Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 30

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập chương

Trong phòng bếp đơn giản mà sáng sủa, Thượng Quan Thập lặng yên chuẩn bị nước trà. Từ sau khi bọn họ bước vào phòng bếp, Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm vẫn không có mở miệng nói chuyện. Bọn họ chỉ là lẳng lặng đứng ở một bên nhìn cậu bận rộn. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 30”

Hồng phúc dao – Chương 20

Hồng phúc dao

Đệ nhị thập chương

Đúng hẹn đi tới bên hồ, Ly Nghiêu liếc mắt liền thấy được thuyền phường của Lưu Tích Tứ, bất quá thuyền phường ngoại trừ mấy chiếc đèn lồng ra, bên trong thuyền lại không một tia ánh sáng, Ly Nghiêu liếc nhìn bốn phía, nắm chặt kiếm bên hông mang theo thủ hạ đạp trên mặt nước lên thuyền. Vừa lên thuyền, liền có người Ly Nghiêu chưa từng thấy đi đến trước mặt hắn nói: “Ly công tử, vương gia dặn dò, ngoại trừ công tử ra, những người khác không được đi vào.”

Người này Ly Nghiêu nhận ra, là một trong ba nam quan Nghênh Hoan lâu đưa tới. Nhìn nhìn trên thuyền, xung quanh đứng mấy tên thị vệ, có người bên cạnh Lưu Tích Tứ, cũng có mấy người không rõ mặt, bất quá Ly Nghiêu lại yên tâm, lưu lại thủ hạ, hắn cởi hài vào thuyền.

“Ly công tử, thỉnh tắm rửa trước.” Vừa vào thuyền, lại có hai người tiến lên muốn giúp hắn thoát y, Ly Nghiêu thay y phục mỏng theo người đi vào dục gian. Người dẫn hắn vào sau khi dọn xong bố khăn cho hắn liền lui ra ngoài, Ly Nghiêu khuấy khuấy nước nóng trong thùng gỗ, nghĩ tới Lưu Tích Tứ lại đang nghĩ điều gì hảo ngoạn, đi trêu chọc mình.

Thoát y, vào thùng, Ly Nghiêu chậm rãi tẩy trừ chính mình, hắn cùng Lưu Tích Tứ tuy rằng đã ngủ cùng một giường, nhưng ngoại trừ hôn môi ra, bọn họ vẫn chưa làm đến bước sâu hơn. Lưu Tích Tứ không có cái tâm kia, hắn cũng không gấp, hắn hy vọng kết hợp của hai có thể phát sinh dưới tình huống một cách tự nhiên. Ly Nghiêu rõ ràng, theo tính tình của Lưu Tích Tứ, tuyệt đối sẽ không chịu ở dưới thân hắn, nhưng nếu chính mình làm bên nhận kia, dựa vào tình trạng của hắn, sợ sẽ có chút phiền toái. Bất quá Ly Nghiêu không ngại được Lưu Tích Tứ ôm, dù sao, hắn thích chính là tiểu bá vương gọi là Lưu Tích Tứ.

Ly Nghiêu tắm sạch sẽ mặc áo đơn màu trắng ra khỏi dục gian, nhưng vẫn chưa thấy Lưu Tích Tứ, mà là được người dẫn đến một cách gian khác, bên trong bày một cái bàn, phía trên đặt đầy thức ăn.

“Thỉnh Ly công tử dùng cơm.” Hai người hầu hạ hắn nói xong, liền lui ra ngoài. Ly Nghiêu cười một tiếng, ngồi xuống yên lặng ăn, sau khi ăn no tám phần, hai người kia lại đưa lên nước súc miệng, nước rửa tay cho hắn. Sau khi tất cả làm xong, Ly Nghiêu uống trà trong một khắc, mới nghe được hai người kia nói: “Ly công tử, vương gia muốn gặp ngài, thỉnh đi bên này.” Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 20”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 29

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập cửu chương

Chú ý tới cảm xúc căng thẳng của Thượng Quan Thập, Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm vội vã quăng đồ chơi, đi đến cạnh cậu giải thích. Bọn họ gần như trăm miệng một lời nói: “Bọn họ là người nhà tôi”. Sau đấy, Thượng Quan Thập liền sững sờ đứng ở phòng khách, nghe Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm giới thiệu từng người ở đây. Cậu cũng cố gắng ghi nhớ tên của mỗi người.

Thượng Quan Thập thực không dễ dàng nhớ hết từng người. Cậu hiểu bọn họ nhất định là đến thăm con trai. Vì thế, cậu hơi áy náy nói với mọi người: “Mọi người là đến thăm Tả Dực và Hữu Dực sao! Có điều bọn nó cùng ba đi công viên giải trí rồi. Mới vừa đi không lâu, tôi có thể gọi điện thoại bảo bọn họ quay về! Xin mọi người chờ một chút!”. Vừa nói xong, Thượng Quan Thập đang chuẩn bị đi lấy di động trên bàn trà, tiếng mẹ Hiên Viên mềm mại vang lên: “Không hề gì! Để cho bọn nó đi chơi đi! Chúng tôi lần sau lại đến thăm chúng nó là được rồi.”

“Vậy, tôi đi pha trà! Mọi người cứ ngồi trước!” Thượng Quan Thập lễ phép nói.

“Tôi tới giúp!” Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm cướp lời nói. Thượng Quan Thập khó hiểu nhìn về phía bọn họ, rõ ràng các anh là khách, sao có thể để các anh giúp đây? Cậu vừa mới nghĩ muốn cự tuyệt, trong không khí lại truyền đến lời của ba Nam Cung: “Bọn tôi nhiều người như vậy, cậu để cho hai bọn nó giúp bưng đi!”

“Được rồi!” Bất đắc dĩ, Thượng Quan Thập đành phải nhẹ nhàng gật đầu nhận lời. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 29”

Bàn Ti động số 38 – Chương 11

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhất chương – Trong núi một ngày đã mấy năm

Làm người tốt hay làm người xấu, đây thật là một vấn đề nan giải. Làm người tốt chịu thiệt không cam lòng, làm người xấu ta không đủ phần thông minh cùng bản lĩnh kia.

Đào Trực sư huynh thoạt nhìn rất tiều tụy.

Ta nhìn chòng chọc khuôn mặt hắn, hắn gầy nhiều.

Gương mặt thiếu niên lộ ra vẻ đau khổ.

Xem ra hắn đối với Mẫu Đơn sư tỷ thực quan tâm a.

Ta đây một người trời sinh không biết an ủi người khác, nhìn thấy hắn mất mát, cũng biết hắn là vì sao, nhưng ta lại không biết nên nói cái gì.

“Sư huynh, ngươi gần đây làm sao vậy?”

“Ừm, không sao.” Hắn nói: “Ta không sao.”

Ngoài miệng nói chính mình không sao, thực ra nhìn cả khuôn mặt đều viết ta rất có sao>_<~~

Ta nhìn thấy trong tay hắn nghịch nghịch một cái thẻ gỗ nho nhỏ, đương nhiên không phải tấm thẻ bài của mỗi người chúng ta, nó có hình lá cây, khắc phi thường tinh xảo, mặt trên cuống lá là một khuyên tròn, có thể xâu một cái dây qua đeo trên người.

“Cái này thật là đẹp mắt.” Ta thuần túy tìm lời để nói.

“Đây là ta khắc, khắc hai khối, ta và nàng một người một khối.” Đào Trực sư huynh thấp giọng nói: “Ít nhất ta còn nên cao hứng, nàng không có trực tiếp trả lại khối kia của nàng cho ta.”

“Ơ, đây là lá mẫu đơn sao?”

“Đúng vậy.”

“Sư huynh, ngươi…”

“Tam Bát, ngươi không cần phải nói, ta đã hiểu rồi.”

Hắn hiểu? Hắn hiểu cái gì? Ta nhưng một chút cũng không hiểu.

Ta thực sự không có gì để nói, đành phải hấp tấp bỏ lại một câu: “Sư huynh ngươi bảo trọng.” Liền chạy trối chết.

Ôi, an ủi người khác thực sự không phải sở trường của ta.

Bình thường ta cảm thấy năng lực biểu đạt của mình không thành vấn đề nha, nhưng tại sao cứ đến thời điểm mấu chốt thì lúc nào cũng ú a ú ớ, trong đầu hoàn toàn trống rỗng?

Ta nghiêm túc học mấy tờ phương pháp vận công làm thế nào dùng bụng để tu luyện kia, mặc dù Tam Lục bày tỏ xem thường với loại ăn này của ta, thế nhưng vẫn là thực kiên nhẫn giải thích cho ta thuật ngữ trên đó, thứ tự, kiến thức đường lối vận công các loại.

Ta ban đầu thì cái hiểu cái không, lúc bị Tam Lục uy hiếp muốn đem chân ta bẻ đứt một nửa, ta lập tức chuẩn bị toàn bộ tinh thần, gắng sức nghe chuyên tâm nghe bạt mạng nghe, lại có thể thực sự được ta hiểu bảy tám phần.

Kỳ thực a, Tam Lục thực ra… là người tốt rõ rành rành, nhưng bày một bộ mặt mẹ kế nói ra lời cay nghiệt, không biết chuyện còn tưởng rằng nàng là đồ tồi đang uy hiếp bức bách ta.

Mọi người đều nói người thông minh hẳn là nên khoác da dê làm chuyện của sói, nhưng Tam Lục lại là khoác da sói làm chuyện của dê…

Ngươi nói nàng không thông minh sao? Nàng nào là tu luyện nào là ủ mật trăm hoa đều nắm chắc vô cùng, ngu ngốc cũng không có ngộ tính cao như thế.

Chính là thông minh như vậy…

A, ta gõ đầu một cái, rốt cuộc hiểu rõ!

Tam Lục không phải là người!

Ta kiếp trước là người, kiếp này tuy rằng là con nhện, thế nhưng suy nghĩ vấn đề gì chung quy vẫn là không thoát khỏi ý nghĩ của con người. Thế nhưng Tam Lục nàng là từ ong mật thuần túy mà bắt đầu tu luyện a, một con ong mật đương nhiên không hiểu bao nhiêu đạo lí đối nhân xử thế, không biết ngụy trang mượn cớ che đậy…

Cho nên nói, Tam Lục như vậy, hoàn toàn là thật tình a.

Ta nằm bò trên lá cây, Tam Lục đứng ở bên cạnh ta lật lật mấy tờ công pháp kia: “Rốt cuộc đã hiểu chưa? Ít thứ như vậy mà còn phải học lâu như thế?”

“Rồi rồi.”

Tam Lục liếc mắt nhìn ta một cái, nàng biến hình khác xa không tuyệt lệ bằng Tam Thất như vậy, làn da không đủ trắng mịn, ánh mắt cũng có thể nói là không sáng như thu thủy, chính là lông mi dài còn đầy thanh tú, khuôn mặt nho nhỏ, ngón tay tinh tế, cũng không tồi.

Cánh tay kia của Tam Thất vừa nhấc lên, thì ngay cả từ non mềm như lá cỏ e rằng cũng không thể tả xiết, đôi tay của Tam Lục này thì… Ờ, tốt hơn móng gà một chút.

Thế nhưng tóm lại thì so với móng vuốt con nhện của ta vẫn tốt hơn nhiều.

Trong núi không có ngày tháng, trong Đào Hoa quan vĩnh viễn ấm áp như mùa xuân.

Tu vi của ta nhìn chung từng ngày từng ngày cũng tăng, trời nắng thì chậm chút, ngày mưa liền cao lên vèo vèo.

Ta cảm thấy ta quả thực không giống con nhện, mà giống măng… có mưa có lôi liền mọc lên vùn vụt. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 11”

Hồng phúc dao – Chương 19

Hồng phúc dao

Đệ thập cửu chương

Sáng sớm tỉnh lại, bên cạnh Lưu Tích Tứ không có Ly Nghiêu, hai tròng mắt đã khóc đêm qua rất sưng, Lưu Tích Tứ không để ý, rửa mặt chải đầu xong tùy tiện ăn mấy thứ liền xuất phủ. Bảo quản gia nói cho Ly Nghiêu hắn đi chỗ thái tử ca ca.

Đến Đông cung, Lưu Tích Tứ sai người đi thông báo thái tử, hắn lại có chút vô thần nhìn huyết ngọc Ly Nghiêu đưa cho hắn. Một lát sau, Lưu Tích Tứ không đợi được thái tử, lại đợi được nhị ca.

“Xảy ra chuyện gì?” Hai tròng mắt Lam Vận Vanh buồn ngủ sau khi nhìn thấy hai mắt Lưu Tích Tứ khóc sưng lên, trở nên sắc bén.

“Nhị ca…” Lưu Tích Tứ mếu máo, từ trong tay áo lấy ra lá thư đêm qua hắn nhận được đưa tới, khẩu khí có phần nghẹn ngào nói, “Ngươi xem xem, đêm qua người của ta gửi tới cho ta.”

Lam Vận Vanh mở thư ra, sau khi xem xong, trên mặt lại không có vẻ kinh ngạc, Lưu Tích Tứ thấy thế bất mãn kêu lên: “Ngươi đã sớm biết, có phải hay không? Không chỉ ngươi, thái tử ca ca, phụ hoàng cùng phụ vương, đều biết, có phải hay không?!”

“Phải” Lam Vận Vanh bỏ thư vào trong chậu than thiêu hủy, bình tĩnh trả lời.

“Vì sao không nói cho ta biết? Vì sao phải gạt ta?! Nếu không phải… Nếu không phải ta phái người, các ngươi còn muốn giấu giếm ta đến khi nào?” Lưu Tích Tứ cảm xúc kích động đi đến trước mặt nhị ca, đánh vào Lam Vận Vanh.

Lam Vận Vanh mặc hắn phát tiết, Lưu Tích Tứ đánh mệt ngồi xổm trên mặt đất, khóc lên: “Vì sao phải gạt ta?”

Một bàn tay kéo Lưu Tích Tứ đến, ôm hắn đi tới trước ghế mềm, đúng là thái tử Lưu Vận Tranh, thấy y đã trở lại, Lam Vận Vanh ngáp một cái nằm lên trường kỷ.

“Tích Tứ, nói cho ngươi thì như thế nào? Ly Nghiêu kia bất quá là người ngươi nhất thời ham mới mẻ, hay là ngươi thật sự thích hắn?” Trong mắt thái tử Lưu Vận Tranh lộ ra sắc bén, khẩu khí lạnh lùng cứng rắn, mặc cho Lưu Tích Tứ một cước đá qua.

“Ai nói ta là ham mới mẻ? Ta thích hắn!”

Lưu Vận Tranh nở nụ cười khó có được, lau lệ trên mặt Lưu Tích nói: “Tích Tứ, cái này phải trách ngươi, ngươi chưa bao giờ nói cho ta, ngươi thích hắn, ta đương nhiên sẽ không để bụng chuyện của hắn.”

“Thái tử ca ca, ngươi từ lúc nào trở nên gian trá giống như ta?” Lưu Tích Tứ bất mãn lau nước mắt của mình lên người đại ca, còn cố ý cũng bôi mồ hôi trên tay ra, để trả thù đại ca bắt nạt mình.

“Hừ! Còn không biết là ai sau khi Hãn Triệt bị phụ thân đưa đi, không giúp ta nói chuyện.” Lưu Vận Tranh ở trước mặt thân huynh đệ có thêm vài phần nhân khí.

“Ai bảo ngươi và nhị ca mỗi ngày đều bắt nạt Hãn Triệt, ta đương nhiên phải giúp Hãn Triệt.” Lưu Tích Tứ hít sâu mấy cái, “Chuyện này, các ngươi biết từ khi nào?”

“Chỉ sớm hơn ngươi một tháng.” Lưu Vận Tranh đổi thái tử phục đã bị dơ, thần thái cũng khôi phục nghiêm khắc thường ngày, “Tích Tứ, phụ thân có thai, thân mình hoàng gia gia cũng là ngày càng tệ, chuyện Ly Nghiêu đã là như vậy, cho dù ngươi khóc ngươi nháo, cũng vô dụng. Hiện giờ, ngươi vẫn là nên thành thành thật thật mà ở trong kinh, đừng làm cho lão nhân gia trong cung bận tâm vì ngươi.”

“Không có cách nào sao? Chẳng lẽ, thực để hắn bị khối ngọc nắm lấy?” Lưu Tích Tứ thương tâm hỏi.

Lam Vận Vanh lắc đầu, mệt mỏi nói: “Phương bắc cách Huệ Diệu quá xa, lại là nơi hoang dã, lần này nếu không phải vì ngươi, phụ hoàng cũng sẽ không bảo ta đi tra thân thế hắn. Hắn ở phương bắc cũng coi là một nhân vật, mẫu thân là vu nữ của ‘Quan Tử tộc’, phụ thân Ly Thiên, là giáo chủ Ly giáo, nghe nói là bị Ly Nghiêu giết. Nhân quả bên trong này, người của ta cũng tra không ra, chỉ biết khối huyết ngọc hắn đưa cho ngươi kia đúng là tín vật của giáo chủ Ly giáo, không chỉ có lợi rất lớn đối với thân thể, lại là bảo vật luyện công người khó có được. Sau khi sinh Ly Nghiêu, Ly Thiên liền đem ngọc này cho hắn, mọi người Ly giáo đều rõ, ngọc vỡ, Ly Nghiêu cũng không sống được, về phần rốt cuộc là vì sao, cái này có lẽ phải hỏi bản thân Ly Nghiêu. Đây là bí mật trước đây lúc Ly Nghiêu giết Ly Thiên, Ly Thiên nói ra. trước khi lâm chung Bất quá sau khi Ly Nghiêu giết chết Ly Thiên không lâu cũng rời khỏi Ly giáo.”

“Vì sao không tự mình đi hỏi Ly Nghiêu?” Lưu Vận Tranh hỏi.

Lưu Tích Tứ cẩn thận vuốt huyết ngọc trong tay, thấp giọng nói: “Ta không hỏi, hắn lúc mỗi lần nghĩ muốn nói cho ta biết, ta đều cảm thấy tim hắn đang chảy máu, cho nên ta không hỏi, ta sẽ tự làm rõ.”

“Tích Tứ, vậy tùy ý ngươi, ta cùng Vận Vanh sẽ giúp đỡ ngươi tra, nhưng ngươi phải nhớ kỹ, không thể làm ẩu, không thể để cho chính mình rơi vào nơi nguy hiểm.” Lưu Vận Tranh nghiêm túc căn dặn.

Lưu Tích Tứ trừng hắn một cái, chu miệng lên: “Ta chính là ngoan nhất, làm sao làm ẩu, đến là thái tử ca ca cùng nhị ca, mới là làm ẩu chứ.” Nói xong cười khẽ, nước mắt Lưu Tích Tứ lại rơi xuống.

“Nghe nói công phu Ly Nghiêu kia không tầm thường, người cũng tà khí, bộ dạng ngươi thế này, hắn cũng không sinh nghi?” Lưu Vận Tranh tiếp tục giúp Lưu Tích Tứ lau nước mắt, thấy nước mắt Lưu Tích Tứ, ánh mắt Lưu Vận Tranh có chút mơ hồ, hắn nghĩ tới nước mắt người kia, nước mắt ấy, khiến cho hắn đau.

“Ta nói cho hắn con ngựa ta nuôi chết già.”

Tay Lưu Vận Tranh uống trà dừng lại, hỏi, “Hắn tin?”

“Vì sao không tin?” Lưu Tích Tứ thu lại huyết ngọc, “Lời của ta, hắn cho tới bây giờ đều tin.” Lúc nói câu này, trong lời nói Lưu Tích Tứ mang theo ngọt ngào hắn cũng không nhận ra.

“Theo ta thấy Ly Nghiêu kia cũng không phải cái người thông minh gì.” Lam Vận Vanh ngáp nói một câu, lập tức nhận được cái gật đầu phụ họa của Lưu Vận Tranh.

“Chậc, hai người các ngươi thì thông minh? Hãn Triệt nói với các ngươi cái gì, các ngươi cũng không tin?” Lưu Tích Tứ một bước cũng bác lại, hài lòng chứng kiến vẻ mặt hai người thay đổi.

Không đấu võ mồm nữa, Lưu Tích Tứ nghiêm túc nói: “Thái tử ca ca, thủ hạ ta sắp tới có hỉ sự, ta muốn chọn cho hắn mấy thứ, chỗ ta không có thứ thích hợp, khố phòng của ngươi cho ta chọn chọn.”

“Tùy ngươi, thích cái gì thì cứ đem đi đi.” Thấy Lưu Tích Tứ không sao, Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh cũng không quản hắn, ra khỏi Đông cung. Lưu Tích Tứ ước chừng chọn hai canh giờ, mới chọn được thứ mình hài lòng.

Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 19”