Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 28

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập bát chương

Sáng sớm, Thượng Quan Thập đang bận bịu nghênh đón cuối tuần đáng mong đợi của Thượng Quan Tả Dực cùng Thượng Quan Hữu Dực.

“Hữu Dực, con chuẩn bị xong chưa, anh và ông đều đang chờ con đấy! Con mau lên, bữa sáng cũng sắp lạnh rồi.” Thượng Quan Thập đứng ở cửa cầu thang hướng về phía lầu hai la lớn.

“Đến đây, đến đây!” Theo tiếng trẻ con mềm mại vang lên, Thượng Quan Hữu Dực đỉnh đầu tổ quạ “lạch bạch, lạch bạch” chạy xuống. Bé vọt vào trong lòng Thượng Quan Thập, rầu rĩ hỏi: “Mẹ, mẹ thực sự không theo chúng con đi sao?”.

“Thật sự! Cha không phải đã nói mấy lần rồi sao? Xế chiều hôm nay cha phải trực ban, làm sao có thể đi công viên giải trí chứ? Không phải còn có ông cùng các con sao? Cha lần sau nhất định sẽ bù!” Thượng Quan Thập vừa cười nói, vừa cưng chiều cào cào tóc Hữu Dực. Sau đó đưa mắt nhìn, Thượng Quan Hữu Dực rầu rĩ không vui đi vào phòng ăn.

Thượng Quan Thập thở dài một hơi, sau khi trong lòng nói một tiếng “Xin lỗi”, cũng đi vào phòng ăn. Sau đó, cậu ngồi xuống chỗ ngồi của mình, nhìn hai đứa con vẻ mặt thất vọng, không biết làm thế nào cười cười, nghiêm túc nói: “Hai người các con phải trông nom ông! Không được nghịch ngợm. Ông đã lớn tuổi, cũng không có tinh lực tốt như hai người các con. Biết không?”

“Biết rồi ạ!” Hai anh em ỉu xìu trả lời.

Ba hiểu rõ cười cười, thề thốt nói: “Yên tâm đi! Cho dù không có cha các cháu, ông cũng sẽ cho các cháu có được một chuyến đi công viên giải trí thú vị.”

Trong nháy mắt, trên trán hai đứa nhóc cùng Thượng Quan Thập tăng thêm hắc tuyến cùng mồ hôi. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 28”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 22

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ nhị thập nhị chương – Phi nguyện

Hoài Diệp, Khuyết Dương:

Ta đi rồi. Đúng như các ngươi đoán vậy, ta đã nhớ lại tất cả, không nói cho hai người các ngươi, một là không muốn các ngươi lo lắng, hai là đối với ta mà nói, ta tình nguyện quên hết những gì đã trải qua. Ta biết, đi lần này, chắc chắn tổn thương tâm các ngươi, nhưng trong kinh thành này chứa quá nhiều việc ta không dám nhớ lại, mà ta không cách nào lưu tâm. Hoài Diệp, Khuyết Dương, tình cảm của các ngươi đối với ta kiếp này ta đã định trước là sẽ thiếu, nguyện có kiếp sau, để ta có thể hoàn lại.

Hoài Diệp, Khuyết Dương, các ngươi là bạn tốt, huynh đệ của ta, lại là người Bạch Tang Vận ta kiếp này để ý nhất, có thể gặp được các ngươi, ta không hối hận. Hoài Diệp, năm đó trước khi bị mang vào cung, ta đem toàn bộ ghi chép mật cùng danh sách cửa hiệu ngầm đều giấu bên trong cái giếng sâu ở nhà cũ, còn có một ít ngân lượng ta chôn trong viện nơi Khuyết Dương ở, ước chừng mười vạn lượng, vốn là giúp ngươi đặt mua quân lương, bây giờ giao cho ngươi. Hoài Diệp, có thể được hậu đãi của ngươi, là phúc phận Tang Vận kiếp trước tu được, nửa năm ở trong cung này, ta mới biết được ngươi sủng là hạnh phúc như thế.

Khuyết Dương, lúc trước ca trách lầm ngươi, bây giờ, ca lại không từ mà biệt, làm trái chuyện từng hứa với ngươi, ca không xứng làm huynh trưởng của ngươi. Khuyết Dương, ca có lỗi nhất chính là ngươi, không chỉ không thể bảo vệ tốt ngươi, còn làm cho ngươi vì ca chịu nhiều đau khổ. Khuyết Dương, ca liên lụy đến ngươi, giờ đây, không có sự ràng buộc của ca, vì mình mà sống cho tốt.

Hoài Diệp, Khuyết Dương, mạng ta đây là các ngươi bảo vệ, ta sẽ giữ lại, sẽ không tùy ý chà đạp. Ngoại trừ thân mình đã bị vấy bẩn chịu không thấu này, ta không còn bất kỳ cái gì có thể để lại cho các ngươi, không mặt mũi nào lõa lồ trước mặt hai người các ngươi, vì thế hạ mê dược với các ngươi, mong đừng trách.

Lúc trước đã quên Trì Tuấn cùng Trác Quần, về sau thấy bọn họ, xin thay ta nói tiếng xin lỗi.

Hoài Diệp, Khuyết Dương, Bạch Tang Vận đã chết, mà Mạc Ức… coi như chưa từng gặp qua, quá khứ như gió, bây giờ gió qua không dấu tích…

Bạch Tang Vận Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 22”

Bàn Ti động số 38 – Chương 10

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập chương – Ong mật mặt lạnh tâm nóng

Chúng ta sau đó không nói gì, Ngao Tử Hằng sau khi hồi phục thể lực lại thay ta thử một phen, rồi chúng ta từ hồ Song Tháp trở về.

“Tử Hằng, hôm nay cám ơn ngươi…”

Ta cảm thấy hai chữ cám ơn không đủ để biểu đạt tâm tình của ta, thế nhưng ta cũng không thể không nói cái gì liền vỗ mông chạy đi a.

“Không có gì, ngày mai ta muốn hảo hảo suy nghĩ một chút sự tình, ngày kia ngươi lại tới tìm ta đi.”

Ta ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”

“Nhớ kỹ chớ nói ra ngoài.”

“Ừm, ta biết.”

Hắn đặt ta không xa sân của chúng ta tại Đào Hoa quan, tự mình quay về đầm Bích Thủy.

Ta lắc lư đầu, bò đi dọc theo thềm đá. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 10”

Hồng phúc dao – Chương 18

Hồng phúc dao

Đệ thập bát chương

Chạng vạng, Lưu Mặc Huyền tới, lúc này Lưu Tích Tứ không từ chối người ngoài cửa, mà là để người ta mời tiến vào, Lưu Tích Tứ trong hoa viên vương phủ cũng đã bảo người sớm chuẩn bị rượu và đồ ăn, tựa hồ đã sớm biết Lưu Mặc Huyền sẽ đến.

Câu nói đầu tiên khi Lưu Tích Tứ trông thấy Lưu Mặc Huyền chính là: “Mặc Huyền, đã hiểu?”

Lưu Mặc Huyền ngồi xuống, thẳng tắp mà nhìn chằm chằm Lưu Tích Tứ, khuôn mặt lộ ra mệt mỏi cùng với thần thái sung sướng của Lưu Tích Tứ tạo thành tương phản. Lưu Tích Tứ cũng không sợ Lưu Mặc Huyền trách cứ hắn, mặc kệ uống rượu dùng bữa.

“Trúc nhị hắn… có khỏe?” Một lát sau, Lưu Mặc Huyền trầm hỏi.

“Còn khá đi, không chết là được.” Lưu Tích Tứ hời hợt đáp lại.

“Tích Tứ, ta không hiểu, ta cho là ngươi vừa ý Trúc nhị, ta cho là ngươi không định nhận ta hoàng đệ này.”

Lưu Mặc Huyền vẫn cho rằng đường huynh này của hắn ngoại trừ ăn uống chơi bời, sẽ không quan tâm đến chuyện khác, nhưng chuyện lần này lại làm cho hắn nghĩ lại, bản thân chưa từng hiểu đường huynh này của mình. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 18”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 20+21

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ nhị thập chương – Tiệc rượu kết thúc

“Vương gia, đây là dược thiện lão nô bảo phòng bếp làm cho người, người ăn nhiều một chút, dược thiện này mùi vị mặc dù không ngon, nhưng có lợi đối với thân thể của người.” Từ sau lần trước nhìn thấy thiếu gia như thế, Tả Tường lại càng dụng tâm an bài ẩm thực hằng ngày cho thiếu gia.

“Tả thúc, người ngồi xuống đi, từ trước đến giờ trong phủ này ta còn chưa cùng người hảo hảo trò chuyện đâu.” Mạc Tang Ức kéo Tả Tường ngồi vào một bên, sau đó nói với hộ vệ canh giữ bên cạnh hắn, “Các ngươi không cần đều canh giữ ở chỗ này, ta cũng sẽ không ra ngoài, đi xuống dùng cơm đi, ta ở chỗ này tâm sự cùng Tả thúc.” Thấy hộ vệ vẫn không nhúc nhích, Mạc Tang Ức bất đắc dĩ nói, “Các ngươi nhìn ta, ta sao có thể nuốt trôi.” Nghe Mạc Tang Ức nói như vậy, mấy tên hộ vệ mới lùi ra xa, nhưng vẫn từ xa xa nhìn Mạc Tang Ức.

“Vương gia… Đây…” Tả Tường nhìn thấy rõ ràng nhiều hơn rất nhiều hộ vệ so với lần trước, có chút bận tâm nhìn về phía thiếu gia. Mạc Tang Ức cười khổ một tiếng nói: “Hoài Diệp hắn… hình như sợ ta chạy, lại phái nhiều người như thế trông chừng ta.” Lần thứ hai đi tới chỗ Khuyết Dương, thị vệ đi theo sau lại nhiều hơn gấp đôi, trong lòng Mạc Tang Ức biết Hoài Diệp chắc chắn đã nhận ra gì đó, chỉ là mình không nói, Hoài Diệp cũng không hỏi, nghĩ tới đây, Mạc Tang Ức có chút nhức đầu.

“Vương gia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tả Tường vừa nghe, cũng bất kể Mạc Tang Ức hiện giờ không nhớ hắn, vượt ra ngoài giới hạn hỏi.

Mạc Tang Ức ăn một ngụm dược thiện, xác định người chung quanh không nghe được lời hắn, mới mở miệng nói: “Tả thúc, ta… đã nhớ lại.”

Tả Tường vừa nghe, nhất thời trừng lớn hai tròng mắt, sau khi nhìn thấy ánh mắt Mạc Tang Ức bảo hắn không được làm ầm lên lập tức khôi phục thái độ bình thường, hơi quay người ngăn trở ánh nhìn phía sau, Tả Tường kích động khẽ hô: “Thiếu gia…” Trong lòng Tả Tường trăm mối cảm xúc ngổn ngang, hắn mừng rỡ vì thiếu gia đã nhớ ra mình, nhưng… hắn lại không muốn thiếu gia lại nhớ tới quãng thời gian đã trải qua kia.

“Tả thúc, Hoài Diệp và Khuyết Dương bọn họ hình như đã hơi phát hiện, ta hiện giờ không có phương tiện xuất môn, người có thể giúp ta làm vài sự tình không?” Mạc Tang Ức không nhìn Tả Tường, ăn dược thiện thấp giọng nói.

“Thiếu gia, có việc người xin cứ phân phó ta là được.” Tả Tường âm thầm bình tĩnh, giả bộ tùy tiện nói chuyện phiếm vơi Mạc Tang Ức.

Mạc Tang Ức nhìn quanh một vòng, đè thấp tiếng nói: “Tả thúc… Năm đó ta dẫn người tới Thất Hà trấn mua đất, người đã mua?”

“Thiếu gia, phân phó của người ta sao có thể không làm thỏa đáng, ta đã chiếu theo phân phó của thiếu gia mua ba trăm mẫu đất ở Thất Hà trấn, về sau thiếu gia người gặp chuyện không may, ta liền an trí những người không muốn đi trong thôn trang đến bên kia.” Tả Tường nghe thiếu gia lại hỏi chuyện này, trong lòng có kế hoạch.

“Tả thúc, ta muốn rời khỏi nơi này, người liệu có biện pháp mang ta ra ngoài?” Đối với Tả Tường từ nhỏ đến lớn chăm sóc mình, Mạc Tang Ức không chút nào giấu giếm nói ra tính toán của bản thân.

“Thiếu gia, người muốn đi khi nào?” Tả Tường không do dự hỏi.

“… Ba ngày sau…” Mạc Tang Ức giương mắt nhìn về phía Tả thúc, thấy đối phương khẽ gật đầu, hắn liền thở phào nhẹ nhõm, “Tả thúc, người cùng ta đi nhé.”

“Thiếu gia, người đi đâu, ta liền theo tới đó, đây là ta năm đó đáp ứng lão gia cùng phu nhân, thiếu gia yên tâm, ba ngày sau ta nhất định mang người ra ngoài.” Ở Tả Tường xem ra, thiếu gia hẳn nên sớm ly khai nơi này.

“Tả thúc, người lại giúp ta chuẩn bị chút thuốc…” Mạc Tang Ức khẽ nói mấy câu, đã thấy vẻ mặt Tả Tường nhất thời trở nên có phần ngây ngô, không giải thích thêm, thấy Lam Khuyết Dương đi tới Mạc Tang Ức yên lặng ăn hết dược thiện, Tả Tường đè xuống kinh ngạc trong lòng, trong đầu có phần bi thương.

“Ca, trò chuyện gì với Tả thúc thế?” Nghe người bẩm báo Mạc Tang Ức tống hết hộ vệ ra, Lam Khuyết Dương hỏi.

“Khuyết Dương, Hoài Diệp ba ngày sau muốn tới chỗ ngươi, ta muốn cùng Tả thúc học mấy món ăn, nghe Hoài Diệp nói ta còn chưa bao giờ làm đồ ăn cho các ngươi đâu.” Mạc Tang Ức đưa dược thiện chưa ăn xong tới, “Tả thúc làm cho ta quá nhiều dược thiện, ngươi thay ta ăn chút.”

“Ca, sao đột nhiên muốn nấu ăn cho chúng ta? Thân mình ngươi vừa khỏe, việc này vẫn là giao cho đầu bếp đi.” Lam Khuyết Dương giúp Mạc Tang Ức ăn dược thiện, nghe nói người này muốn đích thân xuống bếp, trong lòng phá lệ vui mừng.

“Khuyết Dương, chuyện này ngươi cũng đừng ngăn ta, ta cũng muốn cho mình chút chuyện để làm, đến lúc đó, nếu ca làm khó ăn, ngươi cũng phải cổ vũ nha.” Mạc Tang Ức tinh tế nhìn khuôn mặt Lam Khuyết Dương, dường như muốn chặt chẽ ghi tạc bộ dáng người nọ trong đầu.

“… Ừm, ca làm cái gì ta cũng ăn.” Bị Mạc Tang Ức nhìn khuôn mặt có chút nóng lên, Lam Khuyết Dương cúi đầu ăn miếng lớn. Tả Tường ở bên cạnh nhìn thiếu gia, trong lòng tràn đầy không nỡ với thiếu gia.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 20+21”