Hồng phúc dao
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thập ngũ chương
Nghênh Hoan lâu lớn nhất kinh thành bị tiểu vương gia Lưu Tích Tứ đóng cửa, trong nhất thời đầu đường xó chợ đều sôi nổi thảo luận việc này. Lưu Tích Tứ một câu “nhìn không vừa mắt”, khiến cho các đại lão gia có tiền trong kinh thành mất đi chỗ chơi đùa. Mà hơn trăm công tử cô nương trong lâu, mắt nhìn thấy không thể tiếp khách, cuộc sống sau này không có chỗ dựa. Lam Vận Vanh chưa bao giờ quản loại sự tình này, Lưu Tích Tứ muốn làm cái gì, thông thường có đạo lý của hắn, cho nên Lam Vận Vanh hoàn toàn không coi việc này xem như đại sự gì, chẳng qua là cái kỹ viện, đóng cửa thì đóng cửa. Nhưng Lưu Tích Tứ vào cung, người muốn nói giúp cho Nghênh Hoan lâu không tìm thấy hắn, chỉ có thể đến phiền Lam Vận Vanh, mà Lưu Mặc Huyền bị Lưu Tích Tứ tránh không gặp mặt cũng tìm tới y, xin y Lưu Tích Tứ giúp hắn đòi một người từ trong tay, Lam Vận Vanh nổi lên tò mò đối với hành động hiếm thấy của Lưu Tích Tứ.
“Tích Tứ, Mặc Huyền nói ngươi nhốt người của hắn trong quý phủ ngươi, đây là có chuyện gì?” Lam Vận Vanh vừa mới thỉnh an hoàng gia gia trở về thấy Lưu Tích Tứ đang ở trong ngự hoa viên cho cá ăn.
“Thái tử ca ca đâu? Sao mấy ngày rồi không gặp?” Lưu Tích Tứ làm bộ không có nghe thấy, chuyên tâm đùa với con cá.
“Hắn đi Hối Xuyên.” Lúc trả lời, ánh mắt Lam Vận lấp lánh.
“Hối Xuyên? Hãn Triệt ở Hối Xuyên sao?” Lưu Tích Tứ thông minh nghĩ tới.
“Ừ.” Lam Vận Vanh cũng không che giấu.
“Nhị ca, ta hỏi ngươi, nếu như Hãn Triệt xuất thân thanh lâu, nhưng ngại thân phận giấu giếm ngươi, sau ngươi biết được, sẽ làm như thế nào?” Nếu nhị ca trả lời cũng như Lưu Mặc Huyền, hắn liền trả người lại, sau này không quản, nếu không phải, hắn sẽ nghĩ nghĩ làm thế nào để cho Lưu Mặc Huyền lại nếm chút khổ sở.
“Làm như thế nào?” Lam Vận Vanh rõ ràng không thoải mái tưởng tượng, một lát sau hắn đáp trả, “Chuộc hắn ra, trói trên giường làm cho hắn không xuống giường được.”
“Khụ… Khụ…” Lưu Tích Tứ bị nước miếng làm cho sặc, vội lấy trà qua thuận khí, “Nhị ca, ta còn chưa khai huân đâu, ngươi đừng ở trước mặt ta nói lộ liễu như vậy.” Không hổ là huynh trưởng của mình,cũng chỉ có một ý niệm trong đầu đối với Hãn Triệt .
“Ngươi không phải hỏi ta làm như thế nào? Ta đáp.” Lam Vận Vanh đúng là một chút cũng không đỏ mặt.
“Vậy… Nếu trước khi ngươi chuộc Hãn Triệt, hắn vì ngươi không tiếp khách, bị người đánh, ngươi lại sẽ làm như thế nào?” Lưu Tích Tứ tiếp tục hỏi.
Lam Vận Vanh lúc này nghĩ cũng không nghĩ liền trả lời: “Ai động hắn, dùng chỗ nào của cơ thể động, ta liền cắt bỏ chỗ đấy của y, lâu kia… tất nhiên là sẽ không để nó giữ lại.” Khi nói lời này, trong mắt Lam Vận Vanh mang theo tàn nhẫn, có thể tưởng tượng, nếu Bạch Hãn Triệt thật sự bị người khác bắt nạt, kết cục người nọ sẽ có bao nhiêu thảm. Đáp xong, Lam Vận Vanh nghe ra một chút nói nói, “Người trong quý phủ ngươi kia có phải bị người ta đánh hay không?”
“Đúng vậy…” Lưu Tích Tứ tiếp tục cho cá ăn, ngữ điệu kéo rất chậm rãi, tựa như nói một chuyện vớ vẩn nhàm chán gì đó, “Có điều là một tiểu công tử hơi ngu ngốc, thích Mặc Huyền, giấu giếm thân phận của bản thân, không những thế, sau khi bị Mặc Huyền biết liền bị nhốt lại, muốn cơ thể người ta đã không nói, còn mặc hắn bị tú bà đánh, Trúc nhị kia cũng vì thay Mặc Huyền thủ thân mới bị đánh. Ta thấy hắn đáng thương, Mặc Huyền lại mặc kệ sống chết của hắn, liền chuộc ra, sợ sau này nhị thúc biết được giận ta. Nhị ca, tuy nói là một tiểu quan, nhưng từ nhỏ phụ thân đã khuyên bảo chúng ta, chớ lấy thân phận áp người, chớ coi khinh người khác, ta chính là nghe lời nói của phụ thân nhất, người này ta tuyệt đối sẽ không giao cho Mặc Huyền, không để bên này chúng ta giao ra, bên kia liền phải nhặt xác cho hắn, đến lúc đó, sẽ không chỉ có nhị thúc giận ta, phụ thân cũng không thể không đánh chết ta.” Lưu Tích Tứ đúng là vẻ mặt bất đắc dĩ cùng tiếc nuối, nhưng ngữ khí kia nghe như thế nào cũng cảm giác được mang theo một chút trêu cợt cùng bất mãn.
“Tùy ngươi, Mặc Huyền nếu tới tìm ta, ta liền đẩy.” Lam Vận Vanh vừa nghe nguyên nhân hậu quả, ném khẩn cầu của Lưu Mặc Huyền sang một bên, vươn vai nói, “Ta hồi phủ, làm ăn của Nghênh Hoan lâu gần đây không tệ, Vận phường còn chưa có làm ăn ở phương diện này, trở về ta cùng thái tử bàn bạc một chút, tiếp nhận Nghênh Hoan lâu, để cho những người đó khỏi đến phiền ta. Tú bà cùng quy công ban đầu ngươi nếu không thích, tìm một cái tội giam lại hoặc sung quân.”
“Đuổi khỏi kinh thành là được, đừng để cho người ta nói chúng ta lấy quyền áp người.” Rõ ràng chính là lấy quyền áp người, Lưu Tích Tứ nói xong mặt không đỏ thở không gấp, “Tìm quản sự nói một tiếng, nói bọn chúng ép người lành làm điếm, ác độc đánh người của ta.”
“Ừ.” Làm như mệt mỏi, Lam Vận Vanh lên kiệu mềm, để người nâng xuất cung, nhưng mọi người trong cung đều rõ, vị chủ tử ưa ngủ này của bọn họ, cũng là nhân vật lợi hại ngang với thái tử.
Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 15” →