Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 19

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập cửu chương

Sau khi Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm đi rồi, Thượng Quan Thập đỡ lấy ánh mắt nóng hôi hổi của mấy cô y tá, đối với Giang Hoa vẫn còn đang khó hiểu, tùy tiện lấy đại một lý do, lừa trót lọt. Sau đó, cậu lại thật vất vả mà chịu đựng qua buổi sáng nhiệt độ tăng vọt. Lúc giữa trưa, cậu cuối cùng cũng về tới nhà. Đẩy cửa chính ra, cậu phát hiện hai đứa nhóc kia đang ở trong phòng khách chơi trò chơi, chỉ riêng ba không có nhà. Vì thế cậu vừa đi hướng phòng bếp vừa hỏi: “Ông đâu rồi?”

“Ông đến nhà ông Giang, buổi trưa chắc là không ăn cơm. Đúng rồi, mẹ, buổi trưa con muốn ăn thịt kho tàu.” Hữu Dực vừa chơi trò chơi vừa trả lời.

“Ha! Tả Dực, còn con?” Thượng Quan Thập mặc tạp dề hỏi.

“Tôm chiên! Cám ơn ạ!” Tả Dực lễ phép trả lời.

“Đúng rồi, hôm nay, các con… Chuông cửa kêu, giúp cha đi mở cửa!” Đột nhiên tiếng chuông cửa vang lên cắt ngang lời Thượng Quan Thập sắp sửa nói ra, cậu lập tức bảo con đi mở cửa. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 19”

Hồng phúc dao – Chương 15

Hồng phúc dao

Đệ thập ngũ chương

Nghênh Hoan lâu lớn nhất kinh thành bị tiểu vương gia Lưu Tích Tứ đóng cửa, trong nhất thời đầu đường xó chợ đều sôi nổi thảo luận việc này. Lưu Tích Tứ một câu “nhìn không vừa mắt”, khiến cho các đại lão gia có tiền trong kinh thành mất đi chỗ chơi đùa. Mà hơn trăm công tử cô nương trong lâu, mắt nhìn thấy không thể tiếp khách, cuộc sống sau này không có chỗ dựa. Lam Vận Vanh chưa bao giờ quản loại sự tình này, Lưu Tích Tứ muốn làm cái gì, thông thường có đạo lý của hắn, cho nên Lam Vận Vanh hoàn toàn không coi việc này xem như đại sự gì, chẳng qua là cái kỹ viện, đóng cửa thì đóng cửa. Nhưng Lưu Tích Tứ vào cung, người muốn nói giúp cho Nghênh Hoan lâu không tìm thấy hắn, chỉ có thể đến phiền Lam Vận Vanh, mà Lưu Mặc Huyền bị Lưu Tích Tứ tránh không gặp mặt cũng tìm tới y, xin y Lưu Tích Tứ giúp hắn đòi một người từ trong tay, Lam Vận Vanh nổi lên tò mò đối với hành động hiếm thấy của Lưu Tích Tứ.

“Tích Tứ, Mặc Huyền nói ngươi nhốt người của hắn trong quý phủ ngươi, đây là có chuyện gì?” Lam Vận Vanh vừa mới thỉnh an hoàng gia gia trở về thấy Lưu Tích Tứ đang ở trong ngự hoa viên cho cá ăn.

“Thái tử ca ca đâu? Sao mấy ngày rồi không gặp?” Lưu Tích Tứ làm bộ không có nghe thấy, chuyên tâm đùa với con cá.

“Hắn đi Hối Xuyên.” Lúc trả lời, ánh mắt Lam Vận lấp lánh.

“Hối Xuyên? Hãn Triệt ở Hối Xuyên sao?” Lưu Tích Tứ thông minh nghĩ tới.

“Ừ.” Lam Vận Vanh cũng không che giấu.

“Nhị ca, ta hỏi ngươi, nếu như Hãn Triệt xuất thân thanh lâu, nhưng ngại thân phận giấu giếm ngươi, sau ngươi biết được, sẽ làm như thế nào?” Nếu nhị ca trả lời cũng như Lưu Mặc Huyền, hắn liền trả người lại, sau này không quản, nếu không phải, hắn sẽ nghĩ nghĩ làm thế nào để cho Lưu Mặc Huyền lại nếm chút khổ sở.

“Làm như thế nào?” Lam Vận Vanh rõ ràng không thoải mái tưởng tượng, một lát sau hắn đáp trả, “Chuộc hắn ra, trói trên giường làm cho hắn không xuống giường được.”

“Khụ… Khụ…” Lưu Tích Tứ bị nước miếng làm cho sặc, vội lấy trà qua thuận khí, “Nhị ca, ta còn chưa khai huân đâu, ngươi đừng ở trước mặt ta nói lộ liễu như vậy.” Không hổ là huynh trưởng của mình,cũng chỉ có một ý niệm trong đầu đối với Hãn Triệt .

“Ngươi không phải hỏi ta làm như thế nào? Ta đáp.” Lam Vận Vanh đúng là một chút cũng không đỏ mặt.

“Vậy… Nếu trước khi ngươi chuộc Hãn Triệt, hắn vì ngươi không tiếp khách, bị người đánh, ngươi lại sẽ làm như thế nào?” Lưu Tích Tứ tiếp tục hỏi.

Lam Vận Vanh lúc này nghĩ cũng không nghĩ liền trả lời: “Ai động hắn, dùng chỗ nào của cơ thể động, ta liền cắt bỏ chỗ đấy của y, lâu kia… tất nhiên là sẽ không để nó giữ lại.” Khi nói lời này, trong mắt Lam Vận Vanh mang theo tàn nhẫn, có thể tưởng tượng, nếu Bạch Hãn Triệt thật sự bị người khác bắt nạt, kết cục người nọ sẽ có bao nhiêu thảm. Đáp xong, Lam Vận Vanh nghe ra một chút nói nói, “Người trong quý phủ ngươi kia có phải bị người ta đánh hay không?”

“Đúng vậy…” Lưu Tích Tứ tiếp tục cho cá ăn, ngữ điệu kéo rất chậm rãi, tựa như nói một chuyện vớ vẩn nhàm chán gì đó, “Có điều là một tiểu công tử hơi ngu ngốc, thích Mặc Huyền, giấu giếm thân phận của bản thân, không những thế, sau khi bị Mặc Huyền biết liền bị nhốt lại, muốn cơ thể người ta đã không nói, còn mặc hắn bị tú bà đánh, Trúc nhị kia cũng vì thay Mặc Huyền thủ thân mới bị đánh. Ta thấy hắn đáng thương, Mặc Huyền lại mặc kệ sống chết của hắn, liền chuộc ra, sợ sau này nhị thúc biết được giận ta. Nhị ca, tuy nói là một tiểu quan, nhưng từ nhỏ phụ thân đã khuyên bảo chúng ta, chớ lấy thân phận áp người, chớ coi khinh người khác, ta chính là nghe lời nói của phụ thân nhất, người này ta tuyệt đối sẽ không giao cho Mặc Huyền, không để bên này chúng ta giao ra, bên kia liền phải nhặt xác cho hắn, đến lúc đó, sẽ không chỉ có nhị thúc giận ta, phụ thân cũng không thể không đánh chết ta.” Lưu Tích Tứ đúng là vẻ mặt bất đắc dĩ cùng tiếc nuối, nhưng ngữ khí kia nghe như thế nào cũng cảm giác được mang theo một chút trêu cợt cùng bất mãn.

“Tùy ngươi, Mặc Huyền nếu tới tìm ta, ta liền đẩy.” Lam Vận Vanh vừa nghe nguyên nhân hậu quả, ném khẩn cầu của Lưu Mặc Huyền sang một bên, vươn vai nói, “Ta hồi phủ, làm ăn của Nghênh Hoan lâu gần đây không tệ, Vận phường còn chưa có làm ăn ở phương diện này, trở về ta cùng thái tử bàn bạc một chút, tiếp nhận Nghênh Hoan lâu, để cho những người đó khỏi đến phiền ta. Tú bà cùng quy công ban đầu ngươi nếu không thích, tìm một cái tội giam lại hoặc sung quân.”

“Đuổi khỏi kinh thành là được, đừng để cho người ta nói chúng ta lấy quyền áp người.” Rõ ràng chính là lấy quyền áp người, Lưu Tích Tứ nói xong mặt không đỏ thở không gấp, “Tìm quản sự nói một tiếng, nói bọn chúng ép người lành làm điếm, ác độc đánh người của ta.”

“Ừ.” Làm như mệt mỏi, Lam Vận Vanh lên kiệu mềm, để người nâng xuất cung, nhưng mọi người trong cung đều rõ, vị chủ tử ưa ngủ này của bọn họ, cũng là nhân vật lợi hại ngang với thái tử.

Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 15”

Bàn Ti động số 38 – Chương 2

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị chương – Lớp học con nhện trong Đào Hoa quan

Sở dĩ nói, vận mệnh con người chính là kỳ diệu như thế. Lúc ngươi ra sức đuổi theo thì không chiếm được, chờ ngươi xoay người đi rồi, duyên phận lại đột nhiên từ trên trời giáng xuống, đập ngươi đến đầu óc choáng váng.

Tuy rằng tìm không thấy cái mỹ nhân kia, nhưng là đang đứng dưới tàng cây, không phải chính là con bướm với con ong mật ta ra sức đuổi cũng đuổi không kịp hay sao?

Ta vội vàng bắt kịp một lần nữa, mặt dày lôi kéo làm quen. Con bướm thì vẫn rất ôn hoà, ong mật vẫn là phớt lờ người khác.

Con bướm nói: “Đã gặp, chính là có duyên, chúng ta cùng nhau vào đi thôi.”

“A, cảm ơn! Thực cảm ơn!”

Chúng ta đi băng qua rừng đào, xa xa nhìn thấy nửa trên sườn núi có một mái nhà, mái cong được chạm trổ mỗi góc, hoa mỹ lại không mất đi thanh tịnh và đẹp đẽ. Đến gần có thể nhìn thấy chữ Đào Hoa quan trên bảng hiệu của đại môn.

“Quan chủ, đây là vải ta dùng nước suối dệt nên…”

Dùng nước dệt vải? Chẳng lẽ là ngư tinh?

“Quan chủ, đây là tinh sa (1) ta thu được, luyện đan rất thích hợp.”

Trong đội ngũ xếp hạng thật dài, ta mặt dày làm đồng bạn của con bướm và ong mật.

Bất quá vị quan chủ kia ngồi phía sau một tấm màn màu hồng nhạt, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng người.

Con bướm tiến lên phía trước, quỳ gối xuống, cung kính nói: “Quan chủ, đây là áo gấm hương hoa ta may từ cánh của trăm loại hoa.”

Người phía sau tấm màn vẫn như trước không có phản ứng gì, bên cạnh có một nữ đồng mặc áo dài màu hồng phấn nhận lấy kiện áo gấm kia.

Đến lượt ong mật, đưa ra chính là một cái bình: “Quan chủ, đây là rượu mật ta dùng mật của trăm loại hoa ủ thành.”

Cái bình kia không biết làm từ chất liệu gì, nửa trong suốt, có thể nhìn thấy bên trong chỉ có non nửa bình rượu mật…

Nếu là để tặng lễ, có người nào lại tặng nửa bình rượu. Quả nhiên sắc mặt nữ đồng tiếp lễ vật kia cũng lộ vẻ hơi kinh ngạc, bất quá cũng không nói cái gì.

Nhưng là chỉ có nửa bình rượu, so với ta cũng tốt hơn nhiều.

Ta là đến tay không.

“Vậy, quan chủ đại nhân, ta… ta không có lễ vật gì, nếu không thì…” Ta đột nhiên nghĩ: “Ta đọc thơ hoa đào đi? Quan chủ chắc chắn rất thích hoa đào đúng không?”

Nữ đồng kia lộ ra biểu tình vô cùng nghi hoặc, có lẽ chưa từng thấy qua sinh vật như ta thế này, hoặc là chưa từng nghe người ta nói qua như vậy.

Có thanh âm đằng sau tấm màn nói: “Vậy ngươi đọc ta nghe thử.”

Thanh âm kia có chút khàn khàn, bất quá nghe lên, khiến cho người ta cảm thấy trong lỗ tai ngứa ngứa, rất muốn lấy cái gì gãi gãi.

Ờ, đúng rồi, thơ viết về hoa đào có bài gì nhỉ?

Mau mau mau, mau nghĩ một bài.

“Vậy, cửa đây năm ngoái cũng ngày này, má phấn hoa đào ửng đỏ hây, má phấn giờ đây đâu vắng tá, hoa đào còn bỡn gió xuân đây…” (2)

Hẳn là đọc như vậy đi? Ta nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có một bài đấy.

“Ha hả, thật ra không có đọc sai. Cũng khó cho ngươi, loài nhện từ trước đến nay trí nhớ cũng không tốt. Ngươi có biết chữ không?”

Ta sững sờ một chút, sau đó nhớ tới lúc đi vào, ba chữ Đào Hoa quan trên thạch bích, là ta biết.

“Biết, biết.”

Người phía sau tầm màn kia khẽ cười: “Tám phần là bò ở xà nhà góc tường trường tư mà học được đi?”

Ờ, vị quan chủ này suy đoán rất có lý, nhưng mà đoán không đúng.

“Được rồi, vậy ngươi cũng lưu lại đi.”

Ta mừng rỡ, vốn là chuyện không có hi vọng, cư nhiên thành công!

“Cảm tạ quan chủ, cảm tạ quan chủ.”

Nữ đồng bên cạnh quở trách nói: “Ngươi đứng qua một bên đi.”

“A a, phải phải.”

Sinh vật tiếp sau dạng nào cũng có, đương nhiên… vẫn nên gọi bọn họ là… yêu quái. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 2”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 18

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tám chương

Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm vẫn như trước không nói gì, duy trì im lặng. Ngay lúc Thượng Quan Thập nghĩ muốn ra cửa mà chạy, Nam Cung Diễm mở miệng nói: “Chúng tôi… đã biết sự tồn tại của đứa nhỏ!”

Nghe thấy lời nói của Nam Cung Diễm, soạt một cái, sắc mặt Thượng Quan Thập trở nên trắng bệch. Tay cậu đang vịn lấy cái bàn không ngừng run rẩy, hai mắt tràn ngập sợ hãi vô hạn nhìn về phía bọn họ, môi giật giật tái nhợt: “… Sau… Sau đấy thì sao… các anh… muốn… muốn như thế nào?”

Thấy người thương yêu bị chính mình dọa thành như vậy, Nam Cung Diễm hối hận một câu cũng nói không nên lời. Nếu sớm biết tình hình như vậy, chính mình tuyệt đối sẽ không nói thẳng vào vấn đề.

“Bọn tôi không có ý muốn cướp đi bọn chúng. Chỉ là muốn nhìn chúng nó một chút mà thôi, dù gì bọn tôi không phải là cha bọn chúng sao? Hay là… chúng cũng không biết sự tồn tại của chúng tôi?” Hiên Viên Diệu đúng lúc giải thích.

“Thực sự? Các anh thực sự sẽ không mang hai đứa nó đi?” Thượng Quan Thập kích động muốn xác nhận sự thật lại một lần nữa.

“Ừ!” Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm đồng thời gật đầu nhận lời. Sau đó, bọn họ thấy Thượng Quan Thập nở nụ cười, nụ cười như hoa, nụ cười rạng rỡ chiếu sáng hai mắt bọn họ. Sau đấy, tiếng Thượng Quan Thập nhẹ nhàng truyền đến: “Ừ… Hai thằng quỷ biết sự tồn tại của các anh. Anh là Thượng Quan Tả Dực, em là Thượng Quan Hữu Dực. Nếu các anh tới nhìn chúng nó, tôi nghĩ bọn chúng sẽ rất vui!”. Sau khi nói xong những lời này, cậu cúi đầu, không ngừng bẻ ngón tay. Một lúc lâu, cậu bỗng nhiên ngẩng đầu, cười hỏi: “Như vậy đi! Chọn ngày không bằng gặp ngày, các anh đến nhà tôi ăn cơm trưa đi! Hôm nay Tả Dực và Hữu Dực buổi chiều nghỉ, các anh có thể hảo hảo ở chung một lúc, thế nào?” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 18”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 16

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ thập lục chương – Lo lắng âm thầm

“Lam phường chủ.” Lưu Hoài Vinh cùng Lưu Hoài Tuyên thấy Lam Khuyết Dương đi vào, đứng lên, Lưu Uẩn Tình ở bên cạnh lại cúi đầu gọi tiếng “Khuyết Dương.”

“Vương gia, quận chúa mời ngồi.” Lam Khuyết Dương có phần lãnh đạm mở miệng, sau đó ngồi xuống, hỏi, “Không biết hai vị vương gia cùng Tình quận chúa hôm nay đến đây có chuyện gì?” Đối với ba người này, thái độ Lam Khuyết Dương chẳng hề cung kính, thậm chí có thể nói là có chút thờ ơ.

Sắc mặt của Lưu Hoài Vinh và Lưu Hoài Tuyên có chút xấu hổ, liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó Lưu Hoài Vinh mở lời trước nói: “Tình nhi tự mình làm chút điểm tâm, mang đến cho ngươi nếm thử.”

Lưu Hoài Vinh đẩy đẩy muội muội của mình, bảo nàng mang điểm tâm qua. Vốn, với thân phận của bọn họ, loại việc mất thân phận thế này bọn họ căn bản không thể đi làm, nhưng trận sai nhiều năm trước ấy, làm cho bọn họ mất đi tôn quý vốn có, mặc dù vẫn là quận vương, nhưng lại không có chút địa vị nào. Theo lý thuyết, bọn họ ngay từ đầu có thể trực tiếp gặp người nọ, nhưng bọn họ đều rõ ràng, ở trong này trừ phi Lam Khuyết Dương đồng ý, bằng không bọn họ ngay cả cơ hội liếc mắt người nọ một cái cũng không có.

Lưu Uẩn Tình bưng hộp đựng thức ăn đi lên phía trước, từ bên trong lấy ra một khay điểm tâm đậu đỏ tinh xảo, đặt trên bàn cạnh Lam Khuyết Dương, nhẹ giọng nói: “Khuyết Dương, ngươi nếm thử, ta đã dành hai canh giờ mới làm xong, vẫn còn nóng hổi.” Trong mắt Lưu Uẩn Tình đúng tình yêu không che đậy đối với Lam Khuyết Dương.

“Đa tạ quận chúa, tâm ý của quận chúa Khuyết Dương xin lĩnh, bất quá Khuyết Dương không thích đồ ngọt, điểm tâm này quận chúa vẫn là cầm về đi.” Lam Khuyết Dương không động đậy nhìn mắt Lưu Uẩn Tình, không đếm xỉa tới bộ dạng đau lòng của nàng, tiếp tục nói, “Hai vị vương gia, hôm nay đến chỗ Khuyết Dương, có chuyện gì, đừng ngại nói thẳng.”

Lam Khuyết Dương đã đoán được bảy tám phần, nhưng nếu đối phương không nói, hắn cũng giả bộ hồ đồ, bất quá cho dù bọn họ nói, hắn cũng sẽ không cho phép. Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 16”