Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 15

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập ngũ chương

Để ý sau khi bọn Giang Hoa rời đi, tay Thượng Quan Thập xoa nhẹ mộ bia của bà bắt đầu trở nên run run, chỉ thấy khuôn mặt cậu nhẹ nhàng kề sát tấm hình của bà, nước mắt im lặng rơi xuống, lời nói vỡ ra trôi trong gió, trôi vào trong lòng Nam Cung Diễm, thổi một trận sóng, sóng to gió lớn nối tiếp nhau… Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 15”

Hồng phúc dao – Chương 13

Hồng phúc dao

Đệ thập tam chương

Ở khán đài Lưu Tích Tứ bắt chéo chân nghe hí khúc (1) trên sân khấu, cũng mặc kệ mình ngồi khó coi cỡ nào, hắn đơn giản để người ta nâng giường mềm nằm ngay trên mà xem. Vì để cho phụ thân hắn cao hứng, phụ hoàng đặc biệt mời tới gánh hát vào cung xướng ba ngày, hắn đương nhiên muốn tới để góp vui.

“Tứ nhi, con nói cha con có mang lần này là nam hay nữ?” Tâm tư Lưu Tuyên hoàn toàn không ở trên sân khấu, từ sau khi biết Bạch Tang Vận lại mang thai, hắn liền tìm người ở xung quanh đoán xem trong bụng Bạch Tang Vận là vương gia hay công chúa.

“Hoàng gia gia, Tứ nhi cũng không biết, bất quá Tứ nhi hy vọng phụ thân sinh muội muội, từ nhỏ đến bây giờ xung quanh quay đi quay lại đều là nam nhân, chẳng có chút thú vị gì.” Không nói chỉ huynh đệ bọn họ, Vân Cẩm, Vân Tụ do Mạnh Hâm và Thượng Quan hoàng thúc sinh cũng đều là nam oa, làm cho hắn hoài nghi thuốc sinh con kia quả thật là chỉ có thể sinh ra “con”. (2)

“Ôi…” Lưu Tuyên thở dài, mong đợi nhìn chằm chằm vào bụng Bạch Tang Vận, “Hoàng gia gia cũng hi vọng cha con mang thai lần này có thể sinh nữ oa, hoàng gia gia đời này đã có các con ba đứa tôn ngoan này, chỉ thiếu một tôn nữ ngoan, vốn hoàng gia gia cũng không mong đợi gì, nhưng giờ cha con lại có… Hoàng gia gia ngày ngày nghĩ nếu là nữ oa, thì thật tốt.”

Lưu Tích Tứ tựa vào người hoàng gia gia làm nũng nói: “Hoàng gia gia, nếu phụ thân thật sự sinh một muội muội, hoàng gia gia cũng không thể vì có tôn nữ mà không thương yêu Tứ nhi nữa.” Sau khi biết được tất cả về phụ thân, Lưu Tích Tứ cũng có một lần có loại cảm giác xa lạ đối với hoàng gia gia, nhưng nghĩ đến phụ thân có thể đối được với hoàng gia gia như thế này, bọn họ đây chỉ là tiểu bối còn nghĩ nhiều cái gì, bởi vậy, hắn cũng không để ý, dù sao từ nhỏ hiểu rõ hắn nhất chính là hoàng gia gia.

“Làm sao thế được.” Lưu Tuyên yêu thương ôm lấy tôn tử, “Con chính là tâm can của hoàng gia gia, Tứ nhi tri kỷ nhất, hoàng gia gia làm sao có thể không thương con, chỉ là các con đều đã lớn, Vận Tranh cùng Vận Vanh tuy có tâm, nhưng quốc sự rất nhiều, không thể như trước kia mỗi ngày tới bồi ta, con cũng xuất cung, hoàng gia gia cả ngày ở trong cung buồn phát sợ. Các con chung quy cũng phải kết giao bằng hữu, hoàng gia gia cũng không muốn để các con toàn ở trong cung cùng ta lão nhân này, tuy nói muốn một tôn nữ, bất quá cha con mang thai mặc kệ là nam hay là nữ hoàng gia gia đều thích, lại sẽ có tiểu Tứ nhi đến bồi hoàng gia gia.” Thân mình không còn tốt như trước kia, Lưu Tuyên cũng biết chính mình đã là dầu hết đèn tắt, chỉ muốn lúc sinh thời hưởng thụ được nhiều ngày vui thú gia đình.

Lưu Tích Tứ nghe xong trong lòng có chút tư vị không phải, nắm lấy râu hoàng gia gia làm bộ sinh khí nói: “Ai nói hoàng gia gia là lão nhân? Con của Tứ nhi sau này, con của con Tứ nhi, hoàng gia gia còn phải ôm chứ. Tứ nhi thích vào cung bồi hoàng gia gia, chỉ sợ hoàng gia gia sau này không cần Tứ nhi bồi.” Nói nói xong, miệng liền chu ra, giống như hắn hồi còn nhỏ.

“Phải phải… Hoàng gia gia sai rồi,” Lưu Tuyên nghe xong đúng là mở cờ trong bụng, tôn tử này hắn thương yêu quả không uổng, “Hoàng gia gia làm sao lại không cần Tứ nhi bồi, hoàng gia chỉ mong sao Tứ nhi mỗi ngày đều ở trong cung, hoàng gia gia mỗi ngày vừa mở mắt là có thể nhìn thấy ngay Tứ nhi.”

“Hì hì… Hoàng gia gia, đêm nay Tứ nhi bồi người ngủ có được không? Thái tử ca ca bọn họ cứ nói Tứ nhi ngủ đạp người, chỉ có hoàng gia gia sẵn lòng ngủ cùng Tứ nhi.” Lưu Tích Tứ quyết định mỗi ngày đều vào cung bồi hoàng gia gia, hôm nay mới nhìn kỹ, hoàng gia gia thật sự đã già rồi.

“Nó cùng Vận Vanh ngủ mới không hiền lành chứ, ai nói Tứ nhi của chúng ta ngủ thích đạp người, đêm nay Tứ nhi ngủ cùng hoàng gia gia, con nói cho hoàng gia gia mấy ngày nay con làm cái gì?”

“Dạ, Tứ nhi thực có nhiều sự muốn nói với hoàng gia gia đây.” Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 13”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 14

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ thập tứ chương – Ghen tị

Lưu Hoài Diệp từ Kiền Dương cung trở lại tẩm cung, vẫy tay ra hiệu cho người bên cạnh lui, chỉ lưu lại Trương Chính giúp hắn thay y phục. Thay xong thường phục, Lưu Hoài Diệp ngồi trên ghế ngự có chút không vui mở miệng: “Lúc này, ngươi không ở bên cạnh hắn, vào trong cung làm cái gì!”

Trương Chính vừa mới cất long bào không rõ lời nói của hoàng thượng có ý tứ gì, liền thấy trong tẩm cung bỗng nhiên xuất hiện một người, Trương Chính đầu tiên là hoảng sợ, sau đó khi thấy rõ người tới mới thở ra vội vàng ra khỏi tẩm cung.

“Nghe nói hoàng thượng biếm hai nữ nhân đó đến Nội Thanh viện đi, hai lão nhân kia sợ sẽ không để nữ nhi của mình ở nơi đó cả đời.” Lam Khuyết Dương đứng bên cửa sổ, không đáp mà hỏi lại.

Lưu Hoài Diệp hừ lạnh một tiếng, cầm chén trà chậm rãi uống, nói: “Bọn chúng dám lấy Tang Ức tới áp chế trẫm nạp phi, nên nghĩ đến việc đưa nữ nhi của bọn chúng vào cung, sẽ có kết cục gì. Mấy lão hồ đồ kia thực tưởng rằng trẫm nạp phi là sợ bọn họ. Sau khi trẫm làm thái tử, thì chưa từng sợ bất luận kẻ nào, cho dù là thái hoàng.” Buông chén, thần sắc Lưu Hoài Diệp cực kỳ bình tĩnh, nhưng cặp mắt kia lại lộ ra cỗ hàn ý.

“Hoàng thượng, người liệu có lập hậu?” Không hề đếm xỉa việc đêm nay sẽ có hậu quả gì, Lam Khuyết Dương bình thản hỏi.

“Chẳng lẽ là ngươi tối nay đến đây, chính vì là hỏi trẫm chuyện này đi.” Lưu Hoài Diệp có chút thâm ý nhìn Lam Khuyết Dương.

“Hoàng thượng, nếu một ngày kia người muốn lập hậu, mong rằng hoàng thượng có thể sớm báo cho Khuyết Dương biết, Khuyết Dương cũng sớm chuẩn bị tốt, thu thập đồ đạc của ca ta, dù sao hoàng thượng người cũng đã quá ba mươi, việc lập hậu này cũng không thoát được mấy năm.” Vẻ mặt Lam Khuyết Dương nghiêm túc, nhưng ngữ khí lại mang theo một tia châm chọc.

Lưu Hoài Diệp nghe xong đầu tiên là có chút tức giận, sau đó lại đột nhiên nở nụ cười, thậm chí mang theo vài phần tự đắc nói: “Ha hả, chính là Tang Ức không muốn trẫm lập hậu?”

Làm như không thấy vẻ mặt phấn khởi kia của Lưu Hoài Diệp, Lam Khuyết Dương lạnh lùng nói: “Ca ta nói chờ hoàng thượng người lập hậu, hắn liền đến ở cùng ta.”

Thu hồi ý cười, Lưu Hoài Diệp tự rót chén trà, nhưng chưa uống, chỉ là buông mắt nhìn nước trà nói: “Khuyết Dương, thân mình Tang Ức không tốt, thái y đã nói ít nhất còn phải dưỡng bốn, năm năm mới có thể dưỡng về sáu phần, trong cung mặc dù lạnh lẽo buồn tẻ, nhưng lại yên bình, trong cung lại thuận tiện, rất thích hợp cho hắn an dưỡng. Vả lại, trong cung này tuy có một vài người ưa nói huyên thuyên như thế, nhưng vẫn ít hơn so với bên ngoài, Tang Ức ở trong cung vẫn là thích hợp nhất. Hơn nữa…” Nói tới đây, Lưu Hoài Diệp có chút bất mãn giương mắt nhìn người nọ bên cửa sổ, “Tang Ức đã ở với ngươi năm năm, bây giờ, cũng nên đến phiên hắn ở cùng trẫm mấy năm, huống chi, bây giờ Tang Ức còn có thể thỉnh thoảng tới chỗ ngươi kia ở mấy ngày… Năm đó, vô luận trẫm mời hắn ở lại như thế nào, hắn cũng không qua đêm trong Đông cung của trẫm, so với trẫm, ngươi nên thấy đủ.”

“Hoàng thượng, Khuyết Dương là huynh đệ của hắn, năm đó, người tuy là bạn thân của ca ta, nhưng người địa vị thái tử, ca ta đương nhiên sẽ có chỗ cố kỵ.” Giọng nói Lam Khuyết Dương thấp xuống, sớm biết như vậy, lúc trước sẽ không nên đáp ứng người này để ca y ở trong cung.

“Lam Khuyết Dương, ngươi sớm bỏ đi ý niệm mang Tang Ức xuất cung đi, trẫm sẽ không lập hậu, lại càng không để Tang Ức xuất cung ở chỗ khác, bên ngoài nhiều người nhiều miệng, trẫm há có thể yên tâm.” Lưu Hoài Diệp tuy là nói như thế, nhưng trong lòng lại nghĩ: Lúc trước nhìn thấy Tang Ức cùng ngươi “thân mật” như vậy, mà hắn lại không thể tỏ vẻ gì, hiện giờ, thật vất vả Tang Ức mới có thể thân thiết với mình, hắn sao có thể chịu đẩy người ra bên ngoài.

“Hoàng thượng, Khuyết Dương cũng biết bên ngoài loạn, nhưng hoàng thượng cũng nên ngẫm lại cho ca ta, một nam tử cả ngày chỉ có thể ở trong cung, không có chỗ để đi, không có gì để làm, hắn hiện giờ lại không nhớ gì, không hiểu gì, ngày dài, hắn chắc chắn lại nghĩ ngợi lung tung.” Lam Khuyết Dương hít sâu một cái, tiếng nói khàn khàn, “Ca ta hôm nay nói với ta, nói hắn là một phế nhân, không cho được chúng ta cái gì… nói hắn sợ ngày nào đó hoàng thượng người lập hậu, ta lại cưới vợ, hắn sẽ không có chỗ để đi, sẽ… Ta ngươi sẽ không cần hắn nữa…”

“Hắn sao lại có ý niệm này trong đầu?!” Lưu Hoài Diệp nghe vậy kinh ngạc đến ngây người, sau đấy bắt đầu tự trách, hắn chỉ nghĩ không cho Tang Ức ly khai mình, nhưng không biết lại mang đến cảm giác bất an cho người nọ.

“Hoàng thượng, ca ta hắn mặc dù đã quên chuyện này, nhưng chuyện này sớm đã in trong lòng hắn, bằng không, hắn đã không thường xuyên gặp ác mộng, không có ý niệm này trong đầu.” Nhớ tới người đêm nay nằm mơ vẫn còn gọi y, tâm Lam Khuyết Dương bắt đầu đau đớn.

“…” Lưu Hoài Diệp không nói gì mà nhìn chằm chằm vào Lam Khuyết Dương, sau đó cười khổ nói, “Lam Khuyết Dương, có lúc trẫm thực rất ghen tị với ngươi, Tang Ức bất kể chuyện gì cũng đều nói cho ngươi, nhưng với trẫm… hắn lại luôn gạt, cũng không để trẫm biết hắn suy nghĩ cái gì… Trẫm… ghen tị với ngươi, bất kể lúc nào, đều nhận được sự tín nhiệm hoàn toàn của hắn.” Trước khi mất trí nhớ, y không chạm được vào tâm tư người nọ, mà sau khi mất trí nhớ, y vẫn là không chạm được vào tâm tư người nọ… Chẳng lẽ, trong lòng người ấy, y… vẫn là người ngoài sao?

“Hoàng thượng… Ca ta khi gặp ác mộng vẫn gọi tên người, nếu hắn không để ý người, sau khi hồi tỉnh sẽ không nhớ được người. Hoàng thượng, người là thiên tử, phải gánh vác nhiều chuyện, ca ta hắn trước kia thường nói với ta tuyệt đối không cho ngươi thêm phiền phức, hiện giờ hắn mặc dù đã quên, nhưng Khuyết Dương biết, hắn không nói với người không phải không tin người, mà là không muốn người lo lắng vì hắn.” Đối với người đã sống cùng mình nhiều năm như vậy, Lam Khuyết Dương hiểu hắn, cho dù hắn hiện tại có chút khác biệt so với quá khứ, y cũng vẫn hiểu hắn.

“Khuyết Dương, nếu hắn thực sự để ý trẫm, vậy vì sao năm hắn gặp chuyện không may ấy luôn trốn tránh trẫm, đối với lời mời của trẫm hắn cũng là tìm đủ mọi cớ đùn đẩy, thậm chí ngay cả mặt trẫm cũng không nguyện gặp? Nhưng đối với Trì Tuấn cùng Trác Quần, hắn lại không có nửa phần khác thường.” Lưu Hoài Diệp nói ra chuyện y để ý trong lòng nhiều năm, năm ấy thái độ của Tang Ức đối với y đại biến, nếu không phải về sau lại xảy ra nhiều chuyện, y chắc chắn ép hỏi người nọ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng bây giờ, đây vẫn là một câu đố không lời giải đáp.

Lam Khuyết Dương dừng một chút, sau đó nhẹ lắc đầu, “Không biết… Năm ấy… ca đối với ta, cũng là như thế.” Hai người đối mặt, đáy mắt đều là đối với chuyện xưa không cách nào hiểu rõ. Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 14”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 14

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tứ chương

Tựa vào cửa sổ thủy tinh trong cửa hàng McDonald, bốn người ngồi vui vẻ, hai người lớn hai trẻ con, tựa như một nhà bốn người thưởng thức bữa trưa ngon lành.

Nam Cung Diễm bám theo trốn trong xe mình, lửa giận ngất trời nhìn một màn này, ngọn lửa ghen tị cháy rừng rực. Hắn tức tối cắn bánh mì trong tay, phát ra tiếng “ken két, ken két”, tựa như Giang Hoa ở bên trong chính là cái bánh mì kia. Hắn hung hăng cắn, thầm nghĩ đem người đàn ông kia lột da hủy cốt, vừa cắn vừa lẩm bẩm oán hận.

“Này! Anh cái sắc lang! Anh sao dám sờ tay tiểu Thập Thập chứ!”. Mà thực sự là khi Giang Hoa thay Thượng Quan Hữu Dực lau pho mát bên mép, thì Thượng Quan Thập đúng lúc cũng với tay đến, tay hai người vô tình chạm vào nhau mà thôi.

“Anh là cười cái gì? Toàn là cười dâm đãng. Còn cười, đấy là bà xã của tôi, ai cho anh cười với cậu ấy?” Nam Cung Diễm giống như là nhìn thấy bà xã mình hồng hạnh xuất tường (1) mà tức giận.

Lại qua một trận “ken két, ken két”, tay hắn nắm chặt bánh mì, tựa như muốn bóp cổ Giang Hoa, khát máu nói: “Hừ! Còn nhìn, nhìn nữa, tôi liền móc mắt anh, bà xã của tôi là anh có thể nhìn sao?” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 14”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 13

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tam chương

“Ừ! Là tôi…” Nam Cung Diễm nhìn người trước mắt cơ hồ nét động lòng người vẫn không có gì thay đổi, nén tình cảm mãnh liệt trong lòng xuống, mỉm cười trả lời.

“…” Thượng Quan Thập không muốn nói thêm, duy trì im lặng, ánh mắt phân tán. Cậu không dám nhìn hướng Nam Cung Diễm, cậu sợ, sợ Nam Cung Diễm sẽ từ diện mạo đứa con nhìn ra chút gì. Bởi vì bọn họ thật sự là quá giống nhau! Lúc này cậu chỉ hy vọng người trước mặt này nhanh biến mất một chút là được.

Dựa vào cảm ứng mẫu tử liên tâm, Tả Dực cùng Hữu Dực đồng thời cảm nhận được cảm giác sợ hãi của cha. Thế là hai đứa bọn chúng len lén trao đổi ánh mắt một cái, Hữu Dực không vui nói: “Cha! Đi thôi! Con với anh đều bụng đói xẹp lép rồi! Cha không phải còn muốn đi tảo mộ bà nội sao! Nhanh lên đi! Chú Giang còn đang ở bãi đỗ xe chờ chúng ta đấy!”

Tiếng nói không vui của Hữu Dực, đúng lúc cho Thượng Quan Thập một lý do để rời đi. Cậu lập tức thở dài một hơi, mỉm cười nói với Hữu Dực: “Hữu Dực, con trước tiên nói tiếng cảm ơn với chú này, sau đó chúng ta đi!”, dù sao hắn cũng là ba của con a! Câu này chỉ là trong đầu Thượng Quan Thập mà không thể nói ra.

Thượng Quan Hữu Dực phụng phịu, hắn không phải là một trong hai người đàn ông không có trách nhiệm kia sao? Mình vì sao phải nói cám ơn chứ! Có điều sau khi bé thấy ánh mắt nghiêm khắc của cha, thỏa hiệp nhìn về phía Nam Cung Diễm, lòng mặc dù không muốn vẫn nhỏ giọng miễn cưỡng nói hai chữ “Cám ơn”.

Nam Cung Diễm mỉm cười nhìn đứa bé trai đang giận dỗi này. A! Làm sao lại quen mắt như thế chứ! Còn đứa kia, cũng thực quen mặt a! Hai đứa bọn chúng là sinh đôi, sao lại không giống nhau vậy? Nam Cung Diễm cúi đầu yên lặng suy nghĩ, không nhận ra hai đứa bé trai kia đã kéo người cha thân yêu của bọn chúng đi. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 13”