Bỏ qua nội dung
10/12/2018 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 76

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 76 – Dì giá lâm

Yến Hồi trực tiếp đi tới, vươn tay cầm khăn mặt Triển Tiểu Liên đặt trên ghế lên lau mồ hôi, thuận tay búng trán Triển Tiểu Liên: “Nhóc béo, đừng nói với gia, cưng là bị dọa ngốc.”

Triển Tiểu Liên cẩn thận nuốt nước miếng: “Gia, lão ngài thật cừ, tôi còn tưởng rằng ngài là đóa hoa an nhàn sung sướng trong phòng ấm, hôm nay mới phát hiện thì ra gia là mãnh hổ.”

Yến Hồi cười nhạo: “Cưng cho rằng gia là thế nào sống đến bây giờ? Làm cái nghề này, người duy nhất có thể tin tưởng chính là bản thân mình, quá dễ dàng tin tưởng người khác, chết như thế nào cũng không biết.” Dừng một lát, liếc mắt nhìn Triển Tiểu Liên, đột nhiên nói: “Nhóc béo, cưng nghe kỹ cho gia, nếu ngày nào đó cưng dám phản bội gia, gia sẽ tự tay giết chết cưng.”

Triển Tiểu Liên hít thở nghẹn lại, lập tức cười “hì hì”, lật lật, lật di động ra, ấn vài cái, sau đó ngẩng đầu nói với Yến Hồi: “Gia, phản bội cái gì nói quá chính thức, nhiều lắm là ngày nào đó tôi chém anh hai rìu giải giải hận, báo thù tôi từng bị gia bắt nạt.”

Yến Hồi đổi cái khăn mặt, không chút để ý đáp câu: “Được ha, miễn là cưng có bản lĩnh này.”

Triển Tiểu Liên làm động tác tay nắm đấm cố lên với Yến Hồi: “Có những lời này của gia tôi yên tâm rồi, nói không bằng chứng ghi âm làm chứng, gia cũng không thể đổi ý.” Nói xong, Triển Tiểu Liên lưu lời vừa mới ghi âm lại.

Bên kia lúc Yến Hồi đang lau mồ hôi cánh tay vừa nhấc cảm thấy có điểm gì là lạ, tay áo lột ra phát hiện có vết cào, hẳn là lúc đánh nhau vừa rồi bị ai không cẩn thận cào phải, hắn ngước mắt, liếc nhìn Triển Tiểu Liên đang chơi điện thoại, vươn chân dài huých huých: “Nhóc, gia bị thương.”

Triển Tiểu Liên miệng đáp một tiếng “đến đây”, sau đó thu di động lại qua xem, dấu mấy vết cào còn rất sâu, Triển Tiểu Liên ngẩng đầu nhìn bốn phía, phát hiện nơi này dụng cụ y tế nào cũng có, tự mình chạy tới xách hòm thuốc qua, cầm nước sát trùng bôi trên cánh tay Yến Hồi, kết quả, Yến đại gia cau mày, vẻ mặt mất hứng lườm cô, “Nhóc, cưng có phải quên một bước hay không?”

“Ha?” Triển Tiểu Liên trừng đôi mắt to tròn trịa, nhìn nhìn cánh tay bị thương của Yến Hồi, lại nhìn nhìn cục bông trong tay mình, mờ mịt nói: “Không phải đều là như vậy sao?”

Vẻ mặt Yến đại gia có thể dùng lòng đầy căm phẫn để hình dung, hắn chỉ vào cánh tay mình cả giận nói: “Còn muốn lừa dối gia? Rõ ràng là đã quên một bước! Cưng coi gia là đồ ngốc dễ bắt nạt?”

Triển Tiểu Liên muốn chửi mẹ nó, nhịn nhịn, rốt cuộc nhịn không được hỏi: “Gia, xin nhắc nhở.”

Yến Hồi lạnh mặt, vươn tay ấn đầu Triển Tiểu Liên một cái, cái miệng nhỏ nhắn đỏ au của Triển Tiểu Liên lập tức bị đặt trên cánh tay bị thương của Yến Hồi, thiếu chút nữa đụng rớt mấy cái răng của cô, đương nhiên, Triển Tiểu Liên cũng lập tức nghĩ ra thiếu bước nào. Yến Hồi đây là muốn cô thổi mấy cái đấy.

Triển Tiểu Liên bị nhận thức này của Yến Hồi chấn toàn thân run cầm cập, chậc, cầm thú Yến sẽ không phải là cảm thấy mỗi vết thương đều cần thổi mấy cái đó chứ? Triển Tiểu Liên ngẩng đầu, mở đôi mắt to ngập nước nhìn Yến Hồi, vẻ mặt tò mò hỏi: “Gia, lão ngài trước kia bị thương thì xử lý như thế nào?”

Yến Hồi vẻ mặt khinh bỉ nhìn cô: “Cưng cho là gia từng bị thương mấy lần?” Không đợi Triển Tiểu Liên mở miệng, hắn chỉ vào vết thương của mình kháng nghị: “Cưng tốc độ chút cho gia.” Nói xong, Yến Hồi cúi mắt nhìn nhóc béo trước mắt, chẳng ừ chẳng hử.

“Không thành vấn đề, tốc độ chút,” Triển Tiểu Liên phồng cái miệng nhỏ, thổi mấy vết cào ấy vài cái, miệng tự nhiên theo đó bật ra một câu: “À há, ngoan, chị thổi một chút sẽ không đau nữa…”

Người cả sân huấn luyện đều bị ớn lạnh toàn thân run cầm cập, người người cúi đầu xuống làm chuyện của mình vô cùng bận bịu, sợ bị Yến đại gia phát hiện bọn họ cố nén cười rất cực khổ. Toàn bộ sân huấn luyện người đương nhiên nhất chính là Yến đại gia, Triển Tiểu Liên tỏ vẻ mắt trợn trắng.

Lau cồn xong, Triển Tiểu Liên xoay xoay cổ, vỗ vỗ tay đứng lên: “Gia, được rồi, thời tiết quá nóng cũng đừng băng bó, dễ hầm.” Triển Tiểu Liên đứng lên duỗi thắt lưng một cái, ngáp dài nói: “Gia, tôi có thể trở về chưa?”

Yến Hồi nhíu mày: “Trở về?”

Triển Tiểu Liên xoay eo mấy cái, “Tôi ngày mai còn phải đi học đấy, đương nhiên phải đi về.”

Yến Hồi nhấc chân bắt chéo, “Cưng cho rằng gia tìm không được người hầu hạ? Làm xong mới có thể đi.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, nhất thời vẻ mặt cười gian: “Gia, khiến anh thất vọng rồi, hôm nay chắc chắn không được.”

Yến đại gia chính là người không cho phép cự tuyệt, cười tà: “Không được cũng phải được.”

Triển Tiểu Liên vẻ mặt bất đắc dĩ buông tay: “Gia, dì tới, dì lớn giá lâm, tôi phải trở về.”

Yến Hồi ngoắc ngoắc ngón tay với Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên đến gần, Yến Hồi vươn tay móc cổ cô kéo đến trước mặt mình: “Nhóc béo, gia quản dì lớn hay là dì nhỏ của cưng, gia muốn.”

Triển Tiểu Liên rơi lệ đầy mặt hỏi: “Gia, lão ngài có khẩu vị nặng cũng không đến mức tắm máu chiến đấu chứ? Này… Lão ngài cũng không sợ điềm xấu?”

“… ?” Yến Hồi cuối cùng cảm thấy dì lớn của nhóc béo không phải là vị mà mình tưởng, “Dì cưng là làm cái gì?”

Triển Tiểu Liên không nói gì nhìn hắn: “Gia, dì lớn của tôi là bạn cũ mấy ngày đó mỗi tháng của phụ nữ, lão ngài tưởng là… là vị nào?”

Yến Hồi: “…” Chỉ vào Triển Tiểu Liên giận: “Cưng mau mau chạy về cho gia, gia nhìn cưng mắt đau!”

Triển Tiểu Liên cứ như vậy lại mang cái rìu nhỏ quấn kín mít của mình về ký túc xá, cô ngồi xếp bằng trên giường, ngơ ngác nhìn cái rìu nhỏ ấy, trước đừng nói đám bảo tiêu lừa cao ngựa lớn của cầm thú Yến đó, chỉ cần một mình cầm thú Yến đã vô cùng khó đối phó, muốn chém đứt cổ chân của hắn, đừng nói là cô một phụ nữ, cho dù là đàn ông to cao giống như Yến Hồi, cũng căn bản làm không được. Triển Tiểu Liên cảm thấy mình lúc trước nghĩ quá đơn giản, xem ra cô phải một lần nữa suy nghĩ làm như thế nào.

Thật ra Triển Tiểu Liên không phải không nghĩ tới Triển Anh, chẳng qua là cô cố ý xem nhẹ bà ta. Triển Tiểu Liên không muốn có dính líu với Triển Anh trong chuyện này, Yến Hồi mạnh như thế nào, bối cảnh vững chắc bao nhiêu, điểm ấy Triển Tiểu Liên quả thật không biết, nhưng cô không phải đồ ngốc, cô có phán đoán cơ bản nhất của chính mình, cô biết, ở mảnh đất Thanh Thành này, Yến Hồi có thể muốn làm gì thì làm, quan trên dân dưới, không ai có thể làm gì được hắn.

An Lý Mộc là tàn phế chân, Triển Tiểu Liên bây giờ chỉ muốn báo thù một chút, cũng muốn chặt đứt một chân Yến Hồi, cô không cần mạng Yến Hồi, mà Triển Anh cho Triển Tiểu Liên một loại cảm giác bà ta bức thiết muốn giết Yến Hồi.

Giết người? Triển Tiểu Liên còn không tính giết người, Yến Hồi còn chưa có ép cô lên con đường giết người, cô bây giờ chỉ là muốn gậy ông đập lưng ông.

Mà hiện tại, sự thật làm cho Triển Tiểu Liên không thể không tạm thời để xuống cách suy nghĩ định một mình hành động của mình.

An Lý Mộc đến Bãi Yến kiểm tra lại, Triển Tiểu Liên thì kéo ba cô cùng đi, ba cô cũng không nói cái gì liền mang Triển Tiểu Liên đi theo, Triển Tiểu Liên đứng ngoài cửa nghe bác sĩ dặn dò, tay chân cô lạnh lẽo.

An Lý Mộc còn phải tiến hành phẫu thuật lần hai, thép vốn cố định trong cổ chân bởi vì lần té ngã thứ hai xuất hiện hiện tượng méo mó, bác sĩ phải lấy thép đã méo mó kia ra một lần nữa đặt vào thép mới, mà ấy lại cần phí phẫu thuật mấy vạn. Triển Tiểu Liên cúi đầu, ôm đầu gối mình vẫn không nhúc nhích, mãi đến khi bố mẹ An Lý Mộc đẩy anh ra, An Lý Mộc vẫn muốn đi làm, anh đã nghỉ phép mấy tháng, tiếp tục như vậy vị trí công việc của anh sẽ có khả năng lại bị người mới thay thế, An Lý Mộc còn không muốn mất đi công việc, nhưng bác sĩ lại dặn dò nhất định phải nghỉ ngơi nhiều, điều này khiến An Lý Mộc vô cùng khổ não.

Triển Tiểu Liên ngồi trên ghế vừa nhìn thấy An Lý Mộc bị đẩy ra, liền trở mình đứng dậy, “Anh Đầu Gỗ.”

An Lý Mộc nhìn cô một cái, cũng không nói chuyện, lời vừa rồi của bác sĩ anh nghe hiểu hơn ai hết, tin Triển Tiểu Liên cũng nghe được, mà lúc trước khi Triển Tiểu Liên không biết, ba cô nhắc với An Lý Mộc chuyện muốn đưa Triển Tiểu Liên đến Tương Giang học đại học, An Lý Mộc hiểu ỵ́ của ba cô, anh lúc đó chỉ gật gật đầu, cũng không nói cái gì.

Bây giờ nhìn thấy Triển Tiểu Liên, An Lý Mộc vẫn như cũ không muốn nói chuyện, xem bộ dạng Tiểu Liên, cô dám chắc còn chưa biết chuyện ba cô muốn đưa cô đi Tương Giang, cảm xúc của An Lý Mộc cảm xúc hạ đến cực điểm, giọng anh buồn bã nói câu: “Tiểu Liên, cảm ơn em tới thăm anh, anh đi về trước.”

Triển Tiểu Liên ngây ngốc đứng tại chỗ, nước mắt vẫn đảo quanh trong hốc mắt, ba cô đi tới đưa tay ôm ôm bả vai cô: “Tiểu Liên, Đầu Gỗ bây giờ tâm tình không tốt, chúng ta sẽ không phiền cậu ấy được không?”

Dùng sức hít nước mũi, Triển Tiểu Liên lau nước mắt nói: “Con không phiền anh ấy, con là nhìn thấy anh Đầu Gỗ như bây giờ mà đau lòng… Ba, ba nói chân anh Đầu Gỗ rốt cuộc còn có thể đứng dậy hay không?”

Hiện tại lời này ai dám nói chứ? Ba Triển Tiểu Liên chỉ có thể âm thầm thở dài, trong miệng nói lời làm cô bớt buồn: “Không có việc gì, anh Đầu Gỗ của con trẻ tuổi, thân thể lại tốt, khôi phục nhất định sẽ tốt hơn người khác, con thì đừng lo lắng. Nếu không anh Đầu Gỗ của con biết con như vậy, chắc chắn càng lo lắng.”

Triển Tiểu Liên hít nước mũi, “dạ” tiếng, sau đó ngoan ngoãn đi theo ba cô ra ngoài. Lúc đi ra ngoài Triển Tiểu Liên nhìn thấy An Lý Mộc đang nói chuyện với Tô Nạp, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức rét căn cắt, cô hé hé miệng, đứng ở cửa bất động. Bên kia Tô Nạp ngẩng đầu nhìn thấy Triển Tiểu Liên, còn cười cười với Triển Tiểu Liên, An Lý Mộc quay đầu nhìn thoáng qua, sau đó chậm rãi quay đầu đi.

Không khí hơi đóng băng, cuối cùng vẫn là Triển Tiểu Liên tự mình đi trước, ba cô ngoảnh đầu lại liếc nhìn An Lý Mộc, cũng đi theo sau Triển Tiểu Liên.

An Lý Mộc nhìn bóng lưng Triển Tiểu Liên, thở dài thật sâu.

Tô Nạp đi phía sau xe lăn của An Lý Mộc, vươn tay đẩy xe lăn, vừa đi vừa nói: “Bởi vì Triển Tiểu Liên, mình cũng không biết bị cậu cự tuyệt bao nhiêu lần, đáng tiếc cậu nghĩ cho cô ấy, cô ấy dường như nhìn không thấy khổ tâm của cậu. Đầu Gỗ, chính cậu nói như vậy đáng giá sao? Không phải tớ đố kỵ cô ấy nói xấu cô ấy, Triển Tiểu Liên cô ấy vẫn là một cô nhóc, tuổi quá nhỏ, cậu như vậy cô ấy cũng sẽ không hiểu.”

An Lý Mộc thản nhiên nói một câu: “Mình hiểu là được. Vốn chính là mình không xứng với cô ấy, như vậy cũng tốt. Chẳng qua là, lại để cậu làm người xấu lần nữa, mình thật sự là có chút áy náy.”

Trên khuôn mặt Tô Nạp lộ ra một nét cười khổ, lập tức nói: “Có thể có cách nào? Lúc ở trường rất nhiều người đều nói mình xứng với cậu, nhưng mà cậu chính là không thích mình, mình nhìn Triển Tiểu Liên cảm thấy chính là một cô bé bình thường, nhưng cậu chính là thích, đây là kỳ diệu người ta thường nói. Cậu cũng không cần cảm thấy áy náy, tựa như cậu đối với cô ấy, mình cũng là tự nguyện, loại chuyện này trách không được người khác, muốn trách chỉ có thể tự trách mình.”

An Lý Mộc không nói tiếp, chính là lại nhìn phương hướng Triển Tiểu Liên vừa rồi, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: