Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ tứ chương – Chuyển phát khẩn rùa của long tử shota (1)
Con cá vàng quan sát ta từ trên xuống dưới, ánh mắt thập phần khinh thường: “Mượn sách? Ngươi biết chữ?”
Ta ngẩng ngẩng đầu. Kỳ thực ta rất muốn ưỡn ưỡn ngực thẳng thắt lưng. Nhưng là con nhện đã không có ngực lại chẳng có thắt lưng…
“Ta đương nhiên biết chữ.”
Nó nửa tin nửa ngờ: “Được rồi, vậy ngươi đi vào theo ta.”
Nó vung cái đuôi, làn nước xanh biếc chia ra, lộ ra con đường cát trắng hẹp.
Có lẽ là thấy ta nhỏ bé, cho nên mở cái đường thủy cho ta cũng hẹp như thế.
Cá vàng bơi trong nước ở một bên, đi song song với ta.
Ta bỗng nhiên có loại cảm giác như đi dạo công viên thủy cung của kiếp trước. Cách một lớp thủy tinh dày, người đi, cá bơi ở một bên.
Trong nước đương nhiên không chỉ có một con cá vàng, còn có con khác nào cá nào tôm tới xem náo nhiệt, có lẽ đầm Bích Thủy thường không có khách đến thăm, hơn nữa khách nhân lại là một con nhện.
“Tiểu Tâm à, ai thế?”
“Là khách nhân.” Cá vàng vừa đáp lời vừa nhả bọt.
“Con nhện à, ngươi từ đâu tới đây vậy?”
Ta giơ tấm thẻ gỗ đã biến thành rất nhỏ, buộc trên người kia lên, nhưng là không biết lão ngư kia có thể nhìn được hay không.
“Nha, Đào Hoa quan a.” Lão ngư rõ ràng là biết thẻ bài này: “Đào Hoa quan lại thu nhận đệ tử mới?”
“Đúng vậy, ngư tiền bối.” Ta khách sáo nói.
“Hảo hảo luyện, sẽ có ngày xuất đầu.”
Lão ngư vẫy cái đuôi một cái, không tiếng động bơi ra xa.
Cá vàng vẫy vẫy vây: “Được rồi quẹo ở chỗ này. Trông thấy một cái cửa màu xanh ngươi tự mình vào đi thôi.”
Ta nói cám ơn, dọc theo đường cá vàng chỉ cho đi tiếp, quả nhiên phía trước không bao xa chính là một phiến đá Thái Hồ, xếp lộn xộn, xa xa gần gần mọc rất nhiều rong tựa như tơ biếc, phía sau bụi rong có một cánh cửa đá màu xanh.
Ta đi qua gõ nắm đấm cửa, tiếp đó sau một lúc lâu, có người ra mở cửa, chính là bé trai mặc áo khoác màu xanh ấy.
Hắn khẽ mỉm cười nhặt ta từ trên mặt cát lên, đặt trên vai mình, động tác vừa ôn nhu vừa mềm mại: “Ngươi tới à?”
“Ừm, quấy rầy.”
Ta có chút không được tự nhiên, hắn cười làm cho ta cảm thấy… ờ, tim đập hơi nhanh. Ngươi nói hắn không có việc gì trông đáng yêu như thế để làm chi?
“Đừng khách khí, ta ở trong này cũng chỉ một mình, ngươi đã đến rồi vừa lúc cùng ta trò chuyện giải sầu. Đúng rồi, ta hình như chưa từng nói đi? Tên của ta là Ngao Tử Hằng.”
Ngao?
Hắn và long vương Đông hải họ Ngao có quan hệ gì sao?
Có khả năng là bà con xa đi? Dù sao thiên hạ long tử long tôn nhiều như thế, ở dưới đáy giếng Ô Kê quốc Tây du ký, còn có cái giếng long vương mà.
Bên trong cửa đá không có nước, ngẩng đầu có thể nhìn thấy gợn nước dập dềnh phía trên sân, cá tự tại bơi qua bơi lại, một dạng tự tại giống như chim bay lượn trên trời.
Sân không lớn, nhưng là cực kỳ thanh nhã. Núi giả, cầu nhỏ, đình nghỉ mát, hoa màu đỏ đua nở. Nhìn kỹ, phía trên đình nghỉ mát không phải là mái ngói, mà là vỏ trai óng ánh.
Ta cảm giác trong tám cái chân của mình có một nửa run lên.
Thật đúng là có văn hóa kiến trúc khu vực đặc sắc a.
“Mời vào đi.”
Kỳ thực khách khí của hắn hoàn toàn là thừa, bởi vì hắn tương đối tôn trọng để ta đứng trên bả vai hắn, cho nên khi hắn vào nhà ta đương nhiên cũng vào theo.
Nơi này bày biện cũng rất đơn giản, không có mấy thứ vật dụng trong nhà. Đương nhiên, chịu tính chất hạn chế của thời đại, nơi này cũng không có khả năng xuất hiện mấy thứ đồ điện gia dụng, ví dụ như ti vi điện thoại tủ lạnh…
Chẳng qua cũng rất đơn giản, có một cái giường làm bằng đá, một cái bàn hai cái ghế, sau đó lại tiến vào một cái cửa, nơi này có một cái giá sách, phía trên bày một số cuốn sách đóng buộc chỉ, trên tường còn treo một cái đàn, bên cửa sổ có một bàn cờ.
Thật sự là thanh tâm quả dục (2)… Ta không biết vì sao trong đầu liền toát ra một câu nói như vậy.
“Ngao tiền bối, ta là đến mượn sách…” Ta vội vàng biểu lộ mục đích đến.
“A, ngươi không cần khách khí như vậy, gọi ta Tử Hằng được rồi. Sách trên giá đều hơi cũ, ngươi có thể tùy ý chọn.” Bộ dáng hắn cười tủm tỉm thoạt nhìn thực ôn hòa chững chạc, không giống trẻ con lắm: “Nếu như ngươi không cầm được, ta có thể bảo Quy đại ca bọn họ mang đi giúp ngươi.”
“Quy đại ca?”
Hắn có lẽ hiểu lầm ý của ta, giải thích: “Bọn cá nhỏ bơi nhanh, nhưng là không thể lên bờ, Quy đại ca có thể bơi lội cũng có thể lên bờ, cho nên bình thường muốn đưa ít thứ, đều giao gửi cho hắn.”
“A,” Đã hiểu, chuyển phát nhanh chuyên nghiệp… Không, ta đột nhiên nghĩ đến cái từ chuyển phát khẩn rùa…
Chuyển phát khẩn rùa chuyên nghiệp… Sao như thế nghe không được tự nhiên.
Vậy rùa chuyên nghiệp chuyển phát khẩn?
Ta tìm một quyển sách tương tự như Thanh luật khải mông (3), sau đó lại tìm một quyển thi tập, dự định tạm thời sẽ dùng cái này làm tài liệu dạy học.
“Ngao… Ừm Tử Hằng a, ngươi là… Ừm…”
Ta không hiểu rõ quy tắc nơi này, ta nếu như trực tiếp hỏi hắn là thân phận gì, có phải không được lễ độ hay không?
“Ta là từ Đông hải tới,” hắn vẫn là nói như vậy, nụ cười thực hàm súc. Thành thật mà nói ngoại trừ tướng mạo, hắn chẳng có chỗ nào giống tiểu hài nhi.
Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 4” →