Tâm thủy dao – Phiên ngoại
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Trong phiên ngoại này có nhắc tới nhân vật Cừu Lạc, để nhắc lại cho bạn nào không nhớ thì đây vốn là ảnh vệ của hai bạn Tranh Vanh, được giao đi theo bảo vệ bạn Triệt rồi đem lòng yêu bạn Triệt luôn. Đương nhiên với tính độc chiếm của bạn Tranh Vanh thì bạn Cừu Lạc bị oánh nhừ tử rồi tống vào Vô Danh sơn trang làm việc, nhưng số bạn thế còn may vì nếu không bạn ý đã bị diệt khẩu luôn rồi =]
Phiên ngoại nhất: Thao thiết (1)
Ngày tháng sáu kinh thành đã nóng lên, gần đây Lưu Vận Tranh và Lam Vận Vanh đều bề bộn nhiều việc. Thái hoàng Lưu Hoài Diệp, Khuyết vương Lam Khuyết Dương cùng quốc công Bạch Tang Vận mang theo tiểu nhi tử Lưu Thiên Tứ, và tôn tử Lưu Thao, Lưu Diệu Huy, Lam Thiết cùng với tôn nữ duy nhất Lưu Ly đến Trạch Yên làm khách, trong cung nhất thời lạnh lùng không ít, nhất là thiếu Lưu Thiên Tứ tiểu bảo bối này, Bạch Hãn Triệt làm cái gì cũng nhấc không nổi tinh thần.
Mà thời gian này đúng đợt đại khảo của Huệ Diệu, đám học sinh các nơi nhắm tới kinh thành đi thi, Vận phường lại đón mấy đơn làm ăn rất lớn, Lưu Vận Tranh và Lam Vận Vanh đều vô cùng bận rộn, Bạch Hãn Triệt liền thừa dịp này khám bệnh miễn phí cho các lão bách tính ở ngoài cung, cũng miễn cho chính mình một mình ở trong cung nhớ nhi tử, nhớ Dụ Đầu. Vốn hắn là muốn cùng đi, hắn lo lắng cho phụ thân và Dụ Đầu, nhưng vừa nghĩ tới qua lại mất mấy tháng, Bạch Hãn Triệt liền buông tha, hắn không thể để hai người kia “độc thủ không khuê” lâu như thế, hơn nữa hắn chưa mở miệng cũng biết hai người kia tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh từ nhỏ đã thích quấn lấy Bạch Hãn Triệt, cho dù là có con, hai người cũng ném con cho lão nhân gia chiếu cố, không cho phép nhi tử chiếm lấy Bạch Hãn Triệt. Dục vọng chiếm hữu ấy chẳng những không biến mất theo tuổi bọn họ tăng lên, ngược lại thì càng ngày càng mạnh, đến nỗi thái giám hầu hạ Bạch Hãn Triệt toàn bộ đều là lão thái giám có chút tuổi, càng không có cung nữ gì lắc lư bên người Bạch Hãn Triệt. Từ sau khi đã xảy ra “sự kiện Cừu Lạc”, bọn họ quản Bạch Hãn Triệt càng ngày càng nghiêm.
Nơi Bạch Hãn Triệt xem bệnh ở ngoài cung ngay trong tiểu viện hắn ở trước đây, bây giờ thì phụ thân của hắn ở. Mấy năm nay thân thể của phụ thân càng ngày càng khỏe mạnh, còn thường thường một mình lên núi hái thuốc. Có đôi khi Bạch Hãn Triệt sẽ đi cùng, hắn thầm hi vọng mình có thể gọi mấy tiếng phụ thân. Sau khi hoàng gia gia tạ thế, Bạch Hãn Triệt càng cảm nhận được cái gì gọi là “con muốn nuôi nhưng cha mẹ chẳng chờ”, thừa dịp phụ thân còn ở bên cạnh hắn, hắn muốn hiếu thuận phụ thân hơn.
———
Ngày hôm nay, Bạch Hãn Triệt giúp phụ thân làm thảo dược một ngày, mắt thấy mặt trời xuống núi, hắn không dùng bữa ở chỗ phụ thân mà chạy về hoàng cung. Sáng sớm lúc xuất cung Vận Trang và Vận Vanh nói tối nay ba người phải cùng nhau dùng bữa. Nghĩ đến ba người đã lâu không ngồi xuống ăn bữa cơm thật ngon, Bạch Hãn Triệt phân phó phu xe nhanh một chút.
Bước nhanh đến cửa tẩm cung, Bạch Hãn Triệt sửng sốt, hỏi thái giám canh giữ bên ngoài: “Hoàng thượng và vương gia vẫn chưa về?” Hai người kia không phải nói buổi tối cùng nhau dùng bữa sao?
Tên thái giám kia cúi đầu nói: “Bẩm hầu gia, hoàng thượng và vương gia vẫn chưa về, hoàng thượng vừa mới phái người lại đây nói mời hầu gia dùng bữa trước không cần chờ bọn họ. Nô tài đây truyền thiện cho ngài.”
“A.” Mất mát không thể nói rõ trong lòng, kích động trong lòng Bạch Hãn Triệt tan thành mây khói, hắn nhất thời không có khẩu vị, nói: “Nấu bát mỳ cho ta là được.”
“Dạ.” Thái giám vén rèm lên, Bạch Hãn Triệt vào phòng.
Đi vào trong phòng, Bạch Hãn Triệt rửa mặt, thay bộ quần áo. Không chờ lâu lắm, mì bưng tới, ăn xong Bạch Hãn Triệt nghĩ hai người kia đêm nay khẳng định lại là khuya mới có thể trở về, đơn giản sai người mang nước nóng tới, tắm trong phòng. Hôm nay làm thuốc cả ngày trong sân, trên người vừa là đất vừa là mồ hôi, thực sự không thoải mái.
Lau đi một thân mệt mỏi, Bạch Hãn Triệt ngồi ở đầu giường nâng quyển sách chờ hai người trở về. Chờ chờ mãi, hắn mơ mơ màng màng thiếp đi.
“Hầu gia, hầu gia?”
Trong khi ngủ, Bạch Hãn Triệt nghe thấy có người gọi mình, hắn dần dần tỉnh lại.
“Hầu gia, ngài tỉnh chưa?”
“Ưm… Tỉnh rồi, có chuyện gì?”
Ngồi xuống mới phát hiện trên người đắp chăn, sách cũng đặt bên cạnh, Bạch Hãn Triệt cười cười với Mộc Chu thái giám bên người Lưu Vận Tranh: “Canh giờ nào? Ta cũng không biết mình thiếp đi.”
“Hầu gia không ngủ bao lâu, lúc này vừa mới qua giờ tuất.” Mộc Chu tiến lên một bước, cười nói: “Hầu gia, vừa rồi hoàng thượng phái người truyền lời, bảo ngài đến Noãn Hương các.”
“A, ưm, được, ta sẽ đi ngay.” Không hỏi bảo hắn tới đó làm gì, Bạch Hãn Triệt xuống giường. Mộc Chu đưa cái khăn ướt cho hắn.