnh lược 2000 chữ tôi chửi bậy!)

Cơn tức của tôi thoáng cái từ lòng bàn chân xông lên trán, mũi cũng phun ngọn lửa ra ngoài. Đây còn là người ư!? Không còn gì để nói nữa, tôi lập tức xông tới, kéo chị em đang khóc lớn, quay đầu lại mắng với hai người buồn nôn này: “Cút mẹ nó đi, bọn tôi không làm nữa!!” Bèn không quay đầu lại xông ra khỏi cửa quán cơm.

Hai chúng tôi đứng trên lề đường, lặng lẽ nhìn nhau, lời ngầm chính là: Được, tiền công một xu không kiếm được. Sau đấy, chúng tôi tay nắm tay chạy tới một quán cơm khác ăn một bữa thịnh soạn, vừa ăn vừa mắng ông chủ đó, vô cùng sảng khoái! Mặc dù lần đầu tiên làm thêm của chúng tôi tuyên cáo thất bại, nhưng đến nay nhớ lại, bữa cơm ấy ăn thật là ngon!

Chú thích
(1) Tiêu đề gốc chơi chữ từ tên tiếng Trung của tiểu thuyết “Túp lều bác Tom”

Na là một cơn điên – Tạ Lộc Thuần Tử truyền kỳ

Na là một cơn điên

  • Tác giả: Tạ Na
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Tạ Lộc Thuần Tử (1) truyền kỳ

Đừng thấy tôi bây giờ trông không thấp lắm, nhưng mà tôi dậy thì rất là muộn, lúc vừa vào cấp hai mới một mét bốn tám, vinh dự nhận được hạng một bảng xếp hạng “người Hobbit” lớp chúng tôi, chỗ ngồi cũng đương nhiên xếp vào hàng đầu tiên.

Các bạn từng ngồi hàng đầu tiên chắc chắn hiểu nỗi đau khổ ấy! Mỗi ngày đều bộc lộ toàn diện dưới mí mắt giáo viên, ăn vụng cái gì, xem tiểu thuyết võ hiệp, bất luận muốn ngủ lơ mơ biết bao, cũng phải miễn cưỡng lên tinh thần ngoan ngoãn ngẩng đầu nhìn giáo viên. Tóm lại, để thoát khỏi hàng đầu tiên, nếu như khi đó có giày gót dày “chọc trời”, tôi nhất định sẽ chồng hai đôi lên đi!

Muốn cao hơn thì phải rèn luyện, thế là lúc đội bóng chuyền trong trường tới mỗi lớp chọn ba đội viên, tôi không chút do dự ghi danh, kết quả lại dẫn tới cả lớp cười vang. Ôi, tôi quên mất chơi bóng chuyền là cường điệu nhất chiều cao! Nhưng mà, giữa một tràng cười vang cũng truyền đến tiếng khích lệ của một bạn nam: “Không sao, cậu có thể cầm bóng từ dưới lưới đi sang sân đối phương nha!”

(Nhạc đệm “Trời cao biển rộng” của BEYOND:… Đã bao lần… nhận được ánh mắt lạnh lùng và nụ cười giễu cợt… )

Người như tôi cố tình có hai điểm mạnh, một là gan lớn, hai là da mặt dày. Ánh mắt lạnh lùng và nụ cười giễu cợt gì đó, va vào tôi thường thường đều sẽ bắn trở lại rất xa, tôi nhiều nhất sờ sờ mặt mình, lại có thể tiếp tục chạy nhảy bước về phía trước. Cho nên sau khi nguyện vọng vào đội bóng chuyền tan vỡ, tôi quyết định làm một “người phụ nữ sau lưng đội bóng chuyền” tôi miễn phí nhặt bóng cho mấy người còn không được à!

Từ đó, trên sân huấn luyện của đội bóng chuyền đã thêm một “người nhặt bóng Hobbit”. Bóng dáng tôi bận rộn nhanh chóng như con thoi giữa đám thành viên đội bóng chuyền, nhìn qua giống như một ngọn rau cải trắng di hình hoán ảnh trong một mảnh rừng rậm, hiệu quả chủ nghĩa hiện thực ma huyễn ít nhiều đấy nhé.

Có lẽ là lòng thành của tôi cảm động huấn luyện viên đội bóng chuyền, ông cuối cùng đặc cách cho tôi làm đội viên dự khuyết, có thể cùng huấn luyện với đội viên chính thức. Tôi để cảm ơn từ đó không chỉ có bóng tất nhặt, còn thỉnh thoảng mua kem que cho mọi người. Kết quả của “ngoại giao kem que” chính là, mọi người đều càng lúc càng thích tôi, mà tôi mua kem que càng ngày càng nhiều, cuối cùng tiền tiêu vặt mỗi tháng hầu như đều đập vào kem que.

Cũng không biết huấn luyện viên bóng chuyền một ngày làm sao mát dây, đột nhiên cảm thấy tôi động tác linh hoạt, có thể làm cầu thủ chuyền hai, thế là trong trận đấu giao hữu đầu tiên cả trường của chúng tôi với trường khác cho tôi làm cầu thủ chuyền hai.

(Trên đầu huấn luyện viên lập tức hiện lên một vầng sáng, sau lưng mọc đôi cánh trắng nhỏ rung rung, phát ra hào quang thiên sứ giữa không trung ~~)

Mẹ của ME ơi! Hạnh phúc tới quá nhanh, tôi cũng còn chưa có chuẩn bị tốt đâu! Làm sao bây giờ đây làm sao bây giờ! Buổi tối một ngày trước trận đấu, tôi lúc thì cười ngây ngô, lúc thì phấn chấn, lúc thì sục sôi… Tóm lại nghĩ hết một lượt biểu hiện của tôi trước trước sau sau trận đấu, thậm chí sau khi suy nghĩ hết tình cảnh tôi một trận thành danh sau đó thu hút trong vườn trường, mới mang theo một nụ cười quỷ dị, thỏa mãn mà yên tâm ngủ.

Ngày hôm sau sau khi tan học, trận đấu bắt đầu, tôi kiến lập kỷ lục một nữ sinh phát bóng toàn trường, thế nhưng, theo từng tiếng kêu lên bên cạnh, bóng của tôi cũng lần lượt phát ra ngoài… Tạ toàn thắng trứ danh cuối cùng sáng lập kỷ lục mỗi bóng đều phát ra ngoài.

(Tròng mắt giáo viên thể dục nứt mấy vết, sau đó tẽ ra ào ào…)

Bởi vì phát bóng mất điểm quá nhiều, trận đấu ấy chúng tôi thua. Trái tim của tôi ấy à, lạnh ơi là lạnh… Trận đấu vừa kết thúc, tôi buồn quá ngồi dưới đất bật khóc. Mặc dù sự an ủi của huấn luyện viên khiến tôi thoáng dịu tâm tình lại một chút, thế nhưng biệt hiệu mới của tôi cũng từ đó ra đời, thành Tạ đại pháo pháo binh số một trứ danh. Hai năm sau, Tạ đại pháo thông qua nỗ lực khắc khổ, không phụ sự mong đợi của mọi người làm tới đội trưởng đội bóng chuyền trong trường, càng khó được chính là, tôi còn thông qua rèn luyện, thành công lấy chiều cao một mét năm tám ngồi xuống hàng thứ hai!

(Không ngờ phải không, thì ra bài này là một bài truyền cảm hứng, oa ha ha ha ~~)

Chú thích
(1) ý đang ví với nhân vật Tiểu Lộc Thuần Tử, tức Kojika Jun, là nhân vật chính trong bộ phim Moero Attack với nội dung về bóng chuyền nữ