Tâm thủy dao – Phiên ngoại 1

Tâm thủy dao – Phiên ngoại

Trong phiên ngoại này có nhắc tới nhân vật Cừu Lạc, để nhắc lại cho bạn nào không nhớ thì đây vốn là ảnh vệ của hai bạn Tranh Vanh, được giao đi theo bảo vệ bạn Triệt rồi đem lòng yêu bạn Triệt luôn. Đương nhiên với tính độc chiếm của bạn Tranh Vanh thì bạn Cừu Lạc bị oánh nhừ tử rồi tống vào Vô Danh sơn trang làm việc, nhưng số bạn thế còn may vì nếu không bạn ý đã bị diệt khẩu luôn rồi =]

Phiên ngoại nhất: Thao thiết (1)

Ngày tháng sáu kinh thành đã nóng lên, gần đây Lưu Vận Tranh và Lam Vận Vanh đều bề bộn nhiều việc. Thái hoàng Lưu Hoài Diệp, Khuyết vương Lam Khuyết Dương cùng quốc công Bạch Tang Vận mang theo tiểu nhi tử Lưu Thiên Tứ, và tôn tử Lưu Thao, Lưu Diệu Huy, Lam Thiết cùng với tôn nữ duy nhất Lưu Ly đến Trạch Yên làm khách, trong cung nhất thời lạnh lùng không ít, nhất là thiếu Lưu Thiên Tứ tiểu bảo bối này, Bạch Hãn Triệt làm cái gì cũng nhấc không nổi tinh thần.

Mà thời gian này đúng đợt đại khảo của Huệ Diệu, đám học sinh các nơi nhắm tới kinh thành đi thi, Vận phường lại đón mấy đơn làm ăn rất lớn, Lưu Vận Tranh và Lam Vận Vanh đều vô cùng bận rộn, Bạch Hãn Triệt liền thừa dịp này khám bệnh miễn phí cho các lão bách tính ở ngoài cung, cũng miễn cho chính mình một mình ở trong cung nhớ nhi tử, nhớ Dụ Đầu. Vốn hắn là muốn cùng đi, hắn lo lắng cho phụ thân và Dụ Đầu, nhưng vừa nghĩ tới qua lại mất mấy tháng, Bạch Hãn Triệt liền buông tha, hắn không thể để hai người kia “độc thủ không khuê” lâu như thế, hơn nữa hắn chưa mở miệng cũng biết hai người kia tuyệt đối sẽ không đồng ý.

Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh từ nhỏ đã thích quấn lấy Bạch Hãn Triệt, cho dù là có con, hai người cũng ném con cho lão nhân gia chiếu cố, không cho phép nhi tử chiếm lấy Bạch Hãn Triệt. Dục vọng chiếm hữu ấy chẳng những không biến mất theo tuổi bọn họ tăng lên, ngược lại thì càng ngày càng mạnh, đến nỗi thái giám hầu hạ Bạch Hãn Triệt toàn bộ đều là lão thái giám có chút tuổi, càng không có cung nữ gì lắc lư bên người Bạch Hãn Triệt. Từ sau khi đã xảy ra “sự kiện Cừu Lạc”, bọn họ quản Bạch Hãn Triệt càng ngày càng nghiêm.

Nơi Bạch Hãn Triệt xem bệnh ở ngoài cung ngay trong tiểu viện hắn ở trước đây, bây giờ thì phụ thân của hắn ở. Mấy năm nay thân thể của phụ thân càng ngày càng khỏe mạnh, còn thường thường một mình lên núi hái thuốc. Có đôi khi Bạch Hãn Triệt sẽ đi cùng, hắn thầm hi vọng mình có thể gọi mấy tiếng phụ thân. Sau khi hoàng gia gia tạ thế, Bạch Hãn Triệt càng cảm nhận được cái gì gọi là “con muốn nuôi nhưng cha mẹ chẳng chờ”, thừa dịp phụ thân còn ở bên cạnh hắn, hắn muốn hiếu thuận phụ thân hơn.

———

Ngày hôm nay, Bạch Hãn Triệt giúp phụ thân làm thảo dược một ngày, mắt thấy mặt trời xuống núi, hắn không dùng bữa ở chỗ phụ thân mà chạy về hoàng cung. Sáng sớm lúc xuất cung Vận Trang và Vận Vanh nói tối nay ba người phải cùng nhau dùng bữa. Nghĩ đến ba người đã lâu không ngồi xuống ăn bữa cơm thật ngon, Bạch Hãn Triệt phân phó phu xe nhanh một chút.

Bước nhanh đến cửa tẩm cung, Bạch Hãn Triệt sửng sốt, hỏi thái giám canh giữ bên ngoài: “Hoàng thượng và vương gia vẫn chưa về?” Hai người kia không phải nói buổi tối cùng nhau dùng bữa sao?

Tên thái giám kia cúi đầu nói: “Bẩm hầu gia, hoàng thượng và vương gia vẫn chưa về, hoàng thượng vừa mới phái người lại đây nói mời hầu gia dùng bữa trước không cần chờ bọn họ. Nô tài đây truyền thiện cho ngài.”

“A.” Mất mát không thể nói rõ trong lòng, kích động trong lòng Bạch Hãn Triệt tan thành mây khói, hắn nhất thời không có khẩu vị, nói: “Nấu bát mỳ cho ta là được.”

“Dạ.” Thái giám vén rèm lên, Bạch Hãn Triệt vào phòng.

Đi vào trong phòng, Bạch Hãn Triệt rửa mặt, thay bộ quần áo. Không chờ lâu lắm, mì bưng tới, ăn xong Bạch Hãn Triệt nghĩ hai người kia đêm nay khẳng định lại là khuya mới có thể trở về, đơn giản sai người mang nước nóng tới, tắm trong phòng. Hôm nay làm thuốc cả ngày trong sân, trên người vừa là đất vừa là mồ hôi, thực sự không thoải mái.

Lau đi một thân mệt mỏi, Bạch Hãn Triệt ngồi ở đầu giường nâng quyển sách chờ hai người trở về. Chờ chờ mãi, hắn mơ mơ màng màng thiếp đi.

“Hầu gia, hầu gia?”

Trong khi ngủ, Bạch Hãn Triệt nghe thấy có người gọi mình, hắn dần dần tỉnh lại.

“Hầu gia, ngài tỉnh chưa?”

“Ưm… Tỉnh rồi, có chuyện gì?”

Ngồi xuống mới phát hiện trên người đắp chăn, sách cũng đặt bên cạnh, Bạch Hãn Triệt cười cười với Mộc Chu thái giám bên người Lưu Vận Tranh: “Canh giờ nào? Ta cũng không biết mình thiếp đi.”

“Hầu gia không ngủ bao lâu, lúc này vừa mới qua giờ tuất.” Mộc Chu tiến lên một bước, cười nói: “Hầu gia, vừa rồi hoàng thượng phái người truyền lời, bảo ngài đến Noãn Hương các.”

“A, ưm, được, ta sẽ đi ngay.” Không hỏi bảo hắn tới đó làm gì, Bạch Hãn Triệt xuống giường. Mộc Chu đưa cái khăn ướt cho hắn.

Tiếp tục đọc “Tâm thủy dao – Phiên ngoại 1”

Kiếp duyên – Phiên ngoại 6

Kiếp duyên – Phiên ngoại

Phiên ngoại lục – Khóa hôn (Nhị)

Úy Thiên cho rằng Nguyệt Hành Vân ít nhất một tháng sau mới có thể tìm đến, nhưng Nguyệt Hành Vân sau nửa tháng đã xuất hiện ở thư phòng của hắn. Bất quá nhìn tóc và y sam lộn xộn, còn có hai mắt ứ máu, hai gò má hãm sâu của Nguyệt Hành Vân, hắn cũng biết Nguyệt Hành Vân vì sao lại xuất hiện nhanh như thế.

“Y Tích đâu!” Trong tay cầm kiếm, Nguyệt Hành Vân có dục vọng khai sát giới.

Phất tay bảo đám thị vệ vây quanh Nguyệt Hành Vân lui ra, Úy Thiên đứng dậy đi tới chỗ ghế tựa tiếp khách ngồi xuống, chỉ chỉ một cái ghế khác bên cạnh bàn trong tầm tay, cũng phân phó: “Dâng trà cho khách nhân.”

Nguyệt Hành Vân không động đậy, kiếm quang xẹt qua, mũi kiếm kề trên cổ Úy Thiên: “Y Tích đâu!”

Cho đám thị vệ lại muốn xông lên một ánh mắt không được vọng động, Úy Thiên lạnh nhạt mở miệng: “Ta cho là ngươi phải tìm một phương pháp sẽ không lại làm cho Y Tích tránh né ngươi.”

Kiếm trong tay Nguyệt Hành Vân động một cái.

“Ngồi đi.” Úy Thiên lại chỉ chỉ ghế tựa, “Ta không thích quản chuyện nhà của người khác, Y Tích cũng xem như một bằng hữu, hắn lại là ca ca mà Thiên Tứ thích, có lẽ lời của ta đối với ngươi mà nói bất quá là mấy lời vô ích, ngươi coi như ngồi xuống nghỉ một hơi là được.”

Nguyệt Hành Vân nhìn hắn một lúc, thu kiếm, ngồi xuống bên cạnh hắn.

“Dâng trà.”

Quản gia lấy nước trà tới, sau khi pha trà cho hai người, quản gia thu được ánh mắt của Úy Thiên lui thị vệ đóng cửa thư phòng lại.

“Y Tích đâu?” Không đụng vào chén trà, Nguyệt Hành Vân lại hỏi, bất quá huyết hồng trong mắt đã lui đi một chút.

Úy Thiên nâng chén trà lên, nhìn lá trà từ từ chìm xuống phía dưới hỏi: “Ngươi thích Y Tích sao?”

“Lời vô ích!” Thanh kiếm của Nguyệt Hành Vân nặng nề kề lên trên bàn.

“Nhưng Y Tích không cho là ngươi thích hắn.” Úy Thiên giơ tay lên ngăn lời của Nguyệt Hành Vân lại, thản nhiên nói: “Y Tích không có nói với ta cái gì, nhưng tự ta nhìn ngươi cũng không làm cho hắn tin ngươi thích là hắn. Hắn từng nói hắn không làm thế thân của bất luận kẻ nào. Nguyệt Hành Vân, nếu như ngươi không cách nào làm cho Y Tích tin ngươi, cho dù ta lần này nói cho ngươi hắn ở đâu, hắn sau này vẫn sẽ trốn.”

“Ta nói ta thích là hắn!” Nguyệt Hành Vân tức giận, cuồng loạn gầm nhẹ, “Còn muốn ta làm thế nào?! Chẳng lẽ bảo ta móc trái tim ra cho hắn nhìn sao?!” Hắn tức điên đứng lên, “Ta đã từng thích Lưu Thao, ta đã từng nói với hắn ta cả đời cũng quên không được Lưu Thao, nếu như khi đó ta biết mình sẽ thích hắn ta tuyệt đối sẽ không nói lung tung!” Hung hăng đá ghế tựa một cước, Nguyệt Hành Vân tức giận đến thở dốc, “Ta nói cái gì hắn cũng không tin, vậy ta liền làm, ta làm hắn còn nói ta coi hắn như thế thân, ta phải làm sao đây?! Ta sẽ không để cho người ta tùy tiện sinh hạ con của ta, lúc Lưu Ly cho ta thuốc ta đã biết đó là thuốc sinh con, ta chính là muốn hắn sinh hạ đứa nhỏ sau đó không có lý do để chạy nữa!”

Càng nghĩ càng sinh khí, Nguyệt Hành Vân gào “A” lên, nếu như là những người khác y sẽ phế đi võ công của hắn, cho hắn uống thuốc ngốc, nhưng đó là Y Tích, là Y Tích sinh hạ đứa nhỏ cho y, y có thể làm chỉ có là buộc hắn lại.

Gào thật lâu, Nguyệt Hành Vân mới phát tiết phân nửa khó chịu trong lòng, Úy Thiên lúc này mở miệng: “Vậy ngươi liền móc tim ra cho hắn xem đi.”

Nguyệt Hành Vân vừa nghe sửng sốt, sau một khắc y cầm lấy kiếm, hỏi: “Y Tích ở đâu?”

Úy Thiên nói một địa điểm, liền nghe cửa phòng sập một tiếng, trong phòng đã không còn bóng người của Nguyệt Hành Vân.

Đứng dậy duỗi thắt lưng, Úy Thiên nói với quản gia thò đầu vào: “Sai người thay cánh cửa, nhớ phải giống y như cũ.” Miễn cho Dụ Đầu nhận ra.

“Dạ, lâu chủ.”

Thấy lâu chủ không vấn đề, quản gia lúc này mới yên tâm kêu người đi.

Không lo lắng Nguyệt Hành Vân sẽ làm gì Y Tích, Úy Thiên sau khi trở lại bàn đọc sách tiếp tục xem sổ sách của hắn, hắn định mang Dụ Đầu xuất kinh chơi, vì thế mấy ngày nay phải làm hết mọi chuyện mới có thời gian đi.

Tiếp tục đọc “Kiếp duyên – Phiên ngoại 6”

Kiếp duyên – Phiên ngoại 5

Kiếp duyên – Phiên ngoại

Trong chương này chúng ta sẽ gặp lại 2 người quen trong truyện này. Đó là Y Tích và Nguyệt Hành Vân ^^
Để nhắc lại cho các bạn đã quên thì mình xin trích lại phần giới thiệu của bạn Danmei Love

Trong phần này còn có cặp của bạn Nguyệt Hành Vân và bạn Y Tích : bạn Y Tích ban đầu là giáo chủ của giáo phái gì đó toàn là trai đẹp (chủ yếu làm nghề tiểu quan). Còn bạn Vân nghe lệnh bạn Lưu Thao chia rẽ Thiên Thiên và Khoai Sọ. Bạn Vân mới « hấp » bạn Tích. Rồi sau này bạn ấy bỏ đi.
Bạn Tích đi kiếm bạn Vân, dùng mị công dụ bạn ý cùng mình xx (theo bạn là để tăng công lực). Bạn quen với con bé Lưu Ly (phải gọi là lưu manh mới đúng), kể hết cho nó nghe, còn nói là ko hề iu bạn Vân. Con bé này khai báo hết cho bạn Vân, còn khuyến mãi thêm viên xuân dược để bạn Vân dễ dàng « hấp » bạn Y Tích. Ko ai ngờ viên xuân dược kia còn có « tặng kèm » sinh tử dược, thế là thằng bé ra đời. Bạn Tích biết bạn Vân Thích mình nhưng lại ôm con bỏ đi. Bạn Vân đuổi theo bắt lại vợ con của mình. HE

Phiên ngoại ngũ – Khóa hôn (Nhất)

Bên cạnh luyện võ trường, một đôi mắt nai rất to mở đến xoe tròn, vừa hồi hộp vừa hưng phấn nhìn chăm chú hai người trên đài tỷ võ phía trước. Bên trái hắn, thái tử Lưu Thao ôm Úy Bảo Nhi. Úy Bảo Nhi vừa mới tỉnh ngủ, thái dương ấm áp chiếu lên bé rất thoải mái, bé nép trong ngực ca ca yên tĩnh chơi với đầu ngón tay ca ca. Bên phải hắn là Ly Thương, bởi ái nữ quá nghịch ngợm, vì không để bé ảnh hưởng tới cuộc tỷ thí ngày hôm nay, Lưu Ly lưu nữ nhi lại trong phủ.

Nhấc kiếm, Lưu Ly nói: “Úy Thiên, ta trước đó đã nói cho ngươi rồi, không cho ngươi nhường ta. Nếu để ta phát giác ngươi thủ hạ lưu tình, hừ hừ, ngươi đừng trách ta trở mặt với ngươi.”

“Công chúa yên tâm.” Úy Thiên cũng nhấc kiếm thản nhiên nói.

Lưu Ly cười, sau đó lại trong nháy mắt nghiêm túc. Nàng lập tức nâng kiếm, chỉ Úy Thiên: “Đến đây đi, để cho ta xem thử Hàn Tâm kiếm pháp của ngươi lợi hại bao nhiêu.”

“Công chúa mời.” Úy Thiên vẫn là bộ dáng thản nhiên, tư thế nhấc kiếm cũng không có biến hóa gì.

“Tiếp chiêu!” Theo một tiếng hô to của Lưu Ly, kiếm trong tay nàng cực nhanh đi tới trước mặt Úy Thiên, Úy Thiên dùng kiếm chặn, hai bước về phía sau, sau đó thân thể hắn lách một cái, trở tay lại chặn, đỡ công kích của Lưu Ly.

Úy Thiên từng đáp ứng tỷ thí với Lưu Ly, nhưng bởi vì sau đó xảy ra rất nhiều chuyện, Lưu Ly và Lưu Thiên Tứ lại lần lượt sinh bảo bảo, chuyện tỷ thí này này cũng bị bỏ qua. Úy Thiên thật ra sớm đã quên chuyện này, nhưng Lưu Ly vẫn nhớ mãi không quên, vừa lúc hôm nay trời đẹp, Lưu Ly lôi Úy Thiên ra, muốn so một trận với hắn. Cưỡng bức dụ dỗ, nhõng nhẽo cứng rắn đều sử dụng, vì để tránh phiền phức sau này, Úy Thiên đồng ý. Hắn mà tới, Lưu Thiên Tứ cũng nhất định phải tới, hơn nữa còn muốn dẫn theo bảo bảo cùng đi, mà bảo bảo tới Lưu Thao đương nhiên cũng tới.

Hai người trên đài tỷ võ đao quang kiếm ảnh, bay lên lủi xuống, Lưu Thiên Tứ nhìn xem kêu sợ hãi liên tục, hắn nhưng chưa quên Thiên Thiên trước đây từng bị “hàn kiếm” tổn thương, còn cả Ly nhi, hắn cũng lo lắng Ly nhi bị thương.

“Tiểu hoàng thúc, Úy Thiên và Ly nhi đều có chừng mực.” Lưu Thao nhịn không được khuyên nhủ.

“Đau đau.” Lưu Thiên Tứ hai tay che ở trên mắt, xuyên qua kẽ ngón tay nhìn hai người phía trước. Ngay khi Lưu Thao muốn tiếp tục khuyên, hai người trên đài tỷ võ ngừng lại, chuôi kiếm trong tay Úy Thiên kề ở cổ Lưu Ly, mũi kiếm trỏ tay cầm kiếm của Lưu Ly.

Lui về phía sau một bước, Úy Thiên thắng lợi rõ ràng chắp hai tay: “Công chúa, đa tạ.” Nói xong, hắn liền đi về phía Lưu Thiên Tứ.

“Khoan đã!” Lưu Ly không ngờ mình thua nhanh như thế thảm như thế ngăn Úy Thiên lại, khí tuyệt, “Lại đến! Ta vừa rồi chưa kịp chuẩn bị.”

“Công chúa, ta nhớ lúc trước chỉ đáp ứng công chúa tỷ thí một trận, vừa rồi đã xong. Công chúa nếu tỷ võ, thua phải nhận.” Úy Thiên căn bản không thích tỷ võ với người khác, càng không thích tỷ võ với nữ nhân, huống chi đối phương còn là công chúa, là chất nữ của Lưu Thiên Tứ.

“Ngươi sao có thể thắng ta nhanh như thế. Ta muốn lại so lần nữa!” Lưu Ly chơi xấu, nàng không tin công phu của mình có thể kém hơn Úy Thiên đến thế.

Chân mày Úy Thiên nhíu lên, lúc này Lưu Thao lên tiếng: “Lưu Ly, ngươi kém xa Úy Thiên, thua thì thua, thân là công chúa ngay cả thua cũng không nhận nổi sao?”

“Chính là ta ngay cả mình thua thế nào cũng không biết a!” Lưu Ly giậm chân.

“Không giận không giận.” Lưu Thiên Tứ đứng dậy chạy tới, Úy Thiên nhảy xuống đài tỷ võ tiếp lấy hắn.

“Đau đau, không giận không giận, vù vù…” Lưu Thiên Tứ thổi mạnh về phía Lưu Ly.

Lưu Ly nhảy xuống đài tỷ võ kéo cánh tay Lưu Thiên Tứ qua lắc: “Tiểu hoàng thúc, người bảo Úy Thiên, ta muốn xem thử mình sao lại thua thôi mà.”

“Không được so không được so, đau đau, đau đau.” Lưu Thiên Tứ lại rất nghiêm túc lắc lắc đầu, không quên nhìn xem tay Thiên Thiên có bị thương không.

Không muốn làm Lưu Thiên Tứ lo lắng, Úy Thiên kiên nhẫn nói với Lưu Ly: “Công chúa, ta sẽ không tỷ võ với người khác, kiếm một khi xuất thủ là rất có thể đả thương ngươi, vì thế ta không thể giao thủ từng chiêu từng thức với ngươi, ta chỉ có thể mau chóng kết thúc. Cho dù là lại lần nữa, kết quả cũng giống như vậy.”

Ly Thương cũng khoa tay múa chân ra dấu tay khuyên bảo, hắn thấy rõ, Lưu Ly căn bản cũng không phải là đối thủ của Úy Thiên. Hắn cũng sợ Lưu Ly bị thương trong khi tỷ thí.

Nhìn nhìn tiểu hoàng thúc, nhìn nhìn đại ca, lại nhìn nhìn Lưu Thao cùng Úy Thiên, Lưu Ly bĩu môi nói: “Được rồi, không được so thì không so.” Sau đó nàng đưa kiếm cho đại ca, lẩm bẩm: “Đêm nay tìm người hả giận đi.”

“Ly nhi?” Lưu Thiên Tứ nháy nháy mắt, hắn nghe được, nhưng không hiểu.

Lưu Ly lập tức cười ha hả nói: “Không có gì không có gì, tiểu hoàng thúc, ta hồi phủ xem thử Doanh nhi tỉnh chưa.”

“A a, Doanh nhi Doanh nhi.” Lưu Thiên Tứ cao hứng vỗ tay, “Bảo bảo, Doanh nhi.”

Trong con ngươi của Úy Thiên là ôn nhu: “Dụ Đầu muốn dẫn Bảo nhi đi nhìn Doanh nhi?”

Lưu Thiên Tứ ra sức gật đầu: “Đi, đi.”

Cứ như vậy, Úy Thiên và Lưu Thiên Tứ, Lưu Thao ôm Úy Bảo Nhi cùng đi phủ công chúa của Lưu Ly. Úy Bảo Nhi không ngủ, Lưu Thao thì dù sao cũng không buông bé ra.

Tiếp tục đọc “Kiếp duyên – Phiên ngoại 5”

Kiếp duyên – Phiên ngoại 4 (Hạ)

Kiếp duyên – Phiên ngoại

Phiên ngoại tứ – Mẫu tử liên tâm (Hạ)

Buổi trưa không chờ được ca ca về, gió bên ngoài lại rất lớn, Úy Bảo Nhi nhận được ý chỉ của hoàng gia gia không được xuất môn, để tránh khỏi bị gió, bé liền một mình ăn cơm trong Đông cung. Bất quá Úy Bảo Nhi lại không có khẩu vị gì, cổ họng của bé rất không thoải mái, ban đầu giống như ngậm hạt cát, sau đó thì càng ngày càng đau, lúc ăn cơm thậm chí nuốt không nổi nữa, nuốt một cái cổ họng cũng rất đau. Tùy tiện ăn mấy miếng bé bảo Tiểu Đậu Tử thu thiện xuống.

“Chủ tử, ngài có phải không thoải mái hay không? Ngài cũng đừng giấu giếm nô tài, nô tài đi gọi thái y cho ngài.”

“Đừng đi.”

Úy Bảo Nhi nhịn đau đớn nơi cổ họng trầm giọng nói: “Bên ngoài gió lớn, ngươi đi tìm thái y, hoàng gia gia sẽ biết ngay, ta không muốn hoàng gia gia bị gió thổi. Ngươi đi lấy cho ta kẹo bạc hà đi, cổ họng của ta hơi khô.”

Tiểu Đậu Tử lập tức chạy chậm ra ngoài, Úy Bảo Nhi xoa xoa cổ, sao cổ họng lại đau chứ? Chẳng lẽ là bởi vì tối hôm qua không có ca ca, bé cả đêm ngủ không được ngon giấc sao?

“Chủ tử, kẹo bạc hà.”

Cầm lấy kẹo bạc hà ngậm vào, khuôn mặt nhỏ nhắn của Úy Bảo Nhi nghiêm túc nói: “Không được nói với người khác, nếu không ta không để ý tới ngươi.”

“Nô tài…” Tiểu Đậu Tử thật khó xử.

“Ta không để ý tới ngươi.”

“Dạ, nô tài ai cũng không nói.”

Sau đó, Úy Bảo Nhi cười, Tiểu Đậu Tử nhất thời sững ở đó.

Ngậm kẹo bạc hà cổ họng thoải mái hơn một chút, Úy Bảo Nhi súc miệng liền lên giường ngủ trưa. Tiểu Đậu Tử không yên lòng, sau khi buông màn hắn một bước cũng không dám rời đi mà canh giữ bên giường. Trông hơn nửa ngày, bên trong giường không có động tĩnh, hắn mới phun ra một hơi, vừa rồi thực sự là hù chết hắn. Nhưng tay lau mồ hôi của hắn còn chưa có buông, bên tai đã truyền đến tiếng ho khan kịch liệt. Tiểu Đậu Tử một phen giật màn ra, liền thấy chủ tử che miệng ho mạnh, trên người hắn trong nháy mắt tuôn ra mồ hôi lạnh.

“Mau đi gọi thái y! Vương gia bị bệnh!”

“Đừng gọi, khụ khụ khụ…”

Úy Bảo Nhi không ngăn cản được Tiểu Đậu Tử, bé ho đến nói không ra lời.

Tiếp tục đọc “Kiếp duyên – Phiên ngoại 4 (Hạ)”

Kiếp duyên – Phiên ngoại 4 (Thượng)

Kiếp duyên – Phiên ngoại

Cái thượng và hạ này là tác giả chia chứ không phải bạn chia đâu nghen ^^

Phiên ngoại tứ – Mẫu tử liên tâm (Thượng)

Mở mắt ra, ngơ ngác nhìn nóc giường, Lưu Thiên Tứ mệt mỏi lật người. Ưm, Thiên Thiên đã dậy rồi, Thiên Thiên đâu? Ưm… Đau đau. Nuốt một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lưu Thiên Tứ nhíu lại, sờ lên chỗ cổ họng, hắn há há mồm: “Thiên Thiên…” Ở đây đau đau.

“Tiểu vương gia?” Người hầu chờ bên ngoài nghe được động tĩnh trong phòng, hô bên ngoài.

“Đau đau…” Theo động tác nói chuyện, cổ họng Lưu Thiên Tứ càng đau đớn, khuôn mặt hắn có đỏ ửng không bình thường. Không chỉ có cổ họng đau đau, trên người cũng đang đau đau.

“Tiểu vương gia? Tiểu nhân vào đây.” Người hầu cẩn thận đi đến.

Lưu Thiên Tứ vừa nhìn thấy hắn, trong ánh mắt lập tức trào ra một dòng nước: “Đau đau, Thiên Thiên…”

Người hầu vừa nhìn, sợ hãi, vội vàng nói: “Tiểu nhân đi gọi lâu chủ, tiểu vương gia ngài chờ.” Người hầu chạy, lúc ra ngoài còn kêu người mau mau vào trong cung truyền thái y, hắn nhìn ra sắc mặt của tiểu vương gia không thích hợp.

Lưu Thiên Tứ không chờ lâu lắm, rất nhanh, bên ngoài liền truyền đến tiếng bước chân vội vội vàng vàng, khi hắn nhìn thấy người tiến vào hắn vươn hai tay: “Thiên Thiên…”

“Dụ Đầu, xảy ra chuyện gì?” Úy Thiên khẩn trương ngồi xuống bên giường, cầm hai tay Lưu Thiên Tứ. Vừa cầm, trong lòng hắn thịch một tiếng, tay Lưu Thiên Tứ rất nóng, sau đó hắn liền nghe Lưu Thiên Tứ rất khó chịu nói: “Đau đau.”

“Đau chỗ nào?” Úy Thiên sờ sờ trán Lưu Thiên Tứ, chân mày nhíu chặt.

Mà thanh âm Lưu Thiên Tứ càng khàn hơn, hắn nắm tay Úy Thiên đặt vào trên cổ mình, khẽ kêu: “Đau đau, Dụ Đầu đau đau.”

“Dụ Đầu ngoan, đừng nói chuyện.” Úy Thiên hôn hôn cái miệng nhỏ nhắn của Lưu Thiên Tứ, trấn an hắn, lại kéo chăn qua, nhất định là đêm qua ăn nhiều thịt dê, đều do y.

“Thiên Thiên, ôm một cái.” Lưu Thiên Tứ thân thể không thoải mái, cổ họng lại đau đặc biệt cần sự an ủi của Thiên Thiên.

Úy Thiên để cho hắn gối cánh tay trái của mình, ôm hắn cả người cả chăn, nhẹ giọng dỗ: “Thiên Thiên ôm Dụ Đầu, Dụ Đầu đừng nói chuyện, uống nước trước có được không?”

“Ưm…” Lưu Thiên Tứ kề sát Úy Thiên, khẽ gật đầu một cái. Lập tức có người hầu bưng tới trà nóng, Úy Thiên sau khi thổi ấm cho Lưu Thiên Tứ uống. Cổ họng đau, Lưu Thiên Tứ uống hai ngụm lại không muốn uống nữa, trong mắt to rướm đầy nước mắt.

Úy Thiên thổi nhẹ hắn: “Vù vù, vù vù, không đau, không đau. Dụ Đầu ngoan, Dụ Đầu uống nước mới không đau, Dụ Đầu ngoan nhất.”

“Ngoan…” Được Thiên Thiên nói ngoan, Lưu Thiên Tứ cố nén đau đớn của cổ họng uống từng ngụm nước trà. Thế nhưng cổ họng thật sự là quá đau đớn, hắn uống xong trà nước mắt cũng rơi xuống.

Úy Thiên đau lòng, lau nước mắt của Lưu Thiên Tứ, hôn hôn mắt hắn, miệng y không ngừng trấn an: “Có Thiên Thiên, Dụ Đầu không sợ, thái y lập tức sẽ tới, sau khi cho thái y xem thử sẽ không đau đớn nữa.”

“Ôm…”

“Được, Thiên Thiên ôm.”

Úy Thiên cởi giày lên giường, Lưu Thiên Tứ lập tức lui vào trong ngực y, hắn trên người từng trận lạnh run cần ấm áp của Thiên Thiên.

Đợi hơn một khắc đồng hồ, bên ngoài truyền đến thanh âm, người chưa tới tiếng tới trước.

“Dụ Đầu, có chuyện gì?”

Theo mấy tiếng hỏi lo lắng, Bạch Tang Vận, Lưu Hoài Diệp, Lam Khuyết Dương, Lưu Vận Tranh, Bạch Hãn Triệt, phàm là người ở trong cung cơ hồ đều tới. Thái y cùng đi theo bọn họ nhanh chóng đi vào bên giường, mở hòm thuốc.

“Phụ thân… Phụ…”

Vừa nghe thanh âm Lưu Thiên Tứ cũng khàn, mọi người đồng thời mở miệng: “Dụ Đầu đừng nói chuyện, để cho thái y nhìn một cái, không sợ.”

“Đau đau…”

“Vù vù… Đau đau bay đi, đau đau bay đi.”

Mọi người tụ lại bên giường thổi thổi, lúc này thái y mở miệng hỏi: “Tiểu vương gia là đau chỗ nào?”

“Cổ họng Dụ Đầu đau, mà còn phát sốt.” Úy Thiên lập tức đáp, “Tối hôm qua chúng ta ăn thịt dê, hắn còn uống một chút rượu.”

Bạch Tang Vận sờ nhi tử nói: “Có lẽ là tối hôm qua ăn nhiều đồ nóng, nhiệt chạy đến cổ họng, sau đó lại làm cho phát sốt.”

Thái y lấy thẻ trúc ra, dỗ dành nói với Lưu Thiên Tứ: “Tiểu vương gia, ngài há miệng, hạ quan xem thử cổ họng cho ngài.”

“Đau đau.” Lưu Thiên Tứ quay đầu, chôn đầu trong lòng Úy Thiên, hắn không thích thái y.

“Dụ Đầu ngoan, sau khi cho thái y xem thử mới có thể biết làm sao con hết đau.” Bạch Tang Vận ngồi xuống trên ghế bên giường, nhẹ nhàng nâng đầu nhi tử lên.

“Đau đau, không xem.” Lưu Thiên Tứ không muốn hợp tác.

“Dụ Đầu ngoan, Dụ Đầu dũng cảm nhất, cho thái y xem thử. Cổ họng Dụ Đầu đau thì không thể ăn quýt, cũng không thể đi ra ngoài chơi, càng không thể đi ngủ trong rừng.” Úy Thiên sờ vành tai nhỏ của hắn dỗ, sau đó nhẹ nhàng nắm cằm hắn. Lưu Thiên Tứ nghe Úy Thiên nói nhất từ từ há miệng ra.

Tay kia của Úy Thiên che mắt Lưu Thiên Tứ, liếc mắt nhìn thái y một cái. Thái y lập tức đặt thẻ trúc vào trong miệng Lưu Thiên Tứ, đè đầu lưỡi hắn xuống.

“Ưm…”

“Dụ Đầu không sợ, lập tức là được rồi.”

Động tác của thái y rất lưu loát, chỉ nhìn mấy lần liền lấy thẻ trúc ra. Sau đó hắn sờ lên mạch của Lưu Thiên Tứ, sau khi dò xét, hắn thu tay đứng dậy cung kính nói với đám người Bạch Tang Vận: “Hồi bẩm quốc công, thái hoàng, vương gia, hoàng thượng, hầu gia, thời gian này kinh thành hai tháng liền đều không có mưa, tiểu vương gia sợ là vốn có chút nhiệt, lại ăn thịt dê uống rượu, nhiệt này liền xông lên. Chỉ cần cổ họng không đau, sốt của tiểu vương gia sẽ lui xuống. Vừa rồi khi thần tra mạch phát hiện tiểu vương gia có chút tích thực, thần kê hai phương thuốc cho tiểu vương gia, trừ một chút nhiệt bên trong cho tiểu vương gia, lại kê mấy loại thuốc trị cổ họng, mấy ngày nữa sẽ không sao.”

“Quả thật chỉ là nhiệt?” Lưu Hoài Diệp, Lam Khuyết Dương cùng Lưu Vận Tranh vẫn lo lắng.

“Đúng vậy, thời gian này trời quá khô, không ít người cũng đau cổ họng. Còn thỉnh quốc công, thái hoàng, vương gia, hoàng thượng cùng hầu gia cũng phải chú ý uống nhiều nước, ăn nhiều thức ăn thanh đạm, kỵ rượu kỵ dầu mỡ, để tránh khỏi bị nhiệt.”

“Vậy ngươi đi kê phương thuốc đi.” Lưu Vận Tranh hạ lệnh, thái y lập tức khom người lui xuống đi viết phương thuốc. Bạch Hãn Triệt không yên lòng để cho người khác đi làm, tự mình theo ra.

“Phụ thân… Đau đau… Lạnh lạnh…”

Bạch Tang Vận yêu thương nắm tay nhi tử, trấn an nói: “Dụ Đầu không sợ, uống thuốc đau đau cũng không còn.”

“Thổi thổi…”

Lập tức, đám người lớn đều thổi cổ Lưu Thiên Tứ, Lưu Thiên Tứ vốn vì đau đau mà muốn khóc nở nụ cười hạnh phúc.

Tiếp tục đọc “Kiếp duyên – Phiên ngoại 4 (Thượng)”