Hồng phúc dao – Chương 17

Hồng phúc dao

Đệ thập thất chương

Buổi tối sau khi tắm rửa, Lưu Tích Tứ vừa mới vào phòng, liền cầm khăn vải trong tay ném ra ngoài, bực mình nói: “Ly Nghiêu, ngươi không ở Trúc Hiên của ngươi, chạy đến chỗ này của ta làm cái gì!”

Đối với Ly Nghiêu, Lưu Tích Tứ đúng là thích, bằng không cũng sẽ không để cho y hôn, nhưng Lưu Tích Tứ lại không thể chịu được chính mình luôn là bị Ly Nghiêu áp chế. Hắn công phu không bằng Ly Nghiêu, dụng độc không bằng Ly Nghiêu, nếu ở chuyện khác còn để Ly Nghiêu chiếm thượng phong khắp chốn, sớm muộn sẽ có một ngày hắn bị Ly Nghiêu ăn gắt gao, bây giờ hắn đã có một chút cảm giác, hắn không muốn giống phụ thân và Hãn Triệt, không có tự do.

“Tích Tứ, ngươi là thực không muốn ta cùng ngươi?” Ly Nghiêu nửa nằm trên giường Lưu Tích Tứ, tóc buông dài khiến cho trong vẻ tà ác của hắn lộ ra vài phần biếng nhác, nhìn Lưu Tích Tứ đang trong cơn giận dữ.

“Không muốn! Ta thích ngủ một mình!” Tiến lên, vén chăn, Lưu Tích Tứ nghĩ muốn kéo người dậy, ngược lại bị Ly Nghiêu kéo vào trong lòng, bên tai là tiếng nói hấp dẫn, “Tích Tứ, trong lòng ngươi rõ ràng có ta, vì sao muốn giống Lưu Mặc Huyền, không chịu thừa nhận? Hơn nữa, đã quyết định quay về ở, cũng nên nghĩ đến ta sẽ không ngoan ngoãn ở trong Trúc Hiên.” Ly Nghiêu khẽ cắn vành tai Lưu Tích Tứ, chọc được Lưu Tích Tứ bắt đầu khẽ thở gấp.

“Ly Nghiêu… Ta thích ngươi thì làm sao? Ta hôm nay có thể thích ngươi, đến mai tỉnh lại ta có thể thích người khác. Ngươi nếu thực cho là ta để ngươi hôn, ngươi có thể muốn làm gì thì làm với ta, vậy ta ngày mai liền tiến cung, ngươi đừng nghĩ muốn gặp lại được ta!” Ra sức đẩy Ly Nghiêu ra, Lưu Tích Tứ hoàn toàn mặc kệ đôi mắt biến tím của Ly Nghiêu, xoay người muốn đi.

Nhưng Ly Nghiêu làm sao có thể thả hắn đi, càng kéo hắn lên giường, lần này Ly Nghiêu không dùng mạnh mẽ, mà trước khi Lưu Tích Tứ thực sự sinh khí, mềm lại thanh âm nói: “Tích Tứ, ta muốn bồi ngươi… cũng không được?” Ở trước mặt Lưu Tích Tứ, Ly Nghiêu lại một lần nữa buông tư thế, buông kiêu ngạo hơn hai mươi năm trước đây cũng không cúi đầu với người khác, bởi vì y biết, nếu muốn thực sự có được Lưu Tích Tứ, y nhất định phải buông xuống chút kiên trì.

“Ly Nghiêu, Hãn Triệt đi rồi…” Lưu Tích Tứ đột nhiên nói một câu, Ly Nghiêu nâng thân mình lên, nhìn Lưu Tích Tứ nghiêm túc hiếm thấy.

“Thái tử ca ca cùng nhị ca thích Hãn Triệt, lại bức Hãn Triệt đi, bởi vì bọn họ chung quy chỉ nghĩ tới bản thân mình, tổn thương Hãn Triệt. Ly Nghiêu, nếu ngươi cũng như thái tử ca ca bọn họ, chỉ nghĩ cho mình ngươi, không biết tôn trọng ý nguyện của ta, ta cũng sẽ giống như Hãn Triệt, cách ngươi rất xa, dù cho ta có thích ngươi, ta cũng sẽ không vì ngươi vứt bỏ chính mình.”

“Ta hiểu…” Kéo ra huyết ngọc từ nơi cổ Lưu Tích Tứ, Ly Nghiêu nắm chặt, hỏi, “Muốn biết, vì sao ngọc này là mệnh của ta sao?”

“Không muốn.” Lưu Tích Tứ kéo ngọc về nhét vào trong y sam, “Ly Nghiêu, ngươi đừng giả bộ hồ đồ với ta, ta ngươi bây giờ đang nói chính là chuyện ngươi tự ý vào phòng ta!”

Hai tròng mắt Ly Nghiêu lại chuyển sang màu đen, trong nụ cười là tà mị, lưng ngón tay lạnh buốt sờ lên môi Lưu Tích Tứ, “Tích Tứ, ta cho là ngươi hồi phủ liền ngầm đồng ý cho ta vào ở Thanh Liễu cư của ngươi, mà ta là tiểu gia của ngươi, vương gia hồi phủ, há lại có đạo lý không đến hầu hạ?” Ngoài phòng, lại có tiếng đồ vật rơi xuống.

“Tiểu gia?” Lưu Tích Tứ lộ ra ánh mắt ngả ngớn, xoi mói, “Tính tình chưa đủ dịu ngoan, bộ dáng cũng không được bằng Trúc nhị, thân hình này sao… so với bổn vương còn tráng hơn, bổn vương không có hồ đồ, làm sao chọn ngươi như thế làm tiểu gia?”

Lời này nhưng lại chọc cười Ly Nghiêu, đầu y ở trước ngực Lưu Tích Tứ trầm cười, sau lưng, một đôi tay vòng lên ôm hắn.

“Ly Nghiêu, ta không muốn như Hãn Triệt. Được thích, phải là chuyện hạnh phúc, mà hắn, lại thống khổ như thế. Ta hâm mộ phụ thân, hâm mộ phụ thân được phụ hoàng cùng phụ vương sủng, yêu như vậy… Ly Nghiêu, ngươi có thể cho ta sao? Ngươi nếu không thể, thì đừng tới trêu chọc ta, ta không phải Hãn Triệt, cũng không phải phụ thân, nếu sau này, yêu mến của ngươi khiến cho ta thống khổ, cho dù sẽ làm tổn thương chính mình, ta cũng sẽ quăng ngươi rất xa, thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành — Lưu Tích Tứ ta chính là như vậy.”

Lần đầu tiên nói ra lời thật lòng của bản thân với Ly Nghiêu, hai tròng mắt Lưu Tích Tứ nhìn Ly Nghiêu, nói cho hắn biết, mình là nghiêm túc.

“Tích Tứ, coi trọng ngươi, ta sẽ không buông tay, nếu ngươi muốn vui vẻ như cha ngươi vậy, ta liền để ngươi vui vẻ như thế, nếu sau này, ngươi lại thích có thứ gì khác, ta liền cho ngươi vui với thứ đó. Tích Tứ, chỉ cần là cái ngươi muốn, ta đều sẽ cho ngươi, ngoại trừ trong lòng ngươi chỉ có thể có ta, chỉ có thể luôn có ta — Ly Nghiêu ta, là như vậy.”

Vẻ mặt Ly Nghiêu, là nghiêm túc cùng kiên định Lưu Tích Tứ chưa từng thấy, cái loại kiên định tuyệt đối không buông tay.

Ngón tay quấn lên tóc Ly Nghiêu, Lưu Tích Tứ ngọt ngào cười, “Vậy ngươi bây giờ nên làm như thế nào?”

“Không biết vương gia đêm nay có cần người bồi?” Ly Nghiêu thấp hỏi.

“Tư thế ngủ của ngươi có tốt không?”

“Vương gia sao không thử xem?”

“… Vậy thử xem, không tốt, bổn vương sẽ đạp ngươi xuống giường…”

“Tùy ý vương gia.”

Đôi môi cách càng ngày càng gần, dán tại một chỗ, chưởng phong vung, ánh nến tắt, màn buông, chỉ lưu lại tiếng thở dốc cùng nhau trong màn.

Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 17”

Bàn Ti động số 38 – Chương 7

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất chương – Con nhện tuy nhỏ bát quái nhiều

Lúc đầu ta cho rằng mọi người bái nhập môn hạ Đào Hoa quan chủ thực không cần thiết, quan chủ cũng không dạy chúng ta cái gì, bất quá là cung cấp một chỗ ăn ngủ miễn phí cho mọi người. Mọi người lúc đầu đều có hoặc nhiều hoặc ít đạo hạnh, những thứ này đều dựa vào bản thân tu luyện, cũng không có bái cái gì sư a.

Thế nhưng về sau biết càng nhiều, ta đã hiểu ý nghĩ ban đầu của mình thật sự là sai hoàn toàn.

Địa mạch ở Đào Hoa quan đây kỳ lạ, linh khí dồi dào, đặc biệt thích hợp tu luyện. Nói cách khác, ta cũng có thể lĩnh hội. Nơi này ngay cả lúc trời mưa lôi đánh cũng vang hơn so với nơi khác ==

Hơn nữa cái từ bái sư học nghệ này mọi người nghe nhiều nên thuộc đúng là rất có lý.

Quan chủ đích xác có dạy nghệ. Các sư huynh sư tỷ đã tu thành hình người rồi sẽ học kiếm pháp, bình thường không phải quan chủ đích thân dạy, mà là do đại sư huynh và đại sư tỷ tới dạy các tiểu sư đệ tiểu sư muội. Sau đó còn có một số đồng môn có thiên tư đặc biệt, sẽ học được một chút thuật pháp.

Tỷ như thuật cơ sở nhất, ngũ quỷ bàn vận, chú gọi lửa, thuật ẩn hình, mị hoặc đơn giản (1) linh tinh các loại.

Còn loại đệ tử cấp thấp ta đây… ờ, lời này làm sao không được tự nhiên như thế, được rồi, không phải cấp thấp, mà là đệ tử bậc thấp, vẫn là nên tăng cường tăng cường lại tăng cường, cố gắng cố gắng lại cố gắng. Ngay cả hình người còn chưa có, cái khác cũng chưa thể nói tới.

Bất kể là thoát thai hoán cốt (2) biến thành hình người hay là dùng phép biến hình đơn giản hóa làm bộ dạng hình người, ta hiện tại đều chưa có cái bản lĩnh đấy.

Tam Thất hôm trước hóa thành hình người.

Nàng làm con bướm đẹp, làm người cũng đẹp. Mặt trái xoan cực thanh tú, đôi mắt trong trẻo biết nói, xiêm y nàng chính là màu sắc sặc sỡ trên cánh kia hóa ra, chức nương (3) khéo tay đến đâu cũng chắc chắn không thêu giống được.

Tam Lục so với nàng chậm hơn mấy ngày, cũng hóa hình. Nàng mặc một kiện xiêm y màu hồng phấn, giống như các sư tỷ, cũng không có gì quá khác người, khác với Tam Thất.

Đầm Bích Thủy ta cũng đi qua một lần, nhưng là Ngao Tử Hằng cũng không ở, cá vàng nói hắn vốn không ở đây, chẳng qua là ở tạm trong này, có khi ở, có khi đi, đi đâu cũng không biết. Ta vốn định đến trả sách mượn lần trước, sau đó lại mượn hai cuốn mới, nếu hắn không ở, vậy cũng không có cách nào. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 7”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 23~25

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Ba chương liền a \(≧▽≦)/
Bấm vào trang 2 và trang 3 ở dưới để xem 2 chương còn lại

Đệ nhị thập tam chương

Cuối cùng, Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm trầm mặc hồi lâu, đứng lên. Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, trước sau rời đi, quyết tâm kiên định không cần nói cũng biết. Đối mặt với nguy cơ chồng chất, bọn họ đều tự triển khai bước đầu tiên của hành động truy thê. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 23~25”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 18

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ thập bát chương – Đo tâm

Lưu Hoài Diệp thối lui, u ám nhìn Mạc Tang Ức, Mạc Tang Ức liếc nhìn Lam Khuyết Dương, sau đó mang theo vài phần khó xử chuyển hướng Lưu Hoài Diệp. Lưu Hoài Diệp nhìn chăm chú vào hai tròng mắt Mạc Tang Ức, muốn nhìn vào tối đen thâm trầm như giếng cổ kia. Lại sát vào, Lưu Hoài Diệp nhẹ dùng sức chế trụ hàm dưới Mạc Tang Ức, mang theo chút ngang ngạnh hôn lên, Mạc Tang Ức không thể lui được nữa, ánh mắt có chút bối rối liếc về phía Lam Khuyết Dương, lại có chút xấu hổ và giận dữ nhìn chằm chằm Lưu Hoài Diệp.

Một bàn tay chẳng biết từ lúc nào chui vào bên trong y phục, nhũ tiêm (1) ở ngực đột nhiên bị dùng sức bóp một cái, Mạc Tang Ức kêu lên một tiếng, cái lưỡi bá đạo trong nháy mắt xông vào, lực đạo hôn lên miệng đột ngột tăng thêm, dục tình của Mạc Tang Ức dần dần bị khiêu khích lên, nhưng nghĩ đến bên cạnh có một người đang nhìn bọn họ, dùng hết khí lực toàn thân, Mạc Tang nghĩ muốn đẩy Lưu Hoài Diệp ra, thế nhưng lại như bọ ngựa đấu xe, Lưu Hoài Diệp vẫn không nhúc nhích. Không dám nhìn Lam Khuyết Dương, Mạc Tang Ức cắn lưỡi Lưu Hoài Diệp, không cho hắn lộn xộn, hai tròng mắt mờ mịt tức giận trách móc người nọ, dường như phát tiết đủ rồi, Lưu Hoài Diệp rốt cuộc buông tha cho Mạc Tang Ức, nhưng thần sắc vẫn là có chút không vui.

“Tang Ức,” Giúp Mạc Tang Ức mặc áo lót vừa bị chính mình kéo ra, Lưu Hoài Diệp trầm khàn mở miệng, “Ai cũng có thể cự tuyệt ta, duy chỉ có ngươi không thể, Khuyết Dương nếu không chịu nổi, hắn sẽ đi ra ngoài, hay là nói, ở trong lòng ngươi, ta thủy chung vẫn là ngoại nhân, không quan trọng bằng hắn?” Đối với một số việc, Lưu Hoài Diệp chung quy không thể buông được, bất luận người nọ đã khôi phục bình thường hay chưa.

“Hoàng thượng, không ai có thể giống như người, coi người khác không tồn tại, huống chi ca ta vốn là người nội tâm, không thể so với những người khác bên cạnh hoàng thượng, chỉ muốn làm sao để cho người cao hứng.” Lam Khuyết Dương mặt lạnh nói, phàm là người làm cho ca hắn khó xử, cho dù là đương kim thánh thượng, hắn Lam Khuyết Dương cũng tuyệt không lùi bước. Mà vừa rồi một màn kia, càng làm cho đáy lòng hắn cực kỳ khó chịu.

“Lam Khuyết Dương, đừng nói mà không để ý đến người khác, trẫm muốn cùng người yêu thân thiết có gì không đúng, đến là ngươi, rõ ràng yêu hắn, lại còn muốn làm ra vẻ một bộ huynh hữu đệ cung (2), đừng nói ngươi không muốn cùng hắn thân cận, ngươi cũng không muốn chạm vào hắn!” Lưu Hoài Diệp đơn giản nói rõ, y sẽ không để cho người nọ lại đẩy mình ra.

“Hoài Diệp, Khuyết Dương…” Nhìn hai người có phần kiếm tuốt cung giương, Mạc Tang Ức la lên, “Không phải nói để ta tĩnh dưỡng thật tốt sao, hai người các ngươi như vậy, ta lo có thể an tâm nằm?” Hắn sợ nhất chính là hai người này vì hắn mà phát ra xung đột, nếu đúng như thế, hắn thà cách bọn họ rất xa.

“Tang Ức, vậy ta hỏi ngươi, ta với Khuyết Dương, ngươi rốt cuộc muốn ai?” Lưu Hoài Diệp trực tiếp lật bài với Mạc Tang Ức, hắn không muốn lại đi đoán tâm tư người này. Lam Khuyết Dương vừa nghe, nắm chặt tay Mạc Tang Ức, không nói gì ngưng mắt nhìn đối phương, vô luận người này chọn ai, hắn cũng sẽ không buông tay. Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 18”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 22

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập nhị chương

“…” Nam Cung Diễm bị chặn đến á khẩu không nói được gì. Bỗng nhiên, Hiên Viên Diệu ra lệnh: “Nói cho tôi biết tư liệu về Giang Hoa!”

“A! Hắn chính là ba lý tưởng trong cảm nhận của mấy thằng quỷ, cũng chính là tình địch chung của các anh đấy! Chẳng qua cha của hắn chính là bác sĩ Giang Dân Thắng bảy năm trước làm phẫu thuật sinh cho Thượng Quan Thập. Bởi vì bác sĩ Giang đích thân cầm dao mổ, hơn nữa còn là làm phẫu thuật sinh cho người song tính thiên về giống đực, vì thế ghi chép sau đó của ông có thể nói là toàn bộ quá trình giải phẫu kỳ tích của y học. Em mất rất nhiều công sức mới nhìn lén được phần văn kiện cơ mật này. Bởi vì Thượng Quan Thập có thêm một tử cung ẩn ở gần đại tràng, hơn nữa ống dẫn trứng và đại tràng gắn kết chặt chẽ, lại thêm hai thai nhi quá lớn, đến nỗi tạo thành đè ép nghiêm trọng đối với cơ quan nội tạng của cậu ấy. Trong quá trình phẫu thuật mười hai tiếng đồng hồ, Thượng Quan Thập từng mấy lần ngừng hô hấp. Vì thế cha của Giang Hoa – Giang Dân Thắng, có thể nói là ân nhân cứu mạng của Thượng Quan Thập và bọn nhỏ. Do đó gia đình hai bon họ qua lại rất gần. Vì Giang Dân Thắng nghiêm ngặt giữ bí mật chuyện này, cho nên Giang Hoa cũng không biết Thượng Quan Thập là người song tính. Ngoài ra, kết quả điều tra có được từ bệnh viện cho thấy, Giang Hoa đối với Thượng Quan Thập rất đặc biệt chú ý. Hơn nữa mấy cô y tá của bệnh viện, lén lút gọi bọn họ là ‘vợ chồng thiên sứ’. Về phần Thượng Quan Thập nghĩ như thế nào, em cũng không biết! Có điều cậu ấy là một người siêu chậm chạp đối với tình cảm, với Giang Hoa hẳn là không có tình cảm nào khác ngoài bạn bè.” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 22”