Hồng phúc dao – Chương 12

Hồng phúc dao

Đệ thập nhị chương

“Ha…” Duỗi lưng, Lưu Tích Tứ ngồi dậy trên giường, bên người đã sớm không có người, hắn cũng không thèm để ý, hắn cảm thấy chính mình có chút phóng túng đối với Ly Nghiêu, ngẫm lại, trong lòng có chút tư vị không phải, vậy cũng không giống hắn, lại cho phép kẻ khác leo lên trên đầu mình.

Trời nóng, màn không buông, Lưu Tích Tứ thấy người quỳ gối bên giường, không để ý, tự xuống giường, sai người bưng tới nước rửa mặt. Chậm rãi ăn điểm tâm, uống chén trà, lại chơi với chú chó một lúc, Lưu Tích Tứ mới một lần nữa trở lại phòng ngủ, nằm trên giường mềm đá đá người đang quỳ trên mặt đất.

“Lão Nhất, ngươi thế nào lại bắt chước không nghe lời? Bổn vương đã nói, đừng có sáng sớm lại quỳ cạnh giường bổn vương, bổn vương còn chưa có chết đâu, ngươi quỳ như vậy là có ý gì? Thật mong bổn vương sớm chết sao.”

“Thuộc hạ không dám.” Lão Nhất mặc thường phục dập đầu nói, “Thuộc hạ phạm lỗi lớn, thỉnh vương gia trách phạt.”

“Lỗi? Ngươi làm cái gì?” Trong mắt Lưu Tích Tứ hiện lên suy đoán, nhưng rất nhanh thu hồi.

“Thuộc hạ… Thuộc hạ đêm qua không khống chế được… đụng vào… người của vương gia.” Giữa lời nói của lão nhất mang theo tức tối, rốt cuộc đêm qua hắn là bị hạ dược lúc nào.

“Cái gì?! Ngươi… Ngươi tên khốn này, đụng vào Liên Y?!” Phẫn nộ của Lưu Tích Tứ làm lão Nhất vô cùng ngạc nhiên, chẳng lẽ không phải vương gia hạ dược hắn?

“… Dạ, thuộc hạ đáng chết!” Lão Nhất lại dập đầu một cái.

“Lão Nhất ơi lão Nhất, nhìn không ra a, ngày thường trong mấy người các ngươi thì ngươi thận trọng nhất, nếu không bổn vương cũng sẽ không gọi ngươi lão Nhất, không nghĩ bổn vương chỉ là bảo ngươi đưa một người đi, ngươi nhưng lại… Ngươi thật đúng là to gan lớn mật, Liên Y chính là thanh quan, bổn vương còn chưa có hưởng qua, ngươi đã ra tay. Nếu không phải bổn vương đêm qua thân mình khó chịu, làm sao bảo ngươi đưa người!” Lưu Tích Tứ “giận giữ” đạp mạnh lão Nhất.

“Thuộc hạ đáng chết, thỉnh vương gia trách phạt!” Lão Nhất cũng hồ đồ, dù có cho hắn mười cái mật hắn cũng sẽ không đụng vào người của vương gia.

“Hừ! Quên đi,” Lưu Tích Tứ ngồi xuống, “Đứng lên đi, Liên Y cũng bất quá là một tiểu quan, dù gì bổn vương cũng sẽ đổi người, hắn đã không còn sạch, bổn vương cũng sẽ không đụng tới hắn. Ta hỏi ngươi, ngươi đêm qua có làm người ta bị thương không.”

Lão Nhất nắm chặt hai nắm tay, nghẹn một lúc lâu mới nói: “Thuộc hạ đêm qua lỗ mãng… làm bị thương.” Rốt cuộc là loại xuân dược nào, lại làm hắn mất khống chế, không phải vương gia thì là ai?

“Ngươi làm bị thương người ta liền chạy? Tuy nói Liên Y kia là người trong lâu, nhưng ngươi thế này cũng là làm mất mặt bổn vương, người khác không biết còn tưởng rằng người trong quý phủ bổn vương đều là đồ khốn vô tâm vô phế (1) đấy. Đi, phái người đưa chút thuốc qua, chờ vết thương của hắn tốt lên lại đưa hắn về.” Lời này Lưu Tích Tứ nói mà không chút để ý, làm như thái độ đối với lão Nhất cũng không sinh khí. Nhưng hắn nói xong lời này, lão Nhất lại không đáp lại, sắc mặt lần đầu tiên hiện ra vài phần do dự.

“Thế nào, chẳng lẽ ngươi bảo bổn vương tự mình đi?” Lần này Lưu Tích Tứ không vui.

“Dạ, vương gia.” Lão Nhất rốt cuộc lĩnh mệnh.

“Vẫn còn,” khi lão Nhất sắp đi, Lưu Tích Tứ nói, “Thân phận của ngươi đặc thù, Liên Y… Bổn vương không muốn để cho người trong cung biết, ngươi đón hắn về chỗ ngươi đi, chờ hắn khỏe, ngươi tự mình đưa hắn trở về.”

“… Dạ…” Lời nói của vương gia hợp tình hợp lý, cho dù không muốn, lão Nhất vẫn là đáp ứng… Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 12”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 5

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ chương

“…” Hiên Viên Diệu không nói gì, lửa giận trong lòng bốc lên. Dựa theo lời nói của Thượng Quan Thập, nếu lúc ấy là người khác ở cạnh cậu ta, cậu cũng sẽ hôn lên đi. Shit! Tức chết đi được! Ô tô đột nhiên phanh gấp một cái.

“Này! Anh lái xe cẩn thận một chút! Chúng ta chính là ba mạng người!” Nam Cung Diễm tái nhợt nghiêm mặt trách móc, quyết định không kích động Hiên Viên Diệu nữa.

“Tới rồi sao… Bà còn đang chờ tôi…” Thượng Quan Thập khe khẽ nói.

“Nhà của cậu ở chỗ nào?” Hiên Viên Diệu lạnh lùng hỏi.

“Nhà ư! Tôi là đứa trẻ bị bỏ rơi a! Là bà nhặt được! Nơi đó là thuê… không xem như là nhà… Nói cho các anh… Tôi sau này nhé…muốn làm một bác sĩ nhi khoa, chuyên xem bệnh cho trẻ em… kiếm tiền… mua cho bà một căn nhà…” Thượng Quan Thập trả lời ông nói gà bà nói vịt.

Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm cùng lúc lâm vào trầm tư. Thì ra là như vậy! Chẳng trách cậu ta rất ít khi đến trường, giáo sư Lương cũng đặc biệt để ý cậu ấy.

“Này! Các anh biết không? Tôi chưa bao giờ tự ti nhé!… Bởi vì bà là người tốt nhất thế giới… là mặt trời của tôi a… Giáo sư Lương… Ông cũng giống ba… Đúng, giống ba…” Thượng Quan Thập tiếp tục nói, cắt ngang trầm tư của hai người. Nói nói xong, cậu ngủ. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 5”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 4

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ chương

Thượng Quan Thập đau lòng nhìn cô khiếp sợ lui về phía sau, lời nói đứt quãng không ngừng truyền đến: “Làm sao… Làm sao có thể? Em không tin! Không tin!”

“Vậy ư?” Thượng Quan Thập nở một nụ cười kỳ lạ, quyết định tăng thêm một liều thuốc. Cậu một tay kéo nam sinh bên cạnh qua, kiễng mũi chân, rất nhanh hôn lên, tiếng hút không khi xung quanh không ngừng. Sau đó, cậu rất nhanh buông nam sinh trước mặt ra, nhìn chăm chú, xong rồi! Là Hiên Viên Diệu. Thượng Quan Thập dè dặt nhìn biểu tình hắn vẫn thản nhiên như trước. Phù! Thở dài một hơi. Sau đó, cậu quay đầu, mỉm cười nhìn Ngụy Tâm Lan đang ngây ra, nói như không có gì: “Hiểu chưa? Tôi sở dĩ không đụng vào em, cũng là bởi vì tôi chỉ thích đàn ông-“

“Bốp-” một tiếng, cô tát một cái thật mạnh vào mặt Thượng Quan Thập, cũng cắt ngang lời nói của cậu. Sau đó Thượng Quan Thập liền thấy cô khóc chạy ra đại sảnh… Nước mắt rơi xuống làm chính hai mắt cậu cũng nhìn không rõ.

“Đứa ngốc…” Phía sau một đôi tay già nua che hai mắt Thượng Quan Thập, thay cậu ngăn trở hình bóng đang rời đi.

“Có cái gì hay để xem đâu! Mọi người tiếp tục nào!” Giọng uy nghiêm của giáo sư Lương vang lên ở đại sảnh yên tĩnh, đại sảnh trong nháy mắt lại tiếp tục náo nhiệt. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 4”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 3

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam chương

“Giáo sư Lương (giáo sư Lương)!” Hai người kia lễ phép bắt chuyện. Thượng Quan Thập lặng lẽ lùi sang bên cạnh, theo bản năng không muốn gia nhập vào đề tài nói chuyện của bọn họ. Cậu lúc này chỉ mong vũ hội mau kết thúc, được đánh một chuyến xe về nhà, để bà đỡ phải thức đêm chờ cửa. Nhưng ông trời không chiều lòng người, giáo sư Lương kéo cậu từ bên cạnh ra, nhiệt tình vì bọn họ giới thiệu cho nhau.

“Thập, thời gian cậu ở trong trường ít nhất, hẳn là chưa từng gặp hai người bọn họ đi! Ba cậu đều là niềm tự hào của tôi, sao lại có thể không biết nhau chứ? Đáng tiếc a! Hiên Viên Diệu vậy mà lại bỏ y học theo thương nghiệp, mà còn cậu? Thế nhưng lại vứt bỏ cơ hội nghiên cứu đi làm một bác sĩ nhi khoa. Chỉ có Nam Cung Diễm tiếp tục đào tạo chuyên sâu. Ai! Thực đáng tiếc…” Thượng Quan Thập lẳng lặng nghe lải nhải của giáo sư Lương, biết ông lại bệnh cũ tái phát. Trong lòng cậu nghĩ: Kỳ thật, bốn năm qua, giáo sư Lương đối với cậu mà nói, không phải chỉ là một giáo sư tốt, mà còn là một người cha nhân từ. Cậu cũng thực không nỡ rời ông!

Ngay khi Thượng Quan Thập đang lâm vào thương cảm, cậu cũng không có chú ý tới hai ánh mắt bức người lên cậu.

Hiên Viên Diệu một đôi đôi mắt ưng tinh quang chợt lóe. A! Thì ra cậu ta chính là sinh viên loại ưu thần long bất kiến thủ vĩ (1) kia ư! Thấy thế nào cũng có bộ dạng thiếu dinh dưỡng. Có điều, khuôn mặt cậu ta thoạt nhìn lại giống như con gái. Nam Cung Diễm một đôi mắt hoa đào nhìn kỹ từ trên xuống dưới. Hừ! Đúng là một chàng trai xinh đẹp! Có điều là hơi gầy. Béo thêm một chút thì tốt. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 3”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 2

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị chương

Một tháng sau, Thượng Quan Thập nhận lời mời tham gia vũ hội tốt nghiệp của học viện y học tổ chức tại khách sạn Gia Uyển. Vũ hội xa hoa, mà lại phi thường náo nhiệt.

Cậu cầm nước trái cây, một mình đứng ở một góc hội trường, đảo mắt nhìn cả hội trường, nhìn qua nhìn lại, một mảnh cảnh tượng xa lạ. Bốn năm đại học, vì vừa đi làm thêm vừa học đại học, cậu không có thời gian kết giao bạn bè. Cùng học bốn năm, cho dù cậu là sinh viên hạng ưu, ngoại trừ mấy giáo sư có mặt ở đây ra, cậu cũng không nhận ra bạn học nào sắp bước vào xã hội. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 2”