Tiêu Tương thủy sắc – Chương 17

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ thập thất chương – Mê loạn

Nếu không có thiên tính tự cao của Lam Khuyết Dương, giờ phút này chắc chắn sẽ cực kỳ sợ hãi, vẻ mặt không thay đổi nhìn Mạc Tang Ức, Lam Khuyết Dương thản nhiên hỏi: “Ca, ngươi nghe ai nói? Ta tại sao không biết.”

Mạc Tang Ức nhíu mi lại, nói: “Không phải nghe ai nói, là vừa mới trong mộng, có người thấy không rõ dung mạo nói.” Có chút bất an lôi kéo Lam Khuyết Dương, Mạc Tang Ức hỏi lại: “Khuyết Dương, ngươi đã từng nghe thấy ‘thất tinh tích hồng’?” Vì sao lúc nghĩ đến “thất tinh tích hồng” này đáy lòng lại có cảm giác sợ hãi không rõ nguyên nhân.

“Ca…” Lam Khuyết Dương nghiêng người đặt người kia dưới thân, cởi vạt áo Mạc Tang Ức ra, lấy đầu ngón tay sờ lên hồng lệ nhàn nhạt kia, “Ta chưa từng nghe thấy ‘thất tinh tích hồng’ gì, chắc là ca nếu cảm thấy nóng, mấy viên chí này sẽ hồng hơn chút.”

“A? Ta sao không biết còn có như vậy?” Bắt lấy tay Lam Khuyết Dương, Mạc Tang Ức không cho hắn sờ xuống nữa.

“Ca lúc tắm rửa có thể nhìn thử xem.” Lam Khuyết Dương thu tay lại, sửa sang lại quần áo của Mạc Tang Ức.

Mạc Tang Ức bán tín bán nghi, nghe Lam Khuyết Dương vừa nói như vậy, cũng không suy nghĩ thêm về chuyện “thất tinh tích hồng” kia nữa, có điều vẫn chưa buồn ngủ, Mạc Tang Ức định ngồi dậy, lại không nghĩ vừa mới ngồi dậy đã bị Lam Khuyết Dương ôm lấy.

“Ca, ngươi ngủ cùng ta một lát đi.” Lam Khuyết Dương đắp kín chăn, bộ dáng muốn ngủ.

Mạc Tang Ức nhìn hắn, cười cười, ôm Lam Khuyết Dương nói: “Được, ca cùng ngươi.”

Một lát sau, Mạc Tang Ức vốn không hề buồn ngủ lại đột nhiên cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng nề, sau đó liền bất tỉnh nhân sự. Mà Lam Khuyết Dương có chút buồn ngủ lại sau khi Mạc Tang Ức ngủ không lâu, hai mắt mở ra lấp lánh.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 17”

Bàn Ti động số 38 – Chương 4

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ chương – Chuyển phát khẩn rùa của long tử shota (1)

Con cá vàng quan sát ta từ trên xuống dưới, ánh mắt thập phần khinh thường: “Mượn sách? Ngươi biết chữ?”

Ta ngẩng ngẩng đầu. Kỳ thực ta rất muốn ưỡn ưỡn ngực thẳng thắt lưng. Nhưng là con nhện đã không có ngực lại chẳng có thắt lưng…

“Ta đương nhiên biết chữ.”

Nó nửa tin nửa ngờ: “Được rồi, vậy ngươi đi vào theo ta.”

Nó vung cái đuôi, làn nước xanh biếc chia ra, lộ ra con đường cát trắng hẹp.

Có lẽ là thấy ta nhỏ bé, cho nên mở cái đường thủy cho ta cũng hẹp như thế.

Cá vàng bơi trong nước ở một bên, đi song song với ta.

Ta bỗng nhiên có loại cảm giác như đi dạo công viên thủy cung của kiếp trước. Cách một lớp thủy tinh dày, người đi, cá bơi ở một bên.

Trong nước đương nhiên không chỉ có một con cá vàng, còn có con khác nào cá nào tôm tới xem náo nhiệt, có lẽ đầm Bích Thủy thường không có khách đến thăm, hơn nữa khách nhân lại là một con nhện.

“Tiểu Tâm à, ai thế?”

“Là khách nhân.” Cá vàng vừa đáp lời vừa nhả bọt.

“Con nhện à, ngươi từ đâu tới đây vậy?”

Ta giơ tấm thẻ gỗ đã biến thành rất nhỏ, buộc trên người kia lên, nhưng là không biết lão ngư kia có thể nhìn được hay không.

“Nha, Đào Hoa quan a.” Lão ngư rõ ràng là biết thẻ bài này: “Đào Hoa quan lại thu nhận đệ tử mới?”

“Đúng vậy, ngư tiền bối.” Ta khách sáo nói.

“Hảo hảo luyện, sẽ có ngày xuất đầu.”

Lão ngư vẫy cái đuôi một cái, không tiếng động bơi ra xa.

Cá vàng vẫy vẫy vây: “Được rồi quẹo ở chỗ này. Trông thấy một cái cửa màu xanh ngươi tự mình vào đi thôi.”

Ta nói cám ơn, dọc theo đường cá vàng chỉ cho đi tiếp, quả nhiên phía trước không bao xa chính là một phiến đá Thái Hồ, xếp lộn xộn, xa xa gần gần mọc rất nhiều rong tựa như tơ biếc, phía sau bụi rong có một cánh cửa đá màu xanh.

Ta đi qua gõ nắm đấm cửa, tiếp đó sau một lúc lâu, có người ra mở cửa, chính là bé trai mặc áo khoác màu xanh ấy.

Hắn khẽ mỉm cười nhặt ta từ trên mặt cát lên, đặt trên vai mình, động tác vừa ôn nhu vừa mềm mại: “Ngươi tới à?”

“Ừm, quấy rầy.”

Ta có chút không được tự nhiên, hắn cười làm cho ta cảm thấy… ờ, tim đập hơi nhanh. Ngươi nói hắn không có việc gì trông đáng yêu như thế để làm chi?

“Đừng khách khí, ta ở trong này cũng chỉ một mình, ngươi đã đến rồi vừa lúc cùng ta trò chuyện giải sầu. Đúng rồi, ta hình như chưa từng nói đi? Tên của ta là Ngao Tử Hằng.”

Ngao?

Hắn và long vương Đông hải họ Ngao có quan hệ gì sao?

Có khả năng là bà con xa đi? Dù sao thiên hạ long tử long tôn nhiều như thế, ở dưới đáy giếng Ô Kê quốc Tây du ký, còn có cái giếng long vương mà.

Bên trong cửa đá không có nước, ngẩng đầu có thể nhìn thấy gợn nước dập dềnh phía trên sân, cá tự tại bơi qua bơi lại, một dạng tự tại giống như chim bay lượn trên trời.

Sân không lớn, nhưng là cực kỳ thanh nhã. Núi giả, cầu nhỏ, đình nghỉ mát, hoa màu đỏ đua nở. Nhìn kỹ, phía trên đình nghỉ mát không phải là mái ngói, mà là vỏ trai óng ánh.

Ta cảm giác trong tám cái chân của mình có một nửa run lên.

Thật đúng là có văn hóa kiến trúc khu vực đặc sắc a.

“Mời vào đi.”

Kỳ thực khách khí của hắn hoàn toàn là thừa, bởi vì hắn tương đối tôn trọng để ta đứng trên bả vai hắn, cho nên khi hắn vào nhà ta đương nhiên cũng vào theo.

Nơi này bày biện cũng rất đơn giản, không có mấy thứ vật dụng trong nhà. Đương nhiên, chịu tính chất hạn chế của thời đại, nơi này cũng không có khả năng xuất hiện mấy thứ đồ điện gia dụng, ví dụ như ti vi điện thoại tủ lạnh…

Chẳng qua cũng rất đơn giản, có một cái giường làm bằng đá, một cái bàn hai cái ghế, sau đó lại tiến vào một cái cửa, nơi này có một cái giá sách, phía trên bày một số cuốn sách đóng buộc chỉ, trên tường còn treo một cái đàn, bên cửa sổ có một bàn cờ.

Thật sự là thanh tâm quả dục (2)… Ta không biết vì sao trong đầu liền toát ra một câu nói như vậy.

“Ngao tiền bối, ta là đến mượn sách…” Ta vội vàng biểu lộ mục đích đến.

“A, ngươi không cần khách khí như vậy, gọi ta Tử Hằng được rồi. Sách trên giá đều hơi cũ, ngươi có thể tùy ý chọn.” Bộ dáng hắn cười tủm tỉm thoạt nhìn thực ôn hòa chững chạc, không giống trẻ con lắm: “Nếu như ngươi không cầm được, ta có thể bảo Quy đại ca bọn họ mang đi giúp ngươi.”

“Quy đại ca?”

Hắn có lẽ hiểu lầm ý của ta, giải thích: “Bọn cá nhỏ bơi nhanh, nhưng là không thể lên bờ, Quy đại ca có thể bơi lội cũng có thể lên bờ, cho nên bình thường muốn đưa ít thứ, đều giao gửi cho hắn.”

“A,” Đã hiểu, chuyển phát nhanh chuyên nghiệp… Không, ta đột nhiên nghĩ đến cái từ chuyển phát khẩn rùa…

Chuyển phát khẩn rùa chuyên nghiệp… Sao như thế nghe không được tự nhiên.

Vậy rùa chuyên nghiệp chuyển phát khẩn?

Ta tìm một quyển sách tương tự như Thanh luật khải mông (3), sau đó lại tìm một quyển thi tập, dự định tạm thời sẽ dùng cái này làm tài liệu dạy học.

“Ngao… Ừm Tử Hằng a, ngươi là… Ừm…”

Ta không hiểu rõ quy tắc nơi này, ta nếu như trực tiếp hỏi hắn là thân phận gì, có phải không được lễ độ hay không?

“Ta là từ Đông hải tới,” hắn vẫn là nói như vậy, nụ cười thực hàm súc. Thành thật mà nói ngoại trừ tướng mạo, hắn chẳng có chỗ nào giống tiểu hài nhi.

Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 4”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 20

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập chương

Đưa mắt nhìn đến khi cha trở lại phòng bếp, hai đứa nhóc nhanh chóng đổi sang vẻ mặt nghiêm túc, không đếm xỉa đến sự kinh ngạc của Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm, ngồi trước mặt bọn họ cẩn thận thì thầm vào tai nhau.

“Anh à, em cảm thấy cái gã gọi là Hiên Viên Diệu kia không dễ đối phó, còn gã còn lại! Tương đối dễ dàng.”

“Ừ! Anh cũng phát hiện! Sau khi bọn hắn nhìn thấy cha, Hiên Viên Diệu kia toàn che giấu cảm xúc. Mà Nam Cung Diễm lại là bộ mặt có viết ‘Tôi là sắc lang’, so với người kia, người này hình như khá ngốc, hơn nữa tương đối dễ đối phó. Nghĩ ra cách gì chưa?”

“Hừ hừ! Đương nhiên!”

Sau khi thì thầm xong, hai đứa nhìn nhau cười, đôi cánh đen mọc ra, nụ cười quỷ dị bức người. Trong nháy mắt, Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm dường như nhìn thấy một đôi tiểu ác ma, đối diện bọn họ nhe răng nhếch mép, cảm giác nguy hiểm mạnh mẽ đập vào mặt. Vì thế, bọn họ giữ bình tĩnh ngồi ngay ngắn, nắm chắc phương châm tác chiến “Địch không động ta không động, địch khẽ động ta mới động”, chuẩn bị tiếp chiêu. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 20”

Hồng phúc dao – Chương 16

Hồng phúc dao

Đệ thập lục chương

Trời chưa sáng, Ly Nghiêu rời khỏi tẩm cung của Lưu Tích Tứ, đi trên nóc nhà chưa được hai bước đã bị một vòng ám vệ vây lại, một người nói với hắn: “Ly Nghiêu, chủ tử chúng ta cho mời.” Nói là mời, Ly Nghiêu nhưng không thể không đi. Trong đầu Ly Nghiêu rõ ràng ai muốn gặp mình, cũng không chống cự, mặc cho đầu bị miếng vải đen bịt kín, bị mang đi.

Ánh mắt lấy lại được ánh sáng, Ly Nghiêu nhìn một cái, hắn hẳn là đang ở trong địa lao, nhóm ám vệ đang coi chừng hắn, người muốn gặp hắn vẫn chưa ở. Ly Nghiêu cũng không gấp, ngồi trên chiếc ghế duy nhất trong lao chậm rãi chờ, chờ một mạch, đến canh ba.

Sau khi lâm triều, Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương xử lý chút chính sự mới đi địa lao, nhìn thấy hai người bọn họ, Ly Nghiêu đang nhắm mắt luyện công thu công lại, đứng lên, hành lễ, “Ly Nghiêu bái kiến hoàng thượng, bái kiến Khuyết vương.”

Ngồi trên ghế mềm bọn nô tài bưng tới, Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương đánh giá Ly Nghiêu tinh tế từ đầu đến chân một lần, Ly Nghiêu đứng ở chỗ kia, trên mặt không có nụ cười tàn thường ngày, vẻ mặt bình tĩnh, hắn một mực chờ hai người này triệu kiến mình.

“Ly Nghiêu, ngươi thật là to gan, hoàng cung của trẫm ngươi qua lại hằng ngày tự nhiên, xem ra, trẫm cũng phải đổi đám thị vệ kia, tiếp tục như thế, không dám đảm bảo một ngày kia sẽ có người gác đao trên cổ trẫm.” Miệng Lưu Hoài Diệp mang theo tức giận, ánh mắt nhìn Ly Nghiêu cũng là cực kỳ bất mãn.

Ly Nghiêu lại cười nói: “Ly Nghiêu có thể qua lại tự nhiên trong cung, sao thoát khỏi mắt hoàng thượng cùng Khuyết vương? Ly Nghiêu cũng có chút hiếu kỳ, vì sao hoàng thượng và Khuyết vương chưa từng ngăn cản Ly Nghiêu?”

“Nha? Nói như vậy, là trẫm dung túng kiêu căng của ngươi? Để ngươi nghĩ là trẫm cho ngươi vào cung lừa gạt?” Thanh âm Lưu Hoài Diệp thấp vài độ, Lam Khuyết Dương vẫn là không biến sắc quan sát Ly Nghiêu.

“Cũng không phải, hoàng thượng cùng Khuyết vương chẳng qua là biết được Ly Nghiêu cũng không có hại, Ly Nghiêu mỗi ngày tiến cung bất quá là để gặp Tích Tứ.” Ly Nghiêu nói mập mờ, xưng hô đối với Lưu Tích Tứ càng lộ vẻ thân mật quan tâm của hai người.

“Lớn mật! Tục danh của Hiển thân vương ngươi cũng dám gọi thẳng?” Lưu Hoài Diệp gầm lên, mà nụ cười nơi khóe miệng lại lộ ra, hắn thản nhiên hỏi, “Chẳng lẽ hoàng thượng và Khuyết vương cũng không cho phép quốc công gọi tục danh hai người ngài?”

Chưởng phong đập vào mặt, Ly Nghiêu nghiêng mình tránh khỏi, Lam Khuyết Dương ngồi bên kia cũng đã tới trước mặt hắn, Ly Nghiêu khom người né con dao của Lam Khuyết Dương, cũng không đánh trả, chỉ là không ngừng tránh né, thế công của Lam Khuyết Dương lại càng ngày càng mãnh liệt, tựa hồ muốn đưa Ly Nghiêu vào chỗ chết.

Công phu Ly Nghiêu rất cao, công phu Lam Khuyết Dương đã sớm tới trình độ lô hỏa thuần thanh (1), nhưng lại không gây thương tổn hắn được nửa phần, ngay khi Ly Nghiêu tưởng rằng Lưu Hoài Diệp cũng sẽ ra tay, Lam Khuyết Dương lại lui trở về, nói với Lưu Hoài Diệp: “Công phu hắn cũng được.”

“Hừ, công phu có được thì ích lợi gì? Tính nết vậy không tốt, sau này Tứ nhi theo hắn còn không bị bắt nạt?” Sắc mặt, cũng như giọng nói của Lưu Hoài Diệp thay đổi, nhìn Ly Nghiêu tựa như đang xem chuẩn mực con rể, lắc đầu liên tục.

“Vậy, nếu Tứ nhi sau này muốn cùng một chỗ với hắn, tính nết này còn phải rèn luyện rèn luyện.” Lam Khuyết Dương gật đầu tán thành, Lưu Hoài Diệp lại phản bác, “Tứ nhi sao coi trọng hắn được, quái gở. Trẫm thấy Tứ nhi cũng nhiều lắm xem hắn như bằng hữu chơi thân, trẫm vẫn là vừa ý khuê nữ nhà Lưu thừa tướng, thông minh lanh lợi, hợp với tính tình Tứ nhi, tuổi cũng xấp xỉ, lại chơi thân với Tứ nhi.”

“Ừm, ngươi nói cũng rất có lý, bất quá Tứ nhi còn nhỏ, hôn nhân đại sự này, hay là chừng hai năm nữa đi, nói không chừng qua một hồi nó lại coi trọng người khác.” Lam Khuyết Dương cùng Lưu Hoài Diệp hai người bên xướng bên họa, căn bản không xem khuôn mặt lạnh băng của Ly Nghiêu vào mắt.

“Hoàng thượng, Khuyết vương, không biết Ly Nghiêu làm như thế nào, các người mới nguyện giao Tích Tứ cho ta.” Cắt ngang màn đối thoại của hai người, Ly Nghiêu nói, “Đối với Tích Tứ, Ly Nghiêu sẽ không buông tay, bất luận hoàng thượng và Khuyết vương đồng ý hay không.” Nửa câu sau này, lại mang theo vài phần nguy hiểm. Người này, các ngươi cho cũng phải cho, không cho, cũng phải cho.

“Nha? Ngươi cho là nếu trẫm và phụ vương nó không đồng ý, Tích Tứ sẽ cùng một chỗ với ngươi sao?” Lưu Hoài Diệp nói xong, Ly Nghiêu quỳ xuống, đúng mực nói, “Thỉnh hoàng thượng và Khuyết vương giao Tích Tứ cho Ly Nghiêu.” Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 16”

Bàn Ti động số 38 – Chương 3

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam chương – Nhả tơ dễ dệt võng khó

Triết nhân nói, trên đời này không có nhiều cái vì sao như vậy, hết thảy đều phải dựa vào chính mình đi tìm đáp án.

Chờ sao vàng trước mắt ta hết lấp lánh, ta phát hiện chính mình lại đối diện với khuôn mặt của siêu đại mỹ nhân kia.

Đối với một con nhện chỉ nhỏ bằng hạt đậu nành mà nói, khuôn mặt mỹ nhân này đích thực là rất lớn.

“Cửa đây năm ngoái cũng ngày này… Không thể ngờ được con nhện nhỏ này thật ra lại biết chữ, ngày hôm qua ta lại không nhìn ra ha.”

Có thanh âm trong trẻo nhưng cũng nhu hòa nói: “Có câu nói là nhìn người không thể xét tướng mạo, nước biển không thể lấy đấu đong, con nhện nho nhỏ, tại sao không thể biết chữ?”

Là ai đang nói chuyện?

Ta nhìn theo hướng thanh âm.

Xuống, xuống.

Xuống chút nữa.

A, thấy rồi.

Một đứa bé mặc áo khoác màu xanh đang ngửa đầu nhìn ta giãy giụa không ngừng trong tay mỹ nhân khổng lồ. Da tay của hắn trắng tựa trân châu, khuôn mặt tròn tròn giống như cái bánh bao, miệng hồng nộn, ánh mắt trong veo sáng ngời.

Đứa bé là lai lịch thế nào? Cũng thật xinh đẹp!

“Đúng rồi, con nhện này là nhện độc hiếm thấy, nọc độc rất hữu dụng.” Đại mỹ nhân cúi đầu hỏi tiểu nam hài áo xanh: “Ngươi muốn ép chút dùng hay không?”

Ép? Ép như thế nào? Chất độc khủng bố của ta còn chưa có ép ra thì ta đã bị ép dẹp thành từng mảnh rồi.

“Ta không cần dùng nọc độc loại này, trên đời có cái gì, Đông hải của ta còn có thể thiếu sao.” Bé trai nhìn vị đại mỹ nhân được xưng là Phượng tiền bối kia: “Nhưng thật ra ngươi, có phải đã lâu không ăn côn trùng, cảm thấy vô cùng nhớ hay không?”

Hả? Ăn, ăn côn trùng?

Ta run cầm cập.

Đừng nên như vậy… Cho dù ta không thích thân thể con nhện hiện tại, cũng không muốn cứ như vậy bất lực bị ăn luôn.

“Ngươi làm nó sợ.” Bé trai áo xanh giải vây cho ta: “Buông tay ra đi, ta sợ ngươi không cẩn thận bóp chết nó.”

Phượng mỹ nhân cuối cùng cũng buông tay, ta run cầm cập vội vàng gấp gáp vung ra một sợi tơ dính mình vào góc bảng đen, không dám lại thò đầu ra.

Hắn trông đúng là đẹp, ngũ quan như tô lại như vẽ, thanh tú không tỳ vết. Chính là y phục hắn quá lộng lẫy địa vị quá tôn quý đạo hạnh quá cao thâm, không phải ta một con nhện nho nhỏ có thể đụng vào.

“Má phấn giờ đây đâu vắng tá, hoa đào còn bỡn gió xuân đây…” Phượng mỹ nhân lắc lắc đầu, vung tay lên, chữ trên bảng đen tất cả đều biến mất không thấy nữa.

“Thơ này về sau không nên đọc nữa.”

A? Vì sao không nên đọc nữa?

Ta thực nghi hoặc, thế nhưng không có can đảm hỏi ra tiếng.

Hắn nếu đã nói như vậy, hẳn là có đạo lý của hắn đi.

“Nếu muốn học chữ, ta thật ra mang theo một vài cuốn sách đến.” Đứa bé nam mặc áo xanh nói: “Ta hiện tại ở nhờ Song Thanh phủ trong đầm Bích Thủy phía sau núi, các ngươi có thể tìm ta mượn sách.”

Ta chớp chớp mắt, Mẫu Đơn sư tỷ ở bên dưới nói: “Vậy đa tạ Phượng tiền bối trước.”

Hai mỹ nam một lớn một nhỏ kia cùng nhau gật đầu tỏ ý, sau đó lại đi xa, hồ ly sư tỷ ở phía dưới nói: “Mẫu Đơn tỷ, vị Phượng tiền bối kia, chính là của sườn núi Phượng Hoàng…”

“Đúng, không sai.”

“A, phượng hoàng quả nhiên không hổ là vua trăm loài chim, thật khí phái, thật là uy phong ha. Đạo hạnh của hắn cao bao nhiêu chứ? Sao hắn vừa đứng trước mặt ta, ta liền cảm thấy không dám thở.”

Một người khác hỏi: “Vậy đứa bé đi cùng hắn là?”

“Ta cũng chưa từng thấy qua, bất quá các ngươi cũng nghe thấy, hắn nói hắn là từ Đông hải tới, có lẽ là thủy tộc đi.”

Tim ta vẫn còn nhảy loạn bình bịch, Mẫu Đơn sư tỷ chỉ vào ta: “Tam Bát, chớ có biếng nhác, hôm nay cho tới trưa còn chưa có học được mấy chữ đâu, mau dạy mấy cái có ích đi.”

Có ích?

Ta tiếp tục khổ não…

Ta rốt cuộc có thể dạy các yêu tinh này cái gì đây?

Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 3”