Thần phục
- Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 105 – Nội tình tình thú
Cô gái họ Triển trong nhà không phải là một mình Triển Tiểu Liên ư? Mẹ cô nghi nghi hoặc hoặc nhìn thanh niên tóc vàng một cái: “Xin hỏi ngài là… ?”
Thanh niên tóc vàng đứng thẳng tắp, tựa như con rối, vô cảm nói: “Tôi tìm cô Triển. Mời cô Triển đi ra một chuyến.”
Mẹ Triển Tiểu Liên nhìn người trẻ tuổi trước mắt không giống người tốt lành gì, trong lòng rất lo lắng, cứ lề mề không muốn gọi, đang định nói với người đó là không có người này đấy, Triển Tiểu Liên và bố cô ở trong nhà thấy mẹ cô còn chưa vào, liền ra theo, Triển Tiểu Liên vừa nhìn thấy Lông Vàng, khuôn mặt nhỏ nhắn co rúm không ngừng, cười tít mắt với mẹ cô kêu một câu: “Mẹ, làm sao thế?”
Mẹ Triển Tiểu Liên vừa thấy cô đi ra, thò tay đóng cửa lại, hạ thấp giọng nói: “Tiểu Liên, bên ngoài có một người nhuộm tóc vàng, vừa nhìn là không giống người tốt, nói là tìm cô Triển, Tiểu Liên, đừng thật sự là tìm con đấy nhé?”
Triển Tiểu Liên cười hì hì đi về phía cạnh cửa: “Mẹ, mẹ còn nói đúng rồi, chính là tìm con. Tóc anh ra không phải nhuộm, anh ta là trời sinh, không thể kỳ thị người ta.” Nói xong Triển Tiểu Liên liền đi về phía ngoài cửa, đi đến cạnh cửa quay đầu lại xua tay với bố mẹ cô còn đang vẻ mặt nghi hoặc nhìn cô: “Yên tâm đi, anh ta không phải du côn.”
Triển Tiểu Liên đóng cửa lại, lắc qua lắc lại đi đến trước mặt Lông Vàng: “Làm sao? Anh không phải là giúp gia nhà các anh làm chuyện xấu đấy chứ?”
Lông Vàng vẫn là vẻ mặt lạnh buốt ấy: “Gia chúng tôi nói, cô Triển mà về nhất định phải qua.”
Triển Tiểu Liên bứt tóc, “Ông anh, tôi vừa mới về nhà! Dựa vào cái gì phải qua? Dù sao cũng để tôi thở một hơi chứ? Với lại, chúng tôi thế nhưng nói rõ rồi, tôi đi Tương Giang chính là gia đồng ý.”
Lông Vàng chớp mắt hai cái, nửa ngày mới nói: “Gia chúng tôi nói, không cho cô đi lâu như thế, gia chúng tôi rất không vui.”
Triển Tiểu Liên trợn trắng mắt, không vui hắn sao không đi chết? “Tôi nếu như không đi, anh có phải lại muốn lột quần áo tôi hay không?”
Lần này Lông Vàng trái lại lắc đầu, có điều lời nói ra khiến Triển Tiểu Liên càng sụp đổ: “Gia nói cô nếu dám không đi, sẽ chặt đứt chân cô.” Nói xong, một tay Lông Vàng đã đào vào trong ngực.
“Ngừng ngừng!” Triển Tiểu Liên lập tức kêu lên, “Tôi còn chưa nói không đi!”
Kết quả, Lông Vàng nhìn cô một cái, bình tĩnh từ trong ngực lấy ra cái lược nhỏ, ngay trước mặt Triển Tiểu Liên chải mấy cái trên đầu mình.
Triển Tiểu Liên: “…” Sau đó cụp đuôi đi vào trong nhà.
Bố mẹ Triển Tiểu Liên đang khó hiểu đấy, thấy Triển Tiểu Liên về liền thở phào nhẹ nhõm, “Tiểu Liên, tìm nhầm người rồi phải không?”
Triển Tiểu Liên buông tay: “Không tìm nhầm, chính là tìm con.” Triển Tiểu Liên “lạch bạch” chạy lên lầu, lật lật trong một đống đồ mình mua, cuối cùng lật mấy thứ ra nhét vào trong túi xách chạy xuống lầu: “Bố, mẹ, một người bạn của con vừa bị tai nạn, cậu ấy không bố không mẹ, ngay cả một người chăm sóc cũng không có, con đi qua xem thử, ngộ nhỡ cứ chết như vậy, ngay cả một người đau lòng không có, vậy cũng quá đáng thương có phải không? Con chỉ đi xem thử, sẽ nhanh chóng quay lại ha.”
Bố mẹ Triển Tiểu Liên thấy vẻ mặt cô nghiêm túc, cũng không biết là thật hay giả, bố cô theo sau lắp bắp hỏi: “Tiểu Liên, bạn cùng lớp con hay là bạn nào vậy?”
Triển Tiểu Liên lập tức lẽ thẳng khí hùng trả lời: “Bạn học hồi cấp hai, bạn cùng trường cấp ba của con, đại học cậu ấy học đại học chuyên ngành, bố không biết. Yên tâm đi bố, con rất nhanh sẽ về, có điều, nếu cậu ấy quá nghiêm trọng, con có thể sẽ về muộn hai ngày.”
Bố Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên, ở bệnh viện nào? Có cần bố lái xe đưa con đi không?”
Triển Tiểu Liên vừa chạy vừa xua tay: “Không cần, con tự đi, không xa lắm.”
Triển Tiểu Liên nhanh như chớp chạy ra ngoài, bên ngoài Lông Vàng còn đang chờ, thấy cô đi ra, liền quay người dẫn đường.
Xe đứng ở đầu trấn, Triển Tiểu Liên lên xe xong, ngả người trên xe, “Tôi thực sự là quá khổ, vừa đến nhà, ghế còn chưa có ấm đã phải đi hầu hạ gia các anh rồi, thật không có đạo lý gì cả…”
Lông Vàng ngồi ở ghế lái phụ, cùng với lái xe hai người đều nín thinh, Triển Tiểu Liên oán giận nói thầm thế nào cũng làm như không nghe thấy.
Vốn đi xe về nhà đã mệt rồi, bây giờ còn phải ngồi xe hai tiếng đồng hồ, Triển Tiểu Liên cuối cùng buồn ngủ, ngả luôn ra phía sau ngủ, chờ xe đến Thanh Thành, cô vẫn chưa tỉnh. Sau đó tỉnh, còn là bị cái chân giò kia của Yến đại gia đá tỉnh.
Triển Tiểu Liên mơ mơ màng màng từ ghế sau bò dậy, vội vàng rụt cái chân mập nhỏ về phía sau, âm thanh lơ mơ chào Yến Hồi: “A, gia, lâu lắm không gặp nha.”
Yến Hồi lạnh mặt, một tay vịn trên cửa xe, đang duỗi một cái chân dài trong xe, đá cái chân mập nhỏ của cô, thấy cô tỉnh, rút chân về, cúi đầu mắt lé nhìn cô: “Xuống xe cho gia!”
Triển Tiểu Liên vừa nghe giọng điệu gã kia không lành, vội vàng dụi dụi mắt xuống xe: “Gia, chuyện gì lão ngài dặn bảo là được. Ngài xem ngài xem, tôi đây vừa đến nhà đã chạy tới rồi, khoảng thời gian tôi ở bên ngoài này, thật đúng là nhớ gia muốn chết rồi.”
Yến Hồi quay đầu lại, trên gương mặt treo biểu cảm như cười như không: “Nhớ gia muốn chết? Gia sao lại không biết cưng nhớ gia như vậy?”
Triển Tiểu Liên vội vàng theo sau, tay lau sau người hai cái, mặt dày mày dạn liền đi ôm cánh tay Yến đại gia: “Gia, lão ngài cũng biết tôi là một người nghèo, đến chỗ Tương Giang, di động ấy à điện thoại ấy à, gọi một lần đắt muốn chết đắt muốn chết, tôi đâu nỡ gọi? Lão ngài nói có phải không? Đúng rồi gia, lão ngài nhớ tôi không ha? Nếu không nhớ tôi, vậy cũng thật là uổng một phen nhớ nhung của tôi với lão ngài.”
Yến Hồi dừng bước lại, quay lại nhìn mặt cô, Triển Tiểu Liên lập tức mở đôi mắt to long lanh nước của cô, chớp chớp với hắn, tỉnh bơ nói: “Gia, tôi thật là thích lão ngài.”
Vươn tay, véo cái cằm nhỏ tròn trịa của cô, xem đi xem lại mặt cô, Yến Hồi đột nhiên mở miệng: “Gia từ trên mặt cưng, sao nhìn không ra chút cảm giác nhớ nhung nào? Hơn nữa, gia cảm thấy thời gian dài như vậy không gặp, cưng lại béo lên rồi, gia sao lại không cảm thấy cưng thích gia như cưng nói?”
Triển Tiểu Liên lau tay, gã này hôm nay tâm trạng không tốt có phải hay không? Câu cô chỉ thuận miệng nói sao lại nghiêm túc như thế? Triển Tiểu Liên tiếp tục ôm cánh tay hắn: “Gia, lão ngài cái này cũng không biết à? Có người, càng có chuyện càng gầy, cuối cùng cũng gầy thành người khô. Có người ấy à… Ví dụ như tôi chẳng hạn, chính là ngược lại, có câu gọi là gì ấy nhỉ? Hóa nhớ nhung thành thèm ăn, nhớ càng sâu sắc, đói cũng càng sâu sắc, ăn lại càng nhiều, vậy tôi chắc chắn sẽ béo lên nha.”
Triển Tiểu Liên miệng nói rất nhanh, trong lòng chửi Yến Hồi gần chết, anh mới béo, cả nhà anh đều là mập mạp chết bằm, biến thái chết bằm!
Yến Hồi lạnh buốt nhìn chằm chằm mặt cô, Triển Tiểu Liên bày thế trận chờ quân địch, cuối cùng, Yến Hồi đột nhiên cúi đầu, hung tợn cắn một cái trên miệng Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên cảm thấy miệng mình lúc ấy liền sưng lên, cô đưa tay sờ, còn thấy trên tay có vết máu, liền xù lông: “Gia, lão ngài cầm tinh con chó à? Sao động một tí là cắn người ta một cái? Anh xem anh xem, cũng chảy máu rồi! Xuýt — “
Yến Hồi làm như không nghe thấy, tiếp theo lại cắn một cái trên cổ cô, Triển Tiểu Liên bị cắn kêu au áu, Yến Hồi không kiên nhẫn nói câu: “Cưng có tin cưng gọi quỷ một câu nữa, gia ngủ cưng ngay tại đây hay không?”
Triển Tiểu Liên đáp luôn câu: “Ngủ em gái anh ấy! Có gan anh để tôi cũng cắn một cái, xem anh có đau hay không!”
Sau đó, Triển Tiểu Liên liền thấy Yến Hồi sáp mặt tới trước mặt cô, nói: “Có thể.”
Triển Tiểu Liên “bập bập” mắt hai cái, “Ha?!”
“Cắn cho gia.” Yến Hồi nâng cằm Triển Tiểu Liên lên, hai người bốn mắt đối diện, đều tự chớp hai cái. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 105”


