Hương mật tựa khói sương – Trích dẫn

Tên gốc 香蜜沉沉烬如霜
Hán Việt Hương mật trầm trầm tẫn như sương
Tác giả Điện Tuyến
Thể loại Ngôn tình, tiên giới
Link chuyển ngữ Maroon & DuDu

Lâu lắm rồi mới lại khóc… khi đọc một cái gì đó. Tiếp tục đọc “Hương mật tựa khói sương – Trích dẫn”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 12

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ thập nhị chương – Cam nguyện

“Ca? Chính là có gì không khoẻ?” Lam Khuyết Dương nhìn người rõ ràng có chút mất hồn mất vía, đưa tay xoa nhẹ cổ tay Mạc Tang Ức.

“Không… Không có.” Mặt Mạc Tang Ức từng trận nóng lên.

“Ca?” Lam Khuyết Dương phát hiện tâm trạng ca có phần bất ổn, nhưng lại không đau chỗ nào, liền vạn phần căng thẳng thay đổi sắc mặt.

“Khuyết Dương, ta không sao, ngươi đừng giống như Hoài Diệp, luôn thấy ta bị bệnh.” Thu tay, Mạc Tang Ức nửa phần bất đắc dĩ, nửa phần có lỗi nhìn Lam Khuyết Dương.

“Ca, nói thật với ta đi, rốt cuộc là khó chịu?” Lam Khuyết Dương cũng không vì vậy mà buông giọng, vẫn là lo lắng hỏi, nếu không có chuyện gì, thần sắc ca vừa rồi vì sao lại không bình thường?

“Khuyết Dương, ta thật sự không sao.” Sợ lại bị người trút cho mấy chén thuốc đắng chết người, Mạc Tang Ức không dám nghĩ tới chuyện xảy ra tối hôm qua nữa.

“Ca, ngươi đừng giấu giếm ta.” Lam Khuyết Dương vẫn là không tin đưa tay sờ trán Mạc Tang Ức, sau đó lại sờ cổ, xem thử có sốt không.

Ngay khi tay Lam Khuyết Dương vừa mới sờ lên cổ Mạc Tang Ức, Mạc Tang Ức lại như bị kim châm lập tức né tránh, mà sau đó trên mặt lại càng ửng đỏ. Lam Khuyết Dương duỗi tay, thấy biểu tình có phần hoảng hốt lo sợ của ca, mặt trầm xuống.

“Khuyết… Khuyết Dương…” Mạc Tang Ức căng thẳng hô, trong mắt là nghi hoặc, hắn cũng không hiểu được vì sao vừa rồi lúc Khuyết Dương chạm vào hắn lại có phản ứng như thế.

Tay Lam Khuyết Dương cũng không có thu hồi, mà là lại một lần nữa sờ lên cổ Mạc Tang Ức, mà lần này cũng vậy, ngay lúc chạm vào, Mạc Tang Ức lại lập tức tránh ra.

Vuốt cổ mình, Mạc Tang Ức ngây ngốc nhìn Lam Khuyết Dương, còn không chờ Lam Khuyết Dương có động tác gì, hắn đã bắt lấy tay Lam Khuyết Dương cẩn thận lật xem, khó hiểu hỏi: “Khuyết Dương… Trên tay ngươi… có dính thứ gì hay không?” Tìm tới tìm lui, ngoại trừ bàn tay và vết chai dày trên ngón tay, Mạc Tang Ức không phát hiện chỗ nào khác thường.

“Ca, để ta xem cổ ngươi.” Lam Khuyết Dương thu tay, kéo Mạc Tang Ức lại gần, sau đó gạt mái tóc dài chưa buộc của hắn sang một bên, kéo cổ áo hắn ra nhìn chỗ y vừa mới chạm vào.

Mạc Tang Ức nghiêng đầu, không nhìn thấy mặt Lam Khuyết Dương, nhưng hắn lại cảm giác được hơi thở của Khuyết Dương thay đổi, không thể quay đầu lại, Mạc Tang Ức bất an hỏi: “Khuyết Dương? Cổ ta chính là có gì không bình thường?”

“Ca… Chính là chỗ này khó chịu?” Nhìn chằm chằm hồng ấn dày bị áo che khuất, Lam Khuyết Dương dùng lưng ngón tay nhẹ nhàng vuốt.

“Khuyết Dương…” Mạc Tang Ức hơi run rẩy khẽ kêu một tiếng, muốn né tránh cái đụng chạm khiến tim hắn loạn nhịp kia.

Con ngươi vốn trầm lạnh ấm dần, Lam Khuyết Dương mãi đến khi mang tai Mạc Tang Ức cũng đỏ như lửa mới dời ngón tay đi. Mặc cho người đã toàn thân như nhũn ra dựa vào người mình, Lam Khuyết Dương để ý kỹ y sam của Mạc Tang Ức, ôm hắn lẳng lặng ngồi.

Ước chừng nửa nén hương sau, Mạc Tang Ức mới khôi phục lại, rời khỏi ngực Lam Khuyết Dương, Mạc Tang Ức dùng ánh mắt hỏi người trước mặt – hắn rốt cuộc là làm sao?

“Ca, vết chai trên tay ta dầy quá, cọ vào ngươi.” Kéo tay Mạc Tang Ức, Lam Khuyết Dương dùng lòng bàn tay cọ vào mu bàn tay hắn.

Cảm giác tim lại đập nhanh, Mạc Tang Ức có chút kinh ngạc nhìn Lam Khuyết Dương, tay không tự giác muốn thoát đi, lại bị một bàn tay khác gắt gao nắm.

“Khuyết Dương… Ngươi… Ngươi đừng luyện kiếm.” Cuối cùng cũng buông được cánh tay bị chà xát, Mạc Tang Ức bất ổn mở miệng khuyên.

“Được.” Trong mắt chứa đầy tiếu ý, Lam Khuyết Dương nhận lời. Mạc Tang Ức lại thở ra, vui vẻ nở nụ cười, sau này hắn hẳn là sẽ không còn như vậy nữa.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 12”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 8

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát chương

Lúc này, nhân vật chính khiến cho Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm vô cùng phiền não, Thượng Quan Thập đang nằm trên giường vạch kế hoạch cho tương lai.

Rời khỏi thành phố A, đã hơn 1 tháng. Nhớ tới chuyện đã xảy ra sáng sớm hôm đó, Thượng Quan Thập vẫn không khỏi tim đập dồn dập, mặt đỏ tới tận mang tai. Bạn thử nghĩ mà xem, nếu sáng sớm bạn tỉnh lại, phát hiện hai chàng trai siêu dễ nhìn nằm hai bên bạn, mà lại còn không một mảnh vải che thân, bạn có thể giữ được tỉnh táo không? May mắn cậu rời đi trước, nếu không cậu phải làm sao đối mặt hai người kia chứ! Ngộ nhỡ bọn họ muốn cậu có trách nhiệm với bọn họ, cậu nên làm cái gì bây giờ? Cậu lại không quen bọn họ, hơn nữa bọn họ lại là nam sinh, làm sao lại phát sinh chuyện tình kỳ quái như thế chứ? Có điều là nhắc lại chuyện đó, cậu thực sự cái gì cũng không nhớ rõ? Ai! Buổi tối trước ngày hôm đó rốt cuộc đã xảy ra cái gì chứ? Hừ! Quên đi! Không nghĩ nữa. Nói thế nào đi nữa, dù sao cậu cũng không thể lấy vợ, coi như là một đêm phóng túng hoang đường đi! Hơn nữa, ngày hôm qua lúc cậu gọi điện thoại báo bình yên cho giáo sư Lương, ông không phải đã nói bọn họ hôm nay xuất ngoại sao? Thật tốt quá! Không thấy mặt, qua một thời gian. Cậu sớm hay muộn cũng sẽ quên.

Thực ra hiện giờ cũng không sao mà! Thu nhập ổn định, bà khỏe mạnh, tuy rằng không có khả năng có đứa con của chính mình, nhưng làm bác sĩ nhi khoa, cậu mỗi ngày đều có thể nhìn đến những đứa nhóc đáng yêu, cũng có thể coi như một loại đền bù đi! Dù rằng thành phố S là một thành phố nhỏ, cậu cùng bà vẫn là thích sự yên tĩnh, hài hòa của nó. Cậu tin tưởng, qua vài năm, cậu nhất định có thể vì bà mua một ngôi nhà cho riêng mình. Ừ! Thượng Quan Thập, nỗ lực thật tốt nào! Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 8”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 7

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất chương

Gió mát sáng sớm chầm chậm thổi, xuyên qua song cửa sổ, thổi bay tấm rèm cửa, nhưng cũng không thổi tan được hết bầu không khí phóng túng còn sót lại.

Trên giường lớn trong phòng, khăn trải giường hỗn độn, ba người đang say ngủ. Người ở giữa đầy vệt xanh xanh tím tím trên người, không khỏi chứng tỏ kích tình đêm hôm qua.

“Ưm…” Thượng Quan Thập chậm rãi tỉnh lại. Cậu khó chịu giật giật, đột nhiên, dường như cậu cảm giác được có cái gì không đúng, vội ngồi dậy, kinh ngạc phát hiện chính mình trần như nhộng, toàn thân từ trên xuống dưới xanh xanh tím tím, cả người đau nhức, nhất là cái nơi khó nói kia… Cậu dè dặt nhìn về phía hai bên giường, trời ạ! Là Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm, cậu tối hôm qua rốt cuộc làm cái gì vậy! Nghĩ, nghĩ, cậu lập tức lựa chọn chạy trốn. Cậu cẩn thận đứng dậy, a! Có cái gì đó chảy xuống, sờ đùi, cậu lập tức phủ đầy sọc đen (1). Sau đó, cậu tức giận mặc quần áo, phi như bay thoát khỏi hiện trường. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 7”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 6

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục chương

“Phựt-“, Dây lý trí bị đứt. Rốt cuộc, tình dục chiến thắng lý trí. Nam Cung Diễm dùng sức ôm lấy người trong lòng, điên cuồng mà nhấm nháp đôi môi đỏ mọng kiều diễm ướt át, ngọt ngào mê người giống như trong tưởng tượng kia… Giờ khắc này, máu toàn thân hắn sôi sùng sục, từng tế bào kêu gào! Hắn bắt đầu thấy vậy vẫn chưa đủ, chậm rãi chuyển sang vị trí khác. Dục vọng mãnh liệt nói cho hắn biết mình muốn nhiều hơn! Nhiều hơn! Đây là lãnh địa của mình, mình phải khắc vào đầy ký hiệu thuộc về chính mình, cổ thiên nga, xương quai xanh tinh tế, thù du đỏ tươi mê người trước ngực, tất cả mọi thứ… Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 6”