RSS #1

Nội dung

Có liên quan

Hầu hết các bạn đọc truyện trên WordPress đều biết có một cách để theo dõi các chương truyện mới, đấy là dùng chức năng subscribe na :D
Nhưng chức năng này nói thật với mình thì nó khá là bất tiện
Subcribe thông báo qua email thì sẽ phải đối mặt với một mớ mail spam
Nhiều khi không phải truyện nào mình cũng muốn theo dõi nhưng mà đã subcribe thì truyện nào nó cũng gửi mail về cho mình. Vì thế mình sẽ hướng dẫn các bạn một cách khác để theo dõi truyện mà từ khi bắt đầu bước chân vào con đường đọc truyện online mình đã bắt đầu sử dụng. Đó là dùng RSS.

RSS là gì?

Bấm vào đây nếu muốn biết chi tiết.
Tóm lại thì RSS là một tiêu chuẩn định dạng tài liệu nhằm giúp người sử dụng dễ dàng cập nhật và tra cứu thông tin một cách nhanh chóng và thuận tiện nhất bằng cách tóm lược thông tin vào trong một đoạn dữ liệu ngắn gọn. Mà RSS được tích hợp trên hầu hết các blog ngày nay, bao gồm cả wordpress, blogspot,…

RSS dùng như thế nào?

Hầu hết chúng mình đều dùng firefox là trình duyệt chính đúng không. Mà firefox có một hệ thống bookmark cực kỳ hiệu quả. À cái này chắc cũng nhiều người biết =))
Nhưng không phải ai cũng biết trong hệ thống bookmark ấy có một chức năng gọi là Live Bookmark
Bấm vào đây nếu muốn biết chi tiết về Live Bookmark
Tóm lại là Live Bookmark ghi nhớ các địa chỉ RSS/XML và thay đổi liên tục các link trong đó theo sự cập nhật của các file RSS/XML. Do đó Live Bookmark là sự đánh dấu địa chỉ trực tiếp, đúng như tên gọi của nó.

Hướng dẫn sử dụng Live Bookmark

Khi muốn theo dõi truyện của một nhà nào đó, chỉ việc nhấn chuột vào biểu tượng hay link dẫn tới RSS. Ví dụ như ở blog mình, link dẫn đến RSS ở cuối trang
Bấm vào Dòng thông tin cho bài viết, nếu là lần đầu tiên sử dụng, bạn sẽ được dẫn đến một trang mới như thế này.

Tích vào ô Always use Live Bookmarks to subscribe to feeds. để lần sau khi subcribe không hiện trang này nữa, rồi click Subcribe Now.

Click vào mũi tên sau Bookmarks Toolbar, chọn Choose… Chọn 1 folder có sẵn hoặc bấm New Folder rồi đặt tên cho folder bạn muốn đặt live bookmark vào. Ví dụ như mình có 6 folder bookmark cho các mục đích khác nhau của mình :P
Sau đó bấm Subcribe -> Done.
Nhớ chọn hiện Bookmarks Toolbar trong firefox nhé.

Với những blog không có phần link dẫn đến RSS thường có biểu tượng RSS như hình bên trái, bấm vào nó thì cũng vào link RSS nha :D

Hoặc nếu không có nữa thì sẽ dùng thẳng Firefox. Mình lấy ví dụ bằng Firefox 4 ná. Click vào biểu tượng Bookmarks trên Bookmarks Toolbar.

Khuyến khích mọi người lôi biểu tượng Subcribe ra ngoài cho tiện.
Click chuột phải vào một chỗ trống trên menu, chọn Customize…, tìm biểu tượng này, rồi lôi ra chỗ nào thuận tiện nhất (dễ bấm nhất) trên các thanh firefox.)

Và thế là cứ mỗi lần trang mình subcribe có gì mới thì nó sẽ thay đổi trong Live Bookmarks của mình, định kì vào check 1 lượt là xong \m/
Ví dụ, như bookmark của mình, khi xem xong chương nào mình sửa thẳng vào trong title truyện chương mình đã xem để lần sau có check là biết ngay mình đã xem đến chương nào rồi :”>
Còn truyện nào đã hoàn thì mình chỉ việc xóa bookmark đó đi. Thao tác với Live Bookmark hệt như một bookmark bình thường.

Dưng mà như thế này làm sao mà biết lúc nào có truyện mới nhanh như subcribe qua mail chứ >”<

Việc tiếp theo là cài 1 cái add-on dành cho firefox, tên là RSS Ticker
Chỉnh thông số Option như hình sau (hoặc khác nếu bạn muốn)

Thế là xong roài đó :D Kể từ bây giờ, mỗi khi có chương truyện mới, ở dưới thanh Bookmarks sẽ hiện thanh RSS Ticker, ở đó sẽ chạy các chương mới, như hình sau:

Bấm vào và đọc là xong. Đọc vui na~

Chú ý: Vì RSS Ticker tính những chương mình đọc từ lúc bắt đầu cài nên khi mới sử dụng nó sẽ hiện tất cả các feed, mà hầu hết các feed này bạn đã xem rồi, vì thế chỉ cần click chuột phải vào một feed bất kỳ đang chạy, chọn Mark All as Read, như thế chỉ khi nào có feed mới kể từ lần sau nó mới hiện thôi ^^

Vào đây nếu muốn biết cách subcribe cụ thể theo từng truyện.

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/

Bàn Ti động số 38 – Chương 9

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu chương – Con nhện nho nhỏ đa công dụng

Ta lập tức nhảy dựng lên: “Nói bậy nói bậy! Không phải không phải!”

“Không phải là tốt rồi.” Ngao Tử Hằng cũng thở phào nhẹ nhõm: “Là ta nói sai, ngươi đừng phiền lòng.”

Hắn một đạo áy náy, cơn giận của ta tức khắc giống như quả bóng bị xì hơi nhanh chóng xẹp xuống.

“Không có gì. Bất quá đích thực không giống với người khác. Có lần trời mưa, ta phát hiện sét đánh vào người ta, vô cùng dễ chịu… Tựa như ta có thể tiếp nhận sức mạnh lôi điện, biến thành sức mạnh của chính mình. Ta cảm thấy được ta bây giờ lợi hại hơn so với trước đây, ít nhất ta từ Đào Hoa quan chạy tới đầm Bích Thủy, trước kia phải bò rất lâu, bây giờ chỉ công phu một chén trà đã tới.”

Vẻ mặt Ngao Tử Hằng trở nên nghiêm túc: “Ngươi là nói, ngươi chẳng những không sợ sét đánh, hơn nữa… sét đánh ngược lại trở thành phương pháp ngươi tu luyện?”

Ta bởi vì vẻ mặt của hắn, trong lòng cũng không chắc chắn: “Đúng vậy… Ta cảm thấy chuyện này không phải bình thường, cho nên không dám nói với người khác…”

“Chuyện trước kia của ngươi, thật sự không nhớ được chút gì? Ngươi sinh ra ở đâu? Ngươi… có còn trưởng bối nào khác hay không…”

Ta dùng sức lắc đầu: “Một chút cũng không nhớ. Phương pháp này nếu không bởi vì hôm đó trời mưa ta nằm trên cây đúng lúc phát hiện, ta còn không biết đâu.”

Ngao Tử Hằng trầm mặc, từ vẻ mặt của hắn mà nhìn, lời của ta vừa rồi, thậm chí so với thải bổ còn làm hắn kinh ngạc hơn.

Hơn nữa ngoại trừ kinh ngạc, còn có gì đó khác.

Ta nhìn không ra hắn rốt cuộc là nghĩ như thế nào, ta chỉ là cảm giác… cảm giác bản năng rằng hắn không có ác ý đối với ta.

“Phương pháp tu luyện này của ngươi, đừng nói cho ai hết, biết không?” Hắn nghiêm túc khẽ nhắc nhở ta.

“Ừm, ta cũng chưa nói với ai, chỉ nói cho ngươi.”

“Về sau cũng không được nói cho người khác biết…”

Hắn đứng lên đi đến bên cửa sổ.

Xa xa, rong mềm mại nhẹ nhàng trôi, cá nhỏ trong nước chơi đùa, thế nhưng trong gian động phủ này lại yên tĩnh khiến cho ta không dám thở mạnh.

“Loại tình hình này, ta chưa từng nghe nói qua. Bình thường lấy thân chim thú hoa cây bước lên con đường tu hành, lôi hỏa chi kiếp đấy là kiếp số trời giáng, tuyệt đối không thể có loại tình hình như ngươi. Hoặc là, ngươi cũng không phải là con nhện bình thường. Hoặc là, trong thân thể của ngươi có chí bảo pháp khí gì đó, hay là ngươi từng dùng qua thiên linh chi bảo gì đó… Bất luận là loại nào, bị người tu hành hoặc là đạo môn biết, đều là tai ương ngập đầu ngươi, ngươi hiểu chưa?”

“Hiểu… rồi,” ta có phần bị dọa.

Ý tứ của hắn là nói, thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội. (1)

Đích thực là, loại năng lực hiếm lạ như thế này, quả thực có thể được xưng là trái với lẽ trời.

Nếu như người khác biết rồi tới tìm ta phiền toái, ta một con nhện nho nhỏ làm sao có thể ngăn cản được?

Vừa nghĩ như vậy tám chân ta cùng nhau phát run cầm cập, yếu ớt nằm lên trên bàn.

Năng lực nguy hiểm biết bao a!

Vì cái gì, vì cái gì ta lại không giống người thường như thế?

“Ngoại trừ cái này, còn có gì khác không?”

Khác?

“Hình như không có gì, chính là sau khi lôi điện đánh, vô cùng dễ chịu, trong cơ thể đều là sức mạnh, bụng cũng không đói…”

Hắn gật đầu một cái: “Ngươi lại có thể hoàn toàn không cần phương pháp tu luyện, đem những sức mạnh này kéo về để mình dùng.”

“Ừm…”

Lôi điện đánh ta, ta bị động hấp thu.

Nhưng là những sức mạnh này, ta đích xác không thể chuyển sang để dùng.

Vì thế cho đến tận bây giờ, ngoại trừ chạy nhanh nhảy cao, ta không phát hiện mình có bản lĩnh gì đặc biệt.

“Không phải như vậy… Chỉ có thể tiếp nhận sức mạnh nhưng không thể chuyển sang để tu luyện…”

Hắn nhíu mày tận lực suy tư: “Lôi điện… Lôi điện… Phương diện này ta không tinh thông, trong số những người ta biết tựa hồ cũng không có. Phượng Nghi hắn tinh thông chính là phong lực cùng hỏa lực, đây toàn là thiên phú từ khi hắn sinh ra, cũng không phải sau này tu luyện. Cừu tiền bối cũng không phải…”

Ta rất bất an: “Tử Hằng, ngươi không cần lo lắng như vậy. Ta nghĩ, có lẽ ta sẽ từ từ lĩnh ngộ…”

Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu lên: “Đi, chúng ta đi chỗ này?”

“A?”

Ta còn chưa kịp hỏi đi chỗ nào, đã bị Ngao Tử Hằng nhặt lên nắm trong lòng bàn tay rồi, sau đấy ta chợt nghe thấy bên ngoài bàn tay của hắn truyền đến tiếng gió thét gào.

A…

Ta theo kẽ ngón tay hắn nhìn ra phía ngoài, oa…

Ta đang bay!

Không, chính xác mà nói, Ngao Tử Hằng mang theo ta đang bay!

Tuy rằng có thể nghe được tiếng gió, nhưng là thân thể hắn cũng không có cái vẻ lúng túng bị luồng khí mạnh mẽ thổi quét. Ở quanh người hắn có một đạo gì đó trong suốt, cái này ngăn gió thổi vào người.

Nhưng mà vẫn có thể nghe được tiếng gió. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 9”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 26+27

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 27 ở trang 2

Đệ nhị thập lục chương

Đang khi Hiên Viên Diệu ở nhà tiến hành ngửa bài, Nam Cung Diễm cũng ngồi ở phòng khách nhà mình, đối mặt cha và anh cả của mình, bình tĩnh nói: “Cha, anh, con có hai đứa con bảy tuổi.” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 26+27”

Bàn Ti động số 38 – Chương 8

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát chương – Phượng hoàng giả làm tiên đoán mệnh

Ta bị Phượng Nghi đặt trên cái nắp ấm trà, cũng không dám lộn xộn, các đồng môn của ta ở phía dưới hỏi đủ loại câu hỏi nghi nan trong tu luyện của bọn họ. Có vị sư huynh hỏi, cảnh giới của hắn đã qua ba năm trì trệ không tiến, mỗi lần nghĩ muốn vượt lên, thì lại thấp thỏm không yên linh khí tán loạn.

Phượng Nghi chỉ nói: “Trảm tâm ma.”

Sư huynh kia rõ ràng không hiểu, còn muốn hỏi lại, Phượng Nghi đã vung tay lên một cái rồi, để người kế tiếp tới đây.

Ta cách hắn rất gần, nước da người này trong suốt như tuyết trắng, tinh tế như ngọc bích, nhìn nghiêng bên cạnh, đầu mi như dãy núi, sóng mắt tựa thu thủy…

Hảo một mỹ nhân a.

Chỉ tiếc mỹ nhân này chỉ nên xem từ xa, không nên tới gần.

Không biết tại sao ta đối mặt với Phượng Nghi, tuy rằng hắn rất đẹp, rất ưu tú, ta thấy trong số yêu quái không có ai có thể vượt qua hắn, nhưng là ta đối với hắn, chính là không có ý tưởng ái mộ các loại gì cả.

Thật kỳ quái a…

Chẳng những không có ái mộ, còn có chút… ý tứ vì sợ hãi mà sinh hận.

Đây là tại sao vậy chứ?

Hắn chưa từng làm hại ta nha.

Đến phiên Tam Lục, nàng cung kính hỏi: “Thỉnh giáo Phượng tiền bối, năm xưa có một vu sĩ đã từng phê mệnh thay ta, chỉ nói vất vả lấy mật ủ trăm hoa, vì ai vất vả vì ai vội. Những lời này vãn bối thủy chung không giải thích được.”

“Đây vốn là mệnh.” Phượng Nghi cười, trong nháy mắt tựa hồ gió xuân phơi phới trải khắp núi rừng, thế nhưng trong nháy mắt nụ cười kia liền mất đi: “Cho dù ngươi có biết lời này là có ý gì, mệnh số sau này cũng sẽ không thay đổi.”

Chậc, lời nói này cũng cùng loại như lừa gạt xem bói lang trung viết thuốc trên giang hồ!

Lập lờ nước đôi, bốn phía không bờ. Ngươi muốn nghĩ là lời hay coi như lời hay, ngươi nếu trong lòng có nghi ngờ vậy thì làm như lời xằng bậy.

Chuyện kể rằng trước đây ba cử tử tìm một đạo sĩ đoán mệnh, hỏi tiền đồ khoa khảo, đạo sĩ giơ một ngón tay, im lặng không nói. Nhóm cử tử chỉ cho là thiên cơ bất khả tiết lộ, chờ bọn hắn đi rồi tiểu đồ đệ hỏi, đạo sĩ nói, một này, có thể lý giải như vậy. Một người thi đỗ, một người thi không đỗ, cùng nhau thi đỗ, cùng nhau thi không đỗ.

Tiểu đồ đệ xem thế là đủ rồi.

Tam Thất hỏi lại là lai lịch một loại phấn hoa của hoa địa ngục gì đó, Phượng Nghi nói cái loại hoa này trên đời vốn cực ít, muốn lấy phấn hoa càng khó hơn, bất quá cứ đi về hướng nam, có thể tìm ra.

Ta đang nghe mơ mơ màng màng buồn ngủ, bỗng nhiên ấm trà bị búng một cái, vang lên một tiếng đinh, chấn ta tỉnh lại.

“Còn ngươi?”

“Cái gì?”

Phượng Nghi cười mỉm hỏi: “Bọn họ đều đã hỏi, còn ngươi không có gì nghi nan muốn hỏi?”

Ta đích xác không có gì muốn hỏi, phương pháp tu luyện của ta thực sự là diệu chiêu của người lười, trời nếu sét đánh mưa rơi, ta liền bò vào ngọn cây nằm như chết. Nếu là trời nắng, ta liền nằm úp sấp trong phòng ngủ như chết.

Bất quá không biết vì sao, ta đột nhiên bật ra một câu: “Phượng tiền bối, ngươi nói kiếp trước kiếp này của một người, là như thế nào? Kiếp sau làm người, còn có thể nhớ được chuyện kiếp trước không?”

Hắn mỉm cười: “Điều này cũng không kỳ lạ, rất nhiều yêu ma tinh quái phi thăng thất bại, hoặc có một luồng hồn tàn có thể lại đầu thai chuyển thế, có người ở Hoàng Tuyền lộ uống canh Mạnh bà không nhớ được kiếp trước, có người nhưng lại nhớ được những gì từng trải qua.”

“Vậy,” ta còn không thông chính là: “Một người thời xưa nếu như chết, lại đầu thai có phải chỉ có thể đến thời nay hay không? Có thể còn đầu thai về ngàn vạn năm trước hay không chứ?”

Phượng Nghi nói: “Thời xưa, thời nay, kiếp sau… Những thứ này bất quá là cái luân hồi xoay chuyển, cũng không có gì không thể.”

Nói thật là, vừa rồi lúc người khác hỏi câu hỏi ta cho rằng bọn họ hỏi kỳ quái, Phượng Nghi đáp cố làm ra vẻ huyền bí.

Bất quá đến phiên mình, mới biết được có một số việc, thật sự rất khó nói rõ ràng.

Sau khi biến thành con nhện, ta tuy rằng còn nhớ rõ chuyện kiếp trước, thế nhưng lại cảm thấy rằng, xa xôi mơ hồ tựa như cách ngàn vạn năm. Mặc dù kiếp trước cha mẹ ly dị, tình thân phai nhạt, bà ngoại thương yêu ta cũng sớm qua đời, nhưng là… cũng chưa tới mức làm cho ta lúc nhớ lại, cũng nghĩ lãnh đạm giống như là chuyện của người khác. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 8”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 19

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ thập cửu chương – Tâm kia ta đều biết

“Khuyết Dương, ngươi nói Tang Ức hắn… thật là đã nhớ?” Đêm khuya, Lưu Hoài Diệp ngồi ở ngoài điện hỏi Lam Khuyết Dương.

“Không biết, ta hỏi ca, hắn nói không, nhưng… ta cảm thấy ca đúng là đã nhớ.” Lam Khuyết Dương bất an đáp lại. Lưu Hoài Diệp cau mày, phòng ngàn phòng vạn, sự tình vẫn là tới bước này… Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 19”