Bàn Ti động số 38 – Chương 1

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất chương – Xuyên qua nhiều ra sáu cái chân

Đời người, thì ra chính là quá trình tương ngộ giữa sự và người.

Ta nhớ không rõ lắm, kiếp trước của ta vào lúc rối ren chịu không thấu liệu có từng cầu nguyện, thần ơi, nếu như cho ta có hơn hai cái tay thì thật tốt…

Có lẽ là có, ừ, thế nhưng ta nhớ không rõ mấy lần.

Có lẽ ta từng cầu nguyện ba, bốn lần? Hay là rất nhiều lần?

Con người thật sự không thể cầu nguyện lung tung.

Bởi vì có đôi khi nguyện vọng trở thành sự thật, kỳ thực là chuyện rất đáng sợ.

Đúng vậy, rất đáng sợ.

Đang khi ngươi bị một chiếc xe tải đánh bay, thần hồn phiêu đãng… Sau đó đột nhiên phát hiện chính mình có nhiều tới tám cái chân —

Ta khi đó kinh hãi muốn chết điên cuồng gào lên một tiếng: “Con nhện!”

Một tiếng gào này, đã bắt đầu cuộc sống mới của ta.

Đời người kiếp trước đã bị cắt đứt ngay khi ta bị xe đánh bay. Đời nhện kiếp này, ngay lúc ta còn đang trong một mảnh mờ mịt cùng sợ hãi, mở màn. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 1”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 17

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập thất chương

Sáng sớm ngày hôm sau, hai người tiều tụy không hẹn mà cùng đứng canh trước phòng khám của Thượng Quan Thập, gây ra nhốn nháo không nhỏ trong bệnh viện. Trên hành lang thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng các cô y tá thảo luận.

“Trời ạ! Tớ vừa rồi giật hết cả mình, có thấy hai anh chàng đẹp trai ở cửa phòng khám của bác sĩ Thượng Quan không? Tớ còn tưởng rằng hai đứa con của anh ấy một đêm trưởng thành ấy!”

“Ừ! Thấy, thấy, trời ạ! Quả thực là cực phẩm tiểu công! Có điều, bọn họ và bác sĩ Thượng Quan là có quan hệ gì nhỉ? Thực chờ mong a!”

“Này! Tớ thấy là so với bác sĩ Giang còn được hơn nha! Nói như thế nào nhỉ? Nhờ bác sĩ Thượng Quan mới có thể mỗi ngày nhìn thấy hai khuôn mặt kia a! Tuy là phiên bản thu nhỏ, nhưng mà không tệ nhé! Đổi gu một chút so sánh tốt hơn nha!”

“Ừ! Rất có lý!”

“Rất có lý cái gì chứ! Mọi người đều quên hết rồi! Không phải tiểu thuyết bất chính trên mạng bây giờ thịnh hành NP sao? Tớ thấy bác sĩ Thượng Quan và bọn họ xem ra là 4P đi! Trời ơi! không được, chỉ mới nghĩ thôi, tớ đã chảy máu mũi rồi!” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 17”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 16

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập lục chương

Sau một hồi “tút… tút… tút…”, giọng nói trầm thấp ổn trọng của Hiên Viên Diệu truyền đến từ đầu dây điện thoại bên kia.

Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 16”

Hồng phúc dao – Chương 14

Hồng phúc dao

Đệ thập tứ chương

Đối với người đột nhiên xuất hiện trong xe, trong lòng mặc dù căm tức, bất quá trên mặt Lưu Tích Tứ lại chỉ cười lạnh mấy tiếng, ngồi xuống, lệnh xe ngựa hồi phủ. Ngồi trên xe, Lưu Tích Tứ xốc màn xe lên, rất hào hứng nhìn cảnh trí đường phố hai bên, Ly Nghiêu trong mắt hắn dường như không tồn tại.

“Vương gia có thể cho Ly Nghiêu hay có gì bất mãn với Ly Nghiêu sao? Ly Nghiêu suy nghĩ mấy ngày, lại thực sự nghĩ không ra đến tột cùng nhạ vương gia mất hứng chỗ nào.” Ly Nghiêu kéo màn xe được Lưu Tích Tứ vén lên xuống, để Lưu Tích Tứ nhìn chính mình.

Lưu Tích Tứ giật lại màn xe, quay đầu, “Ly Nghiêu, bổn vương có thể nhịn ngươi một lần hai lần, không thể cứ nhịn ngươi mãi. Ngươi bất kính với bổn vương, lại thường coi nhẹ ý nguyện của bổn vương ngăn cản chuyện của bổn vương, này đó còn chưa đủ để bổn vương sinh khí sao?”

“Ly Nghiêu tưởng là một đao kia đã làm vương gia nguôi giận.” Khóe miệng treo một mạt cười, giọng Ly Nghiêu cực khẽ, trong mắt lại mang theo tà nịnh hỏi, “Hay là vương gia đối với việc Ly Nghiêu quấy nhiễu chuyện tốt của vương gia vẫn canh cánh trong lòng?”

“Bổn vương hà tất?” Đã tới phủ đệ, Lưu Tích Tứ chưa đợi thị vệ dừng ổn liền nhảy xuống xe. Thấy Ly Nghiêu theo từ trên xe xuống, mặt những người khác căng thẳng không còn chút máu.

“Trúc nhị đã chuộc về cho bổn vương chưa?” Vừa xuống xe, Lưu Tích Tứ liền hỏi, Ly Nghiêu vừa nghe, nụ cười khóe miệng càng sâu, thị vệ của Lưu Tích Tứ vây hắn bên trong, cẩn thận nhìn Ly Nghiêu.

“Bẩm vương gia, đã chuộc về đây, tiểu nhân… để hắn… hầu trong phòng ngủ của vương gia.” Trong lòng Vương Thuận nhi sợ đến kinh hồn bạt vía, Ly Nghiêu này, thật là đáng sợ. Mà khi Lưu Tích Tứ vừa mới bước được một bước, hắn đã bị người khóa phía trước, chân ly khai mặt đất.

“Vương gia!”

“Ly Nghiêu!”

Lưu Tích Tứ bị Ly Nghiêu túm lấy phi thân vào vương phủ, thị vệ cùng ám vệ ngay lập tức rút kiếm hướng Ly Nghiêu mà đi, vương gia bị uy hiếp trong phủ, đây là đại sự cỡ nào! Lưu Tích Tứ lại trời sinh can đảm, chẳng những không sợ, dùng hết thủ đoạn toàn thân muốn thoát khỏi người Ly Nghiêu, thế nhưng lại như châu chấu đá xe, tay Ly Nghiêu giữ lấy hắn vẫn không chút sứt mẻ. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 14”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 15

Tiêu Tương thủy sắc

Ta có chăm không nà :”>
Quà Valentine ná
Mà vẫn còn quà hố hố XD
Quà còn lại được post vào một giờ đúng nào đó trong ngày hôm nay ^^~

Đệ thập ngũ chương – Tâm lạc

Mạc Tang Ức ngồi trên giường, sau khi nghe thấy cửa phòng mở ra, trong phòng không còn âm thanh khác, nghĩ rằng Khuyết Dương chắc chắn cũng đã đi ra ngoài, mới giật màn ra định bụng tìm y phục của mình, chân vừa mới vươn ra khỏi chăn, Mạc Tang Ức đã bị người đứng bên làm cho hoảng sợ.

“Khuyết Dương?!” Mạc Tang Ức hoảng sợ hô, người này vẫn còn đang ở trong phòng!

“Ca, mấy cái này bẩn rồi, đổi bộ sạch đi.” Lam Khuyết Dương đem màn vén lên, nhặt lên áo lót, trù khố và tiết khố bị vứt trên mặt đất đặt lên ghế, từ bên cạnh lấy ra một bộ y phục mới, cũng ngồi trên giường.

Đôi chân trần lại chậm chạp lui về trong chăn, Mạc Tang Ức một tay ấn giữ chăn trên người, một tay đỡ lấy y phục, thấy Lam Khuyết Dương ngồi ở kia không có ý đứng dậy, khó xử mở miệng: “Khuyết Dương…Ngươi…Ngươi quay lưng đi, ca…mặc y phục.” Hắn bây giờ không mảnh vải che thân, thật sự không muốn mặc y phục trước mặt Khuyết Dương.

“Ca, hoàng thượng có thể nhìn ngươi, ta không thể nhìn sao? Ngươi chính là ca ta.” Lam Khuyết Dương không động đậy nhìn người vẻ mặt đang dần ửng hồng, ngữ điệu thản nhiên, ánh mắt u ám.

Mạc Tang Ức vừa nghe, mặc dù cảm thấy không ổn, nhưng lại không thể bác lại. Nếu Hoài Diệp có thể đối mình như thế, vậy hắn vì sao không thể mặc y phục trước mặt Khuyết Dương? Lời này nghe lên cũng có đạo lý như thế, nhưng… nhưng tưởng tượng đến phải đối mặt Khuyết Dương như vậy, hắn liền cảm giác thân mình lại bắt đầu như bị thiêu cháy, tim cũng đập đến kịch liệt. Đây… Đây đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?

“Ca, mau mặc vào, coi chừng cảm lạnh.” Thấy Mạc Tang Ức không nhúc nhích, Lam Khuyết Dương cầm lấy áo trong, định bụng tự mình động thủ hầu hạ người này mặc y phục.

“Khuyết Dương…Ta tự làm.” Cầm y phục qua, Mạc Tang Ức cúi đầu không dám nhìn Lam Khuyết Dương, chậm rãi buông tay cầm chăn ra, trong nháy mắt buông tay, từng dấu hồng ấn trước ngực lộ ra. Bất chấp cảm thấy ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào mình, Mạc Tang Ức rất nhanh mặc vào áo lót, một lúc sau đã thắt xong vạt áo.

Tiếp theo đến lượt mặc tiết khố, cho dù Mạc Tang Ức có tín nhiệm Lam Khuyết Dương ra sao, nhưng lúc này hắn lại như thế nào cũng không dám xốc chăn lên, với Hoài Diệp… luôn là người nọ chủ động, hắn ngăn cũng ngăn không được, nhưng bây giờ… Nghĩ đến người trước mặt này cứ như vậy nhìn thấy chính mình, hắn làm không được.

“Khuyết Dương…” Mạc Tang Ức gần như cầu xin hô, “Ngươi… Ngươi xoay người sang chỗ khác.”

“Ca, hoàng thượng có thể nhìn, ta lại không thể nhìn sao? Hay là nói, ở trong lòng ca, hoàng thượng so với ta thân thiết hơn nhiều?” Khác với ngày xưa, Lam Khuyết Dương lúc này dị thường kiên trì, hoàn toàn không để ý lời cầu xin của Mạc Tang Ức.

Trong lòng biết chính mình quả thật có chút khách khí, cũng không muốn Khuyết Dương bởi vậy mà nghĩ nhiều, trong lòng Mạc Tang Ức đấu tranh, ước chừng đã qua một nén hương, hắn mới có đủ dũng khí, xốc chăn lên.

Hạ thân bị người nhìn chằm chằm, hai tay Mạc Tang Ức phát run nghĩ muốn mặc vào tiết khố, nhưng ngay khi chân vừa mới luồn vào, tiết khố lại bị bị người đoạt đi. Mạc Tang Ức bối rối ngẩng đầu nhìn, đã thấy Lam Khuyết Dương vứt tiết khố của hắn ở chân giường, trên mặt là thần sắc hắn chưa bao giờ nhìn thấy.

“Ca…” Tiếng nói Lam Khuyết Dương trở nên vô cùng khàn, hai tròng mắt nhìn chằm chằm vào dục vọng đã ngẩng đầu lên kia của Mạc Tang Ức, “Chịu đựng đối với cơ thể không tốt.” Nói câu Mạc Tang Ức nghe không hiểu lắm, Lam Khuyết Dương gạt màn xuống, nhất thời, trong giường tối sầm.

Mạc Tang Ức chỉ cảm thấy tim mình đập nhanh như sắp nhảy ra ngoài, nghĩ muốn kéo chăn qua, chăn lại bị đoạt đi, hắn nhìn về phía Lam Khuyết Dương, nghĩ muốn mở miệng, lại cái gì cũng nói không ra, bên tai đều là tiếng tim mình đập.

“Ca… Nhắm mắt lại.” Lam Khuyết Dương tới gần Mạc Tang Ức, khe khẽ nói. Mạc Tang Ức lập tức nghĩ cũng không nghĩ gì liền đem mắt gắt gao nhắm lại, tình cảnh lúc này, hắn đã sớm nghĩ muốn có một cái lỗ để chui vào.

Cảm giác chính mình bị người đẩy ngã, tiếp đó cái chăn bị kéo lên, sau đấy… vạt áo bị người cởi ra, Mạc Tang Ức sợ hãi mở hai mắt, đã thấy một tay Lam Khuyết Dương giữ phía trên, mà mặt hắn đã nhanh dán lên mình. Có phần thở không nổi, Mạc Tang muốn quay đi…, lại bị người ngăn lại, mà phương pháp người nọ ngăn hắn, khiến cho hắn sợ tới mức mắt hạnh mở to.

Nghĩ muốn mở miệng hô, lại không biết ngược lại cho người nọ thừa dịp có cơ hội, lưỡi bá đạo không còn ngăn trở vọt vào trong miệng mình, cuốn lấy đầu lưỡi hắn. Tay mang theo vết chai dày động tới lui trên thân hắn, cảm giác tê dại lập tức theo ngay sau đó. Nghĩ muốn đẩy người này ra, nhưng người này lại như cự thạch vẫn không nhúc nhích. Đôi tay từ chối dần dần vô lực, mà sau khi người nọ nắm lấy phân thân không biết dựng lên từ lúc nào của hắn, hắn lại nửa phần lực đạo cũng không có.

Ngay lúc hắn cảm thấy được hạ thân chính mình càng ngày càng nóng, càng ngày càng trướng, người nọ lại ngừng lại, xoay người một cái nằm dưới thân mình. Mạc Tang Ức thở gấp ấn vào bả vai Lam Khuyết Dương, khó hiểu nhìn hắn, cái gì đó cứng lên bị kìm lại, nước mắt khó chịu rơi xuống.

“Ca, làm theo lời ta bảo, ngươi sẽ thoải mái.” Lam Khuyết Dương lau đi nước mắt trên mặt Mạc Tang Ức, mở ra hai chân mình.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 15”